Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 3

Trước Tiếp

Seojun tưởng tượng cảnh mình lái một chiếc xe tải rong ruổi khắp nước Mỹ. Một nét biểu cảm cợt nhả hiện lên trên gương mặt với những đường nét ngay ngắn của cậu. Bàn tay chà xát vỏ quả chanh càng lúc càng nhanh hơn. Đúng lúc đó, cánh cửa cửa hàng tiện lợi lại một lần nữa mở ra.

"Thật đấy! Hôm qua tao đã thấy một chiếc xe tải quân sự! Mẹ kiếp, lúc tao đang cùng lão Bren hàng thịt, hả? Lúc tao đang nhảy múa giữa đêm hôm khuya khoắt trên đường quốc lộ ấy."

Giọng nói the thé đập vào màng nhĩ. Gã thanh niên bước vào cửa hàng tiện lợi ưỡn ẹo uốn éo cái hông đầy lố lăng. Hắn ta có cái cằm dài ngoẵng và hai má hóp lại, toát lên một vẻ gì đó rất ti tiện, mà thực ra thì tính cách của hắn cũng y hệt như vẻ bề ngoài. Chịu đựng được cái tính khí nhỏ nhen này chỉ có đám bạn tụ tập cùng một giuộc với hắn, và tất nhiên, đứa nào đứa nấy đều thuộc thành phần bất hảo.

Brass Steve - kẻ vừa bước vào cửa hàng cùng những lời lẽ và hành động thô bỉ, Richard Silver - kẻ chẳng có lấy một điểm nào giống với cậu em trai nổi tiếng là học sinh gương mẫu của mình, và cuối cùng là Golden Casey - với mái tóc nhuộm vàng chóe nhìn phát biết ngay. Người ta vẫn thường gọi ba gã này là bộ ba Vàng, Bạc, Đồng.

Tất nhiên, đó chỉ là cái biệt danh mọi người lén lút gọi sau lưng những nơi mà đám Golden, Richard và Brass không nghe thấy. Golden, với phần chân tóc trên đỉnh đầu đã lộ rõ màu đen sẫm, táng mạnh một cú vào cái đầu bù xù của Brass.

"Quân đội mò đến cái chốn khỉ ho cò gáy này làm cái quái gì? Ồ, không đâu. Chắc chắn rồi. Đến chứ sao không. Chắc là họ đến để tóm cổ nhà tiên tri vĩ đại của chúng ta đấy nhỉ?"

Nếu Bobby là cái loại hay xỉa xói, mỉa mai chọc tức người khác, thì Golden lại mang khuynh hướng bạo lực hơn hẳn. Đôi mắt của hắn vốn màu nâu sẫm, nhưng dưới ánh mặt trời lại thường ánh lên sắc đỏ, và ngay lúc này đây cũng vậy. Golden vươn đôi mắt đỏ ngầu ra, tóm lấy cổ áo Seojun giật mạnh rồi cười sằng sặc.

"Này thằng thầy bói, thời tiết hôm nay thế nào? À mà thôi, đừng có phán chi tiết quá nhé. Kẻo không chính phủ lại tóm mày đi giải phẫu đấy?"

Cổ họng bị siết chặt khiến Seojun bất giác nhíu mày đau đớn. Quay lại cái thời cậu còn nhỏ, khi mà những ký ức tiền kiếp và kiến thức hiện tại còn chưa dung hợp hoàn toàn, Seojun vẫn còn rất kém trong việc che giấu những ảo ảnh mình nhìn thấy. Cũng nhờ thế mà cậu từng trở thành người duy nhất biết được chiếc xe đạp mà Golden dùng tiền ăn cắp từ ví của bố hắn để mua đã biến đi đằng nào.

Đó tuyệt đối chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì. Seojun chỉ nhận ra điều đó muộn màng khi cảm nhận được cơn đau nhức nhối truyền đến từ chiếc mũi gãy. Kể từ dạo đó, cậu luôn cố gắng giữ khoảng cách với Golden, nhưng chuyện đó đâu phải cứ một mình mình cố gắng là được?

Hậu quả là, suốt một thời gian dài, Seojun cùng với Stephen - cậu nhóc béo phục phịch nhất nhì cái đất Tomtittot này - đã trở thành bia đỡ đạn cho bộ ba Vàng, Bạc, Đồng.

May mắn thay, qua cái thời kỳ tuổi dậy thì máu nóng bốc đồng, não của thằng Golden rốt cuộc cũng chịu mọc thêm vài nếp nhăn. Hiện tại thì mối quan hệ giữa hai bên cũng có thể tạm gọi là yên ổn. Thế nhưng, cái thói ác ôn của Golden thì thi thoảng vẫn cứ bất thình lình hiện hồn về như cầu vồng sau mưa vậy.

Seojun l**m nhẹ bờ môi khô khốc, vung tay hất tay Golden ra. Nhưng so với cái thân hình vạm vỡ của Golden, chút sức lực yếu ớt của Seojun chẳng mảy may khiến hắn suy suyển.

"Nhớ mang theo ô đi."

Câu nói trầm khàn ấy mang theo một sự ớn lạnh kỳ lạ. Cảm giác ớn lạnh bất chợt xẹt qua khiến Richard và Brass nãy giờ vẫn đang đứng sau cười hô hố cũng phải ngoái nhìn bầu trời bên ngoài cửa hàng.

"……."

Xung quanh mặt trời chói chang chẳng có lấy nửa gợn mây. Một bầu trời mùa hè trong xanh đến độ phi lý.

"Mẹ kiếp, làm tao giật cả mình!"

Brass hùng hổ xông đến cạnh Golden, vung tay lên định đánh. Thế nhưng, thay vì in hằn dấu tay hộ pháp của mình lên làn da trắng nhợt của Seojun, hắn lại trút giận bằng cách lắc mạnh quầy trưng bày, hất tung đống đồ đạc xuống sàn nhà. Công sức nãy giờ Seojun hì hục sắp xếp đổ sông đổ bể trong chớp mắt. Đôi giày dính đầy bùn đất của Brass dẫm nát bét lên những món hàng rơi vãi dưới sàn. Cùng lúc đó, hắn tuôn ra một tràng những lời lẽ phân biệt chủng tộc đầy rác rưởi.

"Cái thằng thầy bói phương Đông bí ẩn ranh con này! Sao mày không chui vào rạp xiếc mà làm, ở đây làm cái quái gì? À, phải rồi. Hay mày là gián điệp hả? Này, hiện nguyên hình đi xem nào."

"Đúng đấy, giống như quả chuối này này!"

Richard cười hì hì, với tay lấy quả chuối trên quầy hàng phía ngoài mang vào rồi tự tay bóc vỏ. Brass cầm lấy quả chuối, giơ lên cao với điệu bộ vô cùng cường điệu.

"Ôi chao, cái thớ thịt trắng ngần này... Nhìn cứ trắng bóc như cặp vú của con nhỏ Stephanie ấy nhỉ!"

Hắn chúi mũi vào phần ruột chuối tỏa hương thơm ngòn ngọt, hít lấy hít để một hơi thật sâu. Rồi hắn lầm bầm bằng cái giọng điệu mộng du d*m đ*ng.

"Đúng là một cặp vú tuyệt hảo. Nặng tay hơn cả của con Bren. Còn cái con khỉ đột này thì lép kẹp chán chẳng buồn nói. Đã bảo rồi, đáng lẽ mày phải ngoan ngoãn ăn đống cà chua mà Golden tặng đi chứ."

Seojun sực nhớ lại mấy quả cà chua tươi rói từng bay thẳng vào gáy mình hôm trước. Chớp thời cơ né lẹ đúng là phúc đức ba đời, không thì hôm đó cậu đã phải ôm cục tức mà rầu rĩ suốt cả ngày rồi. Đương nhiên là nhờ cậu né được nên thằng Bobby đi ngay đằng sau mới lĩnh trọn quả cà chua vào giữa mặt, nhưng chuyện đó thì can dự gì đến Seojun.

"Thôi ngay cái trò bàn luận về cục mỡ tởm lợm của con lợn nái đó đi. Có phải gay đâu cơ chứ... Mày làm tao buồn nôn đến mức muốn tống hết đống thức ăn từ cái ngày mất xe đạp ra ngoài rồi đây này."

Golden làm ra vẻ lợm giọng, giả vờ nôn khan vài tiếng. Seojun thầm cầu nguyện xin hắn làm ơn làm phước mua đại vỉ thuốc tiêu hóa rồi cút xéo cho rảnh nợ.

"Khổ thân Golden chưa! Dạ dày yếu nên chỉ nuốt được mấy thứ bổ béo thôi. Vậy mà trong cái cửa hàng tiện lợi rách nát này giỏi lắm cũng chỉ có loại sữa in nguyên cái bản mặt đần độn thế này. Bọn mày đón tiếp khách khứa kiểu này đấy hả? Tao nã một phát giữa trán mày bây giờ tin không? Hả!"

Mũi dùi chửi rủa dần chuyển hướng sang cái cửa hàng tiện lợi. Có vẻ như bọn chúng lúc này mới muộn màng sực nhớ ra mẹ kế của Golden cũng là người Hàn Quốc.

Vừa làm động tác giả như đang bóp cò súng, Brass vừa ném toẹt hộp sữa in mặt thằng Bobby xuống sàn. "Bục", hộp sữa vỡ toang, thứ chất lỏng trắng đục từ từ rỉ ra, lênh láng khắp các kẽ hở trên sàn nhà. Seojun chỉ thấy nhức mỏi hết cả đầu khi nghĩ đến cảnh lát nữa phải nai lưng ra cọ sàn.

Đúng lúc cậu đang chán nản lia mắt lùng sục cây lau nhà. Một cái bóng đổ dài trước cửa, kèm theo đó là một giọng nói hoang mang, run rẩy vang lên lạch cạch hệt như chiếc máy hát cổ hỏng hóc.

"C-Cái, cái quái gì thế này?"

Đó chính là cửa hàng trưởng Fred Frank, người cũng khoác trên mình bộ đồng phục gồm chiếc mũ và áo gile đỏ chót y hệt Seojun. Cặp kính tròn xoe ngự trên sống mũi cùng bộ ria mép được chải chuốt cẩn thận khiến ông ta trông chẳng khác nào một gã hề từ thế kỷ trước.

Fred hốt hoảng lao vào trong. Bình thường mang tiếng là chủ mà ông ta có rảnh rỗi ngó ngàng đến cửa hàng mấy đâu, ai dè hôm nay ma xui quỷ khiến thế nào lại ló mặt tới đúng lúc dầu sôi lửa bỏng.

"Cửa hàng trưởng..."

Seojun tặc lưỡi gọi với theo, nhưng dường như ông ta chẳng hề nghe thấy gì. Fred dùng đôi bàn tay run lẩy bẩy vuốt vuốt bộ ria mép.

"R-Ra ngoài ngay! B-Bọn mày vừa làm cái trò gì với cái cửa hàng tiện lợi hoàn hảo không tì vết mà tao đã dày công gây dựng hả!"

Nói trắng ra thì Fred có làm cái đếch gì ở cửa hàng đâu. Việc duy nhất ông ta nhúng tay vào là trả tiền lương ba cọc ba đồng cho Seojun. Seojun lặng lẽ ngậm miệng, khẽ gật gù phụ họa theo lời gào thét của ông chủ.

'Một cái cửa hàng tiện lợi một ngày tiếp chưa nổi mười mống khách thì đúng là một nơi làm việc hoàn hảo không tì vết đối với bọn làm thêm ăn lương theo giờ như mình còn gì.'

Seojun đưa ánh mắt ái ngại nhìn Fred. Ông chủ Fred của cửa hàng tiện lợi Hamong có tướng tá khá bệ vệ và cũng đã có tuổi. Thế nhưng, cái giọng nói run lẩy bẩy, cặp kính nhòe nhoẹt hơi nước cùng vẻ ngoài kém sang của ông ta lại vô tình trở thành liều thuốc k*ch th*ch hạng nặng tiếp thêm sinh lực cho đám du côn này.

Brass càng thêm phần hứng chí, sấn sổ tới ngay trước mặt Fred mà gào lên. Hắn ném toẹt quả chuối xuống sàn, lấy mũi giày di di nát bét, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh.

"Ồ, xin lỗi cửa hàng trưởng nhé. Nhưng trừ phi tao bị vẹo quai hàm, còn không thì đéo bao giờ thốt ra nổi hai chữ 'hoàn hảo' cho cái cửa hàng rách này đâu."

"Thằng điên, nếu mày mà khen cái cửa hàng tiện lợi rách này hoàn hảo thì thằng em tao chắc là người ngoài hành tinh rồi."

Richard hùa theo thói xấc xược của Brass. Mặt ông chủ tái mét, hai vểnh ria mép run bần bật. Chịu hết nổi những lời mỉa mai, ông ta nghiến răng quát lớn.

"B-Bọn mày còn làm loạn nữa là tao báo cảnh sát đấy!"

Lời dọa dẫm của ông chủ khiến Golden thoáng giật mình, hai vai khẽ gồng lên. Dù Fred có biết chuyện bố đẻ của Golden là cảnh sát hay không thì lời cảnh cáo này quả thực đã đánh trúng tim đen. Golden khạc nhổ một bãi nước bọt.

"...Đi thôi."

Dù tuân theo lệnh của Golden, Richard và Brass vẫn buông lời la ó cho đến tận phút cuối. Bỏ ngoài tai những lời cợt nhả dai dẳng của Brass, Seojun thầm vắt óc suy nghĩ.

'Đám ranh đó, rốt cuộc mò đến đây làm cái quái gì vậy?'

Đã là cửa hàng tiện lợi thì hẳn là bọn chúng đến để mua thứ gì đó rồi, nhưng ác nỗi kết cục là mối quan hệ giữa nhân viên và khách hàng lại chẳng mấy êm đẹp.

"Fred, ông không sao chứ?"

"Khịt, hừm…."

Fred cẩn thận xì mũi để nước mũi không dính vào bộ ria mép. Ông ta nhét vội chiếc khăn tay dính đầy nước mũi vào túi quần, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe.

"Hôm nay, cậu về sớm cũng được. Khịt."

"Oa, thật sao?"

"Tất nhiên là sau khi dọn sạch mớ kia đã."

"……."

Sàn cửa hàng tiện lợi ngập ngụa trong đống lộn xộn, sữa và những quả chuối nát bét bị những bàn chân dính bùn đất dẫm đạp. Điểm nhấn cuối cùng là bãi nước bọt của Golden. Seojun thở dài thườn thượt khi nhìn cảnh tượng tàn khốc mà bộ ba Vàng, Bạc, Đồng để lại cùng với ông cửa hàng trưởng đang khụt khịt mũi liên hồi. Ngày Quốc khánh chẳng thấy vui vẻ đâu, mà còn mệt mỏi hơn ngày thường.

Ngay cả sau khi những sinh vật tà ác phá hoại cửa hàng tiện lợi đã rời đi, cửa hàng trưởng Fred vẫn còn thở hồng hộc một lúc lâu. Ông ta vốn kém cỏi trong việc che giấu cảm xúc. Vừa lau cặp kính mờ mịt hơi nước bằng vạt áo, ông ta vừa càu nhàu liên tục.

"Đúng là cái đám ranh con tồi tệ, trời đánh. Seojun, sau này nếu có chuyện tương tự xảy ra, cậu cứ gọi cảnh sát nhé!"

Đợi được cảnh sát lết tới cái con đường rừng hẻo lánh này thì lũ ác bá đó đã kịp quậy tung tóe mọi thứ rồi ung dung bỏ đi từ đời nào rồi…. Thế nhưng, nể tình đồng chí cùng đeo kính cận năm xưa, Seojun quyết định gật đầu thay vì cố tình vạch trần hiện thực phũ phàng ấy.

Đương nhiên, từ khi tiếp xúc với món đồ tân tiến mang tên kính áp tròng, cái thứ tình người ấm áp gọi là ý thức đồng nghiệp dành cho Fred giờ đây chẳng còn sót lại mảy may. Cậu vốn là cái thể loại người mang tâm thế lúc bước vào và lúc đi ra khỏi nhà vệ sinh hoàn toàn khác biệt mà.

Tuy nhiên, mặc cho cái tâm tính hẹp hòi của Seojun có lung lay như cây sậy hay không, thì mối quan hệ giữa cậu và Fred vẫn nguyên xi như cũ. Tức là Fred là người sử dụng lao động, thuộc bề trên, còn Seojun là kẻ làm thuê, nằm ở bề dưới.

Kẻ bề dưới lủi thủi đi lấy cây lau nhà đang nằm dài trong kho của cửa hàng tiện lợi. Quẩn quanh bên cạnh Seojun đang bận rộn dọn dẹp, Fred đeo lại cặp kính tròn và lầm bầm.

"Tôi cũng muốn giúp cậu lắm, nhưng hôm nay tôi có việc rồi."

"Vâng vâng."

Chắc rồi, ông thì nói gì chả đúng. Nếu chỉ dùng cái miệng thì Seojun đây cũng là một nhân tài sẵn sàng làm việc không công chẳng màng lương lậu. Kẻ kém ăn nói như Fred tuôn thêm vài câu như thể đang biện minh.

"Thật đấy. Anh trai tôi bận rộn thiếu người nên nhờ giúp một tay, phận làm em thì lấy tư cách gì mà từ chối chứ?"

"Tôi là con một nên không rành mấy chuyện này lắm."

Đã chẳng giúp dọn dẹp thì chớ, ông ta cứ đi tới đi lui trên cái sàn nhà dơ bẩn chỉ tổ vướng víu thêm. Seojun chằm chằm nhìn vào bộ ria mép bảnh bao của Fred, thầm nghĩ ước gì ông ta cút xéo cho nhanh.

"Nhắc mới nhớ, Fred cũng có bằng lái rồi đúng không?"

"Hả? Khịt, bằng lái thì đương nhiên rồi. Muốn đi xa thì xe hơi là bắt buộc mà."

Fred hất cằm, chỉ tay ra phía ngoài cánh cửa kính mờ đục của cửa hàng. Cũng phải, không có xe thì làm sao ra vào cái chốn xó xỉnh này được. Trừ phi chịu khó lọc cọc đạp chiếc xe đạp cũ kỹ giống ai kia, còn không thì di chuyển bằng ô tô vẫn là chuyện thường tình. Đơn cử như nhóm của Christina ban nãy, Johan cũng là người cầm lái.

Nhớ lại chiếc xe van 6 chỗ mà đám người đó vừa leo lên rồi khuất bóng, Seojun cất tiếng.

"Đợt này tôi cũng định lấy bằng lái. Tôi đã tìm hiểu trung tâm dạy rồi."

"Bằng lái? Cũng phải, Seojun cũng đến tuổi rồi nhỉ."

Fred mang vẻ mặt thấu hiểu, quan sát đôi mắt lờ đờ với biểu cảm mông lung cùng tay chân dong dỏng vươn dài đã ra dáng thanh niên của Seojun. Ông ta cất giọng với điệu bộ lên mặt ra vẻ bề trên.

"Nếu cậu muốn, tôi kèm cậu học nhé? Tôi từng rong ruổi qua khá nhiều bang rồi đấy."

"À, không sao đâu. Tôi vẫn tranh thủ ôn lý thuyết rồi. Hơn nữa, thứ tôi muốn lái là xe tải cơ."

"Xe tải á?"

Có lẽ cái ước mơ ấp ủ bấy lâu nay nghe hơi kỳ quặc nên Fred mới hỏi vặn lại. Với Seojun, sự tự do sắp sửa nắm trọn trong tay đang lấp lánh ngay phía sau mí mắt. Chẳng biết có phải vì thế không, mà Seojun đã thốt ra cái kế hoạch bí mật đến bố mẹ cậu còn chưa từng biết.

"Vâng. Lấy bằng xong, tôi định lái xe tải đi du lịch."

"Du lịch á?"

Seojun gật đầu khẳng định. Vừa nói ra khỏi miệng, một cảm giác có phần nhẹ nhõm nhưng cũng đan xen chút bồn chồn râm ran từ dưới lòng bàn chân xông lên.

'Trở thành người lớn là thế này sao.'

Cái linh hồn mà nếu cộng cả tuổi kiếp trước thì đã thành người lớn từ đời nào rồi, khẽ gãi gãi má với cái suy nghĩ đầy nực cười ấy. Lờ đi sự bất an đang bò rần rần lên tận khoeo chân, Seojun nói tiếp.

"Thế nên là. Tôi cũng định nghỉ việc ở cửa hàng tiện lợi luôn. Tôi sẽ chỉ làm đến hết tháng này thôi."

"Ơ kìa, sao đột ngột thế?"

Fred giật mình luống cuống. Gương mặt ông ta hiện rõ vẻ chưa từng mường tượng ra viễn cảnh Seojun sẽ rời bỏ Tomtittot dù chỉ là một mảy may. Trong lúc Seojun nai lưng ra cọ cho nốt cái sàn nhà, Fred vẫn cứ đứng ngẩn tò te, không biết phải làm sao hệt như một đứa trẻ lạc đường. Dù sự so sánh này chẳng ăn nhập gì với một người đàn ông trung niên vạm vỡ, nhưng quả thật nét mặt của ông ta lúc này đang tuyệt vọng đến mức đó.

Nhăn mũi trước mùi sữa tanh tưởi, Seojun dừng tay lau nhà, tì cằm lên cán cây lau.

'Tên nô lệ ngoan ngoãn này xin phép rút lui. Ở lại mạnh giỏi nhé.'

Trước Tiếp