Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 119: Sơn tước 09

Trước Tiếp

『Con nuôi trèo lên giường.』

_

Đi làm thuê mà làm thế nào tự dưng lại lòi ra một ông chồng thực vật thì phải tính sao đây?

Lúc này Cố Tu đang phải đối mặt với tình cảnh oái oăm đó, mẹ của người thực vật vẫn còn ở hiện trường, muốn làm người làm chứng kết hôn cho bọn họ, bắt cậu gọi chồng ngay tại chỗ!

​Thấy Cố Tu đứng ngay ra, Lục Thanh Ngô thấu hiểu tìm bậc thang cho cậu: “Ái chà, đừng ngại ngùng như thế chứ. Có phải là đứng trước mặt mẹ nên không gọi thành tiếng được không?”

​Cố Tu sờ sờ mũi, ậm ừ cho qua chuyện.

​Hiểu lầm càng tích càng nhiều, trong một sớm một chiều thực sự không thể giải thích rõ ràng được. Cậu cũng cần phải che giấu thân phận thật sự, đề phòng bị đối phương đuổi ra khỏi phòng bệnh. Cứ như vậy thì chi bằng thuận theo tự nhiên, dù sao kẻ đang nằm trên giường bệnh vốn dĩ cũng là một mảnh linh hồn của người yêu cậu.

​Lục Thanh Ngô bỗng nhiên kéo kéo tay áo cậu, hớn hở nói: “Mau nhìn xem, mí mắt Trầm Hàn lại cử động rồi kìa!”

​Lần này mí mắt của Cận Trầm Hàn rung động rất rõ ràng, rung liên tục trong mấy giây, giống như một người bị vây hãm trong cơn ác mộng đang nỗ lực phản kháng lại sự trói buộc, mưu toan tỉnh lại từ giấc mộng dài vô tận kia.

​Đáng tiếc cuối cùng vẫn công dã tràng.

​Mọi thứ lại trở nên bình lặng như mặt biển không một cơn gió.

​Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Lục Thanh Ngô không biết đã trải qua tàu lượn siêu tốc cảm xúc bao nhiêu lần, lúc thì mừng rỡ, lúc thì thất vọng, cả người trở nên mệt mỏi có thể thấy rõ bằng mắt thường.

​Cố Tu nhìn mà có chút không đành lòng, an ủi: “Chủ tịch Cận sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi, bác gái à bác đừng lo lắng quá ạ.”

​“Sao vẫn còn gọi là chủ tịch Cận? Chuyện của hai đứa mẹ đã cho phép rồi, đừng có khách sáo như thế.” Lục Thanh Ngô chỉnh lại.

​“À.....” Cố Tu do dự hai giây, liếc nhìn người trên giường, đổi cách gọi, “Trầm Hàn.”

​Lời này vừa thốt ra, mí mắt Cận Trầm Hàn lại run lên một cái.

​Bàn tay Lục Thanh Ngô đang nắm lấy cánh tay cậu đột nhiên siết chặt, căng thẳng đến mức hơi thở cũng đình trệ.

Kỳ vọng càng cao thì thất vọng sẽ càng lớn, Cố Tu cũng không muốn lừa người, thành thật nói với Lục Thanh Ngô: “Loại rung động mí mắt này là vô thức mà thôi....”

​Lục Thanh Ngô lại nói: “Nó đã có phản ứng rất rõ với giọng nói của con rồi..... Hay là, con hôn nó một cái đi? Biết đâu hôn một cái còn hiệu quả hơn!”

​Cố Tu có hơi khó xử, hôn người yêu mình một cái thì chẳng sao, chỉ là trước mặt trưởng bối.....ít nhiều vẫn không được tự nhiên.

​Cậu do dự một lát, dưới ánh nhìn nóng rực của Lục Thanh Ngô, cậu tằng hắng một tiếng, cuối cùng chậm rãi cúi người xuống, nhẹ nhàng nhắm chuẩn vào khóe môi góc cạnh rõ ràng của người đàn ông.

​Chạm một cái liền nhanh chóng bật ra, giống như mèo con ăn vụng vậy.

​“Động rồi động rồi!” Lục Thanh Ngô kích động đến mức khóe mắt lại ươn ướt, “Cổ họng Trầm Hàn động rồi! Quả nhiên là nó có phản ứng với con....”

​Lần này Cố Tu cũng đã nhìn thấy rõ ràng, Cận Trầm Hàn đúng là đã nuốt nước bọt một cái. Cậu đứng ở khoảng cách gần, còn nghe thấy một tiếng ực.

​Phản ứng này thật sự là không giống người thực vật thông thường cho lắm.

​Cố Tu cẩn thận vén góc chăn lên nhìn vào bên trong một cái, chút phản ứng sinh lý kia không những không tiêu tan, ngược lại còn hăng hái hơn.

​Cố Tu không khỏi nghi ngờ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhắm nghiền của người đàn ông.

​Giống như có thể cảm ứng được ánh mắt của cậu, hàng lông mi rủ xuống run run, bàn tay bên cạnh chăn thì chậm rãi di chuyển, từng chút từng chút một tiến lại gần cậu.

​“Ơ?”

​Cố Tu bật dậy khỏi ghế, tiến lên một bước, đùi dán vào cạnh giường bệnh.

​Cận Trầm Hàn dốc hết sức duỗi dài ngón tay, lần này cuối cùng cũng chạm được vào cậu, sau đó dùng sức túm chặt lấy, túm cả phần thịt đùi và ống quần của cậu.

​Cố Tu theo phản xạ “a” một tiếng.

Nhận được k*ch th*ch từ âm thanh, Cận Trầm Hàn càng thêm hăng hái, bàn tay kia được đà lấn tới tiếp tục mò lên trên, phía cổ họng còn phát ra những tiếng hừ hừ, giống như một con dã thú đang phấn khích.

​Cố Tu nằm mơ cũng không ngờ tới, ấy vậy mà có ngày mình bị một người thực vật đang hôn mê tập kích, bị d* x*m một cách trắng trợn!

​Cảm giác bị chạm vào bộ phận trọng yếu khiến cậu rùng mình một cái, ngay sau đó như bị điện giật mà bật người ra, gương mặt nhỏ đỏ bừng trốn sang tận phía bên kia phòng bệnh.

​Lục Thanh Ngô hoàn hồn lại từ trong kinh ngạc, nhanh chóng đi về phía giường bệnh, vô cùng kích động nói: “Trầm Hàn, có phải con tỉnh rồi không? Mẹ tới rồi đây, con có nghe thấy tiếng của mẹ không?”

​Tuy nhiên bàn tay vừa mới giở trò lưu manh với Cố Tu đã buông lỏng ra, mềm oặt vô lực rũ xuống bên cạnh giường, trắng bệch không chút huyết sắc, nổi rõ cả những đường gân xanh và mạch máu.

​Lục Thanh Ngô thở dài một tiếng đầy hụt hẫng, lại nhìn sang thiếu niên đang bị dọa cho sợ hãi như chim sợ cành cong kia, vội vàng an ủi: “Không sao đâu Tu Tu, con đừng sợ. Chắc chắn là vì nó thật sự quá thích con nên mới có phản ứng lớn như vậy với con. Con hãy tới ở bên nó nhiều hơn, nói chuyện với nó, chắc là nó sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi.”

​Sau đó bà lại nhiệt tình kéo Cố Tu qua, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm dịu dàng như một người mẹ hiền: “Con còn đang đi học, giờ Trầm Hàn lại đang hôn mê, bình thường cuộc sống có phải có phần túng thiếu không? Thế này đi, thẻ này của mẹ con cứ cầm lấy, cầm đi mua chút đồ ăn vặt nhé.”

​Với tư cách là con nuôi của Lục Thời Sâm, Cố Tu không hề thiếu tiền, nhưng đồ ăn vặt ấy mà, đương nhiên là càng nhiều càng tốt.

​Thế là Cố Tu nở nụ cười rạng rỡ, cũng không có những hành động khách sáo dư thừa, đường đường chính chính nhận lấy chiếc thẻ: “Con cảm ơn bác gái ạ.”

​“Ngoan lắm.” Lục Thanh Ngô lại lộ ra một nụ cười hiền hậu.

​Cố Tu gãi gãi đầu, có hơi không tự nhiên, cậu đi một vòng rồi lấy chiếc túi đeo chéo nhỏ của mình lại đây, từ bên trong tìm ra loại đồ ăn vặt yêu thích đưa cho người phụ nữ: “Bác gái, bác cũng ăn chút đồ ăn vặt đi ạ.”

​Không ngờ còn được hậu bối quan tâm ngược lại, Lục Thanh Ngô ngẩn ra, hồi lâu sau mới mỉm cười, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.

Reng reng reng--

​Khi hai thế hệ đang chung sống hòa hợp thì điện thoại trong túi Cố Tu vang lên.

​Liếc nhìn hiển thị cuộc gọi, là Lục Thời Sâm.

​Khoảnh khắc đó Cố Tu cảm thấy như thể toàn bộ lông chim trên người mình đồng loạt dựng đứng lên, vội vã chào tạm biệt Lục Thanh Ngô, cấp tốc đi ra ngoài nghe điện thoại.

​Rời khỏi phòng bệnh cậu còn vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, sợ bị Lục Thanh Ngô phát hiện ra manh mối. Cho đến khi đi qua một góc cua, cậu mới nhấn nút nghe ngay trước khi cuộc gọi tự động ngắt, nhỏ giọng gọi: “Chú chín.....”

​Lúc này trong phòng bệnh, Lục Thanh Ngô ngồi xuống chiếc ghế dành cho người nhà, nhìn đứa con trai đang hôn mê, thở ra một tiếng thật dài: “Chẳng trách con cứ luôn nói với mẹ là con không thích ai cả.”

​“Có phải con đã sớm để ý đến đứa con nuôi của Lục Thời Sâm rồi không?” Lục Thanh Ngô suy ngẫm, “Lần trước Lục Thời Sâm dẫn đứa trẻ này ra ngoài đã là chuyện của ba năm trước rồi. Khi đó nó mới 15 tuổi, dáng dấp còn chưa nảy nở hết, vừa rồi mẹ nhìn nó hồi lâu, cộng thêm cái tên mới nhận ra được.”

​Cuối cùng bà bất đắc dĩ lắc đầu: “Thật là phục con luôn, lại đi nhìn trúng một đứa trẻ vị thành niên.”

​Nhưng nghĩ lại, chuyện này cũng rất giống việc mà con trai bà có thể làm ra.

​Hiện tại đã ngoài ba mươi mà vẫn cô độc một mình, bên ngoài đồn đại e là nó có bệnh kín gì đó, vậy mà nó vẫn luôn giữ mình trong sạch, hóa ra là đang đợi một đứa trẻ lớn lên.

​“Nhưng hình như mẹ cũng có thể hiểu cho con.” Hồi tưởng lại khoảng thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với Cố Tu lúc nảy, trên mặt Lục Thanh Ngô lộ ra nụ cười dịu dàng hiếm thấy, đó là niềm vui gia đình mà bà chưa từng được tận hưởng ở đứa con trai ruột già dặn trước tuổi của mình, bà không nhịn được mà lẩm bẩm nói mãi, “Thằng bé rất lương thiện, rất ngoan ngoãn, rất đáng yêu. Nó cũng được dạy dỗ rất tốt, đơn giản thuần khiết, cởi mở phóng khoáng. Đứa trẻ như vậy bây giờ hiếm thấy lắm.”

​Nhận ra hình như mình đã khen con nhà người ta quá lời, Lục Thanh Ngô khẽ ho một tiếng, kéo chủ đề trở lại.

​Nói đi cũng phải nói lại, bà xuất thân từ một nhánh phụ của nhà họ Lục danh gia vọng tộc, tính theo vai vế, Lục Thời Sâm còn phải gọi bà một tiếng cô út.

Nhưng trước những xung đột về lợi ích thương mại, tất cả ân tình huyết thống đều không thể không nhường bước, doanh nhân chính là những kẻ máu lạnh nhất.

​Huống hồ bà đã sớm gả vào nhà họ Cận, con trai bà cũng mang họ Cận.

​“Chỉ là mẹ không biết tại sao thằng bé lại xuất hiện ở đây, mẹ thấy nó đối với con cũng khá tận tâm. Nhưng cũng không loại trừ khả năng là nó nhận được chỉ thị của Lục Thời Sâm, muốn gây bất lợi cho con.” Lục Thanh Ngô lầm bầm, “Chao ôi, đúng là nghiệt duyên.... Dù thế nào đi nữa, một người có h*m m**n kiểm soát mạnh mẽ như Lục Thời Sâm, tuyệt đối không đời nào để con nuôi của mình ở bên con đâu.”

​Tự mình nói rất nhiều, cuối cùng Lục Thanh Ngô đứng dậy, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

​“Nhưng không sao cả, chỉ cần thằng bé có thể khiến con tỉnh lại, chuyện gì mẹ cũng có thể làm.”

​*

Gần đây Cố Tu đồng thời chinh phục cả Trần Bắc Xuyên và Cận Trầm Hàn, bận rộn đến mức cả ngày không thấy mặt ở nhà, cuối cùng cũng bị Lục Thời Sâm phát hiện ra manh mối.

​Cuộc điện thoại kia gọi tới chẳng nói chẳng rằng, chỉ bảo cậu về nhà.

​Cố Tu lập tức ngoan ngoãn bắt xe về, khi bước vào cửa nhà mới nhận ra mình đã mắc bẫy, Lục Thời Sâm đẩy nhẹ gọng kính đang tỏa ra khí lạnh, ánh mắt dò xét, hỏi cậu: “Hôm nay là ngày trong tuần, ở trường không phải đi học sao?”

​“À....” Đôi mắt đen của Cố Tu chớp chớp, “Chiều nay chỉ có một tiết đại cương thôi ạ, vừa chán vừa nhạt nên con có nhờ bạn điểm danh hộ rồi ạ.”

​Lời này nói ra nghe cũng coi như chu toàn.

​Lục Thời Sâm ngồi trên ghế sofa, nhìn cậu từ dưới lên trên, nhưng phong thái vẫn uy nghiêm, mang lại cảm giác áp bức cực lớn.

​Nhìn hồi lâu cũng không thấy được điều gì bất thường trên gương mặt Cố Tu, Lục Thời Sâm hỏi tiếp: “Tôi nghe chú Đồng nói dạo này ngày nào cậu cũng đi sớm về muộn, là đến trường lên lớp hay là suốt ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lỏng với đám bạn của cậu?”

​Cố Tu mỉm cười bước tới, ngồi xuống sát bên cạnh Lục Thời Sâm.

​Khiến cho cả người Lục Thời Sâm cứng đờ, khí thế cũng theo đó mà xẹp xuống, lúc này Cố Tu mới cười nói: “Chú chín, chú đoán sai hết rồi.”

Ánh mắt Lục Thời Sâm khẽ động, kiềm chế liếc nhìn cậu, khẽ "Hửm" một tiếng để biểu lộ sự nghi vấn.

​Cố Tu rướn người nhón lấy một quả khô trên bàn trà, bỏ vào miệng, nhai vài cái rồi thong thả nói: “Sáng nào con dậy cũng đều đi học hết, sinh viên năm nhất bọn con năm nay các môn chuyên ngành đều được xếp vào buổi sáng. Buổi chiều không có mấy tiết, cũng khá nhàn nên con ra ngoài đi làm thêm.”

​Lục Thời Sâm ngẩn ra.

​Mỗi một chữ cậu thốt ra đều khác xa hoàn toàn với hình ảnh đứa cháu lười biếng, nghịch ngợm trong ký ức của hắn.

​Thế nhưng biểu cảm của cậu lại rất tự nhiên, giọng điệu bình thản, không hề lộ ra một chút dấu vết nói dối nào.

Chờ mãi vẫn không nhận được phản hồi, đôi mắt đen láy của Cố Tu đảo một vòng, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang thất thần, dùng một loại giọng điệu thân mật gần như là quyến rũ để hỏi hắn: “Sao vậy? Chú chín ơi, chú không tin tưởng con đến thế sao?”

​Yết hầu Lục Thời Sâm khẽ chuyển động, hắn rũ mắt: “Không có.”

​Cố Tu lặp lại chiêu cũ, lấy ví tiền ra, khoe hơn hai trăm tệ ít ỏi đến đáng thương của mình, biểu cảm lại lạc quan yêu đời đến mức khiến người ta xót xa: “Chú nhìn nè! Chỗ này đều là tiền con đi làm thêm kiếm được đấy.”

​“......Ừm, được rồi.” Lục Thời Sâm bất đắc dĩ thở ra, giọng điệu cũng dịu xuống, “Không phải là tôi không tin cậu. Ở trước mặt tôi, cậu không cần phải chứng minh bản thân mình như vậy.”

​Nghe vậy, Cố Tu lập tức nở một nụ cười thật tươi, rạng rỡ đến mức chói mắt.

​Trong lúc Lục Thời Sâm đang ngẩn ngơ, cậu không nhịn được mà nhào tới ôm lấy cánh tay đối phương: “Con biết mà, chú chín tốt với con nhất.”

​Lục Thời Sâm hơi mất tự nhiên, nhưng lại cố tỏ ra nghiêm khắc: “....Đừng có làm nũng.”

​Cố Tu dán lấy hắn không rời, hừ hừ: “Con có làm nũng đâu.”

​Lục Thời Sâm của thế giới này nghiêm túc tuân thủ thân phận trưởng bối, cẩn trọng tự kiềm chế, bất luận cậu có đụng chạm cơ thể hay ám chỉ bằng lời nói thế nào, hắn đều giả vờ hồ đồ.

​Nhưng hắn chưa bao giờ nặng lời khiển trách thiếu niên, nghĩ lại thì một nửa là bởi đáy lòng đang che giấu những tâm tư nhỏ nhặt khó nói, không thể lộ ra ánh sáng, âm thầm mà chân thật tồn tại; nửa còn lại chính là không nỡ làm tổn thương tình cảm nóng bỏng như ánh mặt trời ban trưa của thiếu niên.

Cố Tu không phải hạng người thấy khó mà lui, huống chi trước mặt chính là người yêu mấy kiếp của mình.

​Cố Tu ngẩng đầu liếc nhìn một cái, thấy đường xương hàm của Lục Thời Sâm đang căng chặt, cậu cố ý đưa tay ra khều nhẹ một cái, trêu ghẹo: “Chú chín ơi, sao ở nhà mà chú cũng nghiêm túc như vậy thế?”

​Lục Thời Sâm nhìn cũng không dám nhìn cậu, chỉ khàn giọng nói: “Đừng nghịch nữa, về phòng đi.”

​“Ồ.” Lúc này Cố Tu mới luyến tiếc buông tay, nhưng vẫn không đứng dậy, lại nói tiếp: “Cúc áo của chú chưa cài kỹ kìa.”

​Lục Thời Sâm rõ ràng là đang cố thu tầm mắt lại để không nhìn Cố Tu, thậm chí cũng không nhìn vào cúc áo của mình.

Giờ khắc này đầu óc của hắn giống như một tòa thành bị bão tố quét qua, đủ loại cảm xúc hỗn loạn không theo bất cứ quy luật nào ồ ạt tràn vào, tức giận, áy náy, rung động, giằng xé.....chúng đan xen vào nhau, rối tinh rối mù.

​“Để con giúp chú nhé.” Cố Tu ân cần tiến tới.

​Lục Thời Sâm vẫn đứng im như phỗng, chỉ có yết hầu khẽ lăn động, Cố Tu nhếch môi, trực tiếp cởi hai chiếc cúc áo từ cổ xuống đến xương quai xanh của hắn.

Lúc này Lục Thời Sâm mới như sực tỉnh khỏi giấc mộng, cúi nhìn mảng da thịt bị lộ ra của chính mình.

​“Hehe, lừa chú đấy.” Cố Tu cười nói rồi lại lập tức đổi giọng: “Tuy là lừa chú nhưng ở nhà chú thật sự có thể thả lỏng một chút, cởi một hai chiếc cúc áo cho thoáng khí, nếu không thì bí bách lắm.”

​Ánh mắt sâu thẳm của Lục Thời Sâm cẩn thận và dè dặt chạm vào gương mặt tươi cười của cậu, hồi lâu sau mới đáp lời: “.....Ừm.”

​*

Hôm nay Cố Tu một hơi làm ba công việc, xoay xở qua lại giữa công chính, thụ chính và phản diện, buổi tối tắm rửa xong, vừa chạm vào gối là ngủ thiếp đi ngay.

​Theo lý mà nói, giá trị vận khí cậu hấp thu gần đây hẳn là chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi mới phải.... Thế nhưng lúc nửa đêm, cậu bị chiếc chăn nặng nề đè đến mức không thở nổi, hì hục bò đến kiệt sức, cuối cùng vẫn phải chíu chíu chíu gọi Chủ thần tới, nhờ vào sự giúp đỡ của làn sương xám mới bò ra được khỏi núi Ngũ Hành Sơn bằng chăn bông.

​Chú chim nhỏ với bộ lông rối bù ngẩng đầu lên, phát ra một tiếng kêu dài đầy u uất: “Chíuuuuuu!!”

Làn sương xám bay lơ lửng trước mặt cậu, im lặng vài giây sau mới cất lời giải thích: 【 Ngươi có biết hiệu ứng biên giảm dần không? Trong bộ tiểu thuyết kỳ ảo đó, giá trị vận khí mà sơn tước tinh như ngươi hút được cũng tuân theo hiệu ứng này. Lần đầu tiên ngươi tiếp xúc với các nhân vật then chốt, chỉ cần ở gần họ là có thể hấp thụ đủ vận khí. Dần dần, ngươi cần đến tiếp xúc cơ thể, thời gian tiếp xúc cũng phải càng lâu hơn....cho đến khi việc tiếp xúc cơ thể hoàn toàn mất đi hiệu lực. 】

​Cố Tu: “Chíu chíu chíu!!!!”

​Chủ thần trầm mặc một lát, sử dụng cả tinh thần lực vẫn không nghe hiểu nổi, đành phải hỏi: 【 Ngươi đang nói gì vậy? 】

​Cố Tu liều mạng vỗ cánh, lông chim khắp người dựng đứng cả lên, mỏ chim há to, kêu gào điên cuồng: “Chíu chíu! Chíu chíu chíu chíu!!”

​Chủ thần không hiểu ra sao, nhưng mơ hồ có một loại trực giác hình như là mình đang bị chửi.

Hắn nhanh chóng lên tinh võng tra cứu ý nghĩa trạng thái xù lông kêu gào của loài chim, quả nhiên đó là ý nghĩa của sự tức giận phẫn nộ.

​Vậy nên không phải là liên kết tinh thần lực của hắn xảy ra vấn đề, mà là Cố Tu vốn dĩ không hề diễn đạt bất kỳ ý nghĩa nào, chỉ là một tràng kêu chíu chíu loạn xạ để xả giận.

​Chủ thần bất đắc dĩ, vê ra một sợi sương xám mảnh như ngón tay, nhẹ nhàng xoa xoa lên lớp lông má của chú chim nhỏ.

​Kết quả là chim sẻ trông có vẻ mập mạp ấy lại nhẹ như một cục bông, không chịu nổi lực lớn như vậy, trực tiếp bị lật nhào, ngã lăn ra giường.

​“Chìu chỉu!?”

​Đợi đến khi cậu bò dậy thì càng thêm kích động, chửi nghe chừng cũng bậy hơn rồi: “Chíu chíu chiu chíu chíu chíu!!!”

​Chủ thần vội vàng ngăn cản: 【 Đừng kêu nữa, trong phòng ngươi có camera đấy. 】

​Cố Tu giật mình, lông vũ tức khắc xù lên dữ dội hơn.

​Chủ thần nỗ lực trấn an: 【 Ta sẽ giúp ngươi xóa đoạn ghi hình này, ngươi bình tĩnh lại đi. 】

​Lúc này lông vũ trên người Cố Tu mới từ từ khôi phục lại trạng thái ban đầu, giống như một con thú nhồi bông bị bục bông đã được khâu vá lại hoàn chỉnh.

Chủ thần dễ dàng xâm nhập hệ thống xóa sạch dấu vết camera, đồng thời tắt luôn thiết bị, còn không quên kể công: 【 May mà lần này ngươi đi cùng với ta, 007 không có chức năng này đâu. 】

​Cố Tu: “Chíu chíu chíu chíu chíu chíu!” Ngài còn có mặt mũi mà nói à!

​Chủ thần vô tình bị ảnh hưởng bởi tính hay lải nhải của cậu, bắt đầu đôi co: 【 Thế giới nhỏ trở nên hỗn loạn như thế này là do ngươi gián tiếp gây ra, không phải tại ta. 】

​Cố Tu: “Chiu--”

​Lần này Chủ thần dự đoán trước, dùng sương xám phong tỏa cái mỏ chim nhỏ của cậu: 【 Yên lặng. Bây giờ là hai giờ sáng, sáu giờ rưỡi sáng Lục Thời Sâm sẽ thức dậy đúng giờ, ngươi phải biến trở lại trong vòng bốn tiếng đồng hồ. 】

​Không cần Chủ thần nhắc nhở, Cố Tu cũng phải mau chóng biến lại thành người.

​Hiện tại cậu vẫn đang theo đuổi Trần Bắc Xuyên, hai người chưa đủ thân thiết, đi ké vận khí của Trần Bắc Xuyên rất dễ bị lộ. Cận Trầm Hàn hôn mê bất tỉnh thì đúng là dễ ké thật, nhưng muốn vào bệnh viện dưới hình dạng chim nhỏ thì khó vô cùng.

​Ngay lúc này, có một và chỉ một đối tượng để ké vận khí phù hợp, chính là Lục Thời Sâm đang ngủ ở phòng bên cạnh! Vấn đề duy nhất là vị "đá đì" này dậy quá sớm, Cố Tu phải qua đó ngay lập tức, không thể trì hoãn thêm một giây nào.

​Nhờ Chủ thần mở cửa giúp, cái đầu chim nhỏ trắng đến phát sáng thò ra từ khe cửa, cẩn thận quan sát bên trong phòng ngủ yên tĩnh.

​Trên giường nhô lên một khối hình người, im lìm không động đậy, hơi thở đều đặn.

​Xác nhận xong xuôi, Cố Tu sử dụng hai cái chân chim linh hoạt, cơ thể không khống chế được mà lắc lư trái phải, lạch bạch lạch bạch đi tới.

Dù sao cậu cũng là con người, đã quen đi bằng hai chân, biến thành chim rồi thì cũng thành gà chạy bộ. Đi mãi đến tận bên cạnh chiếc giường lớn cao hơn cậu gấp mấy lần, cậu ngẩng đầu nhìn cái độ cao xa tầm với kia, rồi mới dang cánh linh hoạt bay lên.

​“Chíu!”

​Hạ cánh an toàn!

Liếc nhìn gương mặt đang ngủ bình yên của Lục Thời Sâm một lần nữa, hắn vẫn im lìm không nhúc nhích, mí mắt cũng không rung lên cái nào, rõ ràng là không hề hay biết về sự hiện diện của chú chim béo không mời mà đến.

​Chú chim béo càng thêm dạn dĩ, giẫm lên chăn đi tới, cuối cùng nhảy một cái rồi leo lên gối.

​Lục Thời Sâm không phải người thực vật, cậu sợ đối phương nửa đêm xoay người đè trúng mình. Trên gối cũng khá thoải mái, nằm sát vào tóc của người đàn ông, giống như được trở về tổ chim trong rừng rậm vậy.

​Chú chim béo mang theo thân hình tròn lẳn nhưng đôi chân lại rất linh hoạt, bới bới vài cái, tự tạo cho mình một cái ổ dễ chịu.

​“Chíu chiu.......”

​Chú chim béo rúc vào trong, đôi mắt mơ màng nửa nhắm nửa mở. Cậu buồn ngủ đến mức lả đi, phát ra một chuỗi tiếng chíu chíu mềm mại.

​“Chú chín.....hôm nay chú cho con ké một chút nhé.”

​*

​Cố Tu cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, nửa đêm canh ba đột nhiên biến thành chim khiến cậu giật mình tỉnh giấc, vội vàng chạy sang giường Lục Thời Sâm xây ổ, tiêu hao rất nhiều năng lượng, khi trời vừa hửng sáng, cậu đang chìm sâu vào giấc mộng thơm nồng nhất.

​Trong mơ cậu ôm một cái gối ôm lớn tự tỏa nhiệt, mang theo mùi gỗ mà cậu thích nhất, cậu vô thức ôm thật chặt, còn thoải mái chép miệng mấy cái.

​Lục Thời Sâm thì lại bị nóng đến tỉnh giấc.

​Làn da dán lên người hắn ấm áp trơn mịn, đó là cảm giác lần đầu tiên trong đời hắn được trải nghiệm.

Hắn chưa từng gần gũi với bất kỳ ai như vậy, ngay cả việc ôm ấp cũng chỉ giới hạn trong những lần làm nũng mấy ngày nay của con nuôi, mà khi đó cũng là mặc quần áo chỉnh tề.

​Trong phút chốc, hắn đinh ninh rằng mình vẫn còn đang chìm sâu trong cõi mộng.

Xuất phát từ bản năng tìm tòi, hắn không tự chủ được mà vươn tay ra, sờ vào cánh tay đang ôm lấy eo mình.

​Đầu ngón tay chạm phải là làn da mịn màng của thiếu niên, cảm giác như cơn gió xuân dịu nhẹ nhất lướt qua. Tay hắn không khống chế được mà tiếp tục di chuyển, trượt qua phần eo của thiếu niên, rồi đến đôi chân, mỗi một tấc da thịt đều như đang kể về sức sống thanh xuân độc nhất của cậu.

​Cho đến khi Cố Tu phát ra một tràng tiếng hừ hừ nũng nịu, mang theo vài phần lười biếng và hờn dỗi.

​Dường như bị cái chạm của hắn làm cho ngứa ngáy, nhưng Cố Tu không những không tránh ra mà ngược lại còn lấn tới dán chặt vào người hắn hơn, hệt như một chú mèo con đang thỏa sức lăn lộn cọ xát trên bàn cào móng, định bụng mượn việc này để giải tỏa sự khó chịu khắp cơ thể.

​Một giấc mộng ảo không những có xúc cảm chân thực, mà còn xuất hiện những âm thanh rõ rệt chưa từng có. Lục Thời Sâm đầy rẫy nghi hoặc, chậm rãi mở đôi mắt ra, trong khoảnh khắc, mọi thứ đều hiển hiện đầy đủ sắc âm.

Vào thời điểm nhìn rõ cơ thể đang quấn lấy mình, hắn hoàn toàn tỉnh táo lại, đồng tử chấn động, trái tim đập thình thịch điên cuồng, nhịp đập nhanh đến mức phá vỡ ngưỡng cảnh báo của cơ thể, dường như giây tiếp theo sẽ bất chấp tất cả mà đâm sầm vào cổ họng rồi nhảy thẳng ra khỏi lồng ngực.

Cả đời này Lục Thời Sâm chưa bao giờ đối mặt với thời khắc hoảng loạn đến thế.

​Lý trí mách bảo hắn rằng: phải ngay lập tức đánh thức cậu con nuôi đang xuất hiện trong tình trạng tr*n tr** trên giường dậy, và nghiêm khắc giáo huấn cho cậu biết mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng nhường nào.

​Thế nhưng hắn há miệng, nhìn chăm chằm vào Cố Tu đang ngủ say sưa, chẳng thể thốt ra được lời nào.

Dường như đôi mắt của hắn cũng bị dán chặt trên làn da của đối phương không thể dời đi.

​Lục Thời Sâm nuốt nước bọt vài lần, cổ họng chẳng những không dịu đi mà càng thêm khô khát, như thể có một ngọn lửa vô danh đang âm ỉ thiêu đốt.

​Tư thế ngủ của Cố Tu không hề yên phận, rất nhanh đã phát hiện ra chiếc gối ôm của mình biến mất tăm, thế là tay chân cùng lúc mò mẫm trên giường, Lục Thời Sâm còn chưa kịp xuống giường đã bị cậu tóm được lần thứ hai.

Lần này Lục Thời Sâm đang tỉnh táo, vậy mà lại để cho cậu cọ thêm vài cái nữa.

​Ngọn lửa vô danh kia không gì ngăn cản nổi, cứ thế xông thẳng một mạch xuống tận đầu ngón chân.

​Trớ trêu thay Cố Tu vẫn chẳng hay biết gì, cứ dính lấy nồng nhiệt, không ngừng cọ tới cọ lui trên người Lục Thời Sâm, vài lần còn chạm trúng vào nơi mà hỏa khí đang bốc lên hừng hực nhất.

​Giọng Lục Thời Sâm trầm đục, cuối cùng cũng lên tiếng: “Cố Tu.”

​“Ưm.....” Mí mắt Cố Tu khẽ run lên, nhưng vẫn không thể mở ra nổi.

​Chẳng biết là đang mơ thấy giấc mộng đẹp đẽ gì, cậu chép chép vài cái rồi ngây ngô cười khúc khích.

​Có lẽ là mơ thấy món gì ngon chăng? Lục Thời Sâm nhất thời lơ đãng, bỗng nhiên nghe thấy cậu gọi: “Cửu thúc……”

​Cả người Lục Thời Sâm cứng đờ.

​Nhưng đó chỉ là một tiếng nói mớ, Cố Tu không hề tỉnh lại, vừa cười vừa gọi: “Chú chín....hê hê.”

​Lục Thời Sâm đã mấy lần định đẩy cậu con nuôi đang vượt quá giới hạn này ra, nhưng lại không nỡ.

​Cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài: “Cố Tu....cậu mới mười tám tuổi, là con nuôi của tôi, cậu có biết mình đang làm gì không?”

​“Ừm hừm.....”

​Cố Tu vẫn đang chìm trong giấc mơ, cứ ư ử khe khẽ trong cổ họng, tuy là nói mớ nhưng nghe qua lại vô cùng ám muội.

_________________

Tác giả có lời muốn nói:

Chíu chíu chíu chíu chíu chíu chíu chíu!!!! (Chim nhỏ đang chửi bới om sòm và tự cho là mình rất hung dữ).

Trước Tiếp