Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
『Cận Trầm Hàn』
_
Cố Tu nằm bò trên giường nghỉ ngơi đến mức sắp mọc rêu, lại không có 007 bầu bạn nên chỉ đành lùi một bước mà nói với Chủ thần: 【 Chú chín là kiểu công hệ daddy cổ hủ, dễ bị trêu chọc nhất luôn ấy. 】
Chủ thần nghiêm túc đính chính: 【 Trong trường hợp bình thường thì hoàn toàn không phải vậy, hắn ta tự luật tự trọng, yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, không gần gũi bất kỳ nam sắc hay nữ sắc nào. 】
Cố Tu chỉ nghe nửa câu đầu, mặt mày hớn hở: 【 Thế thì tôi là trường hợp đặc biệt rồi ha, cảm ơn lời khen nhe. 】
Chủ thần: 【.......】
Vị Chủ thần này hễ một lời không hợp ý là lại giả vờ mất kết nối không nói năng gì nữa, Cố Tu đành phải tự mình hỏi hắn: 【 Chủ thần, tâm nguyện của chú chín đã hoàn thành chưa? 】
Chủ thần sững ra một chút, ngập ngừng nói: 【.....Thì ra nãy giờ ngươi làm loạn là đang thử thực hiện nhiệm vụ à?】
【 Ai làm loạn chứ? Đây chẳng phải là vừa chinh phục vừa làm cái nhiệm vụ tâm nguyện mà ngài nói sao. 】 Phong cách làm việc của Cố Tu trước sau như một, lặp lại: 【 Một mũi tên trúng hai đích, một công đôi việc. 】
Chủ thần im lặng một hồi, cụt hứng đáp: 【 Nhưng nhiệm vụ hiển thị là chưa hoàn thành. 】
Cố Tu hừ một tiếng, chẳng mấy bận tâm: 【 Dù sao tôi cũng không muốn hoàn thành sớm như vậy. Nếu nhiệm vụ hoàn thành hết rồi, chẳng lẽ chúng tôi lại phải chia lìa sao? 】
Chủ thần trầm mặc, không trả lời.
Cố Tu tràn đầy mong đợi, thử dò hỏi thêm: 【 Vậy.... nếu hoàn thành nhiệm vụ, thì chúng tôi có thể ở bên nhau không? 】
Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý là Chủ thần sẽ ngậm miệng không đáp, nhưng không ngờ đối phương lại đưa ra một câu trả lời hoàn toàn ngoài dự kiến: 【 Ta không biết. 】
Cố Tu không khỏi ngẩn ra: 【Ngài là Chủ thần, trong thế giới nhỏ này mà còn có chuyện ngài không biết sao?】
Chủ thần lại không nói gì nữa.
Cố Tu tự mình suy đoán: 【 Thế thì bạn trai tôi cũng lợi hại thật đấy, tôi còn cứ tưởng anh ấy chỉ là một cái bug cao cấp thôi, không ngờ đẳng cấp của anh ấy còn cao hơn cả ngài. 】
Chủ thần lời ít ý nhiều: 【 Chưa chắc. 】
Cố Tu: 【 Ồ, vậy là đẳng cấp của hai người ngang ngửa nhau sao? 】
Chủ thần: 【......】
【 Tôi đã nói là ngài hơi giống chú chín rồi mà, anh ấy nói không lại tôi đâu. 】 Cố Tu đắc ý đến mức mặt mày đều sánh rỡ lăn lộn trên giường, vừa nói vừa lắc lư: 【Công gệ daddy lợi hại thì đúng là lợi hại thật, nhưng giữ kẽ quá, con người mà, quá đứng đắn đôi khi còn bị chính cái đứng đắn đó kéo lùi, phẩm chất này kia cũng là tự hy sinh bản thân để làm vừa lòng người khác. Tôi nói này, hay là ngài học theo Trần Bắc Xuyên đi, người mà không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch. 】
Lúc này Chủ thần mới mở miệng: 【 Ta không bắt chước bất kỳ ai cả. 】
Giọng máy móc vốn luôn không chút gợn sóng dường như đã có nhấn nhá hơn một xíu.
Cố Tu khinh bỉ nhếch môi: 【 Hì hì, không vui rồi sao? 】
Chủ thần: 【 ....... 】
Cố Tu đến thế giới nhỏ hỗn loạn này, mang trên mình trọng trách hoàn thành tâm nguyện của ba nhân vật mấu chốt. Thân phận và lập trường của ba người này khác nhau một trời một vực, chỉ riêng việc tiếp cận đối phương thôi đã không hề dễ dàng.
Thân phận của Cố Tu là con nuôi của trùm phản diện Lục Thời Sâm-- đối thủ cạnh tranh của công chính, cũng may là công chính hiện đang hôn mê, là một người thực vật nằm liệt trên giường.
Cố Tu ở nhà thức đêm học tập, nghiên cứu phương pháp chinh phục, vô cùng cần mẫn, cứ như đem hết cái tinh thần từng làm thư ký cho Cận Trầm Hàn sang thế giới này vậy.
Chủ thần hóa thành một luồng sương xám u ám, từ phía sau vòng tới quấn lấy cậu, lại còn từ trên đỉnh đầu cậu nhô ra một chút mây xám, đổ bóng xuống trang giấy một cái bóng âm trầm.
"Úi cha mẹ ơi." Cố Tu giật bắn mình.
Định thần lại, cậu nhíu mày, nhìn chằm chằm đến mức một mắt to một mắt nhỏ, kỳ quái hỏi: 【 Đây là hình thái tinh thần lực của ngài sao? Ngài-- sao ngài lại không phải là một quả cầu ánh sáng? 】
Sương xám vô thức tụ lại thành một quả cầu theo lời cậu, sau đó dường như nhận ra hành động của mình quá thừa thãi nên lại phụt một tiếng tản ra, nghiêm túc nói: 【 Tinh thần lực vốn dĩ không có hình thái cố định.】
【 Ồ, 】 Cố Tu cũng không hỏi nhiều, thuận miệng đáp, 【 Tuy đều là tinh thần lực, nhưng 007 trông rạng rỡ hơn ngài nhiều, nó thường xuyên làm tôi chói mắt, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể làm đèn bàn và đèn pin cho tôi, khá là hữu dụng đấy. 】
Chủ thần: 【 ..... 】
Khiến sương xám nghẹn lời xong, Cố Tu tiếp tục tô tô vẽ vẽ trên giấy, vài phút sau ngẩng đầu nhìn lên, vật thể không xác định màu xám kia đang lấp lánh ánh sáng, treo lơ lửng giữa không trung như một chiếc UFO.
Cố Tu khựng lại một nhịp, nhịn không châm chọc, chỉ giơ bảng kế hoạch trong tay ra cho hắn xem: 【 Tôi định đến bệnh viện làm hộ lý cho công chính, cướp kịch bản của thụ chính, việc này tôi thành thạo lắm. 】
Chủ thần không mấy tin tưởng: 【 Ngươi là con nuôi của đối thủ cạnh tranh với hắn ta, những người bên cạnh hắn ta không bao giờ để ngươi tiếp cận đâu. 】
Cố Tu đầy tự tin: 【 Tôi tra rồi, trên mạng không có bất kỳ thông tin nào về con nuôi của chú chín cả, quả nhiên anh ấy giống hệt như ở thế giới đầu tiên, bảo vệ thông tin cá nhân của tôi vô cùng nghiêm ngặt.... Vả lại ngài xem, thụ chính chỉ là một cậu sinh viên không rõ lai lịch mà còn có thể dễ dàng nhận được công việc hộ lý cho công chính, trong đó chắc chắn là có duyên cớ hoặc cơ hội đặc biệt gì đó, tôi chỉ cần đến đủ sớm, cơ hội này sẽ là của tôi! 】
Cuối cùng vỗ ngực một cái: 【 Sáng mai xuất phát luôn!】
Cố Tu lười biếng ngày nào giờ đây do được hun đúc bên cạnh người yêu, đã trở thành một người thuộc phái hành động sấm rền gió cuốn.
Cố Tu của hiện tại thậm chí có thể từ bỏ thói quen ngủ nướng, bảy giờ rưỡi sáng Lục Thời Sâm vừa ra khỏi nhà đi làm, cậu lập tức thò đầu ra khỏi phòng ngủ, lặng lẽ rời khỏi biệt thự lớn, đi về phía bệnh viện nơi công chính đang nằm.
Trong những thế giới tiểu thuyết chủ yếu xoay quanh chuyện yêu đương như thế này thường xuyên xuất hiện đủ kiểu lỗi logic, tóm lại tất cả đều phục vụ cho việc hai nhân vật chính thuận lợi yêu nhau. Ví dụ như, tầng lầu có phòng bệnh VIP cao cấp nơi công chính đang ở, Cố Tu không vào được, liền lập tức gọi một cuộc điện thoại cho Tần Thuần, chẳng nói chẳng rằng đánh cho anh một trận, sau đó làm quá lên rồi đi làm thủ tục nhập viện cho anh ta.
Chỉ cần tiền đủ nhiều, mọi vấn đề đều không còn là vấn đề.
Đi lòng vòng một hồi, cuối cùng Cố Tu cũng có thể đăng ký làm khách thăm, thuận lợi lên tới tầng lầu có phòng bệnh VIP cao cấp, đi loanh quanh khắp nơi cũng không bị bảo vệ đuổi ra ngoài.
Tần Thuần không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhận được một khoản tiền bịt miệng xong liền ngoan ngoãn ở lại phòng bệnh mà bệnh viện sắp xếp.
Cố Tu chẳng chút luyến tiếc mà bỏ mặc anh ta, rồi tìm đến phòng bệnh của công chính. Thật là vừa khéo, ngay phía bên kia hành lang là phòng 801.
Cố Tu nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, phòng bệnh cao cấp là dạng suite, phải đi qua một đoạn hành lang mới thấy được cảnh tượng phía bên giường bệnh.
Có một người đàn ông gầy gò trạc ba mươi tuổi, chắc là hộ lý, đang ngồi bên giường, một tay chống má ngủ gật.
Cố Tu lặng lẽ tiến lên.
Thế nhưng người hộ lý đang gà gật bỗng gục đầu một cái rồi giật mình tỉnh giấc, ánh mắt khóa chặt trên người vừa tới, vội hỏi: "Hửm? Cậu là ai?"
"Tôi đến thăm anh ấy." Cố Tu điềm nhiên như không, cậu còn chưa biết tên công chính, bèn đưa giỏ trái cây đang cầm trên tay ra cho người hộ lý xem.
"Ồ ồ," Hộ lý không mảy may nghi ngờ, lại hỏi tiếp, "Cậu là người nhà của chủ tịch Cận à?"
Chủ tịch Cận?
Cố Tu ngẩn ra, vội vàng sải bước đi tới.
Chỉ thấy trên tấm thẻ tên của bệnh nhân ở cuối giường, hiện lên ba chữ lớn: Cận Trầm Hàn.
Cố Tu nhất thời tâm thần chấn động, nỗ lực khống chế biểu cảm của mình, không nghe thấy hộ lý lại hỏi thêm điều gì đó, vội vã vòng ra phía đầu giường để nhìn rõ gương mặt của người đang hôn mê.
Thế nhưng, người này và Cận Trầm Hàn mà cậu quen biết trông không hoàn toàn giống nhau, diện mạo so với Lục Thời Sâm ngày hôm qua có phần tương tự nhưng lại khác biệt, cả hai đều chỉ giống "chen" tiên sinh ban đầu khoảng ba bốn phần.
"Ờ, rốt cuộc cậu là ai thế?" Lúc này lại vang lên giọng nói của hộ lý.
"À....." Kỹ năng diễn xuất của Cố Tu bắt đầu lên sóng, "Ngại quá, tôi đến thăm anh trai mình.... Tôi đã bảo sao anh ấy lại thuê hộ lý chứ, nhà chúng tôi làm gì có tiền. Vốn dĩ tôi đã định đích thân tới chăm sóc anh ấy mà."
Cố Tu vốn có vẻ ngoài trẻ trung, trông cùng lắm là vừa mới trưởng thành, lại thêm gương mặt đầy vẻ lo lắng khản trương, trông rất đáng thương, hộ lý không khỏi mềm lòng, kiên nhẫn giải thích cho cậu: “Chắc là cậu tìm nhầm phòng rồi, chủ tịch Cận đã nằm ở đây được một tháng rồi.”
“Ừm... Có lẽ là tôi tìm nhầm thật. Cảm ơn anh nhé.” Cố Tu cố gắng kiềm chế, lẳng lặng quay trở lại lối cũ, đổi hướng đi sang phía Tần Thuần.
Đợi đến buổi trưa, Cố Tu hô biến đồ ăn gọi từ nhà hàng cao cấp thành diện mạo mới, đổ vào bình giữ nhiệt bằng kim loại, đi lại vài vòng trên hành lang, trời không phụ lòng người, cuối cùng cậu cũng “tình cờ gặp” được hộ lý đang đói đến mức bụng dán vào lưng.
“Anh trai ơi, đây là canh gà tôi hầm ở nhà, anh có muốn lấy một bát mang qua đó uống không?”
“Cậu thế này thì khách sáo quá....” Hộ lý giả vờ từ chối một chút rồi dứt khoát đưa tay ra nhận, “Hehe, vậy thì cảm ơn cậu nha.”
Dùng thời gian ba ngày, Cố Tu đã xây dựng trong lòng hộ lý một thiết lập nhân vật sinh viên đại học nghèo khó nhưng chăm chỉ.
Hộ lý nhìn cậu bận rộn ngược xuôi ở phòng bệnh bên kia, mấy lần định nói lại thôi, khi nghe thấy cậu gọi điện thoại vay tiền để đóng học phí, cuối cùng anh ta không nhịn được mà tiến lên, đưa ra nhành ô liu.
“Này, tiểu Cố này.” Hộ lý nói, “Dù sao cậu cũng ở bệnh viện cả ngày, hay là chăm sóc luôn cả chủ tịch Cận đi? Ngài ấy là người thực vật, cậu chỉ cần giúp ngài ấy lau người với trở mình là được, đơn giản lắm, cũng không cần phải canh chừng suốt đâu......”
Hộ lý lười biếng đang cố gắng thuê ngoài công việc của chính mình.
Cuối cùng anh ta còn ra vẻ hào phóng nói: “Một ngày hai trăm tệ, làm không?”
Cố Tu khóe miệng giật giật, cười giả tạo: “Được ạ!”
Buổi sáng hộ lý dẫn Cố Tu đi làm quen với công việc chăm sóc Cận Trầm Hàn, buổi chiều thử để cậu một mình chăm sóc Cận Trầm Hàn nửa ngày, cứ thế tiến triển dần dần, từng bước giao hết toàn bộ công việc của mình cho cậu.
Thấy hộ lý rời đi, Cố Tu hoàn toàn yên tâm, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.
Chỉ là hiện tại Cận Trầm Hàn vẫn đang hôn mê bất tỉnh, cậu căn bản không có chỗ nào để bắt đầu, hoàn toàn không đoán ra được tâm nguyện của Cận Trầm Hàn là gì.
Cố Tu ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường, nhìn quanh quất hai bên, không nén nổi lẩm bẩm: “Nơi này khá là giống bệnh viện hồi đó nhỉ.....”
Rất giống phònh bệnh mà cậu đã nằm sau vụ tai nạn xe trong thế giới nhỏ 《Nghi lễ vụng trộm [EO]》, khi ấy Cận Trầm Hàn đã bí mật tìm đến, để vỗ về tinh thần lực của cậu, hắn đã l**m cậu từ đầu đến chân.....
Nghĩ đến đây, Cố Tu không khỏi hơi đỏ mặt.
Cậu chăm chú nhìn người đang say ngủ trên giường bệnh, ngũ quan đều hơi khác so với trong ký ức, chỉ có dáng mắt là không đổi. Cậu lại nhìn quanh bốn phía xác nhận không có ai rồi tiến lại gần vạch mí mắt người đàn ông lên.
Màu mắt nhạt hơn màu mắt của Lục Thời Sâm một chút, là màu hổ phách rất đẹp.
Cũng không phải đôi mắt màu xám trong ký ức.
【 Thật kỳ lạ, tại sao ở thế giới này họ đều thay đổi diện mạo vậy? Đúng rồi, họ không thể nào cùng mang một khuôn mặt mà sống trong cùng một thế giới được. 】 Cố Tu đoán già đoán non, từng bước tiến gần đến sự thật, trở nên phấn khích hẳn lên, 【 Tôi biết rồi..... Người ở trong thế giới nhỏ trước đây mới là dáng vẻ chân thực của anh ấy, có phải không? 】
Chủ thần ngậm miệng không lời.
Thôi bỏ đi.
Cố Tu lười phải nghĩ ngợi lung tung, một lần nữa vạch mí mắt người đàn ông ra, tay kia giơ ngón trỏ lên, di chuyển qua lại trước mắt hắn để xác nhận xem có phản ứng nhãn cầu đi theo hay không.
Nhãn cầu không hề đi theo, cậu lại lấy một chiếc đèn pin nhỏ chiếu vào đồng tử, đồng tử không co lại, không hề có phản ứng ánh sáng bình thường, điều này chứng tỏ bệnh nhân đang ở trong trạng thái hôn mê sâu.
Cố Tu thông qua những kiến thức tự học được để đưa ra phán đoán, hiẹn tại Cận Trầm Hàn thật sự là một người thực vật đúng nghĩa.
Chủ thần cũng báo cho cậu biết: 【 Cho dù là thụ chính đến đây thì cũng phải đợi sau khi thụ chính tự mình chăm sóc hắn ta một thời gian, hắn ta mới thỉnh thoảng nghe thấy được giọng nói của thụ chính. 】
Cố Tu sợ nhất là phiền phức, nhưng người đang nằm trên giường bệnh lại là người yêu của mình, cậu không còn cách nào khác, chỉ có thể kiên nhẫn túc trực bên giường, mòn mỏi chờ đợi điều kỳ tích y học xảy ra.
Sáu giờ chiều, Cố Tu chuẩn bị tan ca. Buổi tối nhân viên điều dưỡng của bệnh viện còn đến hai lần để tiến hành kiểm tra phòng bệnh chung.
Nhưng cậu lấy điện thoại ra xem, thấy Lục Thời Sâm lại muốn tăng ca, không về ăn tối.
Bốn ngày trước cậu và Lục Thời Sâm tái ngộ, cậu không thể chờ đợi được mà ra tay trêu chọc, thoạt nhìn khá có hiệu quả, nhưng kết quả là người ta vẫn cứ tăng ca đều đêu.
Xác suất cao là tăng ca giả, trốn tránh thật.
Cố Tu có hơi phiền muộn, dứt khoát cũng ở lại bệnh viện tăng ca, bầu bạn với Cận Trầm Hàn đã biến thành người thực vật.
Cậu cũng không quên hừ hừ trong đầu: 【 Hừ, anh tăng ca tôi cũng tăng ca! 】
Vị Chủ thần vốn dĩ ít nói bỗng nhiên lên tiếng: 【 Việc tăng ca của hắn ta, tuyệt đối không phải giống như ngươi là ở bên ngoài dính với một người đàn ông khác.】
【......】 Cố Tu cạn lời, đảo mắt một cái, mồm mép lanh lợi nói, 【 Trong đầu tôi vốn dĩ đã có một người đàn ông khác ở rồi, ngài là người không có tư cách nhất để chê tôi đểu đấy, trừ khi ngài cút ra khỏi não tôi. 】
Chủ thần im thin thít, Cố Tu liền hỏi tiếp: 【 Chẳng lẽ ngài không phải đàn ông sao? 】
Chủ thần bất đắc dĩ trả lời: 【 ....Ta là đàn ông. 】
【 Ngài còn không có cơ thể, làm sao xác nhận mình là đàn ông được? 】 Cố Tu truy hỏi không ngừng, 【 Chẳng lẽ ngài thích con gái sao? 】
Chủ thần: 【 Tự nhận thức giới tính của bản thân là nam, không nhất định đồng nghĩa với việc thích phụ nữ. Chẳng phải ngươi cũng thế sao? 】
Cố Tu: 【 Đừng nói với tôi ngài cũng là gay nhé. 】
Chủ thần: 【 ....Không phải. 】
Cố Tu: 【 Nhìn xem, ngài lại tự mâu thuẫn rồi. 】
Chủ thần nói không lại cậu, lại giả vờ mất kết nối.
Cố Tu cũng không nói nhảm nữa, hì hục giúp Cận Trầm Hàn nặng trịch trên giường bệnh trở mình.
Chăm sóc người thực vật là một việc khổ sai, riêng chuyện trở mình thôi đã phải thực hiện hai tiếng một lần. Vỏn vẹn hai trăm tệ một ngày, hoàn toàn là lừa gạt một cậu sinh viên đại học đơn thuần. Có điều cậu cũng không để tâm đến những thứ này.
Trước đó hộ lý đã nói cậu rằng, cứ hai đến ba ngày là phải lau người cho Cận Trầm Hàn một lần, công việc này cậu không đời nào muốn giao cho người khác, bèn đi bưng một chậu nước nóng đến đặt ở đầu giường, sau đó bắt đầu cởi cúc áo cho người đàn ông trên giường bệnh.
Một cái, hai cái, ba cái.....
Cố Tu vừa ra tay với người đang hôn mê, vừa lẩm bẩm tự nói một mình: “Trước đây toàn là anh làm thế này với em, không ngờ thời thế thay đổi.....”
Số lần họ thành thật đối diện với nhau nhiều không đếm xuể, thế nhưng khi người yêu biến thành người thực vật không có ý thức, làm chuyện này khiến Cố Tu luôn cảm thấy có hơi chột dạ như đang thừa nước đục thả câu.
Cậu không thể không tự lẩm bẩm để an ủi tâm lý của chính mình: “Em chỉ là muốn lau người cho anh thôi, không định làm gì khác đâu nhé.”
Toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt vào lồng ngực đang dần lộ ra kia, đến mức không hề nhận thấy một bàn tay bên ngoài chăn đã khẽ cử động một cái.
Cơ thể của Lục Thời Sâm cậu còn chưa được thấy, mà đã thấy của Cận Trầm Hàn trước rồi. Cơ thể này thì lại giống hệt như trong ký ức.
Cố Tu hài lòng s* s**ng vài cái trước, cảm giác đàn hồi khiến cậu yêu thích không nỡ buông tay, đồng thời không quên đạo mạo giải thích: “Em xoa bóp cho anh trước đã.”
Mãi một lúc lâu sau mới nhớ ra phải lau người cho người ta, nước cũng đã nguội rồi.
Bàn tay thon dài đặt trên ga giường kia lại khẽ nhúc nhích một cái, nhưng lại đúng lúc Cố Tu quay người đi lấy nước nóng, thật không may là lại chẳng nhìn thấy.
Lần này Cố Tu hành xử như đúng lời nói, không làm thêm gì khác, nghiêm túc lau sạch cơ thể cho Cận Trầm Hàn, cũng không quên lịch sự tránh đi những bộ phận nhạy cảm.
“Chỗ này thì thôi không lau nữa nhé…… cũng không bẩn đâu.”
Chiếc khăn trong tay cậu xoay một vòng ở giữa đùi rồi thu lại, cuối cùng kéo quần lại cho người ta, vỗ vỗ tấm chăn, coi như hoàn tất công việc.
Đâu có ngờ, ngón tay vẫn luôn run rẩy nãy giờ bỗng nhiên dừng lại, dường như mang theo vẻ vô cùng nuối tiếc.
Cố Tu không hề hay biết, đại công cáo thành, tâm trạng vui vẻ ngân nga một khúc nhạc nhỏ.
“Hơi muộn rồi....ừm, nhưng vẫn phải về thôi.” Cố Tu liếc nhìn thời gian, tin nhắn Lục Thời Sâm giục cậu về nhà cũng đang nằm trong điện thoại, cậu chuẩn bị chào tạm biệt, cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn ba lần không nở rơi khỏi, “Vậy em đi trước đây.....”
Bùm!
Giống như máy tạo khói trên sân khấu phù một tiếng phun khói ra, phía cửa bỗng dưng xuất hiện một luồng khói trắng, nhấn chìm hoàn toàn dáng hình của Cố Tu.
Trong chốc lát, khói trắng tản đi, nhưng bóng dáng thiếu niên cao ráo đã biến mất không dấu vết.
Lúc này, bản thân Cố Tu còn hoang mang hơn thế.
Cậu chớp chớp mắt, căn phòng bệnh quen thuộc trước mặt giống như bị phóng đại lên gấp mấy chục lần, giường bệnh trở nên xa thật là xa, cậu nỗ lực ngẩng cao đầu mà vẫn không nhìn thấy bóng người ở bên trên.
Cách đó không xa, quần áo của cậu dồn thành một đống rơi trên mặt đất, điện thoại từ trong túi quần trượt ra một nửa.
Cậu lạch bạch lạch bạch, cơ thể lảo đảo vội vàng chạy qua đó, chạy mãi mà vẫn chưa tới nơi, sốt ruột quá bèn nhảy phắt một cái, ấy vậy mà cơ thể lại trôi lơ lửng rồi hạ cánh vững vàng ngay trên màn hình điện thoại.
“.........?”
Cậu cúi đầu xuống, nhìn thấy lớp lông trắng bồng bềnh trước ngực mình, giống hệt như hoa bồ công anh. Thế nhưng vì lông trắng quá bông xốp, nhìn thế nào cũng không thấy đôi chân bên dưới, càng không cách nào thao tác điện thoại.
Cậu nỗ lực nghiêng người, cuối cùng bịch một tiếng ngã nhào trên điện thoại, lúc này cậu mới rốt cuộc nhìn thấy bóng hình mình phản chiếu trên màn hình đen ngòm.
“????”
Đôi mắt hạt đậu đầy kinh hãi bị vây quanh bởi lớp lông bông mềm trắng muốt.
“Chíu chíu chíu chíu!?!?”