Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
【Công hệ daddy là kiểu dễ bị trêu chọc nhất.】
_
Khoảnh khắc ấy, Cố Tu đã hiểu được ý nghĩa của cụm từ "thế giới nhỏ rối loạn".
Những thế giới nhỏ cậu từng trải qua, những người cậu từng yêu, đã phá vỡ giới hạn của thời gian và không gian để một lần nữa xuất hiện trước mắt cậu.
Mà Lục Thời Sâm khi nhìn đứa con nuôi trước mặt, bỗng có một thoáng thẫn thờ, dường như không thể nhớ nổi lần cuối cùng gặp cậu là khi nào sau đó không khỏi tự hỏi, có phải dạo này mình quá mải mê với công việc mà lơ là chuyện quản giáo con nuôi rồi không?
Cố Tu cứ thế ngẩn người đứng cách đó không xa, cơn mưa dần nặng hạt, làm ướt đẫm hàng mi dài mảnh của thiếu niên khiến chúng trở nên đen thẫm, trông có vài phần đáng thương.
Lục Thời Sâm há miệng định nói rồi lại thôi, nuốt hết những lời trách mắng vào trong, trái tim từng nhịp thắt lại như thể bị thứ gì đó kéo đi, khiến hắn không tự chủ được mà bước về phía trước.
"Cố Tu?"
Lần thứ hai gọi cái tên này, đã tăng thêm một phần nghi hoặc.
Ngay giây tiếp theo, Cố Tu giống như biến thành một cơn lốc nhỏ, không hề báo trước mà lao thẳng vào lòng hắn, động tác vô cùng thuần thục, vòng tay ôm chặt lấy eo hắn một cách chính xác.
Cú va chạm mạnh đến mức trực tiếp hất văng chiếc ô trong tay hắn ra ngoài.
Hắn hoàn toàn không có sự chuẩn bị, trái tim giống như con lắc đồng hồ cũ kỹ bám bụi bị giáng một đòn mạnh, phát ra một tiếng vang trầm đục xa xăm.
"....Cố Tu?"
Lần thứ ba gọi cái tên này, lại thêm một phần mềm mỏng.
Thiếu niên trong lòng nóng hổi, mái tóc đen bồng bềnh mềm mại, còn đôi tay của Lục Thời Sâm thì lơ lửng giữa không trung, không biết có nên v**t v* tấm lưng đang run rẩy của thiếu niên hay không.
Dẫu sao, họ chưa bao giờ thân mật đến mức này.
Hơn nữa, bây giờ Cố Tu đã mười tám tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa.
Lục Thời Sâm cảm thấy cực kỳ không tự nhiên, cả người cứng đờ như một bức tượng.
Cuối cùng hắn chỉ có thể nói: "Cố Tu, trời đang mưa đấy."
Mãi cho đến khi quyến luyến thêm một lúc lâu, Cố Tu mới buông hắn ra.
Dường như không hề cảm nhận được những giọt mưa lạnh lẽo đang lách tách rơi trên mặt, Cố Tu không chớp mắt, đôi mắt đen được nước mưa gột rửa trở nên trong trẻo sáng ngời, vì đang cau mày suy nghĩ nên mắt một mí thanh tú hiện ra một nếp gấp hẹp.
Khí chất và vóc dáng đều không sai, mùi hương tùng bách quen thuộc cũng không sai, nhưng gương mặt này....
Cố Tu quan sát kỹ lưỡng, dáng mặt thì y hệt như trước đây, sống mũi cũng cao thẳng, chỉ có điều các đường nét ngũ quan khác lại hơi khác đi, đặc biệt là màu mắt đã chuyển thành màu nâu sẫm thường thấy của người Trung Hoa.
"Ơ...."
Cố Tu chớp đôi mắt ngơ ngác, nhìn chằm chằm khiến người đàn ông đang cứng đờ như đá kia sắp sửa nứt ra đến nơi.
"Cố Tu." Lục Thời Sâm đành phải sa sầm mặt, thu lại những nghi hoặc và sự mềm lòng không rõ nguồn gốc kia, nghiêm nghị quát khẽ một tiếng.
Giọng điệu này, đúng là không sai vào đâu được rồi.
Thế nhưng còn một vấn đề nữa, dựa theo thiết lập cốt truyện mà Chủ thần đưa ra, mối quan hệ giữa họ dường như....
Nghĩ đến đây, Cố Tu thử thăm dò gọi một tiếng: "Ờm, cha nuôi?"
Lục Thời Sâm lập tức nghiêm túc đáp lại một câu: "Cậu còn biết tôi là cha nuôi của cậu sao?"
Thân phận cha nuôi gần gũi hơn hẳn so với chú họ xa, Lục Thời Sâm quản giáo cũng tự nhiên hơn nhiều. So với trước kia, phong thái cha già chỉ có tăng chứ không có giảm.
Cố Tu gãi gãi tai, lẳng lặng lùi về phía sau.
Chủ thần đúng lúc bổ sung: 【 Theo thiết lập của tiểu thuyết, ngươi là đứa trẻ mồ côi do người tài xế già trung thành của nhà họ Lục để lại. Mười năm trước, người ngươi một thân một mình nuôi nấng ngươi khôn lớn vì bảo vệ Lục Thời Sâm mà đã gặp tai mạn rồi qua đời, kể từ đó, ngươi được hắn ta chăm sóc chu đáo như con ruột. Đáng tiếc là công việc của hắn ta bận rộn, không có nhiều thời gian quản giáo ngươi, chỉ có thể đưa cho ngươi những khoản tiền tiêu vặt khổng lồ và đáp ứng mọi yêu cầu ngang ngược của ngươi. Nếu không có sự dung túng của hắn ta thì ngươi cũng sẽ không trở thành một kẻ ăn chơi trác táng tiêu tiền như nước như hiện tại.】
Thế nhưng suy nghĩ của Cố Tu lại rẽ sang một hướng khác, cậu tự nói với chính mình: 【 Nói vậy thì, tôi ỷ lại vào anh ấy, nảy sinh tình cảm với anh ấy, hình như cũng là lẽ thường tình? 】
Chủ thần: 【......】
Hiện tại Cố Tu vừa tròn mười tám tuổi, ba tháng trước, Lục Thời Sâm đã quyên tặng hẳn một tòa nhà để đưa cậu vào ngôi trường danh giá hàng đầu là đại học A, đáng tiếc cậu vẫn là bùn nhão không trát nổi tường, chẳng mấy khi đến trường, bài vở đều làm cho có lệ.
Lục Thời Sâm đối với việc này cũng nhắm một mắt mở một mắt, một là quản không nổi, hai là trong nhà cũng không thiếu tiền. Nhưng việc cậu chạy đến đây đua xe với người ta, loại vận động mạo hiểm có thể đe dọa đến tính mạng này là điều mà Lục Thời Sâm tuyệt đối không thể dung thứ.
Hơn nữa, cha ruột của cậu cũng qua đời vì tai nạn xe cộ. Nhờ sự bảo vệ của cha cậu mà Lục Thời Sâm mới thoát chết trong vụ tai nạn năm đó.
Bất kể là ở thế giới đầu tiên hay hiện tại, thoạt nhìn thì Lục Thời Sâm có vẻ rất dung túng cậu, nhưng những chuyện lớn liên quan đến an toàn tính mạng là ranh giới cuối cùng mà vị công hệ daddy này tuyệt đối không bao giờ nhượng bộ.
Lục Thời Sâm nhặt chiếc ô bị hất văng dưới đất lên, trong một thoáng động tác có hơi chần chừ, không biết cảm giác quen thuộc từ hành động nhặt ô này từ đâu mà có.
Nhưng hắn không nghĩ ngợi nhiều, vội vàng che ô cho hẳn hoi, nghiêng phần lớn về phía Cố Tu, che chắn cho đứa con nuôi đang ngốc nghếch dầm mưa.
Sau đó hắn không nói thêm gì nữa, cất bước đi thẳng.
Cố Tu lén lút liếc nhìn người đàn ông đang im lặng đi phía trước, cậu hiểu rõ người này nhất, có thể nhận ra đối phương đang giận thật rồi.
Cố Tu bám sát gót, suy nghĩ một chút rồi cẩn thận kéo nhẹ ống tay áo của hắn.
Bước chân Lục Thời Sâm khựng lại.
Đầu óc Cố Tu xoay chuyển nhanh chóng, đổi sang một cách xưng hô thân mật hơn, khẽ gọi: "Ba ơi....."
Quả nhiên Lục Thời Sâm nghiêng đầu nhìn sang.
Cố Tu có hơi căng thẳng, đôi mắt chớp chớp liên tục.
Lục Thời Sâm không rõ tại sao cậu lại đột nhiên tỏ ra ngoan ngoãn như vậy, dựa trên hiểu biết về bản tính của đứa con nuôi này, hắn phỏng đoán: "Lại gây ra chuyện gì rồi?"
Cố Tu lại chỉ lắc đầu, trông thật sự rất ngoan, ngoan từ ngoài vào trong.
Lục Thời Sâm im lặng vài giây, cứng nhắc quay đầu đi. Lần này hắn duy trì nhịp bước cùng tần số với Cố Tu, hai người soang vai nhau đi thẳng đến chiếc SUV đang đỗ bên lề đường.
"Lên xe đi."
Trước mặt là ghế phụ, Cố Tu lên xe trước, Lục Thời Sâm đứng sau lưng cậu lại nghiêng ô về phía trước thêm một chút, tạo ra một không gian an toàn giữa mình và cửa xe để cậu không bị gió mưa bên ngoài làm phiền.
Đợi Cố Tu đã ngồi vào trong xe, hắn mới thu ô lại, che chắn cho bờ vai đã bị mưa làm ướt của mình.
Bộ vest trên người hắn là hàng may đo cao cấp, Cố Tu là người hiểu rõ nhất, một xíu nước cũng không được dính vào, hôm nay đi đón cậu một chuyến này, e là bộ đồ này coi như bỏ đi rồi.
Đối với việc đó, Lục Thời Sâm không nói lời nào, lên xe từ phía ghế lái, nhắc nhở Cố Tu thắt dây an toàn rồi khởi động xe.
Suốt dọc đường, Cố Tu lại liếc nhìn hắn thêm mấy lần.
Hắn là chủ tịch của một tập đoàn niêm yết, ngũ giác nhạy bén hơn người, rõ ràng nhận ra sự quan sát lộ liễu của đứa con nuôi nhưng từ đầu đến cuối vẫn giả vờ như không biết gì, chỉ có yết hầu nhô ra là khẽ lăn động.
Diện mạo của hắn và Lục Thời Sâm trước đây có lẽ chỉ giống nhau khoảng ba bốn phần.
Hay nói đúng hơn, ba vị "chen" tiên sinh trong ba thế giới nhỏ đều dùng chung một khuôn mặt, chỉ vì thân phận và tuổi tác nên có chút khác biệt về khí chất và thói quen.
Cố Tu tự mình nghĩ mãi không ra, cuối cùng bèn đi hỏi Chủ thần: 【 Tại sao chú chín hiện tại và lúc trước lại trông khác nhau thế? 】
Chủ thần không trả lời mà hỏi ngược lại: 【 Chỉ dựa vào cái tên giống nhau, mà ngươi đã chắc chắn đó là hắn ta sao? 】
Cố Tu không cần suy nghĩ: 【 Ừm. 】
Ngay cả khi không có ký ức thì cậu và người ấy vẫn có thể yêu nhau hết lần này đến lần khác.
Bây giờ cậu đã có đầy đủ ký ức, không nhận ra mới là lạ!
Câu trả lời vô cùng chắc chắn của cậu khiến Chủ thần rơi vào im lặng, một lúc sau mới lên tiếng nhắc nhở: 【Đừng nhìn chằm chằm hắn ta nữa, nếu ngươi lại bị phát hiện thân phận người thực hiện nhiệm vụ, ta sẽ cưỡng chế đăng xuất ngươi. 】
Cố Tu nhanh chóng thu lại ánh mắt, bực bội khẽ "Xì" một tiếng.
Chủ thần nói tiếp: 【 Nhiệm vụ của ngươi ở thế giới này là giúp phản diện, công chính và thụ chính hoàn thành tâm nguyện riêng của họ. 】
Cố Tu ngẩn ra: 【 Hả? Ngài bảo tôi cùng lúc chinh phục cả ba người sao? Thế thì đểu quá rồi.....】
【 Là hoàn thành tâm nguyện của họ, 】 Chủ thần đính chính, sau đó lại phải nhắc nhở thêm: 【 Ngươi đừng nhìn hắn ta nữa, hắn ta vừa mới vô ý vượt đèn đỏ rồi kìa.】
【 Xì. 】 Cố Tu không để tâm, 【 Bất kể công chính và thụ chính thế nào, chỉ nói riêng chú chín thôi, hoàn thành tâm nguyện của anh ấy chẳng lẽ không phải là chinh phục anh ấy sao? Biết đâu tâm nguyện của anh ấy chính là kết hôn với tôi hay gì đó. Chỉ là mối quan hệ hiện tại của chúng tôi có hơi rắc rối, từ chú cháu trực tiếp nhảy vọt thành cha con luôn rồi....】
Cố Tu vừa nghĩ ngợi vừa thuận miệng buông ra phát ngôn trai đểu vô cùng tự nhiên: 【 Ái chà, nếu cha nuôi phản diện của tôi mà là chủ tịch Cận thì hay rồi, anh ấy không những chẳng thèm kiêng dè mấy cái thân phận cấm kỵ này, mà còn cảm thấy như thế mới k*ch th*ch nữa cơ. 】
Chủ thần: 【.....】
Như có thần giao cách cảm, Lục Thời Sâm đang lái xe bỗng hỏi: "Dạo này cậu toàn đi chơi với đám người đó, không đi học sao?"
"Dạ..... có chứ, tất nhiên là có đi." Cố Tu thành thục lấp l**m, "Hôm nay chỉ là trùng hợp không có tiết thôi, bìng thường đám Tần Thuần cũng phải đi học mà."
Dựa theo những gì Cố Tu quan sát được ở trường đua, Tần Thuần và tên đàn em vô danh kia cũng chỉ tầm hai mươi tuổi, có lẽ đều đang là sinh viên đại học.
Nghe vậy Lục Thời Sâm cũng sinh nghi, chỉ dặn dò như một người cha già: "Tôi không có nhiều thời gian quản cậu, cậu đã trưởng thành rồi, phải tự chịu trách nhiệm với bản thân, những tiết học cần thiết thì phải đến trường, đừng nghĩ sau này việc gì cũng trông chờ vào tôi thu dọn tàn cuộc……"
Đại khái qua thêm mấy phút nữa, đã đến biệt thự nhà họ Lục.
Lục Thời Sâm quay đầu nhìn lại, Cố Tu ở ghế phụ không biết đã ngủ say sưa từ lúc nào, xem chừng hoàn toàn chẳng để lọt tai những lời răn dạy tâm huyết của hắn.
Lục Thời Sâm cả đời này chưa từng bị phớt lờ như vậy, huống chi còn là hắn có lòng tốt, ai dè đứa trẻ này lại cứng đầu ngoan cố khó bảo đến thế…… Hắn không khỏi nhíu mày, có hơi bực mình, gọi: "Cố Tu."
"Ưm, đến rồi ạ?" Cố Tu dụi đôi mắt ngái ngủ, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, người đàn ông bên cạnh gần như chồng khít hoàn mỹ với chú chín trong ký ức.
Cố Tu nhìn hắn sững ra vài giây, mở cửa xuống xe rồi lại ôm chầm lấy hắn như một chú thú nhỏ đang buồn ngủ.
"....Mộng du đấy à?" Lục Thời Sâm một lần nữa cứng đờ người, thế nhưng vừa nghiêng đầu đã bắt gặp một đôi mắt tinh ranh sáng rực.
"Cậu đã trưởng thành rồi, Cố Tu." Lục Thời Sâm bất lực, cố gắng sa sầm mặt nhưng chẳng có chút uy h**p nào, "Lúc cậu còn nhỏ tôi cũng chưa từng ôm cậu, đừng quậy nữa."
"Được rồi." Lúc này Cố Tu mới buông tay ra với vẻ hơi nuối tiếc.
Lục Thời Sâm được như ý nguyện, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy trong lòng trống rỗng, hắn không tự nhiên mà nắm chặt tay, quay người lại: "Cậu vào nhà đi, tôi còn phải đến công ty, buổi tối cậu dùng bữa cùng chú Đồng."
Thang máy đi vào dinh thự chỉ cách đó vài bước chân, nhưng Lục Thời Sâm vẫn đứng bên cạnh xe, ra dáng chuẩn bị rời đi lần nữa.
Hắn dặn dò xong câu này vẫn đứng im không nhúc nhích, dường như đang chờ đợi đứa con nuôi đột nhiên trở nên dính người này đưa ra phản hồi.
Cố Tu không đáp vâng, trái lại còn hỏi: "Ba ơi, ba xếp thứ mấy trong nhà họ Lục vậy ạ?"
Trong thiết lập của tiểu thuyết, mối quan hệ giữa phản diện và con nuôi không mấy thân thiết, rất ít khi có sự giao tiếp về mặt tình cảm, đây có lẽ là lần đầu tiên Cố Tu quan tâm đến chuyện riêng tư của cha nuôi, cũng may là đối phương không hề nghi ngờ, còn nghiêm túc đưa ra câu trả lời.
"Thứ chín." Lục Thời Sâm nói, "Cho nên vai vế của tôi khá lớn, trước đây tôi và cha cậu cũng xưng hô với nhau như anh em."
Cố Tu "ừm" một tiếng, thấy Lục Thời Sâm vẫn chưa nhúc nhích, trongnlofng khẽ động, cậu bước lên phía trước khoảng nửa bước, nhìn thấy yết hầu của hắn chuyển động rõ rệt, cậu nở một nụ cười rồi lại nói: "Vậy ba ơi, sau này con đổi lại gọi ba là chú chín có được không?"
Lục Thời Sâm cau mày hỏi: "Thế thì có gì khác nhau?"
Cố Tu nói: "Gọi chú cảm giác gần gũi hơn."
Lời này không mấy phù hợp với lẽ thường, với kiểu người cổ hủ như Lục Thời Sâm lại càng không hiểu nổi, suy nghĩ một lát mới nói: "Tôi biết cậu vẫn luôn nhớ thương cha mình, cho nên tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấn lướt, thay thế vị trí của ông ấy trong lòng cậu. Để cậu gọi tôi là ba nuôi chỉ là hy vọng cậu ở bên cạnh tôi được thoải mái hơn một chút, như vậy thì đám người bên ngoài cũng không dám coi thường cậu."
Hắn vô tình mang phong cách làm việc thường ngày ra, giảng đạo lý hơi nhiều một chút, hắn nhớ Cố Tu trước đây ghét nhất là chuyện này, thế nhưng Cố Tu hiện tại đã quá quen với cách nói chuyện của hắn, không hề có một chút phiền lòng nào, chỉ có sự hoài niệm sâu sắc.
Cố Tu cứ đứng đó yên lặng lắng nghe. Mà đôi mắt kia vẫn cứ nhìn chằm chằm, không hề che giấu, nhìn đến mức trong lòng hắn bỗng nảy sinh cảm giác là lạ.
Cuối cùng Lục Thời Sâm khác thường dời tầm mắt đi, mà trong dư quang, Cố Tu thế mà lại tiến lên một bước, hơi nóng khi mở miệng nói chuyện đều thổi vào vành tai hắn.
"Nhưng mà, gọi ba nuôi cảm giác không được đứng đắn cho lắm. Cứ như là.....mối quan hệ kiểu đó vậy."
Đây đúng thật là đổi trắng thay đen, vị công hệ daddy cổ hủ này có nằm mơ chắc cũng không nghĩ tới khả năng này.
Cố Tu dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra Lục Thời Sâm hiện tại còn cứng nhắc hơn cả lúc được ôm, kìm nén nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Đừng nói lung tung."
cha già cổ hủ càng không tự nhiên, Cố Tu càng cảm thấy thú vị: "Cho nên con mới thấy gọi chú chín gần gũi hơn mà."
Lục Thời Sâm đành phải thỏa hiệp: "Sao cũng được, cậu muốn gọi thế nào thì gọi."
Cố Tu đột nhiên lại nói: "Chú chín, cà vạt của chú lỏng rồi, để con thắt lại giúp chú."
Mặc dù không biết tại sao đứa con nuôi này đột nhiên lại trở nên chu đáo như vậy, nhưng Lục Thời Sâm phát hiện mình căn bản không thể khước từ mùi hương hạt dẻ ngọt ngào kia, cổ họng trượt lên xuống một cái, trầm giọng "ừm" một tiếng.
Cố Tu rủ mắt, động tác thành thục tháo chiếc cà vạt trước ngực người đàn ông ra rồi thắt lại.
"Nếu gọi là ba, vào những lúc như thế này....."
Cố Tu vừa thắt cà vạt vừa tiếp tục chủ đề lúc nãy.
Trong khoảng lặng kéo dài, Lục Thời Sâm khẽ nhíu mày, định hỏi cậu "như thế này thì sao?"
Cổ áo bỗng siết chặt, Cố Tu bất thình lình túm lấy cà vạt kéo hắn lại gần, sau đó mới dùng giọng thủ thỉ: "Con sẽ có cảm giác, mình đang phạm thượng."
Đồng tử Lục Thời Sâm đột ngột co rút lại, nhịp thở cũng trở nên rối loạn.
Cố Tu mỉm cười, buông cà vạt ra rồi lùi lại một bước lớn, duy trì khoảng cách xã giao thích hợp: "Thắt xong rồi ạ. Vậy chú chín, chú đi công ty đi, con vào nhà đây."
Lục Thời Sâm: "....."
Tiễn Lục Thời Sâm xong, Cố Tu bước vào biệt thự.
Lúc nãy cậu chỉ cảm thấy vẻ ngoài của căn biệt thự có hơi quen mắt, không ngờ bên trong lại giống hệt căn "kim ốc tàng kiều" năm xưa.
Niềm vui nhân đôi, quản gia trong nhà là chú Đồng cũng là người quen cũ.
Hai mắt Cố Tu sáng lên, một hơi gọi liền một đống món ăn mình yêu thích.
Khiến chú Đồng nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp rồi hỏi: "Tối nay chủ tịch Lục có về dùng bữa không?"
Cố Tu lắc đầu: "Chú ấy bảo không về, mình cháu ăn thôi, cháu ăn hết được mà."
Chú Đồng không hỏi thêm gì nữa, chỉ là sau bữa tối thì gửi cho Lục Thời Sâm một tin nhắn, báo cho hắn biết dường như hôm nay tâm trạng cậu Cố có vẻ rất tốt, một mình ăn hết khẩu phần của hai người.
Lúc Lục Thời Sâm xem tin nhắn này thì đúng lúc đang chạm tay vào chiếc cà vạt do con nuôi thắt cho, hơi thở không khỏi khựng lại một nhịp.
Cố Tu có thể vì chuyện gì mà tâm trạng tốt được chứ? Chẳng lẽ là vì đi đua xe bị mình bắt quả tang rồi áp giải về nhà, còn về những chuyện sau đó....
Ánh mắt nhìn thẳng không che giấu, nụ cười xảo quyệt đầy ẩn ý, và cả câu nói "phạm thượng" khiến tâm thần người ta phải chấn động.
Hắm không dám tiếp tục nghĩ sâu thêm nữa, nhưng lại không kìm lòng được mà v**t v* chiếc cà vạt thêm lần.
Chất liệu lụa mềm mại, tựa như đôi bàn tay mịn màng của thiếu niên.
___________________
Tác giả có lời muốn nói:
Bàn tay nhỏ vừa khẽ móc, chú chín liền mắc câu.