Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 121: Sơn tước 11

Trước Tiếp

『Chim nhỏ nuôi cá, cảnh báo lật xe.』

_

Sau khi Cố Tu ra ngoài, chú Đồng dọn dẹp xong bàn ăn rồi lại tất bật bắt tay vào việc vệ sinh các phòng.

​Với thân phận quản gia, chú cũng kiêm luôn công việc của bảo mẫu-- chú chủ yếu phụ trách phòng của hai vị chủ nhân, còn các khu vực sinh hoạt chung thì giao cho cô lao công xử lý.

​Lục Thời Sâm là người rất chú trọng quyền riêng tư, vừa hay hôm nay Lục Thời Sâm ở nhà, chú xin phép một tiếng rồi mới đi tới phòng của đối phương.

​Lúc dọn dẹp bụi bẩn dưới chân giường, chú lại phát hiện ra mấy sợi lông vũ quái lạ xuất hiện không đúng lúc chút nào. Ngẩng đầu nhìn qua, cửa sổ vừa mới được mở để thông gió, hoàn toàn không thể có chim nhỏ từ bên ngoài bay vào.

​Huống hồ chim hoang dã sợ người, cho dù có lén lút bay vào lúc Lục Thời Sâm đang ngủ thì cũng không đến mức nhảy nhót đến tận dưới gầm giường của người đang ngủ.

​Chú nhặt mấy sợi lông vũ màu trắng kia lên, tiếp tục dọn dẹp chăn nệm cho Lục Thời Sâm. Chuyện kỳ quái lại xảy ra lần nữa, chú lại tìm thấy một sợi lông vũ màu xám đen có chất lông hơi cứng ở đầu giường của Lục Thời Sâm.

​Chú Đồng lật đi lật lại mấy sợi lông đen trắng kia, lầm bầm tự nhủ: “Có loại chim nào phối màu kiểu này nhỉ.... chim khách sao? Nhưng hình như mềm quá rồi.....”

​Lục Thời Sâm quay về phòng lấy đồ, hỏi: “Chú Đồng, có chuyện gì thế?”

​Chú Đồng lập tức đưa mấy sợi lông vũ ra cho hắn xem: “Chủ tịch Lũ, ngài nhìn xem, tôi phát hiện ra lông chim ở dưới gầm giường và trên giường của ngài.....”

​“....Chim?”

​Lục Thời Sâm sững người trong giây lát.

​Và một điều khó hiểu hơn là, thay vì suy nghĩ tại sao trong phòng mình lại xuất hiện lông chim, thì trong đầu hắn lại vô thức hiện lên dáng vẻ của Cố Tu-- nụ cười tinh ranh lanh lợi, khi thì ăn uống vui vẻ lúc lại nũng nịu giả ngoan, tóm lại là cái miệng không bao giờ ngừng nghỉ, hệt như một chú chim nhỏ ồn ào.

​Mất vài giây hắn mới cúi đầu nhìn xuống mấy sợi lông vũ chú Đồng đưa cho mình.

​Chú Đồng tự mình rối rắm gãi gãi đầu: “Đêm qua cũng không mở cửa sổ, không biết từ đâu ra con chim nữa. Sáng hôm qua tôi vẫn chưa thấy mấy thứ này.”

Lục Thời Sâm tỉ mỉ quan sát: chỉ có duy nhất một sợi lông màu xám đen là hơi cứng, giống như lông vũ trên cánh hoặc đuôi; lông chim màu trắng có bốn sợi, vừa ngắn vừa nhẹ, mềm mại vô cùng, chắc là lông tơ giữ ấm trên ngực và bụng của chim.

​Thấy hắn quan sát chăm chú, chú Đồng không khỏi tò mò hỏi: “Chủ tịch Lục, ngài có nhìn ra đây là loại chim gì không?”

​“Lớp lông tơ này rất bồng bềnh, rất dày.” Lục Thời Sâm nhìn những cành cây trơ trụi ngoài cửa sổ, “Đã là tháng mười hai rồi, vẫn chưa bay về phương nam tránh rét, chắc là loài chim sống ở phương bắc. Thân mình màu trắng, cánh màu xám đen. Kích thước hẳn là không lớn, cơ thể....rất mềm.”

​Chú Đồng theo mô tả của hắn để tìm kiếm trên mạng, rất nhanh đã có đáp án, vội vàng đưa điện thoại cho hắn xem: “Chủ tịch Lục, liệu có thể là loại này không.....chim sẻ đuôi dài phương Bắc?”

​Nhìn thấy tấm ảnh trong điện thoại của chú Đồng, sự liên tưởng kỳ lạ trong đầu Lục Thời Sâm lập tức trở nên mãnh liệt hơn. Hắn càng nhìn đôi mắt như hạt đậu đen kia, càng cảm thấy giống Cố Tu.

​Hơn nữa loài chim này, còn có một loại cảm giác quen thuộc khác không nói nên lời.

​“Hình như tôi đã từng gặp ở đâu đó rồi....”

​Đợi đến khi chú Đồng đi dọn dẹp phòng của Cố Tu, nghi vấn của hắn đã có lời giải.

​Phòng của Cố Tu không hề bẩn, nhưng trên giường thì lộn xộn, chất đầy quần áo của cả bốn mùa.

​Chú Đồng dọn dẹp chiếc giường hỗn loạn nhất trước, Lục Thời Sâm bèn đi qua từ bên cạnh, chậm rãi tiến về phía cửa sổ, sau đó bước chân khựng lại.

​Cửa sổ được Cố Tu mở ra một khe nhỏ, giá treo quần áo cũng được dịch chuyển đến vị trí có thể đón gió, số quần áo vốn dĩ nên treo trên đó đều đang nằm trên giường Cố Tu. Thế nhưng, bên trên lại treo một....con chim sẻ bằng bông ngốc nghếch đáng yêu.

​Lục Thời Sâm đưa tay chạm nhẹ một cái, lông của con thú bông hơi ẩm ướt, hắn cúi đầu ngửi kỹ, mơ hồ thoảng qua một mùi cà chua.

Dựa theo đủ loại manh mối vụn vặt, hắn đoán chừng mùi này chính là từ phần mì Ý sốt cà chua thịt băm mà Cố Tu mang về ngày hôm qua. Có lẽ là bị đổ trên đường đi, nước sốt cà chua vô tình làm bẩn thú bông treo trên túi, sau khi về nhà, Cố Tu đã đem con thú bông này đi giặt giũ cẩn thận rồi treo ở đây để hong khô.

​Hóa ra đây là lý do hắn cảm thấy ảnh chụp chim sẻ đuôi dài phương bắc trông rất quen mắt.

​Con thú nhồi bông này đã xuất hiện trên túi đeo chéo của Cố Tu được một thời gian rồi, trước đó hắn không hề để ý nhiều, nhưng lúc này đây lại hoàn toàn không thể phớt lờ được nữa.

​Cố Tu là con trai, dù sao cũng mới mười tám tuổi, thích thú bông đáng yêu thì cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là khi con thú bông này bị bẩn bị ướt, cậu đã không giao nó cho quản gia là chú Đồng xử lý, ngược lại tự mình không quản ngại phiền phức mà giặt sạch sẽ, còn cẩn thận treo ở trong phòng mình.

​Điều này khiến con thú nhồi bông vốn dĩ quang minh chính đại này, thoắt cái đã có thêm một tầng bí mật chỉ thuộc về riêng thiếu niên.

​Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lục Thời Sâm.

Thú nhồi bông đáng yêu như vậy, rất giống quà tặng giữa những học sinh trẻ tuổi với nhau. Thậm chí còn có khả năng là do con gái tặng.

​Như vậy, những điều bất thường gần đây của Cố Tu dường như đã có lời giải thích hợp lý.

​Kiên trì dậy sớm, nghiêm túc lên lớp. Lục Thời Sâm hiểu rõ nhất bản tính lười biếng của đứa trẻ này, cũng hiểu rõ chuyện học hành chẳng có mấy sức hút đối với cậu, nhưng ngộ nhỡ, ở trường học có điều gì khác hấp dẫn hơn.....hoặc là có người nào đó thì sao?

​Chuyện Cố Tu chạy đi làm thêm cũng trở nên khả nghi.

​Cậu vốn dĩ tiêu xài hoang phí, kiêu căng phóng túng, sao đột nhiên lại thay tính đổi nết?

​Thiếu niên mới chớm yêu, đằng sau tất cả những nỗ lực này, biết đâu lại ẩn giấu một tâm tư nhỏ bé ngọt ngào mà thẹn thùng-- mong chờ có thể thỏa sức phô bày năng lực của bản thân trước mặt người trong lòng.

​Nghĩ đến đây, Lục Thời Sâm suýt chút nữa đã bóp bẹp con chim sẻ bằng bông vô tội kia.

​Mãi cho đến khi chú Đồng gọi hắn một tiếng: “Chủ tịch Lục.”

Lục Thời Sâm như choàng tỉnh khỏi giấc mộng, treo thú nhồi bông trở lại vị trí cũ.

​Cố Tu vốn tính hay quên, lần nào chú Đồng tới dọn dẹp phòng cho cậu cũng giống như một cuộc thám hiểm và quả nhiên, hôm nay lại có phát hiện mới.

​Chú Đồng nhặt được một chiếc thẻ đen ở dưới bàn học, chú biết rõ thứ này rất quý giá nên không tự ý tìm chỗ cất giữ mà lên tiếng xin chỉ thị của Lục Thời Sâm trước.

​Hơn nữa Cố Tu là một thiếu niên mười tám tuổi chưa có năng lực kinh tế, nếu không có sự giúp đỡ của Lục Thời Sâm thì ngay cả thẻ tín dụng cũng không mở nổi, nói chi đến thẻ đen.

​Chú Đồng đem chiếc thẻ đen kia vật quy nguyên chủ, nói: “Cậu Cố quá sơ ý rồi, cũng may là không đánh rơi ở bên ngoài.”

​Lục Thời Sâm nhận lấy chiếc thẻ đen đó, sắc mặt lại sa sầm xuống: “Tấm thẻ này không phải tôi đưa cho cậu ấy.”

​Chú Đồng càng thêm kinh ngạc: “Vậy thì.....”

​Lục Thời Sâm dùng lực rút mạnh, thu tấm thẻ đen không rõ nguồn gốc kia vào trong tay, nghiêm mặt nói: “Chuyện này chú đừng quản nữa.”

​Lần trước Cố Tu hào phóng nhận lấy tấm thẻ đen từ tay Lục Thanh Ngô nhưng không hề tiêu xài hoang phí, mà đem tấm thẻ này cất đi, qua vài ngày chính cậu cũng quên bén mất.

​Hiện tại cậu đang giúp Cận Trầm Hàn lật người.

​Vừa hay Lục Thanh Ngô đi tới, vừa nhìn thấy cậu bà đã nở nụ cười rạng rỡ: “Con lại tới chăm sóc Trầm Hàn đấy à?”

​Cố Tu "dạ" một tiếng, coi như ngầm thừa nhận thân phận bạn trai nhỏ của mình, không hề bán đứng anh trai hộ lý hở chút là lười biếng kia.

​Mặc dù một người phụ nữ quyền quý có kiến thức rộng rãi như Lục Thanh Ngô tuyệt đối không dễ bị lừa, nhưng ai bảo đây là thế giới tiểu thuyết chứ? Logic chết mới là trạng thái bình thường. Cố Tu cũng sẽ không tự tìm thêm rắc rối cho công việc bận rộn của mình, nghĩ ngợi quá nhiều ngoài việc tự làm hao mòn bản thân thì chẳng có tác dụng gì khác.

​Cậu cứ đơn giản, quang minh chính đại mà chăm sóc Cận Trầm Hàn.

Bất kể Lục Thanh Ngô có nảy sinh nghi ngờ hay không, ít nhất bà cũng không vạch trần cậu mà còn vô cùng quan tâm: "Vất vả cho con rồi, lại đây ngồi đi. Vừa hay có người bạn tặng bác một hộp chocolate mang từ nước ngoài về, com cầm lấy mà ăn."

​Lục Thanh Ngô từ trong chiếc túi da thật cao cấp của mình lôi ra một hộp chocolate được đóng gói tinh xảo.

​Cố Tu vui vẻ nhận lấy: "Con cảm ơn bác gái."

​Lục Thanh Ngô mỉm cười nhìn cậu: "Không có gì, đúng là một đứa trẻ ngoan."

​Ngoại hình của Cố Tu tuy là người Hoa Quốc chính gốc nhưng thực chất cậu lớn lên trong không gian Chủ thần, ở đó chỉ có một mình cậu làm bạn với đủ loại hệ thống thông minh, từ nhỏ cũng đã quen tự do tự tại, trên người không có quá nhiều quy tắc lễ nghi rườm rà.

​Để bày tỏ lòng biết ơn đối với món quà này, cũng là do cậu thật sự thèm ăn, cậu đã bóc quà ngay trước mặt Lục Thanh Ngô, vừa nhai một miếng chocolate liền lập tức thỏa mãn híp mắt lại, cung cấp đầy đủ giá trị cảm xúc.

​Lục Thanh Ngô cười một cách chân thành, đúng là càng nhìn càng thấy thích cậu. Thế nhưng nhìn mãi, bà lại không nhịn được mà thở dài một tiếng.

​Đứa trẻ tốt như thế này, sao lại cứ phải là con nuôi của Lục Thời Sâm chứ?

​Nhưng đó cũng không phải là vấn đề, chỉ cần Trầm Hàn sớm tỉnh lại, để gạo nấu thành cơm.....

​"À đúng rồi." Lục Thanh Ngô bỗng nhiên lên tiếng, "Tu Tu, lúc không có bác ở đây, con có thử gọi Trầm Hàn là chồng không?"

​"Khụ!" Cố Tu đột ngột bị sặc một cái, gương mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt.

​Nhìn qua là biết chưa từng gọi.

​Da mặt thiếu niên quá mỏng, Lục Thanh Ngô đành phải khéo léo dẫn dắt, nỗ lực hỗ trợ: "Tu Tu, bác nói cho con nghe này, Trầm Hàn từ nhỏ đã cực kỳ có chính kiến, tính cách khá mạnh mẽ. Con là người nó thích, nếu con sẵn lòng gọi nó một tiếng chồng thì biết đâu nó....có thể dâng cả mạng cho con luôn đấy!"

​"Khụ khụ khụ...." Cả gương mặt Cố Tu như sắp bốc khói, "Cái đó, cái đó thì không cần đâu ạ."

​"Ôi dào, đừng ngại, con cứ gọi thử xem nào." Lục Thanh Ngô vừa khuyên nhủ cậu vừa nói với Cận Trầm Hàn đang hôn mê, "Trầm Hàn, con mà còn không tỉnh lại thì bạn trai bé bỏng của con sẽ bỏ đi đấy nhé."

Lời vừa dứt, ngón tay Cận Trầm Hàn lập tức nảy lên một cái.

​Thấy vậy, Cố Tu bước tới, không khỏi nghi hoặc hỏi: "Hửm? Có phải anh nghe thấy âm thanh không?"

​Lục Thanh Ngô khẳng định chắc nịch: "Rõ ràng là nó có phản ứng với con đấy. Sự đụng chạm của con, giọng nói của con, con gọi tên nó, nếu gọi là chồng thì càng tốt hơn....."

​Một lát sau bà lại nói: "Ôi trời bác còn có việc, không làm phiền hai đứa nữa."

​Bà đến vội vàng, đi cũng vội vàng, tinh tế để lại không gian riêng tư cho hai người.

​Cố Tu nghĩ ngợi một chút, đưa tay chọc chọc vào mu bàn tay Cận Trầm Hàn.

​Ngón tay Cận Trầm Hàn co rụt lại.

​Cố Tu cảm thấy thú vị, lại chọc vào má hắn.

​"Ưm ư....."

​Người thực vật đang hôn mê nỗ lực muốn nói chuyện, đáng tiếc cùng lắm chỉ phát ra được tiếng r*n r* trầm đục.

​Cố Tu nổi hứng nghịch ngợm, v**t v* yết hầu đang rung động của hắn

​Đây là bộ phận nhạy cảm của người yêu, bị cậu v**t v* như vậy, người đang nằm đó lập tức toàn thân run rẩy không thôi, cứ như thể giây tiếp theo sẽ bật dậy ngay lập tức.

​Nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi. Chỉ cần Cố Tu buông tay ra, mọi thứ lập tức trở về nguyên trạng.

​Cố Tu ỷ vào hắn chỉ có sấm mà không có mưa, vừa lau người cho hắn vừa sờ soạn, nhân tiện hút thêm thật nhiều giá trị vận khí.

​Mà "người rơm nhỏ" tràn đầy tinh lực kia không ngoài dự đoán đã dựng đứng thật cao, giống như bù nhìn ở ngoài ruộng đang đứng đó canh giữ.

​Cố Tu thấy mãi cũng thành quen, đắp chăn lên cho hắn rồi nói: "Anh vẫn còn đang hôn mê mà. Đừng kích động nữa, dù có kích động thì cũng chỉ có thể tự mình nhịn thôi, có khó chịu không hả?"

​Lồng ngực Cận Trầm Hàn phập phồng, hơi thở vì sốt ruột mà trở nên dồn dập, bàn tay đặt trên giường cứ mở ra rồi lại khép vào, giống như một loại ám hiệu nào đó.

Cố Tu lại không hề vì sự níu kéo của hắn mà ở lại, cậu lạnh lùng lùi bước, để hắn tự mình hạ hỏa: "Hừ, đừng hòng."

​Một giờ chiều, Cố Tu làm xong phần lớn công việc của ngày hôm nay, cũng đã ăn xong bữa trưa, đang lúc buồn ngủ díu cả mắt.

​Reng, reng reng reng--

​Điện thoại rung không ngừng.

​Cái đầu đang mơ màng của Cố Tu gật mạnh một cái rồi tỉnh táo lại, lấy điện thoại ra xem, những con sâu ngủ còn sót lại cũng tan biến sạch sành sanh.

​--Cuộc gọi từ CBC

​Cậu nhìn kỹ lại chỉ là gọi thoại chứ không phải video, cậu thở phào một cái, để tránh làm phiền Cận Trầm Hàn trên giường, cậu đi ra khỏi phòng bệnh rồi mới nhấn nghe.

​Trần Bắc Xuyên hỏi thẳng vào vấn đề: "Cậu đã đỡ hơn chút nào chưa? Vẫn còn ở bệnh viện chứ?"

​"Ừm....." Cố Tu nhìn dãy hành lang bệnh viện trước mặt, nói dối cũng có thêm chút tự tin, "Ổn lăem, vừa nãy tôi đang ngủ trưa."

​"Ừ. Thế thì tốt." Qua lớp lọc của điện thoại, giọng nói vốn luôn lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn của Trần Bắc Xuyên nghe qua lại có vài phần dịu dàng.

Đám sâu ngủ vừa nãy bị dọa chạy mất của Cố Tu lại quay trở về, cậu ngáp một cái.

​"Tôi vẫn nên đến thăm cậu thì hơn, nhìn một cái rồi đi ngay, không làm phiền cậu đâu." Trần Bắc Xuyên vừa nói vừa khựng lại một nhịp, rồi bất thình lình ném ra một câu, "Tôi đã đến bệnh viện trung tâm rồi."

​Bộp!

​Cố Tu bị dọa đến mức đánh rơi cả điện thoại.

​Đợi đến lúc cậu cuống cuồng nhặt điện thoại lên và nghĩ cách xem nên đối phó thế nào, thì lại phát hiện cuộc gọi đã bị ngắt do cú rơi vừa rồi.

​Thế nhưng chỉ cúp điện thoại thôi hoàn toàn không thể nào bình ổn được tâm trạng hoảng loạn của cậu!

​Trần Bắc Xuyên đã đến rồi! Đang ở ngay dưới lầu!

​Cố Tu quay đầu nhìn căn phòng bệnh của Cận Trầm Hàn, lòng hoang mang tột độ.

Đúng lúc này Chủ thần còn nhảy ra dội một gáo nước lạnh: 【Trần Bắc Xuyên trong thế giới nhỏ này có thân phận thụ chính, việc làm hộ lý cho công chính vốn dĩ là cốt truyện của hắn ta.】

​Hôm nay Chủ vô cùng biệt nghiêm túc, trong giọng điệu mang theo vài phần oán trách khó nhận ra: 【Ta đã sớm cảnh cáo ngươi rồi, đừng có bắt cá nhiều tay.】

​Cố Tu chẳng buồn để tâm đến hắn, nhanh chóng quay lại phòng bệnh của Cận Trầm Hàn lấy đồ đạc của mình, vội vàng chạy ra ngoài, lao như bay trên dãy hành lang dài, không cẩn thận còn chạy quá đà.

​Cậu vịn tay vào tường, quay người rẽ ngược lại, không chút do dự lao vào một căn phòng bệnh trống.

​Phòng bệnh VIP của bệnh viện tư nhân này có chi phí mỗi ngày cực cao, gần như không bao giờ xảy ra tình trạng cung không đủ cầu.

​Thậm chí ngay cả khi Cố Tu chỉ mang theo một Tần Thuần bị mình đánh cho một trận, chuyện bé xé ra to yêu cầu nhập viện, chỉ cần tiền bạc sòng phẳng thì bệnh viện đều có thể đáp ứng yêu cầu của cậu.

​Vai diễn của Tần Thuần đã hạ màn nhưng căn phòng bệnh này cậu vẫn chưa trả, cứ để trống ở đây. Dù sao thì tiền viện phí đốt cũng là ví tiền của Lục Thời Sâm chứ không phải của cậu, tiền của thế giới nhỏ này có dư dã bao nhiêu đi nữa thì cũng chẳng mang đi được.

​Chủ thần nhìn ra dự tính của cậu, im lặng ngậm miệng lại.

​Dáng vẻ hoảng hốt của Cố Tu đã thu hút một nữ y tá đến hỏi thăm tình hình, Cố Tu lập tức túm lấy đối phương, tuôn ra một tràng: "Chị y tá ơi, chân em không ổn, cần được băng bó..."

​Nói đi cũng phải nói lại, đây vẫn là chiêu thức cậu học được ở thế giới nhỏ đầu tiên, khi đó minh tinh nhỏ mà cậu bao nuôi thường xuyên sử dụng chiêu này để giả vờ đáng thương.

​Y tá đã quá quen cảnh đời, nheo mắt lại một cáu, cũng không hỏi nhiều, chỉ dẫn cậu: "Được rồi, vậy em sang phòng khám ngoại khoa chỉnh hình..."

​"Không được không được, cứ giúp em quấn băng gạc ở đây đi. Phải nhanh lên! Bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề!" Cố Tu liên tục thúc giục, "Nhanh nhanh nhanh!"

​Cố Tu hiểu rất rõ rằng bất kể là "Chen" tiên sinh ở thế giới nào thì cũng không phải là hạng người dễ dàng bỏ qua, điểm khác biệt chỉ nằm ở mức độ nhẫn nại mà thôi.

​Trần Bắc Xuyên với tư cách là một sinh viên đại học có số tuổi nhỏ nhất, là người có mức độ nhẫn nại thấp nhất, nói là làm, thường xuyên đánh cho Cố Tu một vố không kịp trở tay.

Trong điện thoại lại có thêm một tin nhắn mới.

​CBC: 【 Cậu đang ở khu nội trú đúng không. 】

​Cuối câu là một dấu chấm, rõ ràng là một câu khẳng định.

​Y tá vừa mới mang băng gạc tới, động tác vô cùng chuyên nghiệp, dù chỉ là làm bộ làm tịch nhưng vẫn kiên trì đeo găng tay vô trùng.

​Cố Tu sốt ruột nói: “Đừng quan tâm mấy thứ đó nữa, giúp em quấn chân lại trước đã.”

​“Được rồi, chị biết rồi.” Dưới sức mạnh của tiền bạc, y tá nhanh nhẹn làm theo yêu cầu của cậu, chỉ là không nhịn được mà hỏi một câu: “Sao thế, giả bệnh để khỏi phải đến trường à?”

Hiện tại cậu mới mười tám tuổi, cách ăn mặc ngày thường cũng là áo hoodie quần jean năng động, mỗi ngày đều đeo chiếc túi chéo nhỏ đi ra đi vào, trên túi còn có một cái móc treo đáng yêu, nhìn qua đúng là dáng vẻ của một học sinh chính hiệu.

​Cố Tu thở dài, không biết phải bắt đầu nói từ đâu.

​Chị y tá tốt bụng bảo cậu: “Bệnh nhân của phòng này tuy là bạn của em nhưng người trả tiền lại là em, lịch sử quẹt thẻ của em đều có ghi chép trong hệ thống của bệnh viện. Em là học sinh, một khoản phí lớn như vậy chắc là dùng tiền của gia đình nhỉ? Chỉ cần cha mẹ em muốn, sớm muộn gì cũng tra ra thôi.”

​Tình hình thực tế còn phức tạp hơn nhiều, Cố Tu lại thở dài một tiếng, cố gắng mô tả cho chị ấy nguy cơ nghiêm trọng nhất trước mắt: “Thật chẳng giấu gì chị.....em thích chủ tịch Cận lâu lắm rồi, chính là người thực vật ở phòng 801 ấy. Lúc trước em làm thủ tục nhập viện đều là để tiếp cận anh ấy.”

​Y tá không khỏi cảm thán: “Em tuổi còn nhỏ mà....cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ.”

​Cố Tu lại không có hứng thú đùa giỡn, vẻ mặt ngưng trọng: “Thế nhưng, em còn có một người nữa đang theo đuổi, anh ấy cứ tưởng em bị bệnh nằm viện nên muốn tới thăm em.”

​Y tá khựng lại: “......”

​Cố Tu tâm sự xong, ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hẳn: “Chị nhất định phải giữ bí mật giúp em nhé.”

​Y tá: “..........”

​Trong lúc Cố Tu bên này đang bận rộn, bên trong phòng 801 ở đầu kia hành lang.

​Trong phòng, hơi thở do Cố Tu để lại dần tan biến, những lời lẩm bẩm ồn ào cũng biến mất không dấu vết.

​Cận Trầm Hàn nỗ lực cử động ngón tay, nhưng mãi chẳng nhận được sự hồi đáp nào.

Hắn cố gắng vùng vẫy, mí mắt run rẩy.

​Cuối cùng, sự khao khát trong lòng đã chiến thắng những tổn thương của đại não, hắn đột ngột mở mắt, đôi đồng tử trống rỗng nhìn trân trân lên trần phòng bệnh.

__________________

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Tu: Vấn đề không lớn, không sợ.

Trước Tiếp