Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 4

Trước Tiếp

Seojun thầm gửi lời chào tạm biệt trong lòng. Dù không dám tự xưng là nhân viên xuất sắc nhất cái đất Tomtittot này, nhưng để tìm được một người làm được việc tàm tạm như Seojun chắc cũng chẳng dễ dàng gì. Gắn bó không một lời oán thán suốt mấy năm trời ở cái cửa hàng tiện lợi Hamong nằm nơi khỉ ho cò gáy này, nói không tiếc nuối thì cũng không đúng.

Hơn thế nữa, trong khi người ta rủ nhau đi du lịch chỗ này chỗ kia, thì Seojun cứ như bị dính chặt lấy Tomtittot, cạy thế nào cũng không rời. Dù thực chất là do sức ép khủng khiếp của cái kịch bản phim kinh dị khiến cậu không tài nào thoát ra được, nhưng trong mắt người ngoài, cậu đích thị là kẻ đã hạ quyết tâm chôn vùi cuộc đời ở Tomtittot này.

Lặng lẽ điểm lại những gì mình đã làm, đôi môi Seojun trề ra. Cậu thầm càu nhàu trong sự cạn lời.

'Gì chứ, thế Fred tưởng mình sẽ làm nhân viên cửa hàng tiện lợi cả đời hay sao? Ở cái cửa hàng doanh thu thảm hại chết tiệt này á?'

Tất nhiên, cậu không ngu đến mức nói toạc điều đó ra khỏi miệng. Dù sao thì Fred cũng đang là ông chủ trả lương cho cậu cơ mà. Seojun mấp máy môi một cách nhẹ nhàng, hướng về phía khoản tiền xăng xe tải tương lai của mình.

"Fred, tôi cũng hơn hai mươi tuổi rồi mà. Đâu thể ở mãi chỗ này được."

Cậu nhún vai như thể chốt lại vấn đề. Tự thấy mình vừa thực hiện một cử chỉ sặc mùi phong cách Mỹ, Seojun lại tiếp tục công cuộc lau nhà. Khi đầu cây lau nhà chạm nhẹ vào mũi giày, Fred lùi lại mấy bước rõ nhanh, miệng lắp bắp đáp lời. Bàn tay ông ta vò túm lấy vạt áo gile.

"Chuyện đó, cũng đúng."

"Chỗ này làm việc cũng nhàn hạ nên ông sẽ sớm tìm được người mới thôi. Nếu cần người gấp quá thì để tôi hỏi bạn bè xem sao."

Vừa hì hục dọn dẹp cái sàn nhà ngổn ngang, vừa nói câu đó thì đúng là chẳng đáng tin chút nào. Nghe Seojun tuôn ra mấy lời dối trá chẳng kiêng nể gì, Fred cố vắt ra cái giọng điệu có phần tiu nghỉu.

"Tôi biết rồi..."

Cái vẻ mặt ủ rũ của Fred vừa khuất bóng – như thể chứng minh việc ông ta bận bịu là thật chứ chẳng phải lời nói suông – thì mặt trời từng thiêu đốt hầm hập cũng dần lặn xuống sau rặng núi.

Cửa hàng tiện lợi Hamong nằm trên con đường dẫn vào khu cắm trại Hamong vẫn im lìm như mọi ngày. Thực ra, việc nhóm Christina hay bộ ba Vàng, Bạc, Đồng ghé qua ban nãy đúng là một chuyện hy hữu. Nhớ lại lời dặn cứ về sớm đi của Fred, Seojun uể oải dọn dẹp quầy thu ngân với vẻ mặt chán chường.

'Thật ra chính ổng cũng thừa biết cái cửa hàng chết tiệt này làm quái gì có khách nào mò tới.'

Ngay từ đầu vị trí đã tệ hại rồi. Tự dưng lại mọc lên một cái cửa hàng tiện lợi chình ình ngay gần lối vào khu cắm trại nằm cách biệt hẳn với khu thương mại. Nếu là một khu cắm trại nổi tiếng thì có khi người ta lại khen là có tầm nhìn đi trước thời đại, ác nỗi khu cắm trại Hamong lại là cái chốn vắng tanh vắng ngắt.

Nơi đây lúc nào cũng phảng phất một bầu không khí rờn rợn, lạnh lẽo, đến mức người dân địa phương còn quay lưng né tránh chứ đừng nói đến người ngoài. Thực chất, những kẻ hay lui tới cái khu cắm trại bị bỏ hoang này chỉ có đám nhân vật chính tuân theo số mệnh của phim kinh dị, cùng lũ ranh con hư hỏng với cái nết cứ hễ bị cấm cản là lại đâm đầu vào làm cho bằng được.

Đôi tay đang thoăn thoắt nhẩm tính doanh thu trong ngày của Seojun bỗng khựng lại. Đám Vàng, Bạc, Đồng kia chỉ đến phá đám rồi đi, nên số tiền thu được hôm nay chỉ có duy nhất khoản tiền mà nhóm Christina đã trả.

Seojun dùng ngón trỏ miết nhẹ lên tờ tiền mà Johan đã đưa. Từ đầu ngón tay đã tháo găng thoang thoảng mùi hương chanh. Rổ trên quầy thu ngân vẫn còn đầy ắp những quả chanh nhỏ xíu.

Cậu thử lăn lăn quả chanh giống như cái cách Johan đã làm ban ngày. Cảm giác cứng cáp truyền qua kẽ tay. Vốn dĩ cậu bắt đầu đeo găng tay y tế là vì cảm thấy ghê rợn khi phải tiếp xúc với những nhân vật trong phim, chứ thực tâm cậu vẫn thích để tay trần hơn. Tháo găng tay ra, luồng không khí mát mẻ m*n tr*n trên mu bàn tay. Cậu vứt toẹt đôi găng tay ra một góc rồi cầm quả chanh lên. Mùi hương chua thanh nhè nhẹ thoảng qua.

Liệu có ổn không nhỉ.

Cậu không thể không tự hỏi bản thân một câu hỏi mà chính cậu đã biết rõ câu trả lời. Seojun nhắm nghiền hai mắt. Mí mắt run rẩy bần bật, và trong đôi mắt đang nhắm chặt ấy chẳng có gì hiện lên. Chỉ là một bóng tối tĩnh mịch, chẳng có lấy một tia ảo ảnh.

Ổn thế quái nào được!

Bọn họ sẽ phải trải qua một khoảng thời gian kinh hoàng tột độ, bị truy sát bởi một con quái vật ăn thịt người và một tên sát nhân hàng loạt. Người bạn vừa khó nhọc sống sót thoát khỏi nanh vuốt của con quái vật ăn thịt người, sẽ lại tận mắt chứng kiến cảnh chân tay bị băm vằm dưới lưỡi dao của tên sát nhân. Toàn bộ viễn cảnh đó, Seojun đã tường tận từ lâu. Những dòng máu giả từng túa ra qua màn hình đen trắng tồi tàn, giờ đây sẽ được tái hiện lại với màu sắc chân thực và mùi tanh nồng sống động. Ngay hôm nay, ở một nơi cách đây không xa.

Nghe tiếng giấy bị vò nhàu, cậu mở mắt ra. Tờ tiền bị vò nát trông thật thảm hại. Nó giống hệt như bức chân dung phản chiếu chính con người cậu – kẻ đang cố dùng chút lo lắng rẻ tiền để kiểm chứng lại lương tâm của chính mình.

Seojun tặc lưỡi, vuốt phẳng lại tờ tiền. Cậu quá hiểu rõ bản thân mình là loại người thế nào. Dù có buông vài câu đạo đức giả đi chăng nữa, thì Seojun cũng sẽ không đời nào nhấc máy gọi điện gào thét bảo bọn họ mau chóng rời khỏi khu cắm trại. Thay vào đó, cậu nhét quả chanh trong rổ vào túi như một món quà lưu niệm.

Tâm tính của Seojun chung quy cũng chỉ đến mức đó. Đã là một nhà tiên tri thì vốn dĩ phải làm bạn với sự hoài nghi.

Vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, cái nóng hầm hập, oi bức vẫn còn lơ lửng nặng trĩu trong không khí. Thế nhưng, vì ở gần rừng và hồ nên ngay khi mặt trời vừa khuất bóng, tiết trời đã lập tức trở lạnh một cách đáng kinh ngạc. Không khí oi ả và cơn gió lạnh lẽo hòa quyện vào nhau tạo nên một không gian kỳ quái, khiến lưng thì túa mồ hôi nhưng cánh tay lại nổi đầy gai ốc.

Seojun lấy tay vò rối mái tóc vốn đã xẹp lép vì đội mũ, rồi kéo sập cửa hàng tiện lợi lại. Đứng dậy từ tư thế ngồi xổm, trên vai phải Seojun đang vác một chiếc túi du lịch Boston nặng trĩu.

Gom hết mớ đồ đạc mà cậu đã ngang nhiên vứt lại ở cửa hàng như thể nhà mình nhét vào, chiếc túi phồng to căng ních. Thay vì đứng thẳng dậy để cân bằng lại cơ thể đang lệch hẳn sang bên phải, cậu cứ thế bước thấp bước cao, lảo đảo tiến về phía chiếc xe đạp. Vì cái trò đóng giả nhà tiên tri khỉ gió ấy mà cậu phải nằng nặc chọn chỗ làm ở tận cái nơi hẻo lánh gần khu cắm trại cách xa nhà, nên làm gì có sự lựa chọn nào khác. Nhờ thế mà cái thân không bằng lái như Seojun phải vắt kiệt sức lực của đôi chân.

Cậu ném phịch chiếc túi vào cái giỏ treo trên xe đạp, khiến phương tiện di chuyển vừa được dựng ngay ngắn nghiêng ngả sang một bên. Chẳng hiểu cái điệu bộ hùng hổ ban nãy bay biến đâu mất, cậu vội vàng giơ đôi tay nâng niu, giữ chặt lấy chiếc xe.

Và rồi chầm chậm, cậu ngẩng đầu lên.

Trên đoạn đường trước cửa hàng tiện lợi, những cột đèn đường nằm rải rác lưa thưa, nên hễ mặt trời lặn là tứ bề lại chìm trong bóng tối mù mịt. Đã vậy, mấy cái đèn đường lèo tèo đó lại còn hỏng hóc, ánh sáng cứ chập chờn, lúc sáng lúc tắt liên tục không theo một quy luật nào. Thế nhưng, dưới ánh đèn đó lại đang đứng một thứ gì đó vô cùng kỳ quái.

Seojun nheo mắt nhìn về phía trước, bất giác há hốc mồm.

Chớp tắt, bóng tối bao trùm. Chớp sáng, ánh đèn bật lên.

Cái bóng đen mờ mờ ảo ảo dần trở nên sắc nét. Ban đầu, cậu cứ ngỡ đó là một người có đôi mắt cực to, hoặc là người đang đeo kính. Cặp nhãn cầu phản chiếu ánh sáng lồi ra tròn xoe như mắt côn trùng. Seojun nhanh chóng chấp nhận sự thật. Cậu đã nhầm. Đó không phải nhãn cầu, mà là mắt kính bảo hộ của chiếc mặt nạ phòng độc.

Kẻ đeo mặt nạ phòng độc nghiêng đầu... rồi khẽ cử động. Dưới lớp áo mưa đen trùm kín mít, tay phải của hắn đang lăm lăm một con dao sắc lẹm. Một con dao thái thịt Hamong với lưỡi dao dài và hẹp.

Cổ họng khô khốc, cậu thở hổn hển. Seojun cứng đờ người, đến cả việc hít thở cũng không dám mạnh. Cậu nhận ra loại dao đó không phải vì khu cắm trại hay cửa hàng tiện lợi mang tên Hamong. Mà bởi vì đó chính là công cụ đồ tể mà tên sát nhân trong bộ phim 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》 sử dụng.

Mặt nạ phòng độc, áo mưa đen và con dao Hamong. Tách rời ra thì đó chỉ là những món đồ bình thường, nhưng gộp lại, bộ dạng đó đích thị là hiện thân của gã sát nhân gieo rắc máu tươi xuống mặt hồ.

Cơ thể cứng đờ như hóa đá khiến cậu cảm thấy thật bất lực. Seojun căng mắt, trừng trừng nhìn về phía trước. Dù có dụi mắt, nhìn đi chỗ khác hay làm đủ mọi cách đi chăng nữa, thì cái bóng dáng gớm ghiếc đang đứng dưới ánh đèn chập chờn kia chắc chắn là hình bóng của tên sát nhân hàng loạt đeo mặt nạ phòng độc.

Hay đây chỉ là ảo giác nhỉ?

Hay là do mình đang mở mắt mà vẫn thấy ác mộng... Nếu đúng là vậy, Seojun sẵn sàng chắp tay dâng lên lời tạ ơn tới vị thần mà cậu vốn chẳng hề tin tưởng. Thế nhưng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi cùng vị tanh tanh xộc lên từ đầu lưỡi vì cắn chặt môi đã liên tục kéo cậu về với thực tại.

Bầu trời tối đen như mực, mặt đường nhựa vẫn còn hầm hập hơi nóng, cơn gió lạnh buốt lướt qua da thịt. Mọi giác quan chân thực đang tát thẳng vào mặt Seojun một cách phũ phàng.

Tuyệt vọng vì không thể trốn tránh thực tại, Seojun ném ánh nhìn đầy oán hận về phía tên sát nhân hàng loạt.

'Điên rồi sao? Cái thằng khốn đó làm cái quái gì ở đây giờ này vậy.'

Nếu theo đúng kịch bản, thì giờ này đáng lẽ hắn phải đang lăm lăm vung lưỡi dao sáng loáng về phía đám nhân vật chính đang vui vẻ hú hí ở khu cắm trại Hamong chứ? Ấy thế mà, đối tượng mà gã mặt nạ phòng độc đang chĩa mũi dao về lại chính là Seojun. Đối với cậu, đây quả là một chuyện vô cùng đáng buồn.

Khi gót đôi giày thể thao cọ xát xuống mặt đường nhựa tạo ra tiếng sột soạt, cái cổ của gã mặt nạ phòng độc từ từ quay sang, hướng mắt bám riết lấy Seojun. Mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng trên lưng cậu.

Cậu thậm chí chẳng dám tưởng tượng xem khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ phòng độc kia đang nhìn mình bằng biểu cảm gì. Thế nhưng, Seojun đã thừa biết nhân dạng được giấu kín bên trong đó. Cậu biết rõ khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo rỗ kéo dài từ dưới hốc mắt bao trùm khắp hai gò má. Cậu biết ánh mắt vô hồn như những hòn bi thủy tinh kia sẽ chằm chằm hướng về phía mình.

Khuôn mặt của tên sát nhân vốn chỉ đọng lại như một vết hoen ố nhạt nhòa trong ký ức cậu giờ đây dần trở nên sắc nét. Thực chất, đó là một trong hai khuôn mặt hiếm hoi mà Seojun còn nhớ được trong bộ phim 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》.

Seojun liếc nhìn cánh tay của gã mặt nạ phòng độc. Dù bị che khuất bởi lớp áo mưa, nhưng vốn dĩ là một đầu bếp, lực tay của hắn chắc chắn vô cùng đáng gờm. Nói tóm lại, khả năng Seojun đánh thắng một tên sát nhân hàng loạt đang lăm lăm hung khí trong tay là thấp đến mức thảm hại.

'Xe đạp... không xong rồi.'

Chiếc xe đạp mà cậu vừa ném cái túi lên, ngày thường vì sợ mất cắp nên cậu luôn khóa lại bằng dây cáp thép chống trộm. Seojun thầm khóc ròng trong lòng, tự rủa xả cái tính cẩn thận của bản thân. Cớ sao làm người mà cậu lại chẳng bao giờ chịu lười biếng bỏ qua mấy cái việc phiền phức này chứ. Trong lúc cặm cụi mở khóa cáp, thể nào con dao Hamong kia cũng sẽ xẻ ngọt một đường ngang đùi cậu cho xem.

Mồ hôi thi nhau nhỏ giọt dọc theo cằm. Cậu phải đưa ra quyết định. Bỏ chạy về phía khu cắm trại gần đây, hay cắm đầu chạy dọc theo con đường bộ xa tít tắp để về thị trấn.

Quyết định được đưa ra vô cùng chóng vánh. Seojun thừa hiểu rõ thể lực yếu ớt của cái thân tàn này. Cậu vội vã quay ngoắt người, co giò bỏ chạy thục mạng về phía khu cắm trại.

Đôi mắt mở trừng trừng đến mức cay xè, đế giày đạp mạnh xuống mặt đường nóng rát. Cậu cắm cổ chạy, vung vẩy cả chân lẫn tay trong hoảng loạn.

"Á á á á! Á! Á á á!"

Dù vậy, cậu cũng chẳng thể ngăn nổi tiếng la hét thảm thương đến mức thảm hại đang vọt ra khỏi cổ họng mình. Không cắn phải lưỡi đã là may mắn lắm rồi. Trên con đường rừng vắng vẻ chẳng có lấy một bóng xe qua lại. Thậm chí đến tiếng chim kêu cũng bặt tăm. Thứ duy nhất phát ra âm thanh là tiếng bước chân đều đặn đang bám riết theo ngay phía sau.

"Mẹ kiếp!"

Dù chẳng rảnh rỗi gì nhưng Seojun vẫn ngoái đầu lại nhìn, để rồi lập tức hối hận. Thoạt nhìn gã mặt nạ phòng độc có vẻ chậm chạp, nhưng sải bước của hắn lại duy trì một nhịp độ vô cùng đều đặn. Vấn đề là hắn đang ngày một tăng tốc. Trên tay hắn vẫn lăm lăm con dao Hamong.

Và rồi Seojun lại một lần nữa giác ngộ ra một chân lý phũ phàng. Bị tóm là chết chắc. Sẽ bị giết. Tứ chi sẽ bị băm vằm ra rồi tái sinh thành đống thịt giăm bông cho xem.

Nỗi sợ hãi che mờ lý trí. Vốn dĩ con đường đã tối om, phải tập trung cao độ mới có thể nhìn đường mà chạy. Thế nhưng, Seojun lại mất cảnh giác, báo hại cậu tông sầm người vào cái biển báo được cắm chặt bên vệ đường.

"Á!"

Mải ngoái lại phía sau, một tiếng kêu thất thanh vuột khỏi cổ họng Seojun. Cơn đau rát bỏng hắt lên da thịt cậu.

Cái biển báo đóng cọc sâu xuống đất vốn được làm bằng một tấm bảng gỗ cũ nát, ốp thêm một tấm sắt bên trên rồi bắt vít cố định lại. Thế nhưng, qua thời gian ốc vít đã bị lỏng, cú tông trời giáng của Seojun làm tấm sắt bung hẳn ra, tiện thể cứa một vệt dài sâu hoắm trên cẳng tay cậu.

"Xoảng" một tiếng, tấm sắt rơi xuống đất, xoay vòng vài vòng tại chỗ rồi nằm bẹp dí.

"Hức..."

Seojun thậm chí chẳng có thời gian mà quằn quại trong đau đớn. Cậu ôm chặt lấy cẳng tay đang tứa máu đỏ lòm, ba chân bốn cẳng chạy ngược lên con dốc thoai thoải. Dọc theo đường Seojun bỏ chạy, những giọt máu rỏ xuống để lại dấu vết rõ mồn một.

Rất nhanh sau đó, gã mặt nạ phòng độc đã tiến đến chỗ vệt máu của Seojun. Hắn chôn chân nhìn chằm chằm vào bóng tối nơi Seojun vừa khuất bóng một hồi lâu, rồi mới khom người nhặt tấm sắt rơi trên mặt đất lên.

Tấm bảng gỗ bong mất lớp ốp sắt đã bị phong hóa qua thời gian dài, giờ chỉ còn trơ lại vệt sơn đỏ mờ mịt từng viết chữ gì đó. Gã mặt nạ phòng độc nhún vai, cẩn thận vặn lại mấy con ốc lỏng lẻo của tấm sắt. Chẳng mấy chốc, tấm sắt lại được ốp chặt, cố định vào biển báo như cũ.

"Đường đến khu cắm trại Hamong, 500 mét phía trước."

Gã mặt nạ phòng độc chậm rãi đọc dòng chữ trên biển báo. Giọng điệu của hắn càng lúc càng trở nên nhẹ nhõm, và rồi, những tiếng cười sằng sặc, rùng rợn bắt đầu vang vọng khắp con đường vắng lặng.

Trước Tiếp