Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 6

Trước Tiếp

2. Mặt nạ phòng độc, bán hạ giá, 69 đô la

Toàn là những chuyện phi lý.

Chạm mắt với cái gã Bobby vô ơn đang nhìn mình chằm chằm như nhìn kẻ sát nhân hàng loạt, Seojun thầm nghĩ.

'Giờ này đáng lẽ phải là lúc con quái vật ăn thịt người lộng hành chứ nhỉ?'

Cậu định nhìn vầng trăng treo trên cao để đoán chừng thời gian nhưng xem ra không ăn thua. Cả cơ thể nặng trĩu như bông ngậm nước. Vết cứa trên cẳng tay do tông vào biển báo ban nãy tuy đã ngừng chảy máu nhưng vì không được xử lý cẩn thận nên vẫn còn bỏng rát.

"Kẻ sát nhân! Kẻ sá-"

"Bobby, mày ngậm miệng lại được không?"

"Hức..."

Seojun dùng chiếc rìu để đưa ra một lời thỉnh cầu vô cùng nhã nhặn. Khi lưỡi rìu lạnh ngắt lảng vảng quanh quẩn trước ngực, quả nhiên trong lòng Bobby cũng trào dâng khao khát muốn đáp ứng lời van nài của Seojun. Cậu ta liều mạng bịt chặt miệng, gật đầu lia lịa.

Sau khi chờ đợi một lúc lâu để nhịp tim đang đập thình thịch vì chạy trốn bình ổn lại, cậu túm cổ áo xốc Bobby đứng dậy. Dù Bobby đã sợ đến mức gần như trợn trắng mắt sắp ngất xỉu đến nơi, nhưng cậu chẳng bận tâm. Seojun dùng ánh mắt đầy nghi hoặc săm soi Bobby từ đầu đến chân. Cơ thể Bobby hoàn toàn lành lặn, chẳng sứt mẻ lấy một miếng nào.

Kỳ lạ thật. Giờ này đáng lẽ con quái vật ăn thịt người với vẻ ngoài thô kệch kia phải đang làm loạn rồi chứ? Dù không thể biết chính xác mấy giờ do chiếc đồng hồ đeo tay đã hỏng, nhưng chắc chắn lúc này đã là đêm muộn.

'Đúng là toàn những chuyện quái đản.'

Seojun nghiêng đầu thắc mắc, tay siết chặt cán rìu. Nhờ thế mà Bobby sợ đến mức nín thở, nhưng Seojun nào có tâm trí đâu mà bận tâm đến cậu ta.

Tại sao con quái vật ăn thịt người lại im hơi lặng tiếng, và tại sao gã mặt nạ phòng độc lại mò ra sớm thế, thậm chí còn bắt đầu cuộc đi săn từ cửa hàng tiện lợi chứ không phải khu cắm trại?

Và cái thằng Bobby này lại đang làm cái trò dở hơi gì giữa đêm hôm khuya khoắt ở chốn này vậy? Đầu óc cậu rối tung với hàng tá câu hỏi.

Thà rằng thấy Bobby đang cuộn tròn yên vị trong cái dạ dày ấm áp của con quái vật ăn thịt người thì cậu còn đỡ sốc hơn. Seojun tặc lưỡi, xoay ngoắt cái đầu của Bobby đang đứng ngây ra đó như xoay con quay. Đang cắm mặt cào đất như chó hoang tự dưng quay ra vu oan cho người ta là kẻ sát nhân! Rõ ràng chỉ mới cầm cái rìu dính chút máu thôi mà đã bị đổ oan, nghĩ mà tức anh ách, nghẹn ứ cả cổ.

Trong chốc lát, Seojun chợt thấy tiếc nuối khi nghĩ đến việc để Bobby kết thúc cuộc đời trong thân phận một kẻ dối trá. Cậu phân vân không biết có nên giúp Bobby trở thành một con người thành thật hơn chút không.

Tất nhiên, ý nghĩ đó không biến thành hành động.

Không phải vì cậu không thể trở thành kẻ giết người, hay sinh mạng của Bobby cao quý đến mức phải được bảo vệ. Mà bởi vì tình thế hiện tại vô cùng nguy cấp khi gã mặt nạ phòng độc vẫn đang bám theo sát nút phía sau.

Hoàn cảnh khắc nghiệt đôi khi lại là chất xúc tác bôi trơn những mối quan hệ ngượng ngùng một cách mượt mà. Seojun dùng sống rìu gõ nhẹ vào ngực Bobby đang đứng lảo đảo. Một tiếng r*n r* yếu ớt khó nhọc thoát ra khỏi cổ họng nghẹn cứng của cậu ta.

"Hức..."

"Bobby, muốn sống thì ngậm miệng lại."

"Hức, ự..."

Gã mặt nạ phòng độc có thể nhảy bổ ra bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu. Seojun đã ban tặng một lời khuyên quý như vàng vì sự sinh tồn của cả Bobby và chính bản thân mình.

Chẳng biết có phải vì cảm nhận được sự chân thành trong lời khuyên đó hay không mà Bobby nước mắt giàn giụa, liều mạng gật đầu. Thấy vẻ mặt đã ngoan ngoãn hơn hẳn của Bobby, cõi lòng Seojun cũng mềm mỏng đi đôi chút. Định dùng đầu tịt của lưỡi rìu gõ nhẹ l*n đ*nh đầu Bobby một cái để thay cho lời khen ngợi, nhưng cậu vội vàng rụt tay lại.

'Suýt nữa thì.'

Chiếc rìu Seojun đang cầm là loại rìu cứu hỏa được sơn màu đỏ chót trông cực kỳ hung tợn. Thực chất, loại rìu cứu hỏa đa năng này có phần đầu tịt đối diện với lưỡi rìu được mài nhọn hoắt. Suýt chút nữa thì bổ đôi luôn cái sọ của Bobby, Seojun vội lảng đi chỗ khác, đưa mắt nhìn quanh.

'Cái tiếng hét ban nãy của thằng Bobby có hơi vướng bận thật.'

Vốn dĩ giọng của Bobby the thé như tiếng bát đĩa sành sứ vỡ. Trông cậy vào cái may rủi rằng gã mặt nạ phòng độc sẽ không nghe thấy tiếng hét chói tai có thể đánh thức cả chim đang ngủ của Bobby, tự cậu cũng thấy thật là ảo tưởng.

Dựa dẫm vào sự tình cờ sẽ chẳng thể nào bảo toàn được mạng sống. Để bảo toàn mạng lưới sinh mệnh mong manh trong cái thế giới phim kinh dị ngập tràn xui xẻo này, Seojun đã đưa ra một quyết định.

"Nào, Bobby. Dẫn đường đến chỗ bạn bè mày đi."

"T-Tao, tao không làm ba cái trò..."

Trước khi Bobby kịp ngậm miệng lại, Seojun đã vung vẩy chiếc rìu đỏ chót hệt như cây đũa thần của bà tiên đỡ đầu. Nhờ thế, ánh mắt Bobby bỗng trở nên mơ màng như thể bị trúng bùa ngải.

"Đương nhiên, đương nhiên là tao làm được chứ!"

"Thái độ tốt đấy."

Seojun dúi chiếc đèn pin vào tay Bobby rồi ghé sát tai cậu ta, thì thầm.

"Tắt đèn đi. Tao sẽ quan sát xung quanh nên mày cứ lặng lẽ mà đi. Rõ chưa? Tiếng bước chân đã đành, cấm tiệt cả tiếng thở mạnh đấy."

"Ư ư ư... Rõ rồi, tao biết rồi mà..."

Khi bị bắt tắt đèn pin vì sợ gã mặt nạ phòng độc phát hiện, Bobby lại bắt đầu mếu máo. Chẳng thể nào thấu hiểu nổi cái nội tâm mỏng manh, yếu đuối, sớm nắng chiều mưa của Bobby, Seojun đành dùng cách thúc khuỷu tay vào lưng hoặc lấy chân đá đít cậu ta để hối thúc. Nhờ vậy, Seojun đã có được một bạn đồng hành thỉnh thoảng sụt sùi nhưng về cơ bản là khá im lặng.

"Hức, hức..."

Nhìn bờ vai thỉnh thoảng lại run lên bần bật của Bobby, Seojun lặng lẽ bước đi. Vì hàng loạt những chuyện kỳ quái liên tiếp xảy ra, một cảm giác mệt mỏi rã rời nặng trĩu bám chặt lấy tay chân cậu.

Nhưng nếu dừng lại nghỉ ngơi lúc này, cuộc đời cậu sẽ kết thúc tại đây. Cậu căng mắt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Chiếc đồng hồ điện tử vỡ mặt kính đã chết cứng ở mốc 9 giờ 20 phút, không nhúc nhích thêm một li nào nữa.

Cậu không biết chính xác đã bao nhiêu thời gian trôi qua kể từ lúc đó. Nhưng có một sự thật rõ ràng là còn lâu mới hết ngày Quốc khánh mùng 4 tháng 7. Mặc kệ tiếng sụt sùi của Bobby lọt từ tai này sang tai kia, Seojun chầm chậm hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trên đường đến khu cắm trại Hamong...

Cậu đã thừa hiểu rằng việc sinh tồn vốn dĩ chẳng dễ dàng gì. Ít nhất là Seojun nghĩ rằng mình hiểu điều đó. Nhưng đó chỉ là sự kiêu ngạo, hay nói đúng hơn là sự tự mãn quá đà.

Dòng máu nóng hổi chảy ròng ròng xuống khuỷu tay khiến trước mắt Seojun tối sầm lại vì choáng váng. Cậu cố lục lọi trí nhớ xem mình đã tiêm phòng uốn ván hay chưa, nhưng cái đầu đang rối tung lên của cậu chẳng thể hoạt động nổi.

'Khoan hẵng lo chuyện tiêm phòng uốn ván, sống sót cái đã rồi tính.'

Nếu không thoát khỏi tay gã mặt nạ phòng độc thì uốn ván cũng chẳng còn là vấn đề nữa. Seojun ngoái nhìn con đường đã chìm sâu hơn vào bóng tối. Nhờ vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, cậu đã thành công cắt đuôi được gã mặt nạ phòng độc. May là gã đó không dùng súng.

Tuy nhiên, Seojun cũng chẳng thể vui mừng trọn vẹn. Trong phim kinh dị, việc tên sát nhân không xài súng đồng nghĩa với việc hắn sẽ giở đủ mọi trò tra tấn tàn bạo. Trong trường hợp của gã mặt nạ phòng độc, chắc chắn hắn định dùng con dao Hamong để biến Seojun thành món thịt giăm bông thực sự. Vì mất máu, khuôn mặt vốn trắng bệch của cậu nay lại càng tái nhợt, xanh xao hơn.

'Thế nên mình mới ghét mấy thằng sát nhân hàng loạt. Bị chúng nó tóm được là y như rằng phải nghe chúng nó tụng nguyên một bài triết lý rẻ rách. Đúng là cái lũ vô học chẳng có tí đạo đức nghề nghiệp nào...'

Chẳng lẽ trong cái tình cảnh sắp sửa bị mổ bụng moi gan đến nơi, còn phải dỏng tai lên nghe mấy cái lý lẽ rỗng tuếch, vô căn cứ, không có nguồn gốc rõ ràng của bọn ác nhân lải nhải sao? Khoảnh khắc ấy, một nỗi khiếp sợ khác còn lớn hơn cả cái chết chạy dọc sống lưng Seojun. Sự thôi thúc phải thay đổi tương lai ngày càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Seojun thở hổn hển, nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Thời gian vừa vặn là 8 giờ 30 phút.

‘Mình dọn dẹp cửa hàng tiện lợi rồi bước ra ngoài vào khoảng 8 giờ, vậy coi như mình đã chạy thục mạng suốt 30 phút rồi.’

Cậu lờ đi lòng bàn chân đang nhức nhối, tiếp tục thúc ép đôi chân đang đau râm ran của mình. Ngay tại khoảnh khắc này, gã mặt nạ phòng độc chắc chắn vẫn đang tiến đến. Phải kéo giãn khoảng cách dù chỉ là một chút.

Thế nhưng, một cơ thể vốn không thường xuyên tập thể dục đã hoàn toàn kiệt sức chỉ sau 30 phút chạy bộ. Seojun kìm nén cảm giác mịt mờ bế tắc, cắn chặt môi dưới. Cơn đau nhói đã xốc lại tinh thần đang chực chờ mờ mịt của cậu. Cậu đưa cánh tay trái vẫn còn lành lặn lên lau trán. Với một bộ não rệu rã thế này thì khó mà sống sót được. Thứ Seojun cần lúc này là một ý thức tỉnh táo và sáng suốt.

Vừa bước đi không ngừng, cậu vừa kiểm tra xem bản thân còn lại những gì. Đáng buồn thay, chẳng có bao nhiêu. Chỉ có mỗi cơ thể tr*n tr** này, chiếc đồng hồ đeo tay, và quả chanh – thủ phạm chính khiến túi áo cậu cộm lên – là tất cả.

“Tích cực, hãy suy nghĩ tích cực lên nào….”

Seojun cố gắng tự tẩy não bản thân nhưng thất bại. Ngay sau đó, cậu vò đầu bứt tóc. Bị tập kích trên đường tan làm. Đương nhiên là đồ đạc của cậu đã được nhét hết vào túi xách. Và chiếc túi xách thì đang nằm trong giỏ xe đạp, còn chiếc xe đạp hẳn vẫn đang được khóa ngoan ngoãn trước cửa hàng tiện lợi.

Cứ thế, cậu thu mình trong bóng tối và đau khổ. Phương tiện dễ dàng nhất để giải quyết mọi tình huống này là chiếc điện thoại di động thì lại ở một nơi quá xa tầm với của cậu….

Giá như gia đình có thể nhận ra sự vắng mặt của cậu thì tốt biết mấy, nhưng đen đủi thế nào, cậu mới muộn màng nhớ ra hôm nay hai vợ chồng họ đã bảo sẽ đi chơi nhà người quen. Trái ngược với Seojun luôn cực kỳ né tránh việc tụ tập với bạn bè đồng trang lứa, bố mẹ cậu lại có tính cách hoạt bát và thích giao du với mọi người xung quanh. Thêm vào đó, hôm nay Seojun lại rời cửa hàng tiện lợi sớm hơn mọi khi, nên việc họ kịp thời nhận ra tình cảnh khốn cùng của cậu là một chuyện xa vời.

Cậu buồn bã thò tay vào túi áo, v**t v* quả chanh. Đòn phản công duy nhất có thể thực hiện với quả chanh này cùng lắm chỉ là vắt nước cốt vào mặt kẻ thù, nhưng trên thực tế, chắc chắn nó sẽ thất bại vì bị chiếc mặt nạ phòng độc cản lại.

‘Cái mặt nạ phòng độc khốn kiếp.’

Nghiến răng oán hận cặp kính bảo hộ dày cộp của chiếc mặt nạ phòng độc, Seojun đứng dậy. Thật đáng than thở khi thứ duy nhất cậu có thể dựa dẫm lại chỉ là cái cơ thể cao nhòng nhưng gầy gò ốm yếu này.

Cậu lảo đảo dò dẫm bước đi. Dù làm việc ở cửa hàng tiện lợi ngay gần khu cắm trại Hamong, nhưng nhờ sự nỗ lực không thèm dòm ngó đến khu vực này mà cậu hoàn toàn mù tịt về địa hình nơi đây. Kìm nén hốc mắt đang nóng ran, Seojun ngoái đầu nhìn lại. Khu rừng tối tăm vẫn ngập tràn trong tầm mắt. Gã mặt nạ phòng độc vẫn chưa xuất hiện.

Thế nhưng, con đường rừng đen kịt chỉ càng làm tăng thêm sự bất an. Seojun vốn đã mang thân phận chuột trong rọ. Vì vậy, cậu nhất định phải đi.

Dù đây là một khu cắm trại "vĩ đại" nơi con quái vật ăn thịt người và gã mặt nạ phòng độc chia nhau đất diễn, nhưng ở đó có Christina. Niềm tin vào cô nàng "Final Girl" đã thúc giục bước chân cậu. Thêm vào đó, chẳng phải còn có một William vạm vỡ xuất sắc, và một Bobby sẵn sàng bước vào nơi nguy hiểm nhất một cách không phòng bị như một con mồi đó sao.

Và còn có Johan nữa.

Seojun đã quen biết người con trai tên Johan Gentil này từ khi còn rất nhỏ. Johan ngày bé đôi lúc rất đáng ghét và phiền phức, nhưng nhìn chung lại là một cậu bé đáng tin cậy và kỳ lạ.

Từ "giao du" có vẻ không phù hợp. Bọn họ cũng chẳng đủ thân thiết để gọi là bạn bè. Thế nhưng, sự thật rằng Johan đang ở khu cắm trại Hamong lại tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân của Seojun. Đúng là một chuyện kỳ lạ.

May thay, cảm giác lấn cấn đó đã tan biến một cách vô vọng trước sự mệt mỏi. Đang mải miết chạy, Seojun bỗng rùng mình khi nhận ra bản thân vừa say sưa trong sự đa cảm.

Mạng sống đang ngàn cân treo sợi tóc mà còn bày đặt cái trò xa xỉ là chìm đắm trong cảm xúc sao? Cậu lập tức chấn chỉnh lại tinh thần đang buông lỏng của mình.

‘Chàng tiền vệ cao 1m94, một tấm khiên che chắn tuyệt vời.’

Trước Tiếp