Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 114: Sơn tước 04

Trước Tiếp

『【Người thực vật làm tròn lên thì chính là người cỏ.】』

_

【 Ta đã nói đây là một thế giới nhỏ hỗn loạn rồi mà, mạch truyện chính là một bộ tiểu thuyết đam mỹ đô thị, nhưng điều đó không có nghĩa là những bộ tiểu thuyết khác trộn lẫn vào đều là thế giới hiện đại khoa học. 】 Chủ thần bình tĩnh trình bày sự thật, 【 Hiện tại, hiển nhiên là ngươi đã gặp phải một tình huống siêu nhiên nào đó. 】

​Cố Tu giận dữ gào lên: “Chíu chíu chíu chíu!”

​Không cần ngài nói!

​Chủ thần im lặng, làn sương xám bay ra, lượn lờ trước mặt bé chim nhỏ trắng như cục tuyết

​Nhìn kiểu gì thì đó cũng là một quả cầu trắng tròn vo.

​Đôi mắt và cái mỏ chim điểm xuyết trên đó, trông giống hệt như bánh trôi nhân mè đen vô tình bị lộ ra ngoài.

​Dường như bị nhìn đến mức thẹn quá hóa giận, Cố Tiểu Chiu vỗ cánh phành phạch hai cái, vừa kêu chíu chíu vừa tạo ra những cơn gió chỉ đủ để gãi ngứa.

​Có điều đôi cánh pha xám đen của cậu thì lại khá lớn, to gấp ba bốn lần cơ thể của cục bông nhỏ.

​Chủ thần: 【.....】

​Cố Tu: “Chíu chíu chíu!” Không được cười!

​Chủ thần khẽ ho một tiếng, tiến hành tìm kiếm trong mạng tinh võng, tìm thấy một bộ tiểu thuyết khá phù hợp với tình hình hiện tại: 【 Cố Tu, có lẽ ngươi đã biến thành một sơn tước tinh đuôi dài phương Bắc tu luyện thành tinh trong một bộ tiểu thuyết kỳ ảo hiện đại rồi.】

​Cố Tu: “Chíu chíu chíu chíu chíu chíu!” Ngài mới là sơn tước tinh ấy!

​Chủ thần bất đắc dĩ: 【 Yên nào, nghe ta nói. Còn nữa, ngươi nhỏ tiếng thôi, ta nghi ngờ là ngươi có thể làm người thực vật tỉnh giấc luôn đấy. 】

​Cố Tu nỗ lực vươn dài cổ, liếc nhìn Cận Trầm Hàn đang hôn mê bất tỉnh, cuối cùng cũng chịu yên tĩnh.

​【 Kỳ lạ, đây là một bộ tiểu thuyết xuyên không chưa hoàn thành, tác giả mới đưa ra một thiết lập đã bỏ chạy rồi, không biết tại sao lại trộn lẫn vào đây được.... Thôi bỏ đi, chuyện này không quan trọng, bình tĩnh nào. 】 Chủ thần chậm rãi nói, 【 Cố Tu, trong thiết lập của thế giới này, yêu tinh lấy vận khí của con người làm thức ăn, ngươi cần phải ké đủ vận khí của họ mới có thể duy trì được hình người. Thêm vào đó đây là một bộ truyện xuyên không, nhân vật trong tiểu thuyết càng quan trọng thì vận khí càng cao, ví dụ như công chính và phản diện. 】

​【 Nếu ngươi muốn biến trở lại thành người thì phải đi hút họ. 】

Chủ thần vừa dứt lời, đã thấy chú chim sẻ nhỏ tròn xoe lạch bạch nhảy đi được một hai mét, tiến đến bên giường bệnh, hì hục cố gắng men theo cái chân giường bằng kim loại để leo lên.

​Nhưng chân giường đó làm bằng kim loại trơn nhẵn, lại còn có hình trụ tròn, Cố Tu mổ không được, quắp cũng không xong.

​Đúng là nỗ lực đến mức khiến người ta phải xót xa.

​Làn sương xám bay qua, nhắc nhở: 【 Ngươi là sơn tước tinh, chắc là biết bay đấy. 】

​Nói xong còn tăng tốc độ luân chuyển của sương xám, cuốn lấy mấy sợi lông chim nhỏ trên cánh của Cố Tu.

​Chẳng hiểu sao, chú chim nhỏ lại xù lông lên: “Chíu chíu chiau!”

​Chủ thần lặng im giây lát: 【 Biết rồi, không chạm vào ngươi nữa. 】

Sương xám ngoan ngoãn lùi sang một bên, sẵn sàng bay tới đỡ lấy bé sơn tước tinh lần đầu tiên sử dụng cánh để bay.

​Cố Tu dang rộng đôi cánh dài gấp mấy lần cơ thể tròn trịa của mình, trông cực kỳ oai phong, chỉ khẽ vỗ một cái, cơ thể béo giả kia đã nổi lên không trung.

​“Chíu!”

​Chỉ nghe tiếng kêu thôi cũng đủ thấy sự vui sướng.

​Nhưng đây là lần đầu tiên cậu tập bay, chỗ nào cũng không thạo, cứ đông nghiêng tây ngả, mấy lần tưởng chừng như sắp đâm vào thanh giường, đâm vào tường làm Chủ thần cũng phải hú vía, may mà cuối cùng cũng hạ cánh vững vàng.

​Tất cả là nhờ mục tiêu của cậu có kích thước đủ lớn.

​Cố Tu dùng mỏ chim quắp lấy tấm chăn vướng víu hất sang một bên, sau đó nhảy nhót tưng bừng trên cơ bụng của Cận Trầm Hàn.

​Hiện tại thân hình c** nh* bé, cơ bụng của người đàn ông đối với cậu mà nói chẳng khác nào một căn hộ sáu phòng ngủ hạng sang. Cậu nhảy từ bên này sang bên kia, rồi lại nhảy ngược trở lại, nhảy qua nhảy lại một hồi lâu mới cất tiếng hỏi làn sương xám nãy giờ bị cậu ngó lơ: “Chíu chíu chíu chíu chíu?”

​Tôi phải hút thế nào đây?

Chủ thần thông qua liên kết tinh thần lực để nghe hiểu tiếng chim, đáp lại: 【 Chỉ cần ở bên cạnh hắn ta là được, tiếp xúc càng thân mật, thời gian càng dài thì giá trị vận khí hút được càng nhiều. 】

​Tình huống đột xuất trước mắt đã có lời giải thích cũng như cách giải quyết, Cố Tu buông lỏng tâm trí, hoàn toàn bình tĩnh lại, lúc này mới sực nhớ ra mà bắt đầu nói tiếng người: 【 Phù, dọa chết tôi rồi, suýt thì tôi quên mất là vẫn có thể dùng tinh thần lực để nói chuyện với ngài. 】

​Chủ thần: 【 ....... 】

​Cố Tu đặt mông ngồi xuống trên người Cận Trầm Hàn, lần đầu tiên cảm thấy con người có thân nhiệt ổn định lại ấm áp đến thế.

​Cậu chợt nhớ tới trước đây Trần Bắc Xuyên luôn nói cậu là một chú chim nhỏ, giờ thì đúng là một lời nói vẩn vơ lại thành sự thật.

​Trần Bắc Xuyên còn tự xưng là người nuôi chim, đem những kiến thức nuôi chim học được trên mạng ra đối phó với cậu, lúc nào cũng sợ cậu bị lạnh lại sợ cậu đau bụng, hình như là vì loài chim bẩm sinh đường ruột không tốt lắm, thế nhưng chúng lại ăn rất nhiều, cần dùng nhiệt lượng từ lượng lớn thức ăn mang lại để duy trì thân nhiệt.

​Chim nhỏ thích môi trường ấm áp, nhưng lại thích tự do tự tại bay lượn bên ngoài; chim nhỏ thích rừng rậm, nhưng rừng rậm lại có mưa gió bão bùng, nguy hiểm bủa vây.

​Hiện tại, Cận Trầm Hàn làm đệm lót thì thật là vừa khéo!

​Cố Tu ngửi mùi hương gỗ rừng thanh khiết trên người Cận Trầm Hàn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của hắn, không kìm được lại cất tiếng chíu chíu vài tiếng với tông giọng cao vút, thích nghi với thân phận mới của mình một cách thần tốc.

​Chủ thần lặng lẽ quan sát một lát, không lên tiếng nữa.

​Trái lại Cố Tu thì chẳng lúc nào ngừng nghỉ, chẳng lúc nào yên tĩnh, cứ chíu chíu chíu giẫm qua giẫm lại trên người Cận Trầm Hàn.

Một con chim nhỏ như cậu dù có béo đến mấy cũng chỉ nặng vài chục gam, đừng nói hiện giờ Cận Trầm Hàn là người thực vật, cho dù là một người khỏe mạnh đang ngủ say cũng không thể bị giẫm cho tỉnh được.

​Cố Tu tự mình chơi đùa một hồi lâu, lại vỗ đôi cánh của mình, thuần thục bay xuống, quắp lấy quần áo của mình rồi lại thuần thục bay trở về.

Dù biến thành chim nhỏ thì cậu cũng là một chú chim nhỏ yêu sạch sẽ, đống quần áo đó lát nữa còn phải mặc mà, không thể cứ vứt mãi dưới đất được. Hơn nữa buổi tối có y tá trực phòng, lúc vào có khi lại giẫm phải đồ của cậu.

​Cái mỏ chim nhỏ bé của cậu có sức tải hạn chế, mỗi lần chỉ tha nổi một món đồ, cứ thế bay đi bay lại mấy lần, đồ dùng cá nhân của cậu đều đã được di chuyển đến khoảng trống bên cạnh gối.

​Bận rộn xong xuôi, cậu lại tiếp tục tính toán chuyện hút vận khí.

​Giẫm qua giẫn lại trên lớp đồ bệnh nhân một lúc, chỉ thấy rụng mất mấy sợi lông chim, hoàn toàn không thấy dấu hiệu nào cho thấy cánh tay người sẽ mọc lại cả.

​Thiết lập sơn tước tinh đã vượt ra khỏi phạm vi của cốt truyện chính, phía Chủ thần cũng không có thanh tiến độ cho việc hút vận khí để biến lại thành người, hỏi gì cũng không biết.

​Thật là, còn chẳng bằng 007.

​Cố Tu mắng thầm trong lòng xong rồi lại bắt đầu cắn quần áo của con người để chơi. Cậu quắp lấy gấu áo bệnh nhân, giống như đang gạt bụi rậm ngoài hoang dã, bên trong là một không gian huyền bí đầy mê hoặc.

​Cậu không chần chừ gì mà chui tọt vào trong.

​Từ góc nhìn của Chủ thần, chỉ có thể thấy người đàn ông hôn mê đang yên tĩnh ngủ, nhưng bộ đồ bệnh nhân trên người hắn ta thì chẳng yên tĩnh chút nào, cứ nhô lên một cục nhỏ, rúc qua rúc lại.

​Men theo những "ô ruộng" cơ bụng vuông vức đi thẳng lên trên, cậu đến trước lồng ngực, nơi đây rộng lớn đến mức khiến chim choáng váng, còn mang theo vài phần ngơ ngác.

​Trên một mảng trắng mênh mông, hạt đậu đỏ nhỏ bé đã to lên gấp mấy lần, còn lớn hơn cả đôi mắt đậu đen của chú chim nhỏ.

​Đôi mắt hạt đậu đen láy long lanh đảo qua đảo lại, Cố Tu nổi hứng ham chơi, lạch bạch nhảy tới rồi cúi đầu chim xuống, lén lút vươn cái mỏ chim cứng cáp ra, mổ nhẹ một cái.

​Cho anh làm người thực vật này, làm hại em phải cực khổ chăm sóc anh, còn phải làm nhiệm vụ nữa.....

​Cố Tu vừa lảm nhảm chíu chíu chíu vừa mổ, càng mổ càng hăng say.

​Trông thấy hạt đậu đỏ lớn kia lại sưng lên thêm một vòng.

Đúng lúc này, chẳng có chút điềm báo nào, còi báo động ở đâu đó trong phòng bệnh bỗng vang lên.

​Tít! Tít tít tít--

​Cố Tu giật mình hoảng hốt vừa mới thò đầu ra khỏi cổ áo bệnh nhân đã nghe thấy một chuỗi tiếng bước chân vội vã.

​Cậu vội vàng chui ngược trở lại đường cũ, nấp kỹ trong lớp quần áo.

​“Chủ tịch Cận! Có chuyện gì thế này?” Nhân viên y tế chạy tới vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, ngươi một câu ta một câu, “Mọi người mau nhìn xem, sóng não của chủ tịch Cận kìa!”

​Các chỉ số dấu hiệu sinh tồn hiển thị rất rõ ràng rằng, Cận Trầm Hàn đã xuất hiện dấu hiệu tỉnh lại.

​Tiếc rằng sự biến động nhịp tim và thay đổi sóng não vừa rồi chỉ là thoáng qua, rất nhanh đã khôi phục lại sự tĩnh lặng, cơ thể hắn vẫn không thể phản ứng với các k*ch th*ch bên ngoài, các bộ phận như mắt, ngón tay và ngón chân cũng không thể cử động tự phát.

​“Haizz, vẫn chưa tỉnh.” Bác sĩ tiếc nuối thu tay lại, thở dài một tiếng, dặn dò: “....Thế này đi, liên lạc với người nhà chủ tịch Cận bảo họ qua đây xem sao, nói chuyện với chủ tịch Cận nhiều vào. Nhìn tình hình tối nay thì ngài ấy có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, chỉ là có lẽ còn thiếu một sự k*ch th*ch đủ mạnh từ bên ngoài.”

​“Đúng rồi, ngày mai phải nói chuyện với hộ lý của chủ tịch Cận mới được, anh ta cũng cẩu thả quá, trước khi đi còn không đắp chăn cho hẳn hoi……”

​Với tư cách là bệnh nhân VIP kỳ cựu của bệnh viện tư nhân này, Cận Trầm Hàn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ đội ngũ y tế.

Cả một đám người mở một cuộc hội chẩn bệnh tình ngay tại chỗ, kiểm tra tỉ mỉ cho Cận Trầm Hàn một lượt để xác nhận không có vấn đề gì khác rồi mới rời khỏi phòng bệnh.

​Nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này Cố Tu mới thử bò từ trong quần áo của Cận Trầm Hàn ra ngoài.

Khi nảy lúc bác sĩ đẩy cửa xông vào, cậu hoảng hốt cuống cuồng chui tọt vào trong ống quần của Cận Trầm Hàn, chỗ này vừa khéo có đủ khoảng trống để chứa cậu mà không bị phồng lên khiến bác sĩ phát hiện.

​Hiện tại cậu đang bám vào đùi Cận Trầm Hàn để bò lên trên, bỗng nhiên phát hiện ống quần trở nên nặng hơn gấp mấy lần, mặc cho chú chim sẻ nhỏ bé có nỗ lực thế nào cũng không thể chui ra được.

Vị bác sĩ vừa rồi quá đỗi tận tâm, trước khi đi còn giúp Cận Trầm Hàn đắp chăn cẩn thận, giờ đây tấm chăn này cộng thêm lớp quần áo, nặng trịch cùng đè lên chú chim nhỏ béo giả khiến cậu cảm thấy hơi khó thở.

​Cố Tu hì hục cố gắng rẩ lâu, thực sự không thể thoát ra theo con đường đùi lên cạp quần, chỉ đành tìm một lối đi khác.

​Cái đầu nhỏ của bé chim sẻ ngẩng lên.

​Lần đầu tiên nhìn thấy một "con chim" to lớn như vậy từ góc độ này, Cố Tu ngẩn ra, trong chăn thật sự quá bí bách, cậu không còn lựa chọn nào khác, sau vài giây do dự bèn vươn một cái vuốt ra, bám lấy.

​Lần này rốt cuộc cậu cũng thành công leo lên được, chui ra từ cạp quần, thấy lại ánh mặt trời!

​Cậu thở gấp mấy hơi, rũ rũ lông rồi lại ngẩng cái đầu chim nhỏ lên nhìn, thấy máy điện tâm đồ cách đó không xa lại xuất hiện những biến động khiến cậu giật bắn mình, cũng may lần này không kích hoạt chuông báo động thu hút nhân viên y tế đến nữa.

Sau một hồi vật lộn khiến cậu mệt đến mức thở hồng hộc, lớp lông bồng bềnh cũng xẹp lép xuống. Cậu chỉ còn lại chút sức lực cuối cùng, trèo qua khối cơ bụng và cơ ngực của người đàn ông, rúc vào khoảng trống ấm áp giữa vai hắn và chiếc gối, đôi mắt hạt đậu lim dim rồi chìm vào giấc ngủ.

Hiên tại Cận Trầm Hàn là người thực vật, sẽ không trở mình trong lúc ngủ, chú chim nhỏ với thể trọng nhẹ tênh cũng không có nguy cơ bị đè bẹp.

​Giấc ngủ này của Cố Tu vô cùng yên ổn, khi tỉnh dậy thì trời vừa mới tờ mờ sáng.

​Kích thước của mọi vật trong tầm mắt cậu đã khôi phục lại bình thường, gương mặt điển trai của người đàn ông đang ở sát ngay bên cạnh, giống như vô số đêm trước đây khi họ tựa vào nhau mà trải qua vậy.

​Diện mạo của người đàn ông không hoàn toàn trùng khớp với ký ức, nhưng mùi hương trên cơ thể hắn thì chẳng thay đổi chút nào, điều này khiến Cố Tu cảm thấy rất an tâm, cậu áp sát vào vai hắn, dùng cả tay lẫn chân ôm chặt lấy hắn, tỉnh dậy một lúc lâu vẫn nằm yên không nhúc nhích.

Cho đến khi mí mắt nhắm nghiền của người đàn ông khẽ giật một cái.

​“.....Chíu!” Cố Tu giật bắn mình, sau đó mới sực nhận ra, “Ơ mình biến lại thành người rồi.”

​Cậu ngồi dậy nhìn đôi bàn tay con người nhẵn nhụi của mình, rồi lại lật chăn ra, cả cơ thể đều đang tr*n tr**.

​Mí mắt của Cận Trầm Hàn lại rung lên một lần nữa.

​Cố Tu sợ đến mức tim ngừng đập trong thoáng chốc, lẩm bẩm không thành tiếng: 【 Anh đừng có tỉnh lại vào lúc này nhé.... 】

​Hiện tại ưu tiên hàng đầu của cậu là phải nhanh chóng mặc quần áo vào.

​Chiếc giường bệnh đơn chứa hai người đàn ông nằm có hơi chật chội, Cố Tu phát hiện người đàn ông vốn dĩ nằm chính giữa giường bệnh nay đã bị cậu lấn sang một bên, cánh tay còn suýt chút nữa là rơi ra ngoài. Mà đống quần áo tối qua cậu đã xếp gọn đặt bên gối, lúc này lại đang bị hắn gối đầu lên.

​Cố Tu đành phải lấy tấm chăn dùng chung che đi bộ phận nhạy cảm, cẩn thận từng li từng tí, nín thở ngưng thần, từng chút từng chút một rút quần áo của mình ra.

​Cậu vừa phải nhìn chằm chằm Cận Trầm Hàn vừa phải rút quần áo, căng thẳng đến mức vã cả mồ hôi hột.

​Cũng may là Cận Trầm Hàn đang hôn mê không bị làm cho thức giấc.

​Mà cũng đúng thôi, sức mạnh của kịch bản rất lớn, thụ chính còn chưa xuất hiện thì làm sao anh ấy có thể tỉnh lại sớm thế này được?

​Cố Tu nhanh thoăn thoắt mặc quần áo vào, trước khi đi định bụng giúp Cận Trầm Hàn, người đã nằm ngửa cả đêm còn bị dùng làm đệm lót, trở mình một cái.

​Cậu vén toàn bộ tấm chăn che phần chân lên trước, sau đó chợt khựng lại.

​Bộ đồ bệnh nhân mỏng nhẹ của Cận Trầm Hàn, hiên ngang dựng lên một chiếc lều lớn.

​Mặc dù tình huống như vậy Cố Tu đã quá quen thuộc, nhưng Cận Trầm Hàn hiện tại....chẳng phải đã bảo là người thực vật sao?

​Tình huống đột xuất này khiến Cố Tu còn hoang mang hơn cả việc thức dậy trong tình trạng khỏa thân, cậu ngoảnh đầu liếc nhìn phía cửa lớn mấy lần, chỉ sợ y tá trực ca sáng đi kiểm tra phòng nhìn thấy cảnh tượng này.

Cậu suy nghĩ một lát, đưa tay ra ấn xuống.

​Vừa buông tay, nó lại nảy ngược trở lại, dựng lên cao hơn.

​Cố Tu: “......”

​Ấn thêm vài lần nữa, kết quả lại phản tác dụng.

​Cuối cùng Cố Tu tự sa sầm nét mặt, đắp chăn lại, không thèm quản nữa.

​Tối qua cậu đi đêm không về, trong điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Lục Thời Sâm, cuộc gọi gần nhất là vào nửa tiếng trước, lúc trời còn chưa sáng.

​Cũng không biết có phải Lục Thời Sâm vì lo lắng cho cậu mà thức trắng đêm hay không.

​Cậu phải mau chóng về nhà báo bình an, còn về chiếc lều của Cận Trầm Hàn.... lát nữa chắc là tự xẹp thôi. Hôm nay phải để đích thân anh hộ lý tới làm việc, tên đó lười lắm, ít nhất cũng phải một hai tiếng nữa mới mò tới được.

​Cố Tu hơi yên tâm, xoay người đi ra ngoài.

​Nhưng trong đầu lại không kìm được mà nói với Chủ thần: 【 Nhân vật công chính người thực vật bên Tấn Giang các ngài, cũng lợi hại thế này sao? 】

​Chủ thần hiếm khi đáp lại lời tán gẫu của cậu: 【....Đây là hiện tượng chào buổi sáng bình thường thôi. 】

​【 Hình như tôi hiểu rồi. 】 Trải qua ba thế giới, Cố Tu đã hoàn toàn bị 007 tiêm nhiễm, không khỏi cảm thán, 【Người thực vật người thực vật, làm tròn lên thì chính là người cỏ. 】

​Chủ thần nghiêm giọng giáo huấn: 【 .....Không được nói bậy. 】

​【 Xì. 】 Cố Tu chẳng thèm để tâm, trong mắt ánh lên vẻ lanh lợi, 【 Rõ ràng là ngài tự nghĩ bậy thì có! 】

​Một người một thần vừa cãi vã ỏm tỏi trong biển tinh thần vừa rời đi.

​Mà ở trên giường bệnh phía sau họ, ngón tay Cận Trầm Hàn lại cử động, lần này biên độ lớn hơn hẳn so với lúc trước, bàn tay đó di chuyển trên mặt giường, nỗ lực khép lại, nắm lấy một sợi lông vũ nhỏ màu trắng của bé chim bị bỏ sót lại.

____________________

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Tu: Chíu chíu chíu ~ Chíu chíu chíu chíu ~

​Chủ thần: Đừng tưởng ngươi biến thành chim rồi thì ta không nghe ra được là ngươi đang nói bậy [phẫn nộ]

​Cố Tu (chim nhỏ ngoẹo đầu): Chỉu?

​Chủ thần: ......

Trước Tiếp