Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 8

Trước Tiếp

Khu cắm trại của Hamong Camp có hình dáng là một bãi đất rộng lớn, ở trung tâm chất một đống củi cao để đốt lửa trại, xung quanh rải rác vài chiếc lều chữ A.

Một bầu không khí ớn lạnh trôi dạt trong khu cắm trại trống trải. Nhìn đống củi không có dấu vết từng được châm lửa và các lều đều im lìm, có vẻ như các nhân vật chính của bộ phim kinh dị đang nghỉ lại ở một nơi khác. Mà cũng phải, với bộ dạng lộn xộn của mấy chiếc lều chữ A trông như có thể rách toạc ra bất cứ lúc nào thế kia, thà rằng trải chiếu nằm lăn ra ngoài trời có khi còn tốt hơn.

‘Bọn họ ở trong nhà gỗ sao?’

Dẫu gọi là nhà gỗ thì cũng chẳng có gì to tát, nhưng chắc chắn sẽ bớt tồi tàn hơn mấy chiếc lều ở bãi cắm trại. Tuy nhiên, đôi chân của Seojun – người đã định sẵn điểm đến – lại ngập ngừng không dễ dàng bước tiếp. Seojun rùng mình khi nghĩ đến hồ nước gần nhà gỗ, nói chính xác hơn là con quái vật ăn thịt người đang chớp chớp mắt dưới hồ.

Tất nhiên, cậu không rảnh rỗi để đứng đó run rẩy vai mà phải di chuyển ngay lập tức. Trước khi kịp chạm trán quái vật ăn thịt người thì đùi cậu đã sắp bị con dao Hamong thái mỏng đến nơi rồi, phạm vi lựa chọn vô cùng hạn hẹp.

Vấn đề là, khác với lúc thoát khỏi nhà ăn ban nãy, bãi cắm trại này lại có đến hai con đường.

Ở khu D, nơi có nhà ăn và tòa nhà quản lý, có một biển báo chỉ lối vào của khu cắm trại Hamong. Nhờ thế, Seojun đã đi vào con đường nằm đối diện lối vào mà không cần suy nghĩ. Thế nhưng, khu A – bãi cắm trại – lại có thể coi là trung tâm của khu cắm trại Hamong.

Giả sử Seojun đang ở trong tình thế an toàn và có thời gian dư dả, cậu có thể đi kiểm tra từng đường một, nhưng bây giờ đằng sau cậu là một tên sát nhân hàng loạt đang bám đuôi. Nếu không tiến thẳng một mạch đến khu B nơi có nhà gỗ, mạng sống của cậu sẽ gặp nguy hiểm.

Seojun ngước nhìn đống củi đốt lửa trại và trăn trở.

‘Đường nào đây?’

Thà rằng Christina, Johan, Airy và William có nhân phẩm ngang ngửa với bộ ba vàng - bạc - đồng không biết đến trật tự công cộng, thích hát hò ầm ĩ thì việc xác định vị trí đã dễ dàng hơn nhiều, nhưng xui thay, bọn họ lại là những người tri thức mẫu mực và biết phép tắc.

‘Khoan hẵng nói đến Christina, đám còn lại bây giờ đáng lẽ phải rũ bỏ xiềng xích mà vui vẻ hết mình rồi chứ nhỉ? Giống như thanh niên thời nay, uống chút rượu, hát hò vài bài. Phóng hỏa luôn thì càng tốt.’

Loại trừ Bobby ra khỏi sự tính toán một cách tự nhiên, Seojun – mang danh một kẻ hèn nhát đang kéo theo gã mặt nạ phòng độc ở phía sau đi tìm họ – lại đi chửi rủa những thành viên hoàn toàn bình thường của xã hội.

Trong lúc cậu đang giậm chân sốt ruột, một tiếng sột soạt vạch bụi cỏ vang lên. Không suy nghĩ đến lần thứ hai, cậu lập tức giấu mình vào chiếc lều gần nhất. Cậu đã kéo dài thời gian quá lâu rồi….

Trái tim đập thình thịch và cảm giác thất bại não nề bám chặt lấy da thịt như một cái bóng. Seojun cuộn tròn người lại, bịt chặt miệng. Một nơi tĩnh lặng và vắng vẻ. Cậu không được để lộ dù chỉ là một chút xíu dấu vết rằng mình đang ở đây.

Lạo xạo, lạo xạo…. Tiếng giẫm lên đất lảng vảng quanh bãi cắm trại. Sau tiếng bước chân văng vẳng từ đằng xa là âm thanh xé toạc của thứ gì đó nứt nẻ. Âm thanh đó lặp đi lặp lại như có quy luật. Bước chân đang đi lang thang dừng lại, xé rách. Dừng lại, xé rách.

Chỉ sau khi âm thanh đó vang lên liên tiếp ba lần, Seojun mới nhận ra. Gã mặt nạ phòng độc đang dùng dao Hamong rạch lều để kiểm tra.

Hà, hà, hà….

Yết hầu chuyển động mạnh. Hơi thở gấp gáp không kịp kìm nén hết đã lọt qua kẽ tay. Seojun trừng mắt nhìn chằm chằm vào chỗ bị rạch của chiếc lều chữ A. Hai tròng mắt mở trừng không dám chớp đỏ lựng cả lên. Âm thanh giờ đã không còn nghe thấy nữa….

Hà, hà, hà….

Dù dùng cả hai tay bịt lại, hơi thở len lỏi qua các kẽ hở vẫn không thể che đậy. Seojun cắn vào đốt thứ hai của ngón tay cái bên trái. Răng và nước bọt nong nóng chạm vào lớp da thịt đang nóng rực. Phập, cắm ngập răng vào, mí mắt tự động sụp xuống. Nuốt trôi cơn đau cùng với nước bọt, Seojun mở mắt ra.

Hắn đi rồi sao?

Âm thanh khiến người ta bất an không còn nữa. Bãi cắm trại lại chìm trong tĩnh mịch y như lúc Seojun mới đến.

Cậu vươn bàn tay in hằn dấu răng, khẽ khàng vén lều lên. Chỉ một chút, đủ để nhìn thấy bên ngoài là được. Rón rén rướn cổ ra, bãi cắm trại tối om lọt vào tầm mắt. Mặt trăng bị mây che khuất nên tối tăm hơn hẳn lúc nãy.

May mắn là do đã quen với bóng tối nên việc phân biệt đồ vật không quá khó khăn. Một tiếng thở dài kìm nén ứ đọng trong miệng thoát ra ngoài.

‘Từ từ bước ra là được.’

Seojun xoa xoa cái cổ cứng đơ vì quá căng thẳng rồi nhìn xuống dưới. Một hành động chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Đơn thuần chỉ là một cử động để tự thả lỏng cơ thể đang cứng nhắc của cậu.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Ngay trước lều chữ A, gã mặt nạ phòng độc đang nằm sấp trên mặt đất, nín thở chờ đợi một cách lặng lẽ cho đến khi con mồi lơ là cảnh giác. Khuôn mặt bị che lấp bởi chiếc mặt nạ phòng độc có cảm giác như đang cười. Và lưỡi dao lao tới tấp.

“Á!”

Lần này người ngã ngửa ra sau là Seojun. Cậu hoàn toàn không thể giữ được tỉnh táo. Tránh được đòn tấn công của gã mặt nạ phòng độc hoàn toàn là sự tình cờ. Không phải do khả năng phản xạ kém cỏi của Seojun đã phát huy năng lực tiềm ẩn to lớn nào.

“Ư, ư a….”

Nỗi sợ hãi khi suýt bị đâm thủng cằm dưới làm tê liệt tay chân cậu. Seojun không thể bỏ chạy một cách dũng mãnh như ở nhà ăn mà run rẩy bò lùi lại phía sau.

Dù đã thoát ra khỏi chiếc lều cũ kỹ rách toạc, cậu vẫn chật vật giãy giụa trên mặt đất. Lòng bàn tay và cẳng chân bị dăm đá nhỏ trên mặt đất cọ xát đến đau điếng. Máu rịn ra nhói buốt. Thế nhưng Seojun không thể thoát ra được.

Trước bộ dạng hệt như con sâu đó, gã mặt nạ phòng độc lại thể hiện một thái độ khoan thai hơn hẳn. Nghĩa là hắn chưa giết cậu ngay lập tức. Tuy nhiên, bước chân thong dong tự tại của hắn lại mang đến cho Seojun nỗi khiếp sợ lớn hơn.

Sự vùng vẫy vô ích không kéo dài được lâu. Đang ngước nhìn gã mặt nạ phòng độc chầm chậm tiến đến, lưng Seojun chợt kẹt cứng lại.

Ngoái đầu ra sau, đống củi đốt lửa trại đang tạo thành một bóng đen đổ dài sừng sững uy nghi. Seojun mới muộn màng nhớ ra rằng chiếc lều chữ A mà cậu chui vào nằm ngay cạnh đống củi.

“A….”

Một âm thanh đơn thuần chứ không phải là lời nói khó nhọc lọt qua cổ họng. Thế này là cam chịu sao? Nước mắt không rơi ra từ hốc mắt đang cay xè. Cứ thế này mà chết ư. Seojun nhớ lại những năm tháng không thể thoát khỏi Tomtittot. Nhớ đến bố mẹ đột ngột biến thành như những cai ngục, những ảo thị hành hạ như đâm xuyên tâm trí, và cả vô số cơn mưa sao băng trút xuống.

Gã mặt nạ phòng độc lại vung tay lên một lần nữa. Hắn hệt như một thầy tế uy nghiêm đang thèm khát máu của vật hiến tế đã buông xuôi.

Thế nhưng, Seojun biết. Gã mặt nạ phòng độc chẳng qua chỉ là một tên tâm thần, một kẻ giết người hàng loạt, vung vẩy con dao Hamong nhưng trên đầu không phải mũ đầu bếp mà lại trùm mặt nạ phòng độc - một ác nhân tiền hậu bất nhất. Là một tồn tại sáo rỗng thường xuất hiện trong các bộ phim kinh dị. Bởi vì hắn là một nhân vật trong 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》.

Đúng vậy. Cùng lắm cũng chỉ là một nhân vật trong 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》! Trong khoảnh khắc, máu toàn thân sục sôi. Một cơn phẫn nộ không thể kìm nén dâng trào.

“Á á á! Cái đồ ngay cả phần tiếp theo còn chẳng có!”

Seojun tóm được thứ gì trong tầm tay liền vung vẩy tùy ý. Vừa gào thét vừa buông lời bừa bãi.

[……!]

Nhưng đáng kinh ngạc là gã mặt nạ phòng độc lại lảo đảo lùi lại phía sau. Máu trào ra từ phần dưới đầu gối đang được áo mưa che phủ. Seojun thẫn thờ nhìn cảnh tượng đó.

Cậu từng nghĩ thứ mình nắm trong tay cùng lắm chỉ là một thanh củi. Như thể muốn đính chính lại sự nhầm lẫn của Seojun, mây trên trời tản đi và ánh trăng bao phủ khắp bãi cắm trại. Đến lúc này, Seojun mới cúi xuống nhìn vật đang được mình nắm chặt bằng cả hai tay.

Đó là một cây rìu.

“Phù, phù….”

Không cần nhìn mặt gã mặt nạ phòng độc cũng có thể biết được. Tên sát nhân đó đang đau đớn. Seojun tin chắc điều đó. Cậu bồn chồn thè lưỡi l**m môi dưới. Từ đôi môi khô nứt nẻ có thể cảm nhận được vị tanh của máu.

Thế nhưng, trước cả cơn đau, một niềm hân hoan tột độ đã nung nóng đầu óc Seojun. Cậu đã giáng cho tên sát nhân khốn kiếp đó một đòn. Cán rìu cầm bằng hai tay không hề có cảm giác nặng nề chút nào. Thứ cậu đang cầm trên tay không phải là cây rìu, mà là hy vọng.

‘…Không phải, tỉnh táo lại đi.’

Hiện thực rất tàn khốc. Cứ bám víu vào thứ hy vọng nửa vời có khi lại mất mạng như chơi. Đòn tấn công đầu tiên thành công xét cho cùng cũng chỉ là nhờ xung quanh tối tăm và gã mặt nạ phòng độc đã lơ là cảnh giác. Tuyệt đối không phải nhờ thực lực của Seojun.

Một góc trong đầu lạnh đi, Seojun cố gắng trấn tĩnh cánh tay đang run rẩy, thúc ép đôi đầu gối đang chực khuỵu xuống để chật vật đứng dậy. Vừa đứng thẳng, Seojun vung vẩy cây rìu đầy tính phô trương. Tay thì vung rìu, còn chân thì bước lùi lại. Việc phải sử dụng toàn bộ tứ chi thế này quả thật vô cùng gian nan.

“…….”

Gã mặt nạ phòng độc vẫn đang đứng ở tư thế ngập ngừng. Thay vì cầm dao Hamong lao tới, hắn lại hạ nghiêng lưỡi dao và chĩa về phía Seojun.

Có nên buông lời đe dọa bảo hắn đừng có đi theo không? Một thoáng trăn trở lướt qua trong đầu cậu. Nhưng phương án đó ngay lập tức bị vứt tọt vào sâu trong thùng rác tâm trí. Chẳng hiểu sao, cậu dường như nhìn thấy tương lai đối phương sẽ lao đến như ma quỷ ngay khoảnh khắc cậu thốt ra câu đó. Dù không phải điềm báo tiên tri, nhưng giác quan thứ sáu gần như chắc chắn đang vang lên râm ran bên tai như một lời cảnh báo.

Chắc chắn cây rìu là một món vũ khí mang tính uy h**p. Tuy nhiên, thật khó để nói rằng điều kiện hiện tại của Seojun là hoàn toàn tốt đẹp. Thể lực hiện tại của cậu đã cạn kiệt đến tận đáy, nhịp thở còn dồn dập cứ như có một tảng đá nặng trịch đè lên phổi.

Một người bình thường chỉ vừa nhặt được cây rìu như Seojun và một tên sát nhân lão luyện trong việc xẻ thịt người mà lao vào đánh nhau thì ai sẽ chiếm ưu thế đây? Thêm vào đó, đối thủ lại là gã mặt nạ phòng độc, kẻ dẫu có giấu mình trong chiếc áo mưa vẫn lộ rõ thân hình vạm vỡ.

Sự liều lĩnh vừa dâng trào nhanh chóng lụi tàn, tự động nhường chỗ cho một tâm thế nhún nhường đang nảy sinh mạnh mẽ. Cậu khiêm nhường chấp nhận hiện thực.

‘Mình không thể thắng được.’

Nếu vậy, hành động duy nhất cần làm lúc này chỉ có một. Seojun, nãy giờ vẫn đang rón rén lùi bước, vừa kéo giãn được một khoảng cách nhất định với gã mặt nạ phòng độc liền xoay người và bắt đầu cắm cổ chạy thật nhanh và cật lực.

Không có thời gian để nhàn nhã quyết định xem nên chọn con đường nào. Cậu lại một lần nữa bỏ chạy về con đường nằm ở hướng ngược lại với gã mặt nạ phòng độc.

Đương nhiên, con đường được chọn theo kiểu này chẳng có lý nào lại là đáp án đúng. Seojun đã ngày càng cách xa cái nơi có Christina và những người bạn mà cậu hằng mong ước.

Đó là một con đường tối tăm vô tận.

Trước Tiếp