Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 2

Trước Tiếp

1. Tôi đã nhập hồn vào nhà tiên tri trong phim kinh dị

Đã từng có thời, ngày Quốc khánh quen thuộc đối với Seojun là ngày 15 tháng 8 chứ không phải mùng 4 tháng 7. Dù họ có khác nhau, nhưng tình cờ thay, cái tên khi ấy cũng là Seojun.

Chàng thanh niên đứng đợi trước vạch kẻ đường. Đèn tín hiệu cho người đi bộ vẫn đang là màu đỏ, cậu thong dong đung đưa chiếc túi nilon đen móc trên đầu ngón tay. Những cuộn băng video bên trong va vào nhau kêu lạch cạch. Đôi bàn tay trống trải thấy buồn chán, cậu rút một điếu thuốc ra ngậm. Vì không mang theo bật lửa nên chẳng thể đốt thuốc, cậu chỉ định nhai nhai đầu lọc cho đỡ ngứa răng.

Chàng trai tên Seojun này là một kẻ "nghiện" phim kinh dị chính hiệu. Có điều, cậu chẳng mấy mặn mà với những thước phim được xử lý bằng kỹ xảo CG tinh vi, đắt đỏ trông như thật. Thứ duy nhất có thể khiến trái tim chai sạn của cậu đập rộn ràng chính là những cảnh máu me, xương xẩu sặc mùi giả tạo cùng tiếng hét thất thanh đầy vụng về của dàn diễn viên nghiệp dư.

Cái gu thưởng thức khó ngấm này đã biến Seojun trở thành khách quen của tiệm cho thuê băng đĩa. Những cuộn băng nằm phủ bụi nơi góc khuất luôn mang lại cho cậu vài giờ giải trí thoả mãn.

Và bộ phim 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》 cũng đích thị thuộc cái thể loại đó.

Mặt sau vỏ băng dán chằng chịt những dòng giới thiệu lộn xộn bằng chữ đỏ chót. Chắc chắn bộ phim này không chỉ thiếu kinh phí mà còn thiếu cả gu thẩm mỹ nữa.

Mà cũng đúng thôi, không phải thời đại phim câm mà ông đạo diễn vẫn khăng khăng chọn tông màu trắng đen. Nếu là một kiệt tác thì người ta sẽ gọi đó là nghệ thuật sắp đặt đỉnh cao, nhưng với những thước phim thô kệch, diễn xuất khó hiểu, hóa trang tệ hại và lời thoại gượng gạo thì đây đúng là "hạ phẩm của hạ phẩm". Còn về cốt truyện thì thôi, nhắc đến chỉ thấy mệt người.

Nữ chính Christina là một nữ sinh xinh đẹp nhưng ăn mặc giản dị, toả ra bầu không khí mập mờ như sắp hẹn hò đến nơi với anh chàng tiền vệ đẹp trai cùng trường. Cô có một cô bạn thân là đội trưởng đội cổ vũ quyến rũ, và cô bạn này lại có anh người yêu vận động viên cơ bắp cuồn cuộn, đầu cắt cua. Đi theo sau hai anh chàng nổi tiếng kia là một tên sai vặt thấp bé nhẹ cân. Năm thanh niên nam nữ kéo nhau đến khu cắm trại chơi. Thật không may cho họ, dưới lòng hồ của khu cắm trại đó có một con quái vật ăn thịt người đang ẩn mình.

Tin được không khi một con quái vật ăn thịt người lại chễm chệ xuất hiện trong một bộ phim mà cái tiêu đề chẳng có lấy nửa chữ liên quan? Ấy thế mà 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》 lại làm được điều đó. Phim mở đầu với bầu không khí đậm chất sát nhân hàng loạt, rồi đùng một cái bẻ lái sang thể loại quái vật ăn thịt người không liên quan.

Cứ cho là làm tốt đi thì không nói, đằng này cảnh con quái vật mặc bộ đồ thú nhồi bông vụng về quờ quạng dưới nước chỉ khiến người xem phì cười. Thêm vào đó, đạo diễn cũng không quên cài cắm gã sát nhân hồ máu vào, nhưng trong cái tình cảnh mà con quái vật đã phá hỏng hết mạch phim thì gã sát nhân có lồng lộn đến mấy cũng chẳng tạo ra được hiệu ứng gì đáng kể. Thậm chí, một xác chết đáng lẽ phải nằm chết cứng nhưng vẫn khẽ cử động tay khi ống kính máy quay còn chưa lướt qua hết cũng chẳng phải là lỗi gì quá lớn lao trong cái bộ phim này.

Nhưng điều kinh khủng nhất phải kể đến đoạn phỏng vấn được chèn vào sau phần giới thiệu ê-kíp sản xuất ở cuối phim. Đạo diễn của 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》 thậm chí còn chẳng cho người xem lấy một giây để lắng đọng. Ông ta khao khát muốn cho khán giả biết tất thảy mọi thứ: tại sao ông ta lại quay bộ phim này, cảm hứng lấy từ đâu, và khu cắm trại Red Lake ở quê hương ông ta - bối cảnh thực tế của phim - là một nơi như thế nào.

Dĩ nhiên, Seojun chẳng mảy may quan tâm đến một khu cắm trại nào đó ở tận bên Mỹ xa xôi nên đã tắt phụp tivi giữa chừng.

Điểm sáng duy nhất và cũng là thứ đáng xem nhất trong phim có lẽ là nữ chính - người mà đạo diễn lôi kéo được nhờ quan hệ quen biết. Dù là diễn viên vô danh nhưng cô ấy cực kỳ xinh đẹp. Tuy diễn xuất còn non nớt, nhưng cảnh tượng những lọn tóc sẫm màu bết dính vào má và trán khi cô há miệng hét lớn lại để lại ấn tượng mạnh mẽ một cách kỳ lạ.

Seojun bước đi, trong đầu vẫn còn vương vấn gương mặt của nữ chính Christina vừa hiện lên chiếm trọn màn hình.

Dù sao thì bộ phim cũng đã thất bại thảm hại. Tham vọng của đạo diễn thì ngất trời nhưng phim chỉ trụ lại rạp được vỏn vẹn một tuần rồi bị đẩy thẳng xuống hàng băng đĩa, trở thành món đồ phế thải nằm trong góc tiệm chờ những kẻ có sở thích quái gở như Seojun động vào. Nếu không có sự cố gì quá kinh thiên động địa xảy ra, chắc chắn nó sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn mà chẳng để lại lấy một dòng tên trong lịch sử điện ảnh.

Dù là người có tiêu chuẩn thấp như Seojun cũng cảm thấy cần phải "rửa mắt" một chút. Cậu dự định sau khi trả cuộn băng này sẽ thuê một hai bộ phim được đánh giá tốt nhất về xem.

Đèn tín hiệu chuyển màu. Seojun thong thả bước qua đường.

Đúng lúc cậu đang nhấm nháp vị thuốc lá cay nồng tan dần trên đầu lưỡi, một tiếng rít chói tai xé toạc mặt đường nhựa vang lên. Ánh đèn pha rực sáng bao trùm lấy cậu. Trong khoảnh khắc, mắt cậu chạm phải ánh mắt kinh hoàng của gã tài xế xe tải.

Á!

Tiếng thét ngắn ngủi nghẹn lại nơi cổ họng, không kịp bật ra khỏi miệng. Cơ thể cậu bị hất tung lên không trung rồi lăn lộn văng quật. Tai cậu chỉ còn cảm nhận được những rung động mãnh liệt, ngay cả tiếng ù tai cũng biến mất. Một cơn đau dữ dội ập đến, đè nghiến lấy toàn bộ cơ thể.

Trong tầm mắt đang dần nhuộm đỏ, cậu nhìn thấy cuộn băng video thò ra khỏi chiếc túi nilon đen ở một góc. Máu thấm đẫm vào cuộn băng đã vỡ nát.

Đó là điều cuối cùng. Trước khi Seojun kịp hiểu cái chết là gì, cái chết đã tìm đến cậu.

Và rồi, Seojun được sinh ra trong một gia đình nhập cư thế hệ thứ ba đang theo đuổi giấc mơ Mỹ.

"Lúc đầu mình còn tưởng là được luân hồi chuyển kiếp nên cũng mừng thầm."

Seojun vừa càu nhàu vừa sắp xếp lại những hộp sữa Pound Milk mà Bobby đã nhanh tay xoay ngược lại. Xét một cách logic, trong hoàn cảnh đó, chẳng ai lại nghĩ đến việc mình bị nhập hồn vào phim cả.

Nơi cậu được ban cho cuộc đời mới chính là New York. Tại thành phố tràn ngập những sự ngưỡng mộ ấy, dây rốn của Seojun đã được cắt lìa. Thế nhưng, trong bộ não bé xíu của cậu khi đó chẳng còn sót lại chút ký ức nào về tiền kiếp cả.

Cũng phải thôi, thời điểm định hình cái tôi của mỗi đứa trẻ là khác nhau, và ít nhất là đối với Seojun, cậu chỉ bắt đầu nhận thức được bản thân vào khoảng năm 6 tuổi.

Nói cách khác, đó là sau khi gia đình cậu chuyển đến Tomtittot. Đứa trẻ sơ sinh hạnh phúc từng cất giữ kỹ càng những ký ức về cuộc đời trước đó ở gần cuống não, rồi cứ thế để mặc cha mẹ dắt đi đâu thì đi, miệng thì cười toe toét chảy cả dãi, bỗng chốc tắt ngóm nụ cười khi nhìn thấy tấm biển báo: "Chào mừng bạn đến với Tom-titt-ot".

Cái tên địa danh quen thuộc đến lạ lùng ấy khiến bộ não non nớt trong hộp sọ mềm yếu cảm thấy bất an. Seojun, lúc đó đang ngồi lọt thỏm trong ghế trẻ em trên xe hơi, bỗng đánh rơi con gấu bông đang cầm trên tay xuống sàn. Đôi má phúng phính của cậu run rẩy bần bật.

Cha mẹ Seojun chỉ nghĩ đơn giản đó là sự nhõng nhẽo thường thấy ở trẻ con, hoặc có chăng là sự tò mò với một vùng đất mới. Lúc đó, Seojun sáu tuổi - kẻ bất đắc dĩ phải bắt đầu lôi những ký ức tiền kiếp ra - cũng thầm tự nhủ trong lòng rằng chắc do mình quá nhạy cảm thôi.

Thế nhưng, khi chạm mặt cô bé sống ở ngôi nhà đối diện với nhà mới của mình, cậu đã thực sự chết lặng vì kinh hãi. Đó là một cô bé xinh xắn, kém Seojun hai tuổi. Được cha mẹ dắt đến để làm quen với hàng xóm mới, Seojun chập chững bước đi mà lòng tràn ngập sự tuyệt vọng.

Cô bé ấy tên là Christina Toolbox.

Không sai vào đâu được, đó chính là nữ chính trong bộ phim 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》.

"Thấm thoát mà đã 14 năm trôi qua rồi."

Seojun đã cố gắng hết sức. Dù nhà ở gần nhau nên thỉnh thoảng vẫn phải chạm mặt, nhưng cậu luôn nỗ lực giữ khoảng cách. Có vẻ như sự cố gắng đó đã có thành quả, Christina và Seojun chỉ dừng lại ở mối quan hệ xã giao hời hợt. Nhìn Christina lớn lên với gương mặt giống hệt nữ diễn viên trong ký ức, Seojun không khỏi rùng mình. Nỗi kinh hoàng đích thực hóa ra lại ở ngay sát vách.

Vấn đề không chỉ dừng lại ở đó. Thỉnh thoảng, những ảo ảnh không rõ nguồn gốc lại lóe lên trước mắt cậu! Những hình ảnh với tông màu nguyên bản cực mạnh dính chặt lấy mí mắt đã đẩy Seojun vào tình trạng mất ngủ trầm trọng. Chỉ đến khi bước vào độ tuổi thanh thiếu niên, cậu mới nhận ra bản chất thực sự của những ảo ảnh và ảo thanh đó.

Một chiếc tách trà bị vỡ, một bức thư bị đánh cắp, một chiếc xe đạp bị đổ...

Seojun hiểu rằng những gì mình thấy không phải là ảo giác của kẻ tâm thần, mà là những lời tiên tri. Đồng thời, cậu cũng hiểu ra "vai diễn" của chính mình.

Cậu chính là nhà tiên tri xuất hiện thoáng qua trong 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》, kẻ chuyên tung ra những lời nguyền rủa núp bóng lời tiên tri trước khi nhóm chính diện đến khu cắm trại, nhằm gieo rắc sự khó chịu và tạo ra những điềm báo. Một tiếng sét đánh ngang tai Seojun.

Đây không phải là luân hồi. Đây là nhập hồn vào phim!

Trớ trêu thay, cậu lại nhập hồn thành nhà tiên tri trong một bộ phim kinh dị. Biết được "vai diễn" của mình, Seojun chẳng thể nào khiêm nhường mà chấp nhận sự thật tàn khốc ấy. Thử nghĩ mà xem. Khu phố mà bạn vừa chân ướt chân ráo chuyển đến lại là địa điểm được ấn định cho một cuộc tàn sát quái gở, thì đố ai mà không ngứa ngáy lòng bàn chân, chỉ muốn tìm đường tẩu thoát cho rảnh nợ.

'Mình cũng từng thử chuồn khỏi cái xứ Tomtittot này rồi cơ mà.'

Thế nhưng, sức mạnh kiềm tỏa của bộ phim kinh dị này quả thực quá khủng khiếp.

Ngay khi nhận ra bộ mặt thật của Tomtittot, Seojun đã bám lấy bố mẹ đòi nằng nặc phải chuyển nhà ngay lập tức. Thái độ của cậu lúc đó kích động đến mức gần như lên cơn co giật.

Ấy thế mà, cặp bố mẹ vốn cưng chiều con cái hết mực bỗng chốc quay ngoắt 180 độ, cấm tiệt cậu bước ra khỏi Tomtittot dù chỉ nửa bước. Dù cậu có mè nheo kêu nhớ ông cậu năm nào cũng tặng quà Giáng sinh đi chăng nữa thì cũng vô ích. Seojun vẫn còn nhớ như in. Nỗi kinh hoàng bóng nhẫy và sự điên loạn đỏ ngầu vằn lên trong đôi mắt của họ lúc bấy giờ.

Ánh mắt đó chính là một loại chỉ thị. Một lời ám chỉ rằng chừng nào cậu chưa diễn tròn vai của mình, thì đừng hòng thoát khỏi cái lồng Tomtittot này. Móng tay của mẹ bấu chặt đến tứa máu vào bắp tay cậu, cùng ánh mắt nóng rực như sắt nung của bố khi ông hì hục gắn ổ khóa vào cửa phòng, tất cả đã trói nghiến Seojun lại như một sợi thừng thô ráp.

"Nhưng mà, chuyện đó cũng sẽ kết thúc vào ngày hôm nay thôi."

Đôi môi mỏng mấp máy. Giọng nói cáu kỉnh vang lên nhè nhẹ trong không gian cửa hàng tiện lợi vắng lặng. Hôm nay là mùng 4 tháng 7. Cái ngày Quốc khánh mà mọi biến cố thường hay đổ ập xuống trong mấy bộ phim kinh dị. Và Christina cùng đám bạn của cô vừa mới khởi hành đến khu cắm trại.

Một ngày tàn khốc đang chực chờ bọn họ ở phía trước. Cơ mà điều đó thì can hệ gì đến Seojun cơ chứ? Cậu vốn là một kẻ ích kỷ. Cậu dửng dưng đứng nhìn nỗi đau đớn đã được dọn sẵn cho những kẻ, dù chưa đến mức gọi là bạn bè, nhưng cũng thừa sức xếp vào hàng người quen. Cậu đã ném cho bọn họ một lời tiên tri chẳng khác nào những câu lảm nhảm vớ vẩn, coi như làm nốt cái nghĩa vụ cảnh báo.

Khóe miệng Seojun run lẩy bẩy, mồ hôi đọng lại nhơm nhớp bên trong lớp găng tay y tế. Cậu tuyệt đối không muốn bị cuốn vào cái môi trường phim kinh dị – nơi mà tỷ lệ sống sót vốn dĩ đã ít ỏi đến đáng thương. Đó cũng chính là lý do cậu ngoảnh mặt làm ngơ với Christina và Johan, những kẻ xét theo một góc độ nào đó, cũng tính là bạn thuở nhỏ của cậu.

Dù ký ức về các nhân vật khác ngoài Christina có hơi mờ nhạt, nhưng kinh ngạc thay, nhóm năm người cậu vừa chạm mặt hôm nay lại khớp y chang với đội hình trong phim.

Anh chàng tiền vệ Johan, cô nàng đội trưởng đội cổ vũ Airy cùng gã bạn trai William, và cuối cùng là thằng Bobby có cũng như không.

Tương lai của Christina và đám bạn đã rõ rành rành. Đầu tiên, tại khu cắm trại, thằng Bobby sẽ dùng mấy trò cợt nhả để mua vui, rồi cả bọn sẽ thoả thích bơi lội dưới hồ hoặc nướng thịt BBQ ăn uống no say. Hoàn toàn mù tịt về thứ đang ẩn náu dưới đáy hồ kia...

Và cả Airy cùng William nữa. Hai đứa này đích thị là cặp tình nhân điển hình chuyên làm nền trong phim kinh dị. Kiểu vai diễn mà hễ cứ lôi nhau ra chỗ rừng rậm hoang vắng để "hành sự" là y như rằng chuốc lấy cái chết thê thảm.

"Hừm..."

Không giấu nổi vẻ mặt ủ dột, Seojun lắc lắc đầu. Cú vung vẩy khiến những lọn tóc đen nhánh, mảnh dẻ rũ xuống lòa xòa trước trán. Dù sao thì đó cũng là chuyện không thể vãn hồi.

Cứ nhìn cái cách bọn họ nhất quyết rủ nhau đi cắm trại đúng vào ngày Quốc khánh mà xem. Lực kéo của kịch bản phim quả nhiên vô đối. Thế giới này vẫn sẽ vận hành theo đúng quy luật của nó, và đám nhân vật chính sắp sửa phải trải qua một ngày kinh hoàng tột độ.

'Tội nghiệp thật đấy, nhưng biết làm sao được.'

Thương xót là một chuyện, nhưng thực tại lại là chuyện khác. Seojun bần thần chà xát mạnh quả chanh nhỏ xíu rớt lại trong rổ trên quầy thu ngân. Đây là lúc cậu nên mở tiệc ăn mừng vì cái vai diễn cỏn con, nhỏ bé đến đáng thương của mình rốt cuộc cũng đã hạ màn.

Với cõi lòng nhẹ nhõm hẳn đi, cậu bắt đầu mơ mộng về tương lai. Một khát vọng thuần khiết, chứ chẳng phải mớ ảo ảnh hỗn độn vẫn thường che mờ tầm mắt cậu.

Phải mua một chiếc xe bán tải mới được. Cậu vừa ngân nga huýt sáo vừa mường tượng ra một chiếc xe bốn bánh đáng hoàng. Mua xe xong rồi rời khỏi cái khu phố ngán ngẩm này. Nỗi ám ảnh vì bị xe tải tông, cậu đã rũ bỏ từ lâu rồi. Sống trên đời, trong cái tình cảnh đột nhiên bị ném vào thế giới phim kinh dị còn xảy ra được, thì mấy cái chuyện tai nạn giao thông đành phải chấp nhận thì trong lòng mới thấy thoải mái.

Trước Tiếp