Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
‘Điều ước à?’
Một mong muốn nhỏ bé mang âm lượng tương đương với mười hai cuốn danh bạ điện thoại đụng vào răng cửa. Trong số những điều ước được tuyển chọn kỹ lưỡng, thứ nhất là trúng xổ số, tiếp theo thứ hai là được đoàn tụ với Yuriche đáng yêu, và cuối cùng thứ ba là xóa sạch khỏi toàn vũ trụ cái quá khứ từng thốt ra một phát ngôn ngu ngốc khiến cậu muốn tự vả vào mồm mình.
“…….”
Thế nhưng Seojun lại nuốt ngược những lời đó vào trong kèm theo một tiếng thở dài đầy tiếc nuối, xót xa, và vương vấn vô ngần. Thay vào đó, cậu liếc nhìn đôi đồng tử màu đỏ của ác quỷ và mở lời.
“Doade, tức là cô đấy.... Trừ cô ra thì Doade thật kia có tự nguyện hợp tác với cô không?”
Trước câu hỏi đó, ác quỷ bật cười khúc khích còn Doade thì lộ vẻ mặt như nhai phải gián. Seojun lập tức gật đầu.
“Ừ. Không cần trả lời cũng được. Nhìn là biết rồi.”
Ác quỷ mỉm cười hiểm độc và v**t v* má Doade. Gò má trắng ngần mềm mại lún xuống theo cái v**t v* của ác quỷ.
“Phú quý vinh hoa, đủ mọi trai xinh gái đẹp.... Mà, dạo này thì người ước mấy thứ đó cũng ít đi rồi. Phải rồi, dù sao thì cứ nói thử xem. Ta rất khoan dung và nhân từ đấy. Đúng rồi, ta cũng có thể ném kẻ mà anh ghét vào nỗi đau đớn tột cùng như dưới địa ngục đấy.”
“À, thật sao? Vậy thì Bo, à, không phải. Cứ coi như tôi chưa nghe thấy chuyện này đi.”
Cậu vội vàng lấy hai tay bịt chặt cái miệng vừa buông lời đáp lại theo phản xạ tủy sống. Bobby, người đang ở Tomtittot bình yên cách đây hàng trăm km, chắc hẳn sẽ không biết được sự thật rằng mình vừa suýt nữa đặt một chân xuống địa ngục. Seojun dùng tay khẽ chạm vào môi dưới của mình.
“Điều ước của tôi là giải thoát cho Doade. Cả về mặt vật lý lẫn linh hồn.”
Ác quỷ hơi nghiêng đầu, còn Doade đang cúi gằm mặt bỗng ngẩng phắt lên. Ngay cả dưới bầu trời đen kịt, cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một ánh mắt đầy ngờ vực của cô bé đang nhìn chằm chằm vào mình. Ác quỷ mắt đỏ nhe răng cười.
“Lạ thật đấy. Không phải là không có lòng tham đâu….”
Đương nhiên Seojun cũng vô cùng khao khát vàng bạc châu báu, nói cách khác là thứ cỡ như tờ vé số trúng thưởng. Tuy nhiên, tờ vé số trúng thưởng do ác quỷ ban cho kiểu gì thì kiểu cũng sẽ có chuyện bất hạnh xảy ra với chủ nhân thực sự của nó, rồi sau đó mới tình cờ qua tay lọt vào tay Seojun cho mà xem. Tờ vé số dính đầy những vệt máu khô thì chắc chắn là cậu sẽ áy náy đến mức chẳng dám xài. Những điều ước khác cũng vậy. Thay vì phải nhét vào hốc mắt món quà khả nghi của ác quỷ, cậu quyết định đặt niềm tin vào tinh hoa của y học hiện đại. Ác quỷ lại thì thầm như thể đang ra sức cám dỗ.
“Những thứ ta nói trừu tượng quá sao? Cũng có nhiều người ước những điều nhỏ nhoi và mang lại sự thỏa mãn hơn đấy. Hay là được nhận vào một công ty đảm bảo mức lương khủng thì sao? Hay là một cô dâu hoặc chú rể có khối tài sản thừa kế kếch xù? Nếu không thì một cuốn sách chứa đựng những kiến thức chưa từng có trên thế giới này cũng được ưa chuộng lắm đấy. Mặc dù dạo này người ta chuộng đồ điện tử hơn.”
Từ những ẩn ý mà ác quỷ không nói ra, Seojun đoán được rằng đã có vô số người rơi vào nanh vuốt của nó. Cậu ngước nhìn bầu trời không một ánh sao. Nơi này không phải là cánh đồng ngô trải dài bất tận dưới ánh mặt trời chói chang. Không khí chạm vào da thịt mang theo cái lạnh lẽo se sắt thay vì sức nóng khô hanh.
“Tôi có biết một đứa trẻ, một đứa trẻ vô cùng nhỏ bé.”
Cậu mở lời như thể chợt nhớ ra điều gì đó. Seojun đứng dậy, khẽ đưa lòng bàn tay lướt qua lại quanh đầu gối như đang ướm thử.
“Chiều cao cỡ chừng này chăng? Nói chung là một đứa trẻ rất nhỏ bé, thế mà nó bảo là nó rất sợ việc bị mắc kẹt rồi thối rữa.”
Điểm chung giữa đứa trẻ trong ký ức và Doade cùng lắm chỉ là giới tính và việc cả hai đều đã chết mà thôi. Tuy nhiên, chỉ chừng đó cũng đủ để Seojun không ngần ngại sử dụng điều ước của mình. Giờ đây, khuôn mặt của đứa trẻ đó đã phai mờ. Thế nhưng, đôi bàn tay run rẩy và cái lưng nhỏ bé kiệt sức vì sự chạy trốn không hồi kết vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu. Seojun không thể vì muốn bản thân được thanh thản mà lại đẩy Doade vào nỗi đau đớn tương tự.
Việc thấu hiểu một điều gì đó là vậy đấy. Không nhất thiết phải cần đến kinh nghiệm trực tiếp. Chỉ là cậu thuộc tuýp người chậm tiêu mà thôi. Và Seojun đã từng nếm trải nỗi sợ hãi. Đã học được lòng trắc ẩn.
“Hãy giải thoát cho Doade đi. Đó là điều ước của tôi.”
Khóe miệng của ác quỷ nhếch lên thật dài. Một nụ cười kỳ dị, thoạt nhìn thì có vẻ như đang dè bỉu, nhưng nhìn theo một cách khác thì lại có vẻ như đang hài lòng. Nó buông lỏng cánh tay đang siết chặt lấy Doade. Chỉ có Doade vừa được trả tự do là mang vẻ mặt ngơ ngác.
“Được thôi, nếu đó là điều ước của anh thì ta sẽ trao lại cái giá xứng đáng mà người chiến thắng trong vụ cá cược lẽ ra phải nhận.”
Và khi Seojun chớp mắt một cái, ngã tư đường đã trống rỗng. Trước mặt cậu chẳng có ác quỷ, cũng chẳng có Doade. Nhưng điều đó không có nghĩa là tĩnh lặng. Từ xa văng vẳng tiếng người nhộn nhịp, và đường nét của các sự vật hiện ra rõ ràng trên khung cảnh vốn bị bóng tối đen kịt bao trùm. Ngoảnh lại nhìn, ánh đèn của quán ăn đang nhấp nháy nho nhỏ.
“A.”
Lấy chiếc điện thoại di động là thứ duy nhất nắm được trong túi áo khoác ra, ánh sáng nhân tạo hắt ra từ màn hình. Nhìn chằm chằm một lúc vào màn hình đang hắt ánh sáng xanh nhợt nhạt lên chiếc cằm trắng trẻo và chóp mũi, Seojun lặng lẽ trèo lên xe tải. Ngồi vào ghế lái của chiếc xe tải đang rung lên bần bật vì động cơ đã nổ máy tự lúc nào, cứ như thể nó chưa từng chết máy vậy, cậu nắm chặt vô lăng. Cơn buồn ngủ đã bay biến từ đời nào rồi.
Cậu liếc nhìn vào gương chiếu hậu với khuôn mặt tiều tụy. Ngã tư đường phản chiếu trong chiếc gương to bằng bàn tay. Seojun nhìn thẳng về phía trước một lần nữa. Chiếc xe tải màu xanh lao vút đi hướng về phía đường chân trời nay đã có thể nhìn thấy điểm kết. Cứ tiếp tục như vậy cho đến khi rời khỏi Utapia.
***
Chiếc ô tô màu vàng hình con bọ tiến vào Utapia lại tình cờ là vào lúc nửa đêm. Khác với tấm biển hiệu nhấp nháy ồn ào nằm ở lối vào ngoại ô, Utapia lại vô cùng vắng vẻ. Mà cũng phải thôi, thời gian này thì vắng vẻ là điều hiển nhiên. Đôi lông mày màu nâu vàng sẫm cau lại.
Lịch trình bị chậm trễ là do đất đá sạt lở chắn ngang đường.
Dù biết rằng trong những chuyến du lịch thì đủ mọi sự cố có thể xảy ra, nhưng việc đường xá bị cắt đứt do lở đất là chuyện chưa từng ai có thể nghĩ tới ở Tomtittot.
“Đúng là hễ ra khỏi nhà là y như rằng có đủ chuyện xảy ra mà.”
Nhờ vậy mà giờ giấc ăn ngủ đều bị xáo trộn. Ai cũng biết sinh hoạt ăn uống điều độ là rất quan trọng, nhưng một khi đã ra khỏi nhà thì thực tế việc duy trì thói quen đó một cách đều đặn là vô cùng khó khăn. Khóe mắt Johan rũ xuống rầu rĩ.
Cậu ta lao ra khỏi quê nhà chỉ với một tâm niệm duy nhất là muốn được gặp lại người mình yêu. Chuyến hành trình nhìn chung là suôn sẻ. Đặc biệt là khi tình cờ ghé vào cửa hàng tiện lợi của trạm xăng và có được đoạn video của Seojun như một phần thưởng bù đắp cho quãng đường tẻ nhạt, cậu ta đã vui sướng biết bao?
Thế nhưng họa vô đơn chí, giống như việc có chuyện tốt thì cũng sẽ có chuyện xấu xảy ra, vì đường xá bị hỏng nên cậu ta đành phải đi đường vòng xa hơn. Đằng nào thì Johan cũng biết đích đến cuối cùng của Seojun rồi, nhưng dù sao thì cậu ta vẫn muốn tạo ra một cuộc gặp gỡ bất ngờ vờ như không hề có bất kỳ mối liên hệ nhân quả nào. Nếu có thể đi cùng nhau, Johan sẵn sàng tống ngay chiếc xe đang lái vào bãi phế liệu mà chẳng mảy may bận tâm. Một hơi thở lấp lửng nụ cười mập mờ thốt ra. Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ khiến tâm trạng bực bội nãy giờ khá lên hẳn.
“Giá mà Jun cũng nghĩ đến mình thì tốt biết mấy.”
Tuy vẫn chưa hẹn hò nhưng khả năng thành đôi là khá lớn phải không nào? Ánh mắt Johan hướng lên chiếc gương chiếu hậu bên trong xe. Chú gấu bông nhỏ xíu vốn luôn lủng lẳng ở đó đã không cánh mà bay. Lấy lại tinh thần, Johan giấu nhẹm cảm giác u ám vào trong lòng. Quả nhiên, việc thức đến tận hơn 12 giờ đêm mà không ngủ là một đòn chí mạng đối với cả tinh thần lẫn sức khỏe.
Sau khi tự phân tích xong, có một tấm biển hiệu thu hút ánh nhìn của cậu ta. Những bóng đèn có màu sắc tương phản nhấp nháy ồn ào đến mức dù có muốn phớt lờ cũng chẳng thể nào làm lơ được. Chiếc xe trượt tới rồi dừng lại trước tấm biển.
“Utapia?”
Johan chậm rãi đọc tấm biển hiệu rồi nhìn ngó xung quanh. Chỉ nhìn biển hiệu thì không thể nào đoán được quy mô của ngôi làng, nhưng cậu ta đoán chừng tệ nhất thì cũng phải có cái nhà trọ.
Hơn hết thảy, cái tên có vẻ như Seojun chắc chắn sẽ ghé qua này lại rất hợp ý cậu ta. Người đàn ông mà Johan thích có khiếu hài hước khá độc đáo nên thường bị thu hút bởi những thể loại thế này. Dù cho Seojun có phủ nhận đi chăng nữa, thì hầu hết những lúc cậu ấy nở nụ cười tinh quái, tình huống lúc đó thường cực kỳ kỳ quặc.
Chiếc ô tô màu vàng tiến vào giữa những hàng cây bạch dương. Đúng như dự đoán, có lẽ do đã khuya nên không những thưa thớt người qua lại mà phải nói là hoàn toàn vắng bóng người. Những cửa hàng bình thường đã đành, ngay cả quán rượu thường hoạt động đến nửa đêm cũng đã cửa đóng then cài. Ngay từ đầu có lẽ nơi này đã không có nhiều đèn đường nên xung quanh vô cùng tối tăm. Mặt trăng cũng bị mây che khuất, trên con đường xe chạy ở Utapia, ngoài ánh sáng tỏa ra từ đèn pha của chiếc ô tô màu vàng thì chẳng có nguồn sáng nào đáng kể.
Khi cậu ta đang lái xe với tâm trạng có phần thoải mái. Trên con đường vốn dĩ chỉ toàn chạy thẳng tắp kể từ khi tiến vào làng, một ngã tư đường đột ngột hiện ra. Trong lúc cậu ta đang vắt óc suy nghĩ xem nên rẽ hướng nào thì chiếc xe bỗng khựng lại.
“Ơ ơ?”
Johan mở to hai mắt. Cậu ta hoảng hốt, trước tiên là kiểm tra xem chìa khóa xe đã được cắm đàng hoàng chưa, sau đó là xem xét liệu có phải con chuột lang của Cynthia đã lén lút trèo lên xe hay không. Con chuột lang mà Cynthia nuôi thỉnh thoảng lại thực hiện những cuộc vượt ngục, nhưng kỳ lạ thay, cứ mỗi lần như vậy là chiếc xe lại chết máy và không thể ra khỏi Tomtittot. Johan thì đã rời khỏi Tomtittot từ đời nào rồi, nhưng đúng là định kiến đáng sợ thật đấy. Thế nhưng, dưới gầm ghế của cậu ta chẳng có con chuột lang nào, mà chỉ có hộp dụng cụ do Christina tặng.
“Kỳ lạ thật đấy….”
Đèn báo khẩn cấp không bật sáng, chiếc xe dừng lại và đèn pha cũng tắt ngúm. Ngay khoảnh khắc cậu ta đang do dự xem có nên gọi xe cứu hộ hay không. Có ai đó đã đập thùm thụp vào cửa sổ xe của cậu ta.
“Này, ra đây! Mau ra đây đi!”
Đó là một tiếng gọi thiếu lịch sự. Johan tự tin vào lớp kính cường lực của xe mình nên cứ thong dong chìm vào suy nghĩ. Thế nhưng, nhờ có kẻ quấy rối ồn ào kia mà màn trầm tư thiền định đành đổ sông đổ bể. Nhìn kẻ đi đường thô bạo đang nện uỳnh, uỳnh nắm đấm vào xe, Johan lẩm bẩm.
“À, hình như người ta bảo kính cường lực chỉ có ở mặt trước thôi thì phải?”
Bình thường thì cậu ta đã ngó lơ yêu cầu đó rồi đi thẳng rồi. Nhưng vì xe lại chết máy ngay giữa đường nên sự lựa chọn cũng eo hẹp đi hẳn. Johan nở một nụ cười như thể đang bối rối và mở cửa xe. Đã làm ầm ĩ lên bắt người ta ra cho bằng được, thế mà khi Johan vừa lần lượt duỗi thẳng thân hình to lớn của mình ra, kẻ quấy rối lại chùn bước lùi lại.
Ở đó có hai người đàn ông với khuôn mặt giống hệt nhau đang đứng. Đường chân tóc trên trán đã thụt lùi khá xa, thế mà phần tóc phía sau lại mọc cực kỳ rậm rạp, tạo nên một sự mất cân đối trên tổng thể cái đầu. Bọn họ mang cùng một khuôn mặt thảm hại, cùng một kiểu ăn mặc lôi thôi lếch thếch.
“Cứu tôi với! Làm ơn hãy cứu tôi!”
“Cứu tôi với! Làm ơn hãy cứu tôi!”
Hai người hành động hệt như hình ảnh phản chiếu trong gương. Sự giống nhau vượt xa cả mức độ tương đồng. Người này tức giận thì người kia cũng tức giận. Người này khóc thì người kia cũng khóc.
Quả thật là một cảnh tượng kỳ dị.