Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 5

Trước Tiếp

"Mất công đi cùng mấy đứa con gái mà tại sao lại phải ngủ riêng cơ chứ?"

Giọng nói đầy bất mãn vang vọng khắp căn nhà gỗ. Trước lời cằn nhằn của Bobby, ánh mắt của William – với mái tóc được cắt ngắn gọn gàng – sắc lẹm xếch lên. Mỗi lần ngọn nến lay động, ánh sáng đỏ quạch lại hắt lên khiến bắp tay của cậu ta trông càng thêm rắn rỏi. Bobby lập tức thay đổi thái độ, chuyển hướng sang bắt chuyện với Johan.

"Chắc chắn không phải mỗi tao nghĩ thế đâu! Johan cũng thấy vậy đúng không?"

Johan tuy cao to, đẹp trai nhưng lại có nét gì đó rất xuề xòa và gần gũi. Đúng như mong đợi của Bobby, Johan nãy giờ vẫn đang nằm trên giường tầng một, lặp đi lặp lại trò tung hứng quả chanh lên không trung, cất lời.

"Có vấn đề gì sao, Bobby? Hôm nay bọn mình đã chơi rất vui mà."

"Không phải là vấn đề, nhưng mà tụi mày không thấy lo lắng gì à?"

Nghe giọng điệu hậm hực của Bobby, Johan đang nằm ườn lười biếng nâng nửa thân trên dậy. Một cử động thong dong nhưng chiếc áo sơ mi mỏng tang cũng chẳng thể che giấu nổi lồng ngực vạm vỡ của cậu ta. Thoạt nghe, Johan lên tiếng bằng một giọng điệu khá dịu dàng.

"Lo cái gì? Bobby, cậu phải nói rõ ra thì tụi này mới biết được chứ."

Bobby đảo mắt khỏi những múi cơ săn chắc của Johan, lầm bầm.

"Thì, lúc nãy bơi ở hồ ấy. Áo ngoài của Airy tự nhiên không cánh mà bay. Chúng mày nghĩ xem là trò của ai? Theo tao thì lão quản lý ở đây mờ ám lắm. Nhìn cái bản mặt lão là thấy rồi."

Vừa lôi Airy vào câu chuyện, sắc mặt William lập tức đanh lại. Gương mặt vốn dĩ đã cộc cằn của cậu ta giờ cứng đờ như một tảng đá. Cặp lông mày rậm rạp cong lên như cánh đại bàng, chĩa thẳng về phía Bobby.

"Bobby, áo của Airy bị rơi xuống hồ rồi. Chắc lát nữa sẽ tìm thấy thôi."

Giọng nói trầm đục vang lên như vọng ra từ hang sâu khiến Bobby tức anh ách, chu mỏ cãi lại.

"Tao biết. Nhưng mà ngay từ đầu tại sao nó lại rơi được? Rõ ràng Airy đã lấy đá chèn lên trên áo rồi mà. Thế mà bảo gió thổi bay xuống hồ thì vô lý quá, Billy!"

"William."

"Hả?"

"Tên tao là William, Bobby."

Câu nói của William khiến mặt Bobby đỏ lựng lên. Cậu ta muốn gân cổ lên cãi lại nhưng thứ thoát ra chỉ là luồng hơi thở nóng hổi hậm hực từ mũi. Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa vang lên. Cốc, cốc, cốc. Một nhịp điệu có phần tinh nghịch.

"Cửa không khóa đâu."

Johan chống cằm nói vọng ra, cánh cửa chầm chậm mở. Gió lùa qua khe cửa khiến ngọn nến khẽ rung rinh. Và rồi, lấp ló sau cánh cửa đang mở dần là một cái đầu nhỏ xinh thò vào.

"Ta-da!"

Là Airy. Cô nàng hai tay cầm hai lon bia lắc lắc, cười rạng rỡ. Thấy bầu không khí trong phòng có vẻ ngượng ngùng, nụ cười trên môi Airy cũng vụt tắt.

"Bia ngon gái đẹp tới đây, sao cái phòng này trông ỉu xìu thế?"

"Airy, không vào à?"

Tiếng Christina vang lên từ phía sau Airy. Nể bạn, Airy bước nhanh vào trong nhà gỗ.

Gọi là nhà gỗ cho oai, chứ thực chất cái căn nhà gỗ nhỏ xíu này nhét hai cái giường tầng vào là đã chật cứng. Nói đúng hơn thì đây chỉ là một cái lán tạm. Nhét năm mạng người vào quả thực vô cùng bức bối.

Airy ngồi phịch xuống dính sát vào bên cạnh William một cách tự nhiên, còn Christina cũng đặt mông xuống mép giường nơi Johan đang nằm. Cô nàng bực bội huých một cú vào thân hình đồ sộ của Johan. Và rồi, mộng tưởng đã thành sự thật một nửa, Bobby lật đật leo từ thang xuống.

Ngả đầu vào cánh tay William, Airy vừa phân phát những lon bia vừa hỏi.

"Mọi người sao thế? Đừng bảo là định nướng mỗi kẹo dẻo ăn xong rồi thôi đấy nhé? Hửm, Billy?"

"Airy..."

Gương mặt William vẫn cứng như đá, nhưng mặt cậu ta đỏ bừng lên chắc chắn không phải do ánh nến. Airy lắc lắc đầu lên tiếng.

"Mà này Bobby, ban nãy đứng ngoài cửa tớ nghe hết rồi đấy. Sao cậu lại có kiểu đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài thế hả? Cậu tưởng tớ không biết cậu nói vậy là vì những vết sẹo rỗ trên mặt chú ấy sao? Hơn nữa, chú ấy còn phụ trách lo liệu chuyện ăn uống ở đây cơ mà. Nói cách khác, chú ấy chính là đầu bếp sẽ ban phát bữa sáng ngày mai cho chúng ta đấy."

"Đầu bếp cái nỗi gì! Chẳng qua làm quản lý rồi kiêm luôn việc nấu nướng thôi. Tay nghề chắc chắn cũng dở tệ cho xem! Cứ chờ mà xem. Thể nào ngày mai cũng dọn ra món cháo yến mạch nhạt toẹt, bánh mì nướng cháy đen thui với cốc nước ép bốc mùi giẻ lau nhà cho mà xem! Chúng mày tưởng tự dưng tao lại từ chối việc ổng nấu bữa tối chắc?"

"Này, Bobby. Sao cậu lại trù ẻo bữa ăn của chúng ta bằng những lời lẽ cay độc thế hả? Với lại tụi mình từ chối bữa tối là vì đã chuẩn bị sẵn đồ BBQ mang theo rồi mà."

Bị Johan bóc mẽ, hai lỗ mũi Bobby phập phồng. Cậu ta chẳng thèm che giấu vẻ mặt cáu kỉnh khó ở của mình. Uống một ngụm bia, Christina dùng tay quệt mép rồi lên tiếng.

"Bobby, có phải cậu tức tối vì lão quản lý không cho cậu đến chỗ thực hiện nghi lễ của Hannah O. Lantern đúng không?"

Câu nói lạnh tanh của Christina khiến Bobby giật nảy mình nhảy dựng lên.

"Không phải!"

Dù Bobby chối bay chối biến ngay lập tức, nhưng cái giọng the thé của cậu ta chẳng khiến ai tin nổi. Airy liếc xéo Bobby rồi cười khẩy.

"Bobby, đừng bảo là cậu tiếc hùi hụi vì không được chứng kiến cái nghi lễ bí ẩn gọi người ngoài hành tinh nên mới sinh sự đấy nhé?"

"A-Ai thèm."

Giờ thì đến cả nói lắp cũng xuất hiện, trong cái lán chật hẹp này chẳng ai là không đi guốc trong bụng Bobby. Airy bật cười khúc khích. Mỗi lần cô nàng khẽ rung người, mái tóc nâu lại cọ quẹt nhột nhạt vào cánh tay William.

"Chúa ơi! Bobby, cậu sợ chú hề mà lại không sợ người ngoài hành tinh sao?"

"Đừng có cười, Airy! Chứng sợ chú hề là một hội chứng có thật ảnh hưởng đến rất nhiều người đấy! Hơn nữa, từ trước đến nay người ngoài hành tinh đã gửi vô số tín hiệu rồi. Chỉ là chính phủ đang bưng bít sự thật thôi."

"Ờ... ừm. Cậu nghiêm túc gớm nhỉ."

Airy ngó lơ cái vẻ mặt đỏ gay gắt của Bobby. Dùng một tay bóp bẹp rúm lon bia đã cạn sạch, Johan uể oải lên tiếng.

"Nhưng mà chẳng phải Hannah O. Lantern làm cái nghi lễ đó từ những năm 1960 sao? Mấy cái hình vẽ... kiểu như vòng tròn ma thuật ấy chắc từ đời nảo đời nào đã bay màu hết rồi."

"Chính xác là năm 1964. Với lại đó không phải là vòng tròn ma thuật. Đó là công cụ giao tiếp với thực thể ngoài vũ trụ."

Bobby nhanh nhảu đính chính. Vừa nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Airy, William vừa thả một câu hờ hững.

"Bớt xem phim truyền hình lại đi, Bobby."

"Bill, William!"

Cái thói bắt nạt kẻ yếu, luồn cúi kẻ mạnh khiến Bobby dập tắt luôn ý định chỉ tay mắng mỏ gã William có bắp tay cuồn cuộn. Thay vào đó, cậu ta xoay xoay lon bia đã nguội ngắt trong tay, lầm bầm như tự kỷ.

"Phim truyền hình thì có làm sao? Hơn nữa, việc một bộ phim làm lại có thể gây bão là chuyện không hề đơn giản đâu..."

"Đúng là cuồng tín hết thuốc chữa."

Nhìn điệu bộ lầm bầm của Bobby, Airy lắc đầu ngán ngẩm. Thấy vậy, Christina khẽ bật cười chua chát.

"Sao mà bằng mẹ tớ được? Nhìn tớ đây này. Rõ rành rành ra đấy thôi."

Trước lời càm ràm của Christina, Airy chỉ biết cười trừ một nụ cười mơ hồ chẳng rõ là đồng tình hay phản đối. Cô nàng nháy mắt ra hiệu về phía Johan, kẻ nãy giờ vẫn đang nằm dài với tư thế bất cần sau lưng Christina.

Tất nhiên người mà Airy tin tưởng và yêu thương nhất là cậu bạn trai William, nhưng hơn ai hết Airy cũng thừa biết cậu ta thuộc tuýp người chẳng mấy mặn mà với việc khua môi múa mép. May mắn thay, lời thỉnh cầu của cô nàng dù không thấu tới đấng tối cao trên trời thì ít ra cũng có tác dụng với Johan đang hiện diện dưới mặt đất.

Johan điệu nghệ búng cái nắp nhôm xẹp lép của lon bia rơi trúng phóc xuống cạnh ngọn nến. Lập tức thu hút mọi ánh nhìn, Johan khẽ nhếch mép.

"Nhưng mà này, hình như tớ vừa thấy Golden đấy?"

"Golden á? Ý cậu là thằng Golden trong cái đám Goldie, Silver, Brick đó hả?"

Christina rùng mình kinh tởm. Cô nàng chỉ thầm mong Johan đã nhìn gà hóa cuốc. Thế nhưng, Johan vẫn dửng dưng gật đầu cái rụp.

"Ừ. Cái gu ăn mặc chơi ngông của thằng Golden làm sao mà nhìn nhầm được."

"Trời đất ơi, vậy chẳng lẽ vụ áo của tớ là do bọn chúng giở trò?"

Airy khẽ rùng mình, vẻ mặt đầy ghê tởm. Mối nghi ngờ của cô nàng hoàn toàn có cơ sở. Bộ ba Vàng, Bạc, Đồng đứa nào đứa nấy đều mang tiếng xấu đồn xa, đặc biệt là gã Brass với chuỗi scandal tình ái lăng nhăng bẩn thỉu đếm không xuể.

"Hừm."

l**m nhẹ môi dưới, William vòng tay ôm lấy bờ vai đang khoác chiếc áo sơ mi dài tay của Airy – trái ngược hoàn toàn với bộ dạng ban ngày.

"Đừng lo, Airy. Dù có chuyện gì xảy ra tớ cũng sẽ bảo vệ cậu."

"Billy..."

Christina nhăn mũi, đưa thêm một lon bia cho Johan.

"Lần sau tụi mình đừng có rủ mấy cặp đôi đi chơi cùng nữa. Chỗ đó đúng là một thế giới khác mà."

Trong khoảnh khắc đó, một nét biểu cảm kỳ lạ thoáng lướt qua trên gương mặt Johan, nhưng vì cậu ta đang thu mình vào góc tối nhất của chiếc giường trong lán nên chẳng ai nhận ra điều đó.

"Phù..."

Ánh nến hắt lên nhuộm đỏ mái tóc vàng của Christina. Cô nàng đăm đăm nhìn ra ô cửa sổ nhỏ của lán. Đêm trong rừng đen kịt, chỉ lờ mờ hiện ra những đường nét mờ ảo của những tán cây.

Dù trời tối đen như mực, nhưng có một điều chắc chắn là vẫn chẳng có lấy một giọt mưa nào rơi xuống. Tưởng tượng ra một bầu trời quang đãng không gợn bóng mây, Christina buông lỏng cơ thể đang căng cứng.

"Airy, sao cậu không đi ngắm sao đêm cùng Billy mà lại đòi tụ tập ở đây vậy? Trước khi đến đây, cậu lải nhải mãi cái chuyện hai người sẽ nắm tay nhau dạo bước quanh hồ hẹn hò cơ mà. Cơ mà, giờ nghĩ lại thì không đi cũng là một cái may."

"Thế á?"

Nghe thấy thế, William có vẻ chột dạ quay sang nhìn Airy. Nhưng Airy chỉ tặc lưỡi, chu môi lắc lắc ngón trỏ.

"Ôi, cô nàng đồng trinh Christi-Maria ơi. Cậu có biết dưới cái hồ tối om kia có gì không?"

"Biết đâu được, có khi lại có quái vật ăn thịt người cũng nên? Không thì... giỏi lắm cũng chỉ có thằng Golden thôi."

Chắc do hơi men bốc lên nên làn da của Christina ửng hồng nhè nhẹ. Đặc biệt là những đốm tàn nhang trên má phải của cô nàng lại càng hiện rõ hơn ngày thường. Trước lời đáp trả của Christina, Airy bám chặt lấy cánh tay William, hạ giọng ra chiều bí hiểm.

"Không, không phải! Dưới hồ đó có..."

"Dưới hồ có gì?"

Nuốt ực một cái, Bobby rướn dài cổ, dán mắt vào đôi môi của Airy. Dù lớp trang điểm đã trôi tuột từ lúc bơi lội dưới hồ ban ngày, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ, bờ môi cô nàng vẫn hiện lên sắc nét, rõ ràng từng đường viền. Đôi môi lúc thì tối sẫm, lúc lại ánh lên sắc đỏ ấy từ từ mấp máy.

"Có những con muỗi khổng lồ khát máu!"

Câu nói tỉnh bơ của Airy khiến cả đám lập tức xì hơi như quả bóng xịt. Không chỉ Bobby mà cả Christina cũng bật cười khẩy.

"Cái quái gì vậy."

"Đừng có đùa. Cứ bước một bước là muỗi bu vào hút máu sát rạt thì còn tâm trí đâu mà lãng với chả mạn? Ban nãy bơi lội là do ban ngày nên còn đỡ. Giờ này thì xin kiếu. Đúng không, Billy?"

"Chỉ cần được ở cạnh em thì anh đi đến đâu cũng được."

"Billy..."

Nhìn cặp tình nhân âu yếm nhau, Christina làm bộ như đang bị bóp cổ đến ngạt thở.

"Lại thế nữa rồi. Lại thế rồi!"

Sau khi Christina và Airy quay trở về lán của mình, Johan, William và Bobby cũng trèo lên giường ngủ. Mùi sáp nến cháy hòa quyện cùng hương vị bia vừa thơm nồng vừa ngòn ngọt quẩn quanh trong căn lán chật hẹp, khiến lồng ngực Bobby cứ rạo rực không yên. Trằn trọc mãi không ngủ được, cậu ta mở choàng mắt.

Năm 1964, Hannah O. Lantern tuyên bố mình nhận được lời sấm truyền từ người ngoài hành tinh rồi tự sát ngay tại khu cắm trại này. Tính cả cô ta, bạn trai và ba người bạn khác, tổng cộng có năm thanh niên đã bỏ mạng.

Cái chết của họ từng gây rúng động khắp nước Mỹ. Nguyên nhân cái chết đã đành, nhưng điều kinh khủng hơn cả là thi thể của họ đều bị cắt xén một cách dã man.

Tình trạng thi thể của Hannah O. Lantern và những người bạn mỗi người một vẻ. Kẻ thì bị vắt kiệt máu như một cái giẻ lau khô khốc, kẻ thì bị xé toạc nửa thân trên và nửa th*n d***, có kẻ bị đập nát bét từ đỉnh đầu rớt rụng luôn cả phần hộp sọ bên phải. Khớp gối và xương ống chân thì vỡ vụn, phần đùi và bắp chân chảy nhão ra vo tròn lóc cóc lăn lóc. Lại có kẻ bị moi sạch nội tạng, da bụng nứt toác. Một cảnh tượng kinh dị và khủng khiếp đến tột cùng.

Dấu vết nguyên vẹn duy nhất còn sót lại là những vết cắn. Thế nhưng, dấu răng để lại trên những thi thể nát bấy đó lại chẳng giống với hàm răng của bất kỳ loài động vật nào tồn tại trên cõi đời này.

Chính vì thế, có một số ý kiến nghi ngờ rằng liệu bọn họ có tự tàn sát lẫn nhau hay không. Bất chấp những luồng dư luận hoài nghi, cảnh sát vẫn một mực khẳng định dựa trên kết quả khám nghiệm tử thi rằng nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Hannah O. Lantern và nhóm bạn chắc chắn là tự tử bằng độc dược. Đương nhiên, những người không tin vào kết luận đó mọc lên như nấm sau mưa. Khởi đầu cho những thuyết âm mưu vĩ đại. Từ đó trở đi, cái tên Hannah O. Lantern liên tục trở thành đề tài đàm tiếu trên cửa miệng của vô số người.

Trong khi bạn bè đồng trang lứa đều phớt lờ Hannah O. Lantern, thì Bobby lại ra sức thu thập toàn bộ những bài luận, bản phác thảo và cả cuốn tiểu sử đã được xuất bản của cô ta. Hannah là một trong những đồng hương mà Bobby vô cùng kính trọng. Hơn nữa, Hannah còn có tài năng hội họa kiệt xuất đến mức truyền cảm hứng cho vô số nhà sáng tạo sau này.

Thử nghĩ xem, việc những ghi chép về cuộc giao tiếp với vũ trụ do chính tay cô ta để lại vẫn còn nằm đâu đó trong khu cắm trại này há chẳng phải là một điều quá đỗi tuyệt vời sao? Lắng nghe tiếng ngáy đều đều của William, đôi mắt Bobby sáng rực lên. Bóng tối tĩnh mịch đến mức không có lấy một vì sao lấp lánh càng khiến cậu ta thêm phần hưng phấn.

Bobby rón rén hết mức có thể, rảo bước xuống thang. William đang ngáy rền rĩ hay Johan đang nằm quay lưng lại với tư thế chẳng mấy thoải mái đều chẳng có vẻ gì là sắp tỉnh giấc.

Cậu ta lôi tấm bản đồ và chiếc đèn pin từ trong túi xách ra, ôm khư khư vào lòng rồi chuồn khỏi lán. Cánh cửa lâu ngày không được bôi trơn kêu cọt kẹt khiến tim cậu ta đập thình thịch, nhưng may mắn là chẳng có ai gọi giật Bobby lại. Cậu ta phập phồng lỗ mũi, thoăn thoắt bước chân.

Bật đèn pin lên, cậu ta trải rộng tấm bản đồ ra. Trên tấm bản đồ vẽ chi tiết những căn lán rải rác, các khu vực tiện ích của khu cắm trại, hồ nước và những con đường rừng, có ba vòng tròn màu đỏ được đánh dấu nổi bật. Đó là ba địa điểm mà Bobby đã khoanh vùng trước, nghi ngờ là nơi Hannah từng tiến hành nghi lễ giao tiếp với vũ trụ.

Đầu tiên, Bobby nhắm thẳng hướng vào sâu trong khu rừng gần hồ nước, nơi nằm sát vách với căn lán cậu ta vừa rời khỏi. Chẳng cần Bobby phải nhọc công suy tính, những kẻ từng truy lùng dấu vết của Hannah trong quá khứ đã thu thập và suy luận ra hàng đống tài liệu.

Chỉ là, vào thời điểm Hannah chết, do sự phong tỏa của cảnh sát và sự cự tuyệt của chủ khu cắm trại, bọn họ không thể trực tiếp tiếp cận hiện trường. Đống tài liệu ấy rốt cuộc cũng chỉ trôi nổi dưới dạng tài liệu. Và cuối cùng, sau hàng chục năm trôi qua, khi cái tên Hannah O. Lantern đã phai mờ trong tâm trí mọi người, Bobby đã đặt chân đến khu cắm trại Hamong này.

Dù lúc xảy ra vụ án của Hannah, khu cắm trại này mang một cái tên khác, nhưng xưa hay nay thì nó vẫn là khu cắm trại. Với Bobby, đây quả là một sự may mắn ngoài sức tưởng tượng.

Dò dẫm bước đi nhờ chút ánh sáng le lói từ đèn pin, Bobby bất chợt bật cười. Dùng đèn pin đi dò tìm dấu vết của Lantern (đèn lồng) cơ đấy. Nỗi lo sợ đám Golden đột ngột xuất hiện lúc nãy cũng bay biến sạch sẽ. Bobby ưỡn ngực, hiên ngang tiến vào rừng.

"Hộc, hộc..."

Khu rừng sau khi mặt trời lặn trở nên lạnh ngắt. Ấy vậy mà, chẳng biết do căng thẳng hay sao mà mồ hôi rịn trên trán Bobby. Cậu ta khom người xuống, gần như bò rạp trên mặt đất, tay quờ quạng tìm kiếm.

"A!"

Một tiếng reo khẽ bật ra khỏi miệng cậu ta. Kinh ngạc thay, tài liệu của mấy gã nghiệp dư kia lại chuẩn xác đến vậy! Bobby đặt đèn pin và bản đồ xuống đất, dùng tay không bới lớp đất đá phủ bên trên thứ đó. Dần dần, hình dáng của nó lộ ra rõ nét. Đó là một tảng đá phẳng lì.

Tảng đá với những nét chữ nguệch ngoạc mang đậm phong cách phá cách của Hannah O. Lantern nằm chìm sâu, bám chặt vào lòng đất.

Sự vui sướng tột độ hòa lẫn cùng mồ hôi hiện rõ trên gương mặt Bobby. Chắc chắn là hàng thật rồi. Khóe miệng cậu ta toe toét. Nếu công bố phát hiện này, cậu ta chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng. Lúc đó, cậu ta sẽ đủ tư cách để sánh vai cùng Christina.

"Bọn mày cứ khinh thường tao đi, tao đây dù sao cũng là thằng con trai từng làm người mẫu đấy nhé. Biết đâu sắp tới Pily F cũng sẽ gửi lời mời kết bạn với tao cũng nên."

Dù cái danh người mẫu kia chỉ là vinh quang lóe sáng một lần rồi vụt tắt, nhưng trong đầu Bobby, thứ sự thật phũ phàng đó đã bay biến từ đời nào rồi.

"Nếu tao được lên sóng truyền hình, thì ở cái Tomtittot này, thằng con trai duy nhất xứng đáng đứng cạnh Christina chỉ có tao thôi. Dù Johan cũng là Baby Rumpelstiltskin, nhưng đẳng cấp của tao sẽ khác hẳn."

Đôi mắt Bobby nhuốm đầy lòng tham vô đáy. Cậu ta rọi đèn pin vào phiến đá của Hannah, rồi hai tay hì hục cào bới lớp đất đá. Bùn đất nhét đầy các kẽ móng tay nhưng cậu ta chẳng màng bận tâm. Đối với Bobby, tảng đá này chính là chiếc chìa khóa vạn năng giúp cậu ta đổi đời.

Đúng lúc đó, một chiếc giày thể thao bẩn thỉu giẫm phịch lên phiến đá. Một chiếc giày sờn rách và lấm lem bùn đất, như thể chủ nhân của nó đã lang thang trong rừng từ rất lâu. Kẻ nào dám làm ra cái trò này với phiến đá quý giá của cậu ta chứ? Bobby điên tiết, giơ đèn pin soi lên.

"Ai đấy!"

Cùng lúc đó, "tong", một thứ gì đó rỏ xuống. Ánh mắt đang hướng lên trên của cậu ta theo phản xạ tự nhiên nhìn xuống.

"Ơ."

Miệng Bobby há hốc. Một giọt máu đỏ tươi. Men theo những nét chữ Hannah khắc trên đá, dòng máu đỏ tươi từ từ rỉ ra, loang lổ.

“Ơ ơ….”

Bobby vô cùng chậm rãi ngẩng cằm lên. Môi dưới run bần bật. Dù không muốn nhìn, nhưng một lực hút mạnh mẽ đã kéo cậu ta cử động.

Máu đang rỏ xuống từ lưỡi rìu….

Gương mặt tái mét còn nhợt nhạt hơn cả búp bê bằng sáp. Bobby biết rõ khuôn mặt trắng toát đến mức mang lại cảm giác điềm gở kia.

Mái tóc đen nhánh bóng mượt như cánh quạ, và những đường nét ngay ngắn trên khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng mang lấy một biểu cảm nào. Đôi mắt vô cảm như hòn bi thủy tinh lúc nào cũng lờ đờ như thể đang nhìn đi nơi khác. Thế nhưng lúc này đây, ánh mắt của Seojun lại đang hướng thẳng tắp vào Bobby.

Lại một lần nữa, "tong" một tiếng, máu rỏ xuống từ chiếc rìu.

Một cơn chóng mặt choáng váng ập đến. Bằng một cách nào đó không bị ngất xỉu, Bobby đã sử dụng công năng của dây thanh quản một cách hiệu quả nhất kể từ khi lọt lòng mẹ. Tiếng hét của cậu ta vang dội khắp khu cắm trại.

“Kẻ sát nhân! Kẻ sát nhân xuất hiện rồi!”

Trước Tiếp