Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chắc đầu óc mình có vấn đề rồi. Chuyện rành rành ra đấy mà lại đi thấy lạ. Hay tại mất máu nhiều quá nhỉ? Seojun vừa xoa xoa cái gáy đang nhức mỏi vừa rón rén bước đi. Cái khu cắm trại Hamong khủng khiếp, gớm ghiếc kia đã ở ngay trước mắt.
‘Đường... Đây có đúng là đường không thế?’
Mắt mũi ban đêm vốn đã kém, địa hình lại còn lạ hoắc. Seojun ngờ vực nhìn xuống con đường chẻ làm hai ngả. Trớ trêu thay, nền đất bị chân người giẫm đạp lại chia thành hai hướng phải, trái rõ rệt. Con đường bên phải có vẻ như có nhiều người qua lại hơn nên vẫn còn lưu lại những dấu chân.
"......."
Tại sao năng lực tiên tri lại không phát huy tác dụng vào những lúc khẩn cấp thế này cơ chứ? Độ vô dụng của nó thậm chí còn thua cả đôi tất xỏ ngón. Seojun bước những bước chân không mấy chắc chắn hướng về con đường bên phải. Và nói tóm lại kết quả là, đó là một sự trăn trở vô ích.
Chọn con đường bên phải, cậu đi chẳng được bao xa. Một đống vật liệu phế thải đổ ập xuống chắn ngang lối đi tinh tế đến mức cứ như có người cố tình sắp đặt. Suýt chút nữa thì cắm mặt vào đống phế liệu, Seojun cuống cuồng lùi lại phía sau.
‘Đúng là phí thời gian.’
Quay trở lại ngã ba đường, cậu nghiến răng ken két, quên bẵng cả cơn đau ở cánh tay. Vừa rẽ sang con đường bên trái, khung cảnh của khu cắm trại Hamong lập tức lọt vào tầm mắt. Vạch những bụi rậm mọc um tùm bước đi, bóng dáng khu cắm trại hiện ra lờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt.
Trên một bãi đất trống chật hẹp có hai tòa nhà. Chỉ là cả hai đều là nhà một tầng, và một trong số đó trông na ná như bốt bảo vệ. Ánh đèn hắt ra từ ô cửa sổ của cái bốt bảo vệ ấy. Seojun cố mường tượng lại cấu trúc khu cắm trại mà cậu từng xem trong phim. Khi những hình ảnh tương tự đập vào mắt, những ký ức đang ngủ quên nơi xó xỉnh nào đó trong não bộ cậu mới khó nhọc thức tỉnh từng chút một.
Bối cảnh của 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》 là khu cắm trại Hamong Black Lake. Black Lake, tức Hồ Đen, nếu nói một cách chính xác thì nó trải dài từ bên trong khu cắm trại Hamong ra đến tận khu rừng bao quanh khu cắm trại. Và khu cắm trại Hamong được chia làm bốn khu vực lớn, trong đó khu vực trung tâm là khu A - khu vực đốt lửa trại, được bao quanh bởi khu B, khu C và khu D.
Seojun ra sức lục lọi những hình ảnh mờ nhạt dính chặt sau mí mắt. Cậu nhớ mang máng là khu B có hồ nước và những căn lán rải rác, còn khu C thì có một căn nhà gỗ hai tầng cao vút - một thứ hàng hiếm ở cái khu cắm trại toàn nhà một tầng này. Có lẽ khu D là nơi đặt nhà ăn và tòa nhà quản lý, nơi người quản lý thường trực sinh sống.
Bám theo mỗi dòng suy nghĩ là một cái đuôi lấp lửng. Cậu đang tự viện cớ cho sự thiếu chắc chắn của bản thân. Ai đời xem phim lại đi học thuộc lòng địa hình trong phim bao giờ? Ít nhất thì Seojun không làm thế. Lý do duy nhất khiến cậu còn nhớ được sự tồn tại của cái nhà ăn là vì có cảnh cặp đôi đội trưởng đội cổ vũ và cầu thủ bóng bầu dục vừa ăn vừa thể hiện tình cảm sến súa đến gai cả mắt.
Thành thật mà nói, giờ phút này để lại vài dòng cảm nhận thì đó là một phân cảnh chẳng ăn nhập gì với bộ phim cả. Dù có đầu thai hai lần thì Seojun cũng chẳng thể hiểu nổi mục đích của cái cảnh cô nàng cổ vũ nóng bỏng ngồi hẳn lên cặp đùi to đùng của gã bạn trai rồi làm nũng.
Chưa kể, đạo diễn còn nhét cả đống tư thù cá nhân vào khi lồng ghép một bài hát gợi tình làm nhạc nền. Nhờ thế mà cậu khao khát được bổ đôi cái sọ của ông đạo diễn ra xem bên trong chứa cái gì. Nếu trên đời này có kẻ nào tôn sùng ông ta, cậu nhất định phải diện kiến bằng được.
Ngoài ra, một địa điểm quan trọng khác là hồ nước ở khu B. Hồ Đen chính là cái nôi của con quái vật ăn thịt người. Và cho đến tận khi bộ phim kết thúc, Seojun vẫn chẳng hiểu tại sao Hồ Đen lại mang tên là hồ "Đen". Phục bút phục biếc cái nỗi gì, kịch bản rõ ràng được viết bằng ngón chân.
'Và cuộc đời mình lại chui tọt vào cái bộ phim rác rưởi đó.'
Sự tự giác muộn màng khiến tim cậu thắt lại dữ dội, một nỗi sợ hãi đau đớn như xé ruột lại từ từ trườn lên. Khoang miệng khô khốc, cổ họng ngứa ran đau rát. Seojun khó nhọc nuốt thứ nước bọt ứ đọng dưới lưỡi, cất bước. Dù thực tại có nực cười đến mấy, thì với Seojun, đây vẫn là một thế giới sinh tồn tàn khốc.
'Trước tiên phải tìm Christina đã.'
Seojun cẩn thận vạch ra mục tiêu. Mục tiêu thứ nhất là hội quân với Christina và nhóm bạn của cô ấy, mục tiêu thứ hai là tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Nhân tiện, nếu mượn được điện thoại của nhóm Christina để gọi cảnh sát thì càng tốt.
'Vậy nên Christina à, làm ơn hãy còn sống nguyên vẹn nhé.'
Bụng dạ chứa đầy những mưu tính cá nhân, Seojun tạm thời ngó lơ cái xác suất sống sót khi một học sinh bình thường chạm trán với quái vật ăn thịt người.
Giả sử ngoại hình của con quái vật giống y chang trong phim, thì có khi Christina và đám bạn tép riu không những đánh bại nó dễ ợt mà còn thảnh thơi vừa tự sướng vừa cười đùa hỉ hả cũng nên. Lớp hóa trang của con quái vật trong 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》 tồi tàn và rẻ tiền đến mức đó đấy.
Tất nhiên, lớp hóa trang của gã mặt nạ phòng độc cũng dở tệ không kém. Nhưng thực tế khi đối mặt thì sao? Hơi thở âm u phả ra nồng nặc mùi máu tanh, âm thanh nhớp nháp đục ngầu k*ch th*ch những liên tưởng đầy điềm gở. Điều này đồng nghĩa với việc, dẫu con quái vật ăn thịt người có lột xác trở nên kinh tởm và tàn bạo hơn vạn lần thì cũng chẳng có gì lạ...
Trong lúc tâm trí miên man với đủ thứ suy nghĩ, cơ thể cậu vẫn di chuyển một cách vững vàng. Vốn dĩ là một kẻ mù tịt thể thao, nhưng đứng trước bờ vực sinh tử, sinh lực trong cậu dường như tuôn trào như thể bản năng sinh tồn đang trỗi dậy.
Seojun dồn sức vào hai chân, dùng mu bàn tay phủi chiếc lá dính trên má rồi lao ra khỏi bụi rậm. Nghĩa là, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Ví dụ như cái việc đâm sầm trực diện vào gã mặt nạ phòng độc vừa bước ra từ tòa nhà nhỏ bé kia chẳng hạn.
"......."
"......."
Đúng là quái gở thật... Sao gã mặt nạ phòng độc lại lù lù ngay trước mặt thế này? Seojun chớp mắt liên hồi, nhất thời không thể chấp nhận được thực tại. Đáng buồn thay, đối phương chẳng hề bốc hơi như ảo ảnh. Trái lại, những đặc điểm nhận dạng của hắn như chiếc áo mưa đen, con dao Hamong, chiếc mặt nạ phòng độc càng lúc càng hiển hiện rõ mồn một.
Dù khoác trên mình chiếc áo mưa ngột ngạt và đeo mặt nạ phòng độc giữa cái ngày hè nóng bức này, gã mặt nạ phòng độc lại chẳng hề lộ ra chút dấu hiệu mệt mỏi nào. Cũng không phải là chuyện khó hiểu. Vốn dĩ những kẻ sát nhân trong phim kinh dị đều sở hữu thể lực vô biên và sức mạnh kinh hồn bạt vía cơ mà. Cỡ đó thì cậu biết thừa rồi.
'Nhưng thế này thì quá đáng quá rồi đấy. Chẳng phải cái gã khốn này nãy giờ vẫn bám đuôi mình sao?'
Seojun đã vắt kiệt chút thể lực ít ỏi của mình để chạy trối chết. Dù có sai lầm trong việc chọn đường đi ở phút cuối làm mất thời gian, nhưng cậu vẫn tự tin rằng mình đã vượt mặt gã mặt nạ phòng độc để đến khu cắm trại Hamong trước.
Thế nhưng, như để chế giễu sự ảo tưởng của cậu, gã mặt nạ phòng độc nhẹ nhàng giơ con dao Hamong ở tay trái lên. Lưỡi dao sáng loáng vô cùng sắc bén.
"Mẹ kiếp!"
Vừa chửi thề thẳng vào cái bản mặt mà mới gặp hai lần đã thấy quen thuộc, Seojun lập tức co giò bỏ chạy. Cậu không nhắm tới cái bốt bảo vệ nhỏ xíu nơi gã mặt nạ phòng độc vừa bước ra, mà lao người về phía tòa nhà một tầng có diện tích rộng hơn. Cậu nắm lấy tay nắm cửa, vừa vặn vừa đẩy cửa xông vào. Tấm biển "Nhà ăn" được trang trí vô cùng xinh xắn kêu lạch cạch.
"Ư hự!"
Vết thương va đập mạnh khiến cơn đau choáng váng ập đến trước mắt. Nhưng dù có thở không ra hơi, cậu cũng không thể dừng lại. Chỉ cần cậu chậm lại một nhịp thôi, cái chết sẽ lập tức bổ nhào tới.
Chắc gã mặt nạ phòng độc không lường trước được việc Seojun lại cắm đầu cắm cổ chạy bạt mạng như thế nên phản ứng có hơi chậm chạp. Trong khoảnh khắc đó, Seojun đã đóng sầm cửa lại và lao đi theo một đường thẳng.
Đúng như quan sát từ bên ngoài, nhà ăn là một tòa nhà hình chữ nhật đơn giản, không có ngóc ngách gấp khúc. Bên trong tối om, trái ngược với bên ngoài ít ra còn có chút ánh trăng, ánh sáng le lói hắt vào từ cửa sổ chỉ đủ để cậu chật vật nhận diện đồ vật.
Kẻ điên kia đã đuổi theo Seojun với độ trễ đôi chút. Mỗi nhịp bước chân của hắn lại kéo theo những tiếng thở hổn hển, thô ráp hắt ra từ chiếc mặt nạ phòng độc.
Seojun phóng qua hàng bàn ghế được xếp thẳng tắp để bỏ trốn. Vốn dĩ có vóc dáng gầy gò và nhanh nhẹn, việc lách qua các chướng ngại vật chẳng làm khó được cậu.
Ngược lại, thân hình vạm vỡ bên trong chiếc áo mưa đen của gã mặt nạ phòng độc liên tục va đập vào bàn ghế. Seojun liều mạng xô đẩy những chiếc ghế ngáng đường. Ý đồ của cậu là muốn giăng thêm vài cái bẫy cản bước đối phương.
Tuy nhiên, trái ngược với Seojun gầy gò như cành khô, gã mặt nạ phòng độc với thân hình đồ sộ chẳng hề hấn gì trước mấy chiếc ghế sắt mỏng manh. Bằng một sức mạnh thô bạo, hắn ủi phăng mọi chướng ngại vật, tạo ra tiếng cọ xát chói tai giữa chân ghế sắt và mặt sàn vang vọng bên tai.
"A!"
Và Seojun, kẻ đang chạy trốn mà lại còn bận tâm nhìn ra sau lưng, đã ngã nhào xuống như một lẽ đương nhiên. Chân Seojun vướng vào chiếc ghế sắt khiến thân hình lêu nghêu, mỏng dính của cậu đổ gục về phía trước một cách thảm hại. Cú va đập bất ngờ lan tỏa đều đặn cơn đau lên má trái, bờ vai và đầu gối.
“Hự….”
Chỉ tính riêng hôm nay, đây đã là lần thứ hai cậu bị thương một cách ngu ngốc thế này. Con người có thể đần độn đến mức này sao? Cậu tự hỏi, nhưng đáng buồn thay câu trả lời lại chính là bản thân cậu.
Seojun cũng chẳng có thời gian để tự trách móc lâu . Một cảm giác ớn lạnh ập đến khiến lông tóc sau gáy cậu dựng ngược. Chưa kịp ngoái đầu lại, cậu vội né đầu sang một bên, ngay lập tức con dao Hamong cắm phập xuống đúng vị trí đó.
“Hộc, ực!”
Gã mặt nạ phòng độc đã vung hung khí nhắm thẳng vào cổ Seojun khi cậu đang ngã dưới đất. Seojun nín thở. Từ cơ thể tên sát nhân tỏa ra một luồng nhiệt khí. Nóng bức và ẩm ướt.
Phải chăng là vì có hồ nước ở gần đây? Một cảm giác lạc lõng chợt lóe lên. Khu rừng tĩnh mịch đến mức chẳng nghe thấy cả tiếng chim kêu, cảm giác chạm vào khối sắt âm ấm dưới lòng bàn tay, và làn hơi nước mờ đục bám trên mắt kính bảo hộ của chiếc mặt nạ phòng độc. Seojun không phạm phải sai lầm là chần chừ suy nghĩ đến lần thứ hai.
Cậu nhìn chằm chằm vào vị trí được cho là đôi mắt của gã mặt nạ phòng độc rồi vung tay. Bốp! Chiếc ghế sắt đập mạnh vào cằm gã mặt nạ phòng độc.
Một sự thật đáng buồn là dù cậu đã dùng hết sức bình sinh để đập, nhưng kết quả chỉ là làm chiếc mặt nạ phòng độc lệch đi một chút. Seojun nghiến nát câu chửi rủa qua kẽ răng. Cậu thậm chí còn chẳng có thời gian để ôm lấy cổ tay đang nhức nhối vì dùng lực trong tư thế gượng ép.
Dù vậy, cậu đã đạt được mục đích dự kiến. Chỉ cần phân tán được sự chú ý của gã mặt nạ phòng độc dù chỉ trong chốc lát cũng là đủ rồi. Seojun gồng sức từ tận đáy bụng, hét lên một tiếng thất thanh.
“Á á á!”
Cậu xoay vòng cơ thể đang ngã sấp, co gập hai đầu gối lại rồi đạp mạnh ra phía trước. Bị đạp trúng ngực, cơ thể rắn chắc như đá của gã mặt nạ phòng độc loạng choạng chao đảo.
Dù chẳng biết tí ti gì về võ thuật, nhưng ít ra Seojun cũng biết bộ phận có uy lực mạnh nhất trên cái cơ thể thảm hại của mình chính là đôi chân. Trước cú đá dốc toàn lực của cậu, đối phương vuột mất cán dao, mất trọng tâm và ngã ngửa ra sau.
Có lẽ ông trời cũng cảm động trước sự liều mạng của Seojun chăng? Tuy thiếu hụt cơ bắp nhưng được cái chiều cao lêu nghêu, sự giãy giụa đầy nước mắt của cái cơ thể tiều tụy ấy vậy mà lại có tác dụng.
[Hự!]
Tiếng r*n r* lọt qua chiếc mặt nạ phòng độc đi kèm với âm vang trống rỗng. Thay vì nghiêm túc suy xét xem tình trạng của gã mặt nạ phòng độc ra sao, Seojun chật vật cử động chân tay rồi đứng dậy. Gọi là vắt kiệt sức lực để bật dậy nhưng động tác lại vô cùng lóng ngóng.
Chẳng còn thời gian để chỉnh đốn lại tư thế, cậu lao vọt về phía trước vội vã hệt như một con ngựa đua trên sới bạc. Tất nhiên, vì bản thân cũng có thứ gọi là năng lực tiếp thu, nên lần này cậu không thèm ngoái lại nhìn gã mặt nạ phòng độc nữa.
Thoát ra ngoài qua lối ra nằm đối diện với lối vào nhà ăn lúc nãy, Seojun vội vã đóng sập cửa lại. Tiếng cửa va đập mạnh dội thẳng vào màng nhĩ.
‘May mà con dao Hamong cắm phập xuống sàn.’
Trong cái ngày xui xẻo tột cùng này, chút may mắn nho nhỏ theo cách riêng của nó cũng đã tìm đến. Hành động của gã mặt nạ phòng độc bị chậm lại không chỉ nhờ vào sự giãy giụa yếu ớt của Seojun.
Gã mặt nạ phòng độc, đúng chuẩn một tên sát nhân trong phim kinh dị, vô cùng ám ảnh với thứ vũ khí mang tính biểu tượng của mình. Ngay khi vuột mất con dao, thay vì đuổi theo Seojun, hắn lại nắm lấy cán dao Hamong và giật mạnh cánh tay. Tiếng rít "két, két" phát ra khi lưỡi dao va chạm thô bạo với mặt sàn để lại những tàn âm rợn người bên tai.
‘Khoan đã, đây đâu phải là may mắn….’
Hành động của gã mặt nạ phòng độc chỉ ám chỉ một điều duy nhất. Khoảnh khắc bị tóm được, số phận của Seojun chắc chắn sẽ biến thành miếng thịt giăm bông. Khi sự thật lạnh toát sống lưng ấy chạm đến da thịt, lồng ngực ướt đẫm mồ hôi của cậu phập phồng kịch liệt.
Cảm thấy bất an, Seojun lê bước chân nặng nhọc để cách xa nhà ăn thêm một chút. Tưởng chừng đã trốn thoát, nhưng thực chất chỉ là lùi xa cái chết được một bước mà thôi. Mạng sống của cậu vẫn đang treo lơ lửng trên một sợi dây thừng mỏng manh.
‘Ư!’
Seojun rùng mình chán ghét, vội đính chính lại cách ví von của mình. Đi thăng bằng trên dây cơ đấy, với một kẻ sống xa lánh thể dục thể thao như cậu, đây chẳng phải là một phép ẩn dụ đáng hoan nghênh chút nào. Quan sát xung quanh để mường tượng sơ qua địa hình, Seojun lại co giò chạy về phía con đường hẹp.
‘Tốt rồi, qua khỏi chỗ kia là sẽ tới khu đốt lửa trại và khu cắm trại.’
Nếu may mắn, cậu sẽ chạm mặt Christina và đám râu ria ngay lập tức. Seojun cắn chặt răng, đấm đấm vào hai bắp đùi đang nóng rực bốc hỏa. Vừa cử động cơ thể, đầu gối bị va đập lúc ngã cùng với cổ tay vung sai tư thế lúc nãy lại đau râm ran.
Một cuộc chiến mà thứ thu về chỉ toàn là thương tích. Bất giác cắn môi, đầu lưỡi cậu nếm được vị máu mằn mặn.
Chỉ tại tự dưng đụng độ gã mặt nạ phòng độc mà mọi kế hoạch bị xáo trộn tơi bời. Nếu theo đúng dự tính ban đầu, cậu định sẽ di chuyển một cách thầm lặng, uốn éo bò lết trên mặt đất hệt như một con giun đất. Vô cùng êm ái, hệt như tiếng vỗ cánh của loài cú vọ trong đêm.
Thế nhưng, Seojun chẳng phải là cú vọ trong đêm, mà chỉ là một thanh niên lười vận động. Vừa tiếc nuối vì đã không kịp vơ lấy một con dao phay hay thứ gì đó tương tự trong nhà ăn, cậu vừa kiểm tra đồng hồ. Đã 8 giờ 50 phút.
Vẫn còn lâu mới hết ngày. Đúng là một ngày dài đằng đẵng và gian nan.