Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 82

Trước Tiếp

Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến cậu ta thoáng nghĩ, liệu có phải mình vừa bị cuốn vào cuộc ẩu đả của lũ bợm nhậu hay không. Thế nhưng, hai người đàn ông có khuôn mặt giống hệt nhau thay vì vung nắm đấm hay chửi rủa Johan thì lại khẩn thiết van nài. Họ lần lượt tự giới thiệu mình là Harry và Gary. Johan xót xa hỏi.

“Không lẽ bố mẹ của hai chú cảm thấy phiền phức khi phải đặt tên sao? Dù cho có là sinh đôi đi chăng nữa thì….”

“À, không phải. Tôi mới là thật, còn thằng này là đồ giả mạo, là ác quỷ đấy.”

Harry giãy nảy lên. Gary cũng không chịu thua. Gã túm lấy mái tóc rậm rạp như một thửa ruộng chật hẹp vừa thu hoạch được vụ mùa bội thu và hét ầm lên.

“Ai mới là người được phép nói câu đó? Tên này mới là đồ giả, tôi mới là thật. Xin cậu đấy, hãy công nhận tôi là con người đi.”

“À, không phải. Nếu muốn công nhận thì phải công nhận tôi là con người mới đúng. Bởi vì tôi là con người mà!”

“Ừm….”

Nhìn Harry bắt bẻ lời của Gary rồi lại lặp lại y hệt câu nói đó, Johan xoa cằm. Cậu ta vốn dĩ muốn sửa xe cho nhanh để rời đi, vậy mà cái suy nghĩ mình vừa bị lũ phiền phức quấn lấy cứ mãi không thể xóa bỏ được. Thế nhưng, khi chú ý quan sát kỹ hơn, bộ dạng ăn mặc giống như đang lượn lờ trước cửa nhà của bọn họ cùng với mùi cồn nồng nặc khiến cậu ta lại có suy nghĩ khác. Nếu giúp đỡ Harry và Gary cái việc vớ vẩn này, biết đâu họ sẽ chỉ cho cậu ta một xưởng sửa chữa xe nào đó quanh đây thì sao?

Bây giờ đang là thời khắc đêm khuya. Johan—một kẻ hoàn toàn xa lạ thì không có khả năng, nhưng nếu là lời nhờ vả từ những người sống cùng thị trấn thì có lẽ cậu ta sẽ nhận được sự giúp đỡ dễ dàng hơn. Đó là một kế hoạch tốt hơn nhiều so với việc cứ đâm đầu đi tìm một cách mù quáng.

Johan nhìn Harry và Gary với một nụ cười tỏ vẻ thiện chí hơn hẳn so với lúc ban đầu. Xung quanh chẳng có lấy một nguồn sáng nào đáng kể, thế mà đôi đồng tử của cậu ta lại lấp lánh quá mức. Tuy nhiên, dù ánh sáng có chiếu rọi đến đâu thì niềm tin vốn không tồn tại cũng chẳng thể nào nảy mầm được. Harry đã nhạy bén nhận ra điều đó. Gã nói nhanh bằng một giọng điệu nhạy cảm.

“Cậu nghĩ là tôi đang nói nhảm, nhưng không phải đâu, tuyệt đối không phải đâu.”

Harry hắng giọng, vò rối mái tóc rồi ngước nhìn Johan. Gã run rẩy trong sợ hãi và liếc nhìn Gary.

“Cái ngã tư đường này là ngã tư đường của ác quỷ đấy. Ở nơi này, nếu thực hiện lời nhờ vả của ác quỷ thì ác quỷ sẽ ban cho một điều ước, nhưng nếu không đưa ra được câu trả lời chính xác thì sẽ có chuyện khủng khiếp xảy ra đấy.”

“Chuyện khủng khiếp sao? Là chuyện khủng khiếp gì vậy? Bị sát nhân hàng loạt truy sát, bị thằng ngốc nào đó bắn nỏ, bị rơi từ tòa nhà xuống, bị xúc tu moi móc nội tạng, hay bị trúng tên vào mắt à?”

“Cái, cái chuyện khủng khiếp gì thế kia?”

“Thì chú bảo là chuyện khủng khiếp mà.”

Johan nhún vai. Cậu ta chỉ liệt kê những chuyện mà mình thực sự cảm thấy đáng sợ, nhưng có vẻ như Harry nghĩ rằng Johan đang trêu chọc mình nên nhăn mũi với ánh mắt hằn học.

“Cái đó thì tôi cũng chịu. Tôi có phải là ác quỷ đâu.”

Cái điệu bộ hờn dỗi của một gã đàn ông trung niên vốn dĩ chẳng có chút thân thiết nào trông thật chướng mắt. Johan cảm thấy gã vô cùng phiền phức nhưng cũng chẳng thấy có lý do gì để phải bộc lộ điều đó ra mặt. Gary tiến lại gần và tóm tắt lại một cách ngắn gọn.

“Hừm, hừm. Có nghĩa là nếu thực hiện lời nhờ vả của ác quỷ thì sẽ đạt được điều ước.”

“Ra là vậy.”

Johan không khỏi cảm thán trước sự thật là có đến hai kẻ tâm thần đang đứng ngay trước mặt mình. Cậu ta mở lời bằng một giọng điệu cẩn trọng.

“Hai chú có mắc bệnh di truyền gì không?”

Thật là vô lễ. Harry không kìm được cơn thịnh nộ nên đã liên tục đấm thùm thụp vào ngực mình. Đôi đồng tử màu nâu của gã ướt đẫm nước mắt. Hành động đấm ngực bôm bốp và liên tục than vãn bực tức của Harry chợt khựng lại khi chạm phải ánh mắt của Gary—người đang mang một biểu cảm ngơ ngác. Harry chằm chằm trừng mắt nhìn đôi đồng tử màu đỏ của Gary rồi đột nhiên cười rạng rỡ. Gã chắp hai tay lại hệt như đang cầu nguyện và hướng về phía bầu trời không trăng không sao mà vẫy vẫy.

“Đúng rồi, có cách này. Này, cậu thanh niên. Nghe này. Tôi biết cách phân biệt ác quỷ đấy. Ác quỷ ấy à, nó có đôi mắt rắn!”

“Mắt rắn sao?”

Johan liên tưởng đến một đôi mắt có đồng tử chẻ dọc. Cậu ta lần lượt quan sát mắt của Harry và Gary, nhưng đôi đồng tử của họ chỉ khác nhau về màu sắc, còn lại thì giống hệt như người bình thường. Johan nhìn Harry bằng một biểu cảm mơ hồ.

“Không phải thế, không phải thế đâu. Để tôi giải thích cho.”

Người đàn ông trung niên lục lọi trong túi chiếc áo khoác thùng thình của mình. Thế nhưng vì đôi tay run lẩy bẩy nên gã cứ quờ quạng trượt đi trượt lại mấy lần. Harry nghiến răng và lộn ngược luôn chiếc túi ra ngoài. Đủ thứ đồ lặt vặt rơi lả tả. Bài tây, tiền xu, lạc, ví, xúc xắc, v.v. Có lẽ mục đích của Harry là viên xúc xắc, nên gã há hốc miệng rồi vội vàng nhét đống đồ còn lại vào túi.

Và trong bóng tối, một đôi đồng tử mang màu sắc sâu thẳm hơn cả đáy biển khơi dán chặt lấy bàn tay của Harry. Johan không chớp mắt nhìn chằm chằm vào túi của chiếc áo khoác lôi thôi đó. Chiếc ví mà Harry vừa lấy ra là món đồ mà Johan cũng biết. Chiếc ví vô hại, bình thường, chẳng có chút gì gọi là đặc sắc to bằng bàn tay mà Seojun đã nhận được làm quà sinh nhật năm mười bảy tuổi vừa được nhét vào trong đó.

Tim đập thình thịch một cách khó chịu. Johan hiểu rõ cảm xúc này. Đó là cảm giác khi sự sỉ nhục và khinh miệt hòa quyện vào nhau với một nồng độ thích hợp. Thực chất, vì Johan là một người khá đơn giản nên đây là một cảm xúc hiếm hoi mà cậu ta cảm nhận được.

Chỉ có Harry, người hoàn toàn không hiểu được ánh mắt đang lặng lẽ chằm chằm nhìn mình, với một thái độ nhẹ nhõm hơn hẳn lúc nãy, đã đặt viên xúc xắc lên lòng bàn tay.

“Này, hãy nhìn cái này đi. Mắt rắn có nghĩa là khi đổ hai viên xúc xắc, thì cả hai viên đều ra mặt 1. Hiện tại tôi chỉ có một viên thôi, nhưng nói chung cậu cứ nhìn cái này đi.”

Viên xúc xắc mà Harry chìa ra có mặt 1 hướng lên trời. Đó là một chấm đỏ. Giữa những ngón tay đang run rẩy không giấu nổi sự phấn khích, một giọng nói ngập tràn niềm vui sướng cất lên.

“Màu đỏ này. Màu đỏ này chính là bằng chứng cho thấy hắn ta là ác quỷ.”

Gã háo hức chờ đợi Johan lập tức tuyên bố mình là con người. Thế nhưng, Johan lại dùng ánh mắt ngờ vực nhìn luân phiên giữa viên xúc xắc và Harry.

“Nhưng làm sao mà tin được chứ?”

“Cái gì?”

“Việc kẻ có đôi mắt rắn là ác quỷ chỉ là lập luận của một mình chú thôi mà. Chẳng đủ căn cứ để tôi cứ thế mà tin tưởng được.”

Mặt Harry đỏ bừng lên tận cổ. Chẳng mấy chốc khuôn mặt gã chuyển sang tái mét, và cuối cùng là mất sạch sắc máu trở nên trắng bệch. Gary lập tức chớp lấy thời cơ xen vào.

“Đúng vậy, đúng vậy. Cậu rất là thông minh đấy.”

Gã nắm chặt lấy tay Johan và lắc lấy lắc để hùa theo. Vì tư thế của Johan quá vững vàng nên từ khuỷu tay trở lên không hề nhúc nhích, nhưng có vẻ như thế là đã đủ để Gary thỏa mãn.

Tất nhiên, đối với Johan thì Harry hay Gary cũng chẳng khác gì nhau. Đối với một người cơ bản là có óc suy nghĩ theo lẽ thường như cậu ta, thì những kẻ tự dưng lải nhải về ác quỷ này chỉ đơn thuần là những kẻ phi lý trí mà thôi. Trải qua bao chuyện sóng gió, nhận thức của Johan đã được mở mang thêm về quái vật vũ trụ và kẻ sát nhân. Tuy nhiên, ác quỷ lại là một câu chuyện quá đỗi trừu tượng. Cậu ta không muốn lãng phí thời gian ở một nơi như thế này. Johan không mảy may biến sắc mặt, nói.

“Hai chú tự bàn bạc thêm với nhau thì sao nhỉ? Vì xe của tôi bị hỏng nên tôi phải gọi thợ sửa chữa, hoặc tệ nhất là phải chuyển đến chỗ khác. Chứ không thể cứ để chình ình giữa đường thế này được. Nhỡ sáng ra có xe khác đi lại thì sẽ gây cản trở giao thông mất.”

Lời nói thoạt nghe có vẻ như đang quan tâm, nhưng Harry và Gary lúc này mới vỡ lẽ ra rằng Johan chẳng hề tin tưởng bọn họ chút nào.

“Không phải, bây giờ chiếc xe của cậu không phải là thứ quan trọng. Đằng nào thì nếu cậu không thực hiện lời nhờ vả của ác quỷ, chúng ta cũng không thể thoát khỏi ngã tư đường này được đâu. Có khi là vĩnh viễn.”

Harry nhảy dựng lên. Như thể hơi men đã bay sạch, đôi mắt đỏ ngầu của gã giờ đây chứa đựng một ý chí rõ ràng, và tên của nó chính là sự uất hận và sự phẫn nộ.

“Tại sao lại không được?”

“Sao là sao, đi đâu rồi cũng sẽ quay trở lại chỗ này thôi.”

Gary khẽ xen vào. Giờ mới thấy gã bình tĩnh hơn Harry. Thực ra phần lớn là do Harry đã quá kích động. Johan vẫn dùng ánh mắt đầy vẻ ngờ vực để nhìn quanh ngã tư đường.

“Chú bảo có chuyện ma thuật như vậy xảy ra sao?”

Johan cau mày và vươn vai thư giãn phần vai đang hơi căng cứng. Đối với cậu ta, đó chỉ là một động tác tự nhiên, nhưng Harry lại thấy có tật giật mình nên cụp mắt xuống. Tuy nhiên, như được tiếp thêm sự tự tin từ bóng tối bao trùm ngã tư đường, gã cất lời bằng một giọng điệu trầm ấm.

“Nói trăm lần cũng chẳng bằng tự mình trải nghiệm lấy một lần. Cậu cứ thử chạy một vòng xem. Cuối cùng cậu cũng sẽ quay lại đây thôi.”

Nghe Harry nói vậy, Johan chớp chớp đôi mắt trong veo và trong sáng. Cậu ta nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu rồi chỉ tay.

“Cái thái độ nhờ vả thế này có hơi.... không được đúng mực cho lắm nhỉ? Nếu đã nói vậy thì, Harry, chú mới là người phải chạy chứ.”

“Cái gì?”

“Chẳng phải thế sao? Nếu muốn khẳng định lời mình nói là sự thật thì chú phải tự thân vận động để chứng minh chứ, sao lại bắt tôi làm?”

Trước câu trả lời đương nhiên và trơ trẽn đó, miệng Harry ngáp ngáp hệt như một con cá vàng. Rồi như thể đã hạ quyết tâm làm điều gì đó, gã cắn chặt răng. Những chiếc răng hơi ố vàng nghiến vào nhau ken két.

“Được, chính tôi sẽ lấy thân mình ra để chứng minh cho cậu xem.”

Người đàn ông trung niên quay người lại và bắt đầu chạy thục mạng trong khi thở hổn hển. Gã cắm đầu cắm cổ chạy theo con đường bên phải trong số bốn ngả đường của ngã tư. Hình ảnh Harry lê lết tấm thân nặng nề để chạy trông vô cùng mệt nhọc....

Mặc kệ chuyện đó, Johan cuối cùng cũng cảm thấy ưng ý với cái ngã tư đường đã trở nên yên tĩnh này. Cậu ta săm soi chiếc xe đủ mọi ngóc ngách. Lốp xe vẫn nguyên vẹn, động cơ cũng chẳng có chút hỏng hóc nào. Trong lúc đang đau đầu suy nghĩ không biết vấn đề nằm ở đâu, một tiếng th* d*c khó nhọc vọng lại từ xa. Quay đầu về phía phát ra âm thanh, cậu ta thấy Harry đang chạy lại từ đằng xa trên con đường bên trái.

Toàn thân gã ướt đẫm mồ hôi, và khuôn mặt gã nhăn nhó dữ dội như muốn minh chứng cho dung tích phổi ít ỏi của mình. Harry may mắn không bị vấp ngã mà lảo đảo lê bước đến giữa ngã tư đường.

“Thấy, hộc, thấy chưa? Hơ ơ, ực. Tôi thực sự, đã làm hết sức mình rồi. Tôi đã vắt kiệt sức lực để chạy thoát khỏi, cái nơi này. Thế nhưng cuối cùng thì lại quay về đây. Làm ơn đi, chỉ có cậu mới là vị cứu tinh thôi.”

Harry với khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi tiến lại gần Johan như thể đang van xin. Johan nắm chặt lấy tay người đàn ông trung niên đáng thương đó. Harry nhìn Johan với một niềm kỳ vọng nhỏ nhoi. Một tia hy vọng mà chính bản thân gã cũng chẳng biết chính xác đó là mong muốn gì.

“Hử?”

Một xúc cảm ram ráp cọ xát vào lòng bàn tay. Harry lật tay lại để xem thứ Johan vừa đưa cho mình là gì. Đó là một viên kẹo chanh. Viên kẹo được gói trong giấy bọc màu vàng tỏa ra mùi chua chua.

“Sao tự dưng lại đưa kẹo cho tôi?”

Johan nở một nụ cười đẹp như tranh vẽ và dịu dàng đáp.

“Nào, giờ chú hãy cầm cái này và chạy thử những con đường khác xem. Đường phía trước thì sao? Nếu chú chạy hướng đó mà lại quay về từ hướng khác thì tôi sẽ tin chú.”

“Cái, cái gì? Rốt cuộc là tại sao chứ.”

“Thì bởi vì nhỡ đâu chú là sinh ba thì sao?”

Trước câu hỏi của Harry, Johan đáp lại một cách tỉnh bơ rồi đẩy lưng gã. Bị đẩy một cách ép buộc, Harry vừa sụt sùi vừa cắm đầu chạy về phía trước. Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, Gary lặng lẽ lẩm bẩm.

“Cậu đúng là một kẻ tàn nhẫn….”

Trước Tiếp