Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『"Ngủ trong vòng tay của anh."』
_
Khu nội trú ngày thường người qua kẻ lại rất đông, các phòng bệnh phổ thông ở tầng dưới mỗi phòng ở hai ba người, Trần Bắc Xuyên đẩy cửa đi vào, họ cũng không rõ người đến có phải là người nhà của nhau hay không. Hơn nữa số phòng bệnh tương tự nhau, tìm nhầm cũng là chuyện dễ hiểu.
Trần Bắc Xuyên cứ như vậy mặt không đổi sắc, lần lượt tìm từng phòng một.
Tìm xong một tầng, lúc chuẩn bị tiếp tục lên lầu thì bước chân bỗng khựng lại.
Hắn nhớ ra một chuyện, sự nghi ngờ của mình trước đó về tình hình kinh tế của Cố Tu.
Tầng tám, phòng bệnh VIP.
Bố trí của tầng tám so với bệnh viện thì giống khách sạn cao cấp hơn, khoảng cách giữa các cửa phòng bệnh hơi xa, không xảy ra tình trạng cửa đối cửa thiếu tính riêng tư. Tường gỗ mộc mạc ấm áp, ánh đèn tông ấm gần với ánh sáng tự nhiên, sáng sủa nhưng không chói mắt.
Hắn đi cầu thang thoát hiểm lên, nhìn thoáng qua nhân viên trực ở quầy y tá. Vừa đúng lúc nghỉ trưa, một y tá đang gọi điện thoại, một y tá khác chống cằm bằng một tay, buồn ngủ rã rời.
Đương nhiên hắn không có hẹn trước, cũng không rõ số phòng của Cố Tu, chớp lấy một khoảng trống không ai để ý, nghênh ngang đi ngang qua trước mặt quầy y tá.
Cố Tu sẽ ở đâu nhỉ?
Tầng này đều là phòng bệnh VIP, hắn đã tra giá cả trên mạng, phòng bình thường nhất cũng phải nghìn tệ một ngày. Theo lý mà nói, kiểu sinh viên đại học còn phải đi làm thêm như Cố Tu tuyệt đối không ở nổi.
Nhưng trực giác của hắn mách bảo Cố Tu đang ở đây.
Hắn đi dạo qua một vòng trước, phòng bệnh VIP đều là dạng phòng suite, bên trong có phòng khách, phòng ngủ và nhà vệ sinh, nhìn từ ô cửa sổ trên cửa vào, điều chỉnh đến góc độ tốt nhất cũng chỉ có thể nhìn thấy một góc giường bệnh. Trước cửa phòng cũng không có biển tên ghi chú thông tin cá nhân của bệnh nhân như dưới lầu.
Suy nghĩ một lát, Trần Bắc Xuyên đi đến nơi sâu nhất của hành lang, gọi cho Cố Tu một cuộc gọi thoại.
Ngay lúc này, cửa một căn phòng bệnh cách đó không xa mở ra, một y tá đẩy chiếc xe đẩy kim loại nhỏ đi ra, từ khe cửa đang mở, thấp thoáng lọt ra tiếng chuông điện thoại di động.
Trần Bắc Xuyên mau chóng bước tới, thẳng thắn hỏi: "Cố Tu có ở đây không?"
Nữ y tá này vừa mới quấn xong băng gạc cho Cố Tu, lại còn được nghe câu chuyện tình cảm phức tạp của cậu thiếu niên mười tám tuổi kia nên lúc này vẫn còn nhớ như in, vừa nhìn thấy chàng trai có độ tuổi xấp xỉ và diện mạo nổi bật đứng trước mặt mình là hiểu ra ngay lập tức.
Chị khẽ nheo mắt, mỉm cười phối hợp với màn biểu diễn của Cố Tu, thông báo cho Trần Bắc Xuyên: "Đúng rồi, cậu đến thăm cậu ấy à? Cậu là bạn của cậu ấy sao?"
Trần Bắc Xuyên "ừm" một tiếng, không giải thích gì nhiều, đi vòng qua nữ y tá rồi bước thẳng vào căn phòng bệnh đó.
Lúc này Cố Tu đang ngồi trên giường với một bên chân bị quấn như đòn bánh tét, đang loay hoay với cuộc gọi đến trong điện thoại, không ngờ điện thoại đột nhiên tự ngắt máy, vừa ngẩng đầu lên thì Trần Bắc Xuyên bằng xương bằng thịt đã xuất hiện ngay trước mắt.
Cố Tu sợ tới mức kêu lên một tiếng "Aaa".
Trần Bắc Xuyên vốn dĩ đang sa sầm mặt mày, chỉ định tới để hỏi tội nhưng vạn lần không ngờ tới, cậu thật sự đang trong bộ dạng một bệnh nhân đáng thương, ngay cả cử động thân thể cũng không thuận tiện.
Trần Bắc Xuyên ngẩn ra, bước tới phía trước.
Cố Tu chớp chớp mắt: "Ừm, sao anh tìm được đến tận đây?"
Trần Bắc Xuyên không đáp lời, ánh mắt đóng đinh vào lớp băng gạc trên chân cậu.
Cứ hễ ở trước mặt người yêu là sức chiến đấu của Cố Tu sẽ giảm sút nghiêm trọng, bản năng sẽ ỷ lại vào đối phương, bày ra dáng vẻ đáng thương trước mặt hắn cũng là việc thuận tay: "Anh nhìn xem, tôi bị thương thật mà... Chán quá, thế này thì tôi không đi làm thêm được nữa rồi."
Trần Bắc Xuyên bật cười một cách cạn lời: "Cậu chắc chắn là cậu cần phải đi làm thêm chứ?"
"Đương nhiên rồi, đi làm kiếm tiền mới có thể theo đuổi anh mà." Vẻ mặt của Cố Tu rất thành khẩn, "Phòng bệnh này thật ra là Tần Thuần ở, trước đó anh ta vì để trốn học nên lừa gia đình là mình bị bệnh phải nằm viện. Đúng lúc tôi bị thương, thế là anh ta nhường cho tôi ở vài ngày."
Lời này nghe qua cũng rất rất hợp tình hợp lý.
Trần Bắc Xuyên liếc mắt một cái, cảm xúc của hắn luôn được che giấu rất sâu, hiện tại đôi mắt đen láy ấy trông sâu thẳm không chút ánh sáng, tựa như một vùng biển chết lặng lẽ không một gợn sóng, Cố Tu hoàn toàn không nhìn ra được điều gì.
Cố Tu đành phải nghiêng đầu, phát ra một tiếng "Hửm?" đầy vẻ nghi hoặc.
Đúng là tên nhóc lừa đảo miệng toàn lời dối trá.
Lúc này Chủ thần không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: 【 Ngươi diễn có hơi quá rồi đấy. 】
Cố Tu chẳng mảy may để tâm: 【 Anh ấy từng nói yêu tôi là bản năng của anh ấy, nếu chỉ vì tôi diễn dở mà không yêu nữa....vậy chỉ có thể chứng minh anh ấy lừa tôi! Đồ tồi! 】
Chủ thần: 【 ....... 】
Cuối cùng Trần Bắc Xuyên tự mình thu hồi ánh mắt, không truy cứu thêm về cái cớ vụng về này nữa.
"Trần Bắc Xuyên, chân tôi bị thương rồi....." Cố Tu thấy hắn dung túng mình, liền nhanh nhảu được nước lấn tới, ám chỉ: "Mấy ngày này tôi không những không đi làm thêm được mà cũng không thể đến trường lên lớp, ngay cả tắm rửa gì đó cũng rất bất tiện."
Trần Bắc Xuyên vừa bất lực vừa buồn cười: "Vậy thì sao?"
Cố Tu chẳng khách sáo chút nào: "Anh có thể thường xuyên đến thăm tôi, sẵn tiện giúp đỡ tôi một chút mà."
".....Này, Cố Tu." Giọng điệu Trần Bắc Xuyên nói chuyện rất gợi đòn, nhưng ánh mắt lại dịu dàng và đầy dung túng, "Cậu làm ơn làm phước hiểu cho rõ đi, là cậu đang theo đuổi tôi."
Cố Tu gật đầu: "Ừm, tôi đang theo đuổi anh mà."
Lại là ông nói gà bà nói vịt.
Những lời có thể nói rất nhanh đã nói xong, cả một đống câu tra hỏi chuẩn bị sẵn đều không dùng tới một câu nào, không gian đột nhiên yên tĩnh lại. Trần Bắc Xuyên đến đây vốn dĩ mang theo đầy bụng phẫn uất, muốn đến hỏi tội, nhưng lúc này, trong sự tĩnh lặng khi được ở riêng với Cố Tu, hắn chỉ cảm thấy như ngồi trên đống lửa, toàn thân khó chịu.
Dường như hắn không còn lý do nào khác để nán lại thêm nữa, cũng không nên lãng phí thêm thời gian ở đây, tuy nhiên đôi chân hắn lại hệt như bị đóng đinh, cơ thể không nghe theo sự điều khiển, vẫn cứ đứng sững bên giường bệnh của Cố Tu, một bước cũng không dời đi được.
Trong ký hức của Cố Tu, bọn họ đã là người yêu của nhau qua mấy thế giới nên cậu vô cùng thản nhiên, tự tại tán gẫu với hắn: "Vốn dĩ tôi định ngủ trưa rồi, tại anh nhắn tin rồi lại gọi điện cho tôi khiến tôi không ngủ được."
Nói xong, cậu còn đương nhiên sai bảo người mình đang theo đuổi: “Anh lấy giúp tôi cái chăn với.....”
Phòng bệnh này hôm nay mới chính thức có người ở, chăn được gấp thành hình khối đậu phụ vuông vức đặt ở cuối giường. Chân phải của Cố Tu bị quấn như đòn bánh tét, cử động có hơi khó khăn, thế là cậu đưa ánh mắt mong chờ nhìn Trần Bắc Xuyên đang đứng bẻn cạnh không có việc gì làm.
Trần Bắc Xuyên trưng ra bộ mặt khó ở để làm công việc của một “nàng Tấm”, hắn giũ chăn ra ném lên người Cố Tu rồi khựng lại một chút, lại không nhịn được mà vuốt phẳng các nếp gấp trên chăn, cẩn thận nhét gọn các góc cạnh.
Cố Tu sung sướng tận hưởng sự chăm sóc, còn không quên quan tâm đến “nàng Tấm”: “Anh có thể ngủ ở giường dành cho người nhà bên kia kìa.”
Trần Bắc Xuyên lạnh mặt: “Tôi không ngủ trưa.”
Cố Tu “ồ” một tiếng, chẳng buồn quản hắn nữa, nhắm mắt lại: “Vậy tôi ngủ đây.”
Nói ngủ là ngủ ngay, hoàn toàn không có chút phòng bị nào đối với người trước mặt.
Trần Bắc Xuyên có hơi cạn lời, nghi ngờ cậu lại đang diễn kịch, thế nhưng đợi mười mấy phút đồng hồ cũng không có động tĩnh gì khác, Trần Bắc Xuyên không kìm được mà cúi đầu xuống, tỉ mỉ quan sát gương mặt lúc ngủ yên kia.
Lông mi của thiếu niên rủ xuống thật dài, giống như một chiếc quạt nhỏ. Nhịp thở nhẹ nhàng chậm rãi tựa như làn gió xuân ấm áp dịu dàng thổi tới, mang theo hương thơm ngọt ngào thoang thoảng của các loại hạt.
Trần Bắc Xuyên cứ thế lặng lẽ quan sát một lúc lâu, vì sợ làm phiền đối phương nên hắn cũng vô thức nín thở theo.
Cố Tu ngủ rất say, cơn buồn ngủ nồng nàn như có thực thể, hóa thành mùi vị ngọt lịm bùi béo kia, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến món hạt dẻ rang đường mà cậu giấu trong áo lần trước.
Chẳng biết nhóc con này ngày thường đã ăn bao nhiêu món ăn vặt kiểu đó rồi mà đến cả người đều bị ướp hương luôn.
Cậu đột nhiên chép miệng một cái khiến Trần Bắc Xuyên giật nảy mình, bình tĩnh lại mới phát hiện cậu chỉ đang mơ ngủ thôi, biết đâu trong mơ cũng đang ăn vặt không chừng.
“Ưm……”
Cố Tu trở mình, tìm kiếm hồi lâu bên gối, rõ ràng đã ngửi thấy mùi hương gỗ rừng thanh khiết trên người người yêu nhưng kết quả lại là tay không.
“....Hửm?” Cậu vô thức nhíu mày, lầm bầm gọi tên, “Chen……”
Thế nhưng người yêu trong mơ lại biến thành ba gương mặt trông có vẻ giống nhau nhưng lại có đôi phần khác biệt, mỗi người mang một cái tên khác nhau, đứng ở ba phía.
Cậu nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, rơi vào sự mờ mịt và bối rối, nhất thời không biết nên gọi ai.
“Hừm...Lục.....Cận.....?”
Mỗi một chữ đều chỉ xoay quanh đầu lưỡi rồi lại bị cậu nuốt ngược vào trong.
Ký ức trước khi ngủ dần quay trở lại trong tâm trí, cậu chợt nhớ ra mình không phải đang ở nhà, không phải đang làm hộ lý cho Cận Trầm Hàn mà là đang giả vờ bị thương, nằm trên giường bệnh của chính mình.
Trần Bắc Xuyên e rằng vẫn chưa đi.
Cậu chậm rãi mở đôi mắt ngái ngủ, đập vào mắt quả nhiên là một gương mặt lạnh lùng quen thuộc, cậu lẩm bẩm gọi: “Trần Bắc Xuyên?”
Lời nói mớ rời rạc không thành câu, Cố Tu lầm bầm nửa ngày, Trần Bắc Xuyên cũng nghe nửa ngày, trực giác mách bảo rằng cậu đang gọi tên của ai đó, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn không thể nghe ra là ai.
Cho đến khi cậu mở mắt ra và gọi rõ tên hắn.
Kế hoạch dò xét bí mật của Trần Bắc Xuyên tuyên bố thất bại, hắn mím môi hỏi: “Tỉnh rồi đấy à?”
“Chưa....” Cố Tu đang nửa tỉnh nửa mê, tốc độ nói vừa chậm vừa kéo dài, “Anh cũng đi ngủ đi.”
Trần Bắc Xuyên không lặp lại lời khẳng định rằng mình không có thói quen ngủ trưa nữa, hắn cứ ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn chằm chằm Cố Tu, phát hiện cậu bị một sợi tóc rối chọt vào mắt khiến mắt phải nheo lại, có vẻ không thoải mái lắm nhưng cậu lười đến mức đáng không tưởng, thà cứ nhẫn nhịn như vậy chứ không chịu rút bàn tay trong chăn ra để xử lý.
Mãi cho đến khi Trần Bắc Xuyên không nhịn nổi nữa, vươn tay giúp cậu gạt sợi tóc ấy ra.
Hắn chủ động đưa tay tới tận cửa, lần này Cố Tu mới chịu động đậy, cậu nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay hắn, sau đó đặt gò má mình vào lòng bàn tay hắn, nhẹ nhàng gối lên đó.
Dường như cậu đã hoàn toàn quên mất, rốt cuộc hiện tại là ai đang theo đuổi ai.
Cảm giác này vừa hoài niệm vừa dễ chịu, Cố Tu chìm đắm trong ký ức, không kìm lòng được mà nói: “.....Thế này, cảm giác giống như đang ngủ trong vòng tay của anh vậy.”
Vóc dáng của Trần Bắc Xuyên cao lớn, lòng bàn tay rộng, mười ngón tay thon dài. Dù sao Cố Tu cũng là người trưởng thành, tuy khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng cũng không thể được bao trọn hoàn toàn bởi một bàn tay.
Thế nhưng khi gối đầu lên lòng bàn tay này, cậu lại vô cớ cảm thấy an tâm đến lạ. Cảm giác đó giống như giữa khu rừng tuyết mùa đông hoành hành, cậu rúc mình trong lớp lông vũ, nằm thoải mái trong chiếc tổ giữa những cành lá sum suê.
Ở thế giới học đường, vì mất trí nhớ cộng thêm thiết lập nhân vật sinh viên đại học, tính cách cậu trẻ con, nói năng cũng chẳng ra sao. Cuối cùng còn vì không nỡ chia tay với người này mà khóc rống lên một cách vô cùng mất mặt, khóc đến mức gần như đứt hơi, mệt đến nỗi ngủ thiếp đi.
Trong ký ức cuối cùng, Trần Bắc Xuyên đã đưa một bàn tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy gò má cậu để cậu gối lên, cùng cậu trải qua cuộc chia ly đau đớn nhất.
Lúc này một lần nữa trải nghiệm lại cảm giác quen thuộc ấy, đã là lúc tương phùng.
Cố Tu vừa cảm khái vừa hoài niệm, không nhịn được lại cọ cọ vào lòng bàn tay hắn thêm vài cái.
Trần Bắc Xuyên không nhớ chuyện của thế giới đó, những lời sướt mướt không tiện nói trực tiếp, nhưng tất cả nỗi nhớ nhung và niềm vui không giấu được của Cố Tu đều thấm đượm trong hành động thân mật theo bản năng này.
Nhịp thở của Trần Bắc Xuyên khựng lại.
Cố Tu dụi qua dụi lại, cũng không quên quan tâm hắn, lại đề nghị: “Nếu anh không đi thì lại đây ngủ một lát đi?”
Yết hầu Trần Bắc Xuyên khẽ chuyển động, ánh mắt u tối nhìn nhóc lừa đảo đang theo đuổi mình một cách không có chút thành ý nào, mở miệng ra toàn là dối trá, lại còn không ngừng được đằng chân lân đằng đầu này.
Dẫu biết là bị lừa nhưng sự rung động lại không cách nào khống chế được, để tránh việc bản thân biến thành loài động vật bị tình cảm chi phối, hắn chỉ có thể bám lấy cọng rơm lý trí cuối cùng, nhanh chóng lao ra khỏi cửa.
Cố Tu ngơ ngác ngồi dậy: “Hửm?”
Rầm!
Trần Bắc Xuyên không chỉ xông ra ngoài, mà còn đóng sầm cửa lại.
Nhờ có sự che chắn của cánh cửa này, Trần Bắc Xuyên hít thở vài hơi, bình tĩnh lại không ít.
Thế nhưng trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực, cảm giác xao xuyến vì một người nào đó kia, lại chỉ có tăng chứ không giảm.
Dù cho biết rõ là bị lừa.
____________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Tu: Hôm nay chỉ là buồn ngủ nên đầu óc mơ màng thôi, không hề chủ động “câu” đâu nhé.