Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 120: Sơn tước 10

Trước Tiếp

『【Theo đuổi anh đó ^-^】』

_

Lục Thời Sâm phải vất vả lắm mới gỡ được con bạch tuộc đang bám trên người ra, dùng chăn quấn chặt thiếu niên đang tr*n tr**ng lại, bấy giờ mới nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng.

​Chú Đồng chuẩn bị xong bữa sáng từ trong bếp đi ra, liền thấy hắn đang đứng ở phòng khách, đối diện tấm gương trên tường để thắt cà vạt.

​Suốt bao nhiêu năm qua, mọi công đoạn chỉnh trang quần áo của hắn đều được hoàn thành trong phòng thay đồ của phòng ngủ chính, mỗi ngày xuất hiện trước mặt chú Đồng đều là dáng vẻ quần áo chỉnh tề.

​Hôm nay lại vô cùng khác thường.

​Thấy chú Đồng đi tới, biểu cảm của hắn còn lộ rõ vẻ cứng đờ trong thoáng chốc. Là một quản gia dày dặn kinh nghiệm, biết chừng mực nên cũng không hỏi nhiều.

​Lúc dùng bữa sáng, chú Đồng nhìn thời gian rồi mới lên tiếng: “Thưa chủ tịch Lục, tôi có xem thời khóa biểu của cậu Cố, chín giờ hôm nay cậu ấy có một tiết học đại cương. Tám giờ thức dậy dùng bữa sáng rồi đến trường là thời gian vừa đẹp ạ.”

​Lúc này là bảy giờ sáng.

​Tuy rằng giờ giấc sinh hoạt của Cố Tu và Lục Thời Sâm không cùng nhịp điệu, nhưng trong nhà còn có một vị quản gia tận tụy, có thể chăm lo cho lịch sinh hoạt riêng của cả hai người.

​Nghe lời đề nghị hợp tình hợp lý của chú Đồng, sắc mặt Lục Thời Sâm lại biến đổi, giọng điệu có chút kỳ quặc: “.....Không cần đâu, đừng gọi cậu ấy. Dạo này cậu ấy học hành rất vất vả, chắc là cũnv mệt rồi, cứ để cậu ấy tự tỉnh dậy rồi tính.”

​Cố Tu dán lấy Lục Thời Sâm hút vận khí suốt một đêm, lại nhờ có sự dung túng của Lục Thời Sâm, cậu ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh, tràn đầy sức sống.

​Chỉ là khi cậu thức dậy trong tình trạng trần như nhộng trên giường của Lục Thời Sâm thì trời đã sáng rõ, chẳng còn thấy bóng dáng Lục Thời Sâm đâu nữa.

​Dưới góc nhìn của cậu, hai người đã là chồng chồng già nhiều năm, không mặc quần áo ngủ cùng nhau đương nhiên là chẳng có vấn đề gì.

​Chỉ không biết Lục Thời Sâm dậy sớm phản ứng ra sao, thế mà không gọi cậu dậy, cũng không để lại vài tin nhắn giáo huấn sặc mùi cha già.

​“Cứ nhịn đi, anh cứ việc nhịn đi.”

Cậu vừa lẩm bẩm vừa mặc vào bộ đồ ngủ mà Lục Thời Sâm để lại.

​Từ trong phòng đi ra, vừa vặn gặp chú Đồng.

​Chú Đồng thấy hướng cậu đi tới, đồng tử rõ ràng rung lên mấy cái, lộ ra thần sắc chấn kinh.

​Cố Tu ngáp một cái, cậu không thẹn với lòng, quang minh chính đại, cho dù cúc áo bung ra mấy cái chưa cài cũng vẫn thản nhiên như không, còn chào chú Đồng một tiếng: “Chào buổi sáng chú Đồng, chú chín đi làm rồi ạ?”

​Chú Đồng rủ mắt xuống, nỗ lực tiêu hóa phát hiện gây sốc long trời lở đất kia: “Ừm. Chủ tịch Lục còn dặn cháu không cần vội, nếu mệt quá thì bên phía nhà trường có thể xin nghỉ.”

​“Cũng ổn ạ, cháu không mệt.” Cố Tu vẫn giữ thần thái tự nhiên: “Vậy chú Đồng, phiền chú chuẩn bị cho cháu chút bữa sáng đơn giản, cháu đi tắm cái đã, tắm xong ăn là vừa.”

​Chú Đồng thấu hiểu đạo lý phi lễ chớ nhìn, liền cúi đầu, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim: “Vâng.”

​*

​Mấy ngày tiếp theo, cuộc sống của Cố Tu diễn ra một cách có trật tự.

​Buổi sáng đến trường theo đuổi Trần Bắc Xuyên, nếu dậy sớm thì tiện thể lên lớp, dậy muộn thì đến vào giờ giải lao hoặc sau giờ học để soát độ tồn tại. Buổi chiều lại đến bệnh viện, chăm sóc Cận Trầm Hàn.

​Cố Tu chẳng khác nào một NPC làm mới theo đúng khung giờ cố định, làm nhiệm vụ chinh phục một cách rập khuôn máy móc, không làm thêm bất cứ việc thừa thãi nào.

​Nhưng chính cái trò vụng về này lại khiến Trần Bắc Xuyên dần dần từ cạn lời chuyển sang hứng thú. Chưa kể đến những bí mật ẩn giấu trên người Cố Tu, người thông minh vốn dĩ đã khó lòng kháng cự lại ý muốn đi sâu vào tìm hiểu chân tướng.

​Hôm nay Cố Tu dậy muộn, vừa hay Trần Bắc Xuyên đang có tiết học ở giảng đường bậc thang, khoảng cách từ cửa sau phòng học đến bục giảng của giảng viên chẳng khác nào hàng ghế cuối rạp chiếu phim với màn hình. Đang trong giờ học, cậu khom lưng, lén lén lút lút lẻn vào từ cửa sau.

​Cậu cứ thập thò tìm kiếm tung tích của Trần Bắc Xuyên, dáng vẻ cực kỳ khả nghi.

Trần Bắc Xuyên vốn nổi tiếng là học sinh giỏi, hôm nay lại khác thường ngồi ở hàng ghế cuối. Cố Tu phát hiện ra hắn, hai mắt sáng rực lên, nhanh chóng lướt tới rồi vững vàng ngồi xuống bên cạnh đối phương.

​Hôm nay Cố Tu mua hai ly cà phê, một ly là latte thêm đường của mình, tự mình uống; một ly là Americano đá đắng ngắt, cho Trần Bắc Xuyên.

​Trần Bắc Xuyên cũng không khách sáo, cắm ống hút vào uống một ngụm Americano đá, đôi mày không nhịn được mà hơi nhíu lại, giảng viên vẫn đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, hắn vậy mà lại chủ động bắt chuyện với Cố Tu, hỏi: “Cà phê đắng thế này mà cậu cũng thích uống sao?”

​Cố Tu theo đuổi người ta mà chẳng có chút thành ý nào, lần nào tặng đồ cũng tặng mấy món ăn vặt mình thích, nên hắn mặc định cho rằng Americano cũng là món Cố Tu thích, nhưng điều này không khớp lắm với ấn tượng của hắn về Cố Tu.

​Cố Tu nghe vậy chớp chớp mắt, chỉ chỉ vào ly latte của mình.

​Thấy Trần Bắc Xuyên chưa hiểu, cậu lại lật cuốn sách của mình ra, viết vào khoảng trống ở góc trang:

​--Không thích, Americano đắng như nước tráng nồi ấy, tôi đặc biệt mua cho anh đấy ^-^

​Trần Bắc Xuyên: “.......”

​Cái tên này bày ra bộ dạng chăm chỉ học hành, từ chối nói chuyện riêng trong lớp mà chuyển sang viết giấy truyền tin-- nhưng mà lại viết thẳng vào sách.

​Trần Bắc Xuyên hoàn thành KPI bị làm cho cạn lời đến mức bật cười lần thứ nhất trong ngày.

​Nhìn thấy biểu tượng cảm xúc giả ngoan ở cuối câu, hắn lại cười lần thứ hai.

​Chưa đầy nửa giờ sau, chuông tan học vang lên, các bạn sinh viên ùa ra khỏi lớp đi tới căn-tin sớm một chút thì có thể xếp hàng ít hơn, cơm canh cũng nóng hơn.

​Trần Bắc Xuyên thấy Cố Tu vẫn đang chậm chạp thu dọn đồ đạc, bèn ra tay giúp cậu một tay, nói: “Đi căn-tin ăn đi, tôi mời cậu.”

​Theo lý mà nói, việc đi ăn phải là bên theo đuổi mời, thế nhưng hiện tại đối tượng được theo đuổi lại chủ động đưa ra lời mời đi ăn, ấy vậy mà trên mặt Cố Tu lại chẳng thấy vẻ vui mừng, chỉ ngẩn ra một lát, mấy giây sau mới đáp: “Uầy, tôi phải đi làm thêm rồi.”

Trần Bắc Xuyên mím đôi môi mỏng: “Đi làm thêm đến cả cơm trưa cũng không cần ăn sao?”

​Cố Tu nói: “Tôi thường qua đó rồi mới gọi cơm hộp, hoặc là ăn tạm ít đồ ăn vặt.”

​Trần Bắc Xuyên im lặng vài giây, ánh mắt nhìn cậu thoáng chút phức tạp: “Điều kiện sống của cậu thực sự túng quẫn đến mức đó sao? Cần phải đi làm thêm hằng ngày à?”

​“Ừm.” Cố Tu ậm ừ: “Thì đi làm kiếm tiền để theo đuổi anh mà.”

​Trần Bắc Xuyên: “........”

​Cố Tu cắn ống hút ly latte, uống ực một hơi hết sạch ngụm cuối cùng, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt: “Vậy tôi đi đây, mai gặp nha!”

​Buổi chiều đến bệnh viện, Cận Trầm Hàn vẫn như cũ, hễ bị cậu chạm vào là có khả năng xuất hiện phản ứng cơ thể, nhưng mặc cho có cử động hay giãy giụa thế nào đi chăng nữa, mí mắt vẫn không thể mở ra được.

​Nhiệm vụ tâm nguyện của ba người đến giờ vẫn chưa có bất kỳ dấu hiệu hoàn thành nào. Cứ để Cận Trầm Hàn tạm thời giữ nguyên trạng thái là tốt nhất, tuyệt đối đừng tỉnh lại sớm kẻo lại tăng thêm độ khó cho cậu.

​“Mặc dù em rất hy vọng anh có thể tỉnh lại.....” Cố Tu lầm bầm, lời nói đầy mâu thuẫn: “Nhưng bây giờ anh đừng tỉnh nhé.”

​Ngón tay Cận Trầm Hàn đặt bên cạnh giường lại khẽ động đậy, ngón trỏ cong lại, đầu ngón tay di chuyển, dường như là muốn viết cái gì đó.

Hắn không thể nói chuyện nhưng vẫn đang dùng hết khả năng của mình, điều động những khối cơ bắp không nghe theo sự sai bảo của cơ thể, nỗ lực giao lưu với thiếu niên có giọng nói trong trẻo, hoạt bát mà đôi khi hơi ồn ào kia.

​“Hửm?” Cố Tu ghé sát lại, tỉ mỉ quan sát: “Anh sao thế? Có phải anh muốn nói chuyện không?”

​Cận Trầm Hàn đột nhiên phát ra một tiếng r*n r* đau đớn.

​Cố Tu giật nảy mình, vội vàng đi kiểm tra xem có phải hắn bị khó thở không, ống dẫn oxy không có gì bất thường, các chỉ số cũng rất ổn định.

Cố Tu nghiêng người kiểm tra, đùi tì vào cạnh giường, Cận Trầm Hàn liền chớp lấy cơ hội này, dùng lực túm chặt lấy quần áo của cậu.

​“......Anh làm gì thế?” Tai Cố Tu nóng lên, “Lại giở trò d* x*m à? Em nói cho anh biết, đừng tưởng anh là người thực vật thì có thể làm càn nhé.”

​Cố Tu cậy vào viẹc hắn không nghe thấy, tự mình lẩm bẩm: “Cho dù anh có tỉnh lại cũng không được, em còn có việc khác phải làm nữa.”

​Chẳng mấy chốc đã quá giờ tan ca, cậu đành phải gỡ bàn tay đang túm chặt không buông kia ra, vẫn lẩm bẩm: “Em phải đi đây. Không về nhanh là chú chín sẽ nghi ngờ đấy. Với lại....”

​Trong lúc bận rộn, điện thoại lại rung lên, Cố Tu cầm lên xem thì phát hiện là Trần Bắc Xuyên nhắc cậu hôm nay có tiết học buổi tối.

​Cố Tu bất mãn càu nhàu: “Người này sao lại thế nữa rồi.... Tiết buổi tối thì ai mà muốn đi học chứ?”

​Cận Trầm Hàn đột ngột hít thở gấp mấy hơi.

​Cố Tu nhíu mày, cất điện thoại đi, khó hiểu nói với người thực vật đang hôn mê: “Rốt cuộc là anh bị làm sao thế.... Tóm lại là anh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng có tỉnh dậy vội nhé.”

​Dỗ dành xong xuôi người thực vật trên giường bệnh, Cố Tu đeo chiếc túi đeo chéo nhỏ của mình lên, vội vã rời khỏi phòng bệnh.

​Mà cậu vừa rời đi không lâu thì các loại thiết bị giám sát trong phòng bệnh đã xuất hiện những dao động trồi sụt rõ rệt, đồng thời chuông cảnh báo phát ra những tiếng kêu chói tai, khiến các nhân viên y tế đang dùng bữa tối phải lập tức buông đũa, tranh nhau chạy thục mạng tới đó.

​Cố Tu đang thong dong đi dạo trên phố.

​Dạo gần đây ngày nào cậu cũng tới bệnh viện, đã thử hết mấy quán ăn quanh đây, phát hiện có một tiệm mì Ý khá ổn bèn vào mua mang về hai phần, định bụng đem về cho Lục Thời Sâm nếm thử.

​Tính cách Lục Thời Sâm quá trầm mặc, trông như một người có không h*m m**n cũng không cầu cạnh gì, cậu thật sự không tài nào đoán ra tâm nguyện của Lục Thời Sâm là gì, hôm nay vừa hay thử dùng đồ ăn để thăm dò xem sao.

​Hai phần mì Ý vừa ra lò, cậu vốn định mang về nhà mới ăn, tiếc là không nhịn được, bị mùi hương kia quyến rũ đến mức thèm thuồng, thế là mở ngay phần của mình ra tại quán, nếm thử vài miếng.

Cậu vội vàng về nhà, ăn uống ngấu nghiến, không cẩn thận liền để một sợi mì rơi từ khóe miệng xuống.

​Sợi mì kia lại khéo léo đến mức không thể nào trùng hợp hơn, trượt trên cái đầu tròn vo của chú chim sẻ đuôi dài ở bên cạnh chiếc túi đeo chéo xuống, để lại một vệt sốt thịt cà chua màu cam.

​Thấy vậy cậu vội vàng buông đũa, mì trong miệng còn chưa kịp nhai xong đã luống cuống tay chân lau chùi vết bẩn, lau đến mức khiến lông chú chim sẻ rối tung lên nhưng vết bẩn màu cam đỏ vẫn hiện rõ mồn một.

​Loài chim sẻ đuôi dài màu trắng này quá dễ bị bẩn, mà bẩn rồi cũng rất rõ ràng. Ngày nào cậu cũng mang theo chiếc túi này đi khắp hang cùng ngõ hẻm, lúc đặt túi vào ngăn bàn ở lớp học cũng luôn nhớ dời móc treo lên phía trên miệng túi, tránh cho nó chạm phải vết bẩn trong ngăn bàn.

​Không ngờ hôm nay vừa bẩn là bẩn một vệt lớn như thế!

​Cố Tu lập tức mất hết hứng ăn uống, nhanh tay đóng gói lại hai phần mì Ý, thở ra một tiếng thật dài: “Haizzz, hôm nay xui xẻo quá đi.”

​Cậu rời khỏi nhà hàng Tây, đi một lúc lâu mà đôi mày vẫn không giãn ra, không nhịn được buồn bã nói trong đầu: 【 Làm bẩn món quà ngài tặng tôi mất rồi.....】

​Chủ thần ngẩn ra, hắn cứ ngỡ con bé tước tinh lạc quan này cả đời này cũng sẽ không biết cảm xúc tiêu cực là gì.

​Mà sự đau lòng và tự trách đột ngột này, lại là vì.... làm bẩn món quà mình tặng?

​Trong nhất thời, Chủ Thần không biết nên đáp lại thế nào.

​【 Ừm, họ Yến kia. 】 Cố Tu nghĩ một chút rồi lại bổ sung thêm cách xưng hô.

Lúc này Chủ thần mới nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.

​Một tiếng ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng quá nhiều cảm xúc không nên thuộc về một hệ thống trí năng.

​【 Không sao cả. 】 Hắn dùng giọng máy móc cứng nhắc, cố gắng nói một cách dịu dàng nhất có thể, 【 Đợi về nhà giặt một chút là sẽ không bẩn nữa. 】

​Cố Tu về đến nhà liền lao thẳng vào phòng mình, ở trong nhà vệ sinh của phòng ngủ phụ nghiêm túc vò sạch chú chim sẻ nhỏ.

​Đến khi cậu cầm chim sẻ bằng bông còn ướt sũng bước ra từ nhà vệ sinh, liền treo nó lên giá treo quần áo bên cạnh cửa sổ sát đất, ở đây có thể đón được ánh nắng, trong phòng cũng có lò sưởi, chắc là sẽ nhanh khô thôi.

Tiếp đó cậu đi ra khỏi phòng mình, vừa hay Lục Thời Sâm cũng đã về, cậu chạy lon ton xuống lầu, hào hứng nghênh đón, gương mặt rạng rỡ như ánh mặt trời, vừa giống như trách móc lại vừa giống như đang làm nũng: “Chú chín! Sao chú về muộn thế? Mì Ý con mua cho chú nguội hết cả rồi!”

​Lục Thời Sâm vừa nhìn thấy cậu con nuôi thì những hình ảnh kiều diễm của buổi sáng hôm ấy lại không sao khống chế được mà thay nhau hiện lên trong tâm trí, toàn là làn da trắng ngần ửng hồng, cảm giác chạm vào mềm mại, sống động và đầy hương sắc, khiến hắn choáng váng từng đợt, tâm thần không yên.

​Dẫn đến mấy ngày nay hắn đều cố ý giữ khoảng cách với Cố Tu.

​Thế nhưng sự nhẫn nhịn, khắc chế và trốn tránh đó, khi Cố Tu một lần nữa dán sát vào trước mặt hắn, tất cả những tình cảm bị hắn đè nén bấy lâu liền như nước lũ cuộn trào trở lại, trong nháy mắt phá tan con đập lý trí đang lung lay sắp đổ của hắn.

Lục Thời Sâm chỉ cảm thấy máu toàn thân như chảy ngược, nơi chóp mũi còn ẩn hiện một mùi hương hạt dẻ ngọt ngào len lỏi vào.

Hắn không nhịn được hít sâu mấy hơi, hỏi: “....Cậu mua hạt dẻ rang đường à?”

​Cố Tu lắc đầu: “Không phải, là mì Ý ạ. Ở gần chỗ con làm thêm, ngon lắm! Chú mau tới đây!”

Nói rồi cậu quay người dẫn hắn vào bếp, mái tóc ngắn đen mềm mại của thiếu niên khẽ hất lên trong không trung, mang theo một chút hương vị thanh tân của cỏ xanh, cộng thêm mùi thơm béo của các loại hạt, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến một chú chim nhỏ mềm mại bông xốp sau khi được phơi mình dưới ánh nắng mặt trời.

​Cố Tu cũng giống như một chú chim nhỏ, nhảy nhót tung tăng, lôi ra món chiến lợi phẩm của mình sau chuyến đi săn thành công, dâng lên trước mặt con chim trưởng thành trầm ổn để khoe khoang.

​Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ chuyển động, hắn nuốt nước bọt một cái. Nhưng hắn tin chắc mình không phải hạng người ham ăn, càng không thể nào bị loại mì Ý ăn liền rẻ tiền này làm cho thèm thuồng đến mức tiết nước miếng.

​Đôi mắt nâu sẫm của hắn sâu thẳm, bị tròng kính mạ lên một lớp ánh bạc lạnh lẽo, dò xét cậu con nuôi trước mặt, người dường như đang dành cho hắn một thứ tình cảm khác thường.

​“.....Chú không ăn sao?” Cố Tu nhìn chằm chằm, ngọn lửa hy vọng trong mắt mắt sắp tắt đến nơi.

​“Ăn.” Lục Thời Sâm nhận lấy nĩa, vô cùng nể mặt mà bắt đầu ăn ngon lành.

Chú Đồng đứng một bên nhìn hai người đang vui vẻ hòa thuận, không hề có hành động quá phận ngăn cản nào, chỉ lẳng lặng giảm bớt lượng thức ăn chuẩn bị cho bữa tối hôm nay.

​*

​Chớp mắt đã đến cuối tuần, Cố Tu tự động tan ca nghỉ ngơi.

​Thứ hai vì ngủ quên, cậu nghĩ rằng theo đuổi người ta ít đi một ngày cũng chẳng có vấn đề gì lớn, lại còn tránh được việc khiến Trần Bắc Xuyên cảm thấy phiền phức. Cậu dứt khoát buông xuôi, buổi trưa ăn cơm ở nhà xong liền trực tiếp đi thẳng đến bệnh viện.

​Tính từ trưa thứ sáu cộng thêm hai ngày cuối tuần, Trần Bắc Xuyên đã ròng rã ba ngày rưỡi không nhìn thấy bóng dáng nhóc con theo đuổi mình đâu, thậm chí đến một tin nhắn báo cáo cũng không có.

Hắn không khỏi một lần nữa tự vấn trong lặng: Có ai theo đuổi người ta kiểu này không?

​Hơn nữa hắn là người được theo đuổi, vậy mà cả đêm lại trằn trọc băn khoăn, thứ ba trời vừa tờ mờ sáng đã tỉnh giấc. Hắn mở đôi mắt đầy tia máu, lấy điện thoại ra, lật đi lật lại khung chat với Chíp Chíp Chiu.

​Cố Tu thật sự không hề gửi đến một tin nhắn nào, không qua loa lấy lệ, cũng chẳng bịa cớ nói dối.

​Chín giờ sáng hắn đến giảng đường lớn học tiết buổi sáng. Tuần trước, tuần trước nữa Cố Tu đều đến, không hẳn là hoàn toàn đúng giờ nhưng ít nhất thái độ vẫn được coi là tích cực.

​Hôm nay lại không thấy bóng dáng Cố Tu đâu.

​Liếc mắt nhìn giáo viên trên bục giảng, Trần Bắc Xuyên cẩn thận lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Chíp Chíp Chiu.

​CBC: 【?】

​Như thể mấy ngày qua chưa từng có chuyện gì xảy ra, Cố Tu vẫn giống như thường lệ, tràn đầy năng lượng mà phản hồi lại.

​Chíp Chíp Chiu: 【Chào buổi sáng!】

​Chíp Chíp Chiu: 【(Chim nhỏ ló đầu.jpg)】

​Bất kể là Cố Tu có thật sự giả ngu hay không, sự bực bội của hắn thì là hàng thật giá thật, Trần Bắc Xuyên càng nghĩ càng thấy không nuốt trôi cục tức này, hắn là người được theo đuổi mà phải ngồi đây hờn dỗi, Cố Tu sao có thể mặt dày mày dạn cười hì hì như thế chứ?

​【.......】

Trần Bắc Xuyên gõ ra một hàng dấu chấm lửng.

Nghi ngờ rằng Cố Tu không hiểu ý, cũng là vì kiên nhẫn của Trần Bắc Xuyên sắp cạn, hắn không nhịn được lại hỏi: 【 Rốt cuộc cậu muốn làm gì? 】

​Chíp Chíp Chiu: 【 Theo đuổi anh đó ^-^ 】

​CBC: 【 Thế người đâu? Có ai theo đuổi người ta kiểu này không? 】

​CBC: 【 Cậu đang ở đâu? 】

​Đương nhiên là ở nhà rồi.

​Hôm nay Cố Tu lại dậy muộn, gần chín giờ mới ngủ dậy.

​Không ngờ Lục Thời Sâm vẫn còn ở nhà, nói là hôm nay không có việc, hai người vừa hay cùng nhau ăn bữa sáng.

​Chuyện dậy sớm này, nếu dậy sớm liên tục thì có thể duy trì mãi nhưng nếu chẳng may lơ là một chút, muốn nhặt lại thói quen tốt đó sẽ trở nên cực kỳ khó khăn.

​Nghĩ bụng bùng một ngày hay bùng hai ngày cũng chỉ chênh lệch nhau một ngày mà thôi, Cố Tu định lười thêm chút nữa.

Ai ngờ Trần Bắc Xuyên lại chủ động tìm đến hỏi tội.

​Cố Tu cắn ống hút, vừa suy tính vừa lén liếc nhìn Lục Thời Sâm đang thong thả ăn ở đối diện.

​Nghĩ ngợi một lát, Cố Tu lén lút gõ chữ dưới gầm bàn: 【Thật ra....tôi bị bệnh rồi, hôm nay không đến trường được. 】

​CBC: 【?】

​CBC: 【 Cậu bị làm sao? 】

​Chíp Chíp Chiu: 【 Bị bệnh rồi 】

​Hai người ông nói gà bà nói vịt. Trần Bắc Xuyên hỏi A hay B, Cố Tu lại trả lời là "có".

​CBC: 【......】

​CBC: 【Bệnh gì? Có nặng không? Giờ cậu đang ở đâu?】

​CBC: 【 Cậu đang ở nhà à? Nhà cậu ở đâu? 】

​CBC: 【 Hay là ở bệnh viện? 】

​Tin nhắn của Trần Bắc Xuyên bắn tới tấp, nổ dồn dập như súng liên thanh.

Điện thoại liên tục rung lên làm kinh động đến Lục Thời Sâm đang tập trung dùng bữa sáng.

​Lục Thời Sâm khẽ nhíu mày, hỏi: “Sao thế?”

​“Khụ.” Cố Tu vô tình bị sặc một ngụm sữa, “Khụ khụ, không có gì ạ, khụ.”

​Nhìn qua là biết có chuyện.

​Vì cậu đã che che giấu giấu như vậy, Lục Thời Sâm chỉ rũ mắt xuống, không truy hỏi thêm.

​Cố Tu lấy cớ đi vệ sinh để rời khỏi bàn ăn, đóng cửa phòng vệ sinh lại rồi mới xem điện thoại, trước tiên là trả lời lấy lệ với Trần Bắc Xuyên rằng mình không sao, tiếp đó tin nhắn giục đi làm của anh trai hộ lý lại tới.

​Anh hộ lý nói mình có việc đột xuất, hỏi cậu có thể đến bệnh viện giúp đỡ ngay bây giờ không.

​Cố Tu u uất thở dài thườn thượt, chấp nhận số phận, thay quần áo rồi ra ngoài.

​Vừa đến bệnh viện, không ngờ tin nhắn của Trần Bắc Xuyên vẫn chưa dứt, lại hỏi cậu: 【 Cậu chắc chắn là mình không sao chứ? Sau khi cậu rời đi vào trưa thứ sáu thì không còn xuất hiện ở trường nữa, hôm nay đã là thứ ba rồi. 】

​Sau đó bổ sung thêm một câu: 【 Hơn nữa còn là mười một giờ trưa thứ ba. 】

​Cố Tu: “.......”

​Ở giữa có hai ngày là cuối tuần nghỉ ngơi, sao có thể tính gộp vào luôn được?

​Chỉ là bị Trần Bắc Xuyên nói như vậy, cậu mới phát hiện thời gian mình mất tích không lý do đúng là hơi dài thật, người không rõ tình hình thì lo lắng cũng là lẽ thường tình.

​Điện thoại lại rung lên hai cái liên tiếp.

​CBC: 【 Có phải cậu bị bệnh rất nặng, phải nằm viện rồi không? 】

​CBC: 【 Bệnh viện trung tâm? 】

​Không biết có phải Trần Bắc Xuyên có con mắt thứ ba hay không, vậy mà đoán một cái là trúng ngay bệnh viện này nơi Cận Trầm Hàn đang nằm!

​Cố Tu giật nảy mình, suýt chút nữa thì bật dậy khỏi ghế, như chim sợ cành cong mà nhìn ngó xung quanh.

​Thật ra nương theo đà này mà giả vờ bị bệnh thì lợi nhiều hơn hại, như vậy cậu sẽ không phải chạy đi chạy lại giữa trường học và bệnh viện nữa. Giả bệnh để đánh bài tình cảm cũng có thể làm Trần Bắc Xuyên mềm lòng đôi chút, đẩy nhanh tiến độ chinh phục.

​Cố Tu bình tĩnh lại, đơn giản hồi đáp một chữ “Ừm”, cũng không kèm theo biểu tượng cảm xúc nào nữa, nhìn qua có vẻ rất yếu ớt.

Cuối cùng Trần Bắc Xuyên cũng yên tĩnh, không gửi thêm tin nhắn nào làm phiền cậu nữa.

Trước Tiếp