Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
0. Lời cảnh báo điềm gởChàng thanh niên mặc chiếc áo gile đồng phục đỏ chót như người ủng hộ đảng Cộng hòa đang xoa cằm trước quầy đồ uống. Cậu v**t v* chiếc cằm nhẵn nhụi không một cọng râu, khẽ lầm bầm. Phải sắp xếp cái bảng trưng bày lộn xộn và phức tạp này như thế nào đây?
Sữa sắp hết hạn sử dụng đáng nhẽ phải được xếp lên hàng đầu, nhưng trớ trêu thay, trên bao bì lại in chình ình cái bản mặt chướng mắt của Bobby.
Được mệnh danh là siêu tân tinh đỏ của ngành bơ sữa, sữa của trang trại Penny & Pound đã thống trị cả vùng Tomtittot. Đương nhiên, cửa hàng tiện lợi Hamong cũng nhập loại sữa Pound Milk có hình quả bóng bay màu đỏ chót này. Pound Milk có vị béo ngậy, đậm đà nên rất được người dân ưa chuộng. Hơn hết là giá cả lại rẻ.
Thế nhưng, không biết chủ trang trại Penny & Pound nổi hứng gì mà lại đi tuyển người mẫu quảng cáo sữa từ những người bình thường. Đối với Seojun, đây quả thực là một chuyện xui xẻo tột cùng. Sao cứ phải là Bobby trúng tuyển cơ chứ? Seojun thực sự cực kỳ ghét phải nhìn thấy cảnh Bobby cầm quả bóng bay đỏ cười toe toét.
Đã là một nhân viên mẫu mực thì không được để tư thù cá nhân xen vào công việc, nhưng ở ngay tại Tomtittot, một vùng quê hẻo lánh góc kẹt của bang California, Mỹ này thì chuyện đó hoàn toàn có thể. Ngay cả cửa hàng trưởng Fred Frank còn bỏ bê cửa hàng, thi thoảng mới ló mặt tới, thì việc đòi hỏi một người thậm chí không phải là nhân viên chính thức như Seojun có lòng trung thành với công việc quả là một chuyện hoang đường.
Cậu nhanh chóng đưa ra quyết định. Được rồi, quay mặt thằng Bobby sang một bên đi.
Khi nụ cười hở lợi của Bobby Thompson biến mất, thứ đập vào mắt chỉ là bảng thành phần dinh dưỡng nhàm chán chi chít những con số nhỏ xíu. Seojun nhìn hộp sữa ướt đẫm sương lạnh, hài lòng phủi tay.
Đó là một thay đổi tích cực nho nhỏ mà cậu cảm nhận được trong cái cửa hàng tiện lợi dường như còn tồi tàn hơn mọi ngày này. Dù cho tiếng cao su cọ xát từ lòng bàn tay đeo găng y tế vang lên có chút chói tai, nhưng thế này cũng coi như là có lãi rồi.
Cửa hàng tiện lợi nằm trơ trọi bên con đường hẻo lánh mang lại cho Seojun một khoản tiền tiêu vặt kha khá. Có đánh chết cậu cũng không dám nhận đây là một công việc tuyệt vời, nhưng lượng khách trung bình một ngày chưa tới mười người, rảnh rỗi đến mức không thể phủ nhận đó là một ưu điểm lớn.
Seojun đấm đấm đôi chân tê rần vì ngồi xổm quá lâu rồi đứng dậy. Ánh mắt cậu dán vào kim đồng hồ. Phía trên cánh cửa kính mờ đục là một chiếc đồng hồ treo tường hình tròn, đã chết ngắc vì hết pin từ sáu ngày trước. Trước khi cửa hàng trưởng Fred bảo sửa, cậu tuyệt đối không có ý định đụng vào cái đồng hồ dính đầy bụi xám ngoét đó.
Vì vậy, đồng hồ vẫn chỉ đúng thời khắc nó dừng lại: 11 giờ 57 phút (còn 3 phút nữa là 12 giờ). Trùng hợp thay, nó lại hoàn toàn khớp với thời gian thực tế lúc này. Seojun liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay trái.
Sắp rồi.
Bọn họ sắp đến rồi.
Nhìn chiếc đồng hồ bất động, tim cậu đập thình thịch. Cậu vội vàng tháo găng tay, chùi lòng bàn tay đẫm mồ hôi vào áo gile rồi lảo đảo bước về phía quầy thu ngân. Bọn họ không đời nào bỏ qua cửa hàng tiện lợi duy nhất nằm trên con đường dẫn vào khu cắm trại. Seojun quá hiểu cái tính tình có phần buông thả và bất cẩn của đám người đó.
Và còn một lý do nữa khiến cậu dám chắc điều đó. Cậu đã nhìn thấy. Do đó, bọn họ nhất định sẽ đến đây.
Con số trên đồng hồ điện tử nhảy vạch. Cậu lại đeo găng tay vào. Bình thường cậu sẽ thấy bức bối, nhưng hôm nay cậu chẳng màng tới điều đó. 11 giờ 58 phút. Mắt Seojun không chớp lấy một cái, chằm chằm nhìn vào mặt kính trầy xước của chiếc đồng hồ. Vài chục giây trôi qua. 11 giờ 59 phút. Đôi mắt hằn đầy tia máu đỏ rực hướng về phía cánh cửa đóng kín. Những bóng đen mờ ảo bắt đầu lởn vởn.
Cuối cùng, khoảnh khắc mặt trời đi qua kinh tuyến chuẩn đã đến. Đúng lúc đồng hồ đeo tay vang lên tiếng bíp báo thức đều đặn, cánh cửa bật mở. Trái với vẻ ngoài sờn cũ ở các mép, cánh cửa di chuyển thật êm ái mà không phát ra bất kỳ tiếng động chói tai nào.
"Đấy, tớ đã bảo mua ở siêu thị từ trước đi mà không nghe."
Người bước vào đầu tiên là Christina, một cô nàng nổi bật hơn bất cứ ai. Mái tóc vàng óng ả xõa dài qua lưng, chiếc kính râm màu xanh hờ hững trên đầu khiến cô thiếu nữ tuổi teen trông chững chạc hơn hẳn. Trái lại, những đốm tàn nhang rải rác trên má phải lại mang nét đáng yêu như một đứa trẻ.
Vẻ ngoài có phần mâu thuẫn của Christina lại mang đến cho Seojun một loại xác tín. Nói chính xác hơn là dập tắt mọi nghi ngờ. Nhan sắc vượt trội của Christina, nhìn góc nào cũng đích thị là khuôn mẫu của một "nhân vật chính".
Ngay sau đó, nhân vật thứ hai xuất hiện.
"Sao đâu chứ. Tới cửa hàng tiện lợi rồi thì ổn thôi mà. Với lại bia thì phải uống lạnh mới đã."
Đó là Airy, bạn của Christina. Cô nàng nhẹ nhàng gạt đi lời cằn nhằn, nở nụ cười tinh nghịch. Giọng nói vui vẻ của cô vang vọng khắp cửa hàng. Mái tóc nâu buộc cao, áo hai dây màu trắng kết hợp cùng chiếc quần soóc ngắn cũn cỡn chỉ vừa che khuất đùi, khoác ngoài là chiếc áo gió mùa hè mỏng nhẹ, trông cô nàng toát lên vẻ năng động, khỏe khoắn. Quả là một phong cách đối lập hoàn toàn với cô nàng Christina giản dị trong chiếc quần jeans dài và áo sơ mi cộc tay.
Airy ngoảnh mặt lại, cười rạng rỡ.
"Mà sao cậu biết ở đây có cửa hàng tiện lợi vậy Johan? Chỗ này nói thật là hơi... góc kẹt đấy."
Vừa nghe đến tên Johan, Seojun đã âm thầm nuốt nước bọt. Johan Gentil, chàng tiền vệ cao 1m94. Ở cái thị trấn nhỏ bé Tomtittot này, chẳng có thanh niên nào là không biết đến cậu ta. Đương nhiên, bao gồm cả cô nàng Christina xinh đẹp kia nữa.
Johan bước vào cửa hàng, khẽ cúi đầu. Thay vì trả lời Airy, ánh mắt cậu ta lại chạm phải Seojun. Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng Seojun chẳng thấy vui vẻ chút nào. Trái với mong muốn của Seojun là cậu ta sẽ ngó lơ mình, đôi mắt xanh thẳm tối tăm như vùng biển mùa đông kia lại ánh lên ý cười, cất tiếng chào.
"Hôm nay cậu cũng làm việc à? Chăm chỉ thật đấy."
Giọng Johan vang dội. Chắc là do chất giọng của cậu ta vốn dĩ đã lớn. Nhờ thế mà đám Bobby và William đi theo ngay phía sau, cùng với Christina và Airy đã vào từ trước, đồng loạt hướng ánh nhìn về phía Seojun. Cái cảnh tượng bị đám học sinh nổi tiếng trong trường dòm ngó từ đầu đến chân quả thực khá là khủng khiếp.
Nhân tiện thì, Seojun rất muốn gạch tên Bobby ra khỏi cái nhãn mác "người nổi tiếng" kia, nhưng vì loại sữa Pound Milk chết tiệt đó mà cậu không thể làm vậy. Nhờ Pound Milk, Bobby đã thực sự bước chân vào hàng ngũ người nổi tiếng. Seojun thầm thề trong vòng hai tháng tới sẽ cạch mặt Pound Milk.
Trái ngược với Seojun, kẻ chắc hẳn đã lấp đầy tủ lạnh lẫn tủ đông nhà mình bằng Pound Milk - Bobby Thompson - đang xấc xược chỉ ngón tay thẳng vào mặt cậu.
"Gì đây, mày làm việc ở chỗ này à?"
Bobby cố hết sức rướn chiếc cổ dài ngoẵng và ưỡn cặp vai thấp bé của mình ra. Chắc cậu ta đang cố gồng mình lên để trông phong độ nhất có thể khi đứng giữa William - một cầu thủ bóng bầu dục tương lai - và Johan - nam sinh đẹp trai nhất trường. Thế nhưng, dưới tác động của khung xương và lượng mỡ bẩm sinh, tư thế của cậu ta lại khiến người ta liên tưởng đến một con thằn lằn cổ diềm.
Nhưng thằn lằn cổ diềm thì vẫn có thể cắn người. Seojun thầm mong nét mặt mình vẫn giữ được vẻ bình thản, trầm giọng đáp lời.
"Ừ."
"Mày ăn nói với khách hàng kiểu gì đấy? À mà, thôi. Trông cũng hợp với mày đấy chứ."
Đang định lớn tiếng gây sự, Bobby liếc nhìn thái độ của mấy cô gái rồi vội chuyển hướng. Cậu ta cố tình vươn tay qua quầy thu ngân để vỗ vai Seojun. Seojun nhíu mày, hất mạnh mu bàn tay của Bobby ra. Về độ thiếu cơ bắp thì cả hai kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng vì thể hình của Seojun vượt trội hơn hẳn nên Bobby lập tức kêu oai oái.
"Á ui! Mày làm cái trò gì với khách thế hả?"
"Có mùi cà chua chua loét. Mày không tắm từ hôm qua đúng không?"
"Gì, mày, mày nói gì!"
Mặt Bobby đỏ lựng lên như quả cà chua. Mới ngày hôm qua, cậu ta cũng lại gần định chơi khăm Seojun giống hôm nay thì tự nhiên bị ăn đòn một vố. Tự dưng bị biến thành kẻ ở dơ, Bobby vội đưa mắt nhìn xung quanh rồi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
"Tao thì khác với ai đó, tao sắp ra hồ chơi rồi. Dù sao thì lát nữa cũng sẽ ngâm mình trong nước thôi. Mà công nhận, thấy mày làm việc chăm chỉ trong cái ngày đẹp trời thế này tuyệt thật đấy. Cứ làm ở đây cả đời đi nhé? Hoặc không thì, nghe bảo thằng Stephen - đứa bạn duy nhất của mày - đang đam mê mấy kênh mua sắm trên tivi lắm, mày thử sức với cái đó xem sao. Dù sao thì mày cũng chẳng bao giờ dám mơ đến việc được đi chơi vui vẻ như tụi tao đâu. À, Tina! Cậu đã chuẩn bị đồ bơi để mặc ở khu cắm trại chưa? Loại s*x* ấy nhé."
"Bớt nói nhảm đi, Bobby. Thích đồ bơi s*x* thì cậu tự đi mà mặc. Với lại cậu không tắm từ hôm qua thật đấy à?"
"Đừng có lại gần bọn này, Bobby. Cậu ra ghế sau ngồi đi, à không, chui vào cốp xe luôn đi."
"Tớ, tớ đùa chút thôi mà. Christina, Airy!"
Airy giơ ngón giữa lắc lắc trước mặt Bobby. Nhưng cái thằng tưởng chừng sẽ nhảy dựng lên ăn vạ cả tuần trời ấy bỗng nín bặt rồi bắt đầu cười nhăn nhở. Đi guốc trong bụng cũng biết cậu ta đang nghĩ gì. Sự phấn khích không giấu giếm hiện rõ trên cái bản mặt cứ thi thoảng lại liếc trộm Seojun.
Sự tự mãn tuôn trào rần rần khi cậu ta được đứng chung hàng ngũ với Madonna của trường - Christina, cô nàng đội trưởng đội cổ vũ quyến rũ nhất - Airy, một William có tương lai xán lạn và một Johan hoàn hảo về mọi mặt. Và ánh mắt ti hí của cậu ta chứa đầy sự giễu cợt dành cho Seojun, kẻ không được đi cùng bọn họ.
Nhưng Seojun thực tâm chẳng hề ghen tị chút nào. Bởi vì những đau đớn và tương lai mà bọn họ sắp phải gánh chịu vẫn đang hiện lên rành rành ngay trước mắt cậu.
Cậu bình tâm lại khi nghĩ về cái tương lai đã được dọn sẵn cho tên ngốc đó. Tức giận thì được cái tích sự gì cơ chứ. Cái vai thằng ngu chuyên đi gạ gẫm con gái thì xưa nay sống đâu có thọ.
Phát ngán với thái độ của Bobby, Christina và Airy ôm một mớ bia và snack đặt lên quầy thu ngân. Có vẻ như họ muốn thanh toán cho nhanh rồi túm cổ tên ngốc kia đi cho khuất mắt.
"Lấy xiên nướng BBQ chưa?"
"Pin đèn pin liệu có thiếu không nhỉ?"
"Pin mới nên nhiêu đây là đủ rồi. Ở khu cắm trại chắc cũng có đồ dự phòng."
Trong lúc Johan và William đang tán gẫu, Seojun vung đôi tay điêu luyện quét mã vạch. Cậu tính tiền luôn cả hộp sữa Pound Milk khốn kiếp mà Bobby lén lút tuồn vào.
"Tất cả hết 56 đô la 31 xu."
"Jun này, cậu có gợi ý loại thuốc lá nào không?"
"……."
Tiếng gọi thân thiết của Johan lại một lần nữa kéo mọi ánh nhìn trong cửa hàng tiện lợi về phía Seojun. Chàng trai vóc dáng cao lớn tỳ tay lên quầy thu ngân, chống cằm.
Bình thường việc thu cái thân hình đồ sộ kia lại một cách gượng gạo trông sẽ rất tức cười. Nhưng Johan lại biết cách thu mình đầy khéo léo hệt như một chú cún con vô hại. Seojun tảng lờ cảm giác gai ốc nổi rần rần trên da, lôi ra một bao thuốc lá được đồn là dở tệ nhất.
"11 đô la."
Khóe môi Johan khẽ nhếch lên. Cậu ta rút tờ tiền nhàu nhĩ từ túi quần sau ra. Ở bên cạnh, Bobby càu nhàu kêu bán đắt chém cổ, nhưng giá cả đâu phải do Seojun định ra.
Seojun nhanh tay in biên lai. Sau đó, cậu đưa ra tờ biên lai cùng với một quả chanh. Johan nghiêng đầu hỏi.
"Đây là gì vậy?"
"Đây là một loại trái cây tên là chanh. Rất chua."
"Ra là vậy. Cái này gọi là chanh hả? Cảm ơn vì đã chỉ cho tớ thứ tớ chưa biết nhé."
Johan vừa hùa theo câu trả lời nhạt nhẽo ấy vừa lăn lộn quả trái cây trong tay - nói quá lên thì nó trông bé xíu như hạt phỉ vậy. Ánh mắt dính chặt của cậu ta quả thực khiến người ta áp lực. Seojun đành cố vắt óc nghĩ lý do.
"Cậu nhìn bao bì thuốc lá đi? Hàng tặng kèm đấy. Tận hưởng cùng chanh, xì gà chanh. Xì gà chanh."
"Ra là vậy."
Nhét nguyên bao thuốc chưa bóc vào túi, Johan quay sang nói với Seojun.
"Jun này, tụi này định lên khu cắm trại, cậu muốn đi cùng không? Ở đây cũng chẳng có khách mà. Đứng thừ người ra cả ngày làm gì, đi chơi với tụi này đi."
"Gì cơ?"
Nói đúng sự thật đôi khi cũng là một cái tội, thế mà Johan lại tỉnh bơ vạch trần hiện thực phũ phàng ấy. Người kinh ngạc trước lời đề nghị của Johan không chỉ có mỗi Seojun. Đám Christina, Airy, William và cả Bobby đều giật nảy mình. Bobby cất cái giọng the thé lên ngăn cản.
"Cậu nói gì vậy Johan! Cái, cái thằng đó thậm chí còn chẳng phải 'Baby Rumpelstiltskin' (dân gốc bản địa) nữa kìa!"
Nói tóm lại ý cậu ta là Seojun không phải dân gốc ở đây. Seojun nhìn Bobby với ánh mắt ái ngại cho sự thảm hại đó. May thay, ánh mắt của cậu và những người khác đều từa tựa nhau nên cũng không lộ liễu lắm.
Với cả 'Baby' á! Trạc tuổi này rồi Seojun cũng chẳng có lấy nửa điểm hứng thú với cái danh xưng đó.
Christina thở dài. Cô thay mặt cái tên Bobby thiếu tinh tế và thiếu đủ thứ kia lên tiếng xin lỗi.
"Xin lỗi cậu nhé, Jun. Mà đúng như Johan nói đấy, cậu có muốn đi chơi với tụi này không? Đương nhiên là nếu cậu xin nghỉ làm được."
Khác với Johan, Christina không nói theo cái kiểu "cửa hàng chẳng có mống khách nào thế này thì có gì mà phải đắn đo". Nhưng câu trả lời của Seojun đã được định sẵn ngay từ đầu. Cậu cự tuyệt cả lời nói trúng tim đen của Johan lẫn lời đề nghị thân thiện của Christina.
"Không. Tớ không đi đâu."
Nhưng cậu không chỉ đơn thuần là từ chối. Seojun lẩm bẩm bằng một giọng u ám.
"Các cậu cũng nên cẩn thận đi thì hơn. Máu sẽ trút xuống từ bầu trời âm u kia, và mặt hồ sẽ cuộn sóng rít gào đi săn lùng vật hiến tế. Nếu một sinh vật ướt nhẹp với vô số chân bò tới nơi mà con lợn bị đâm xuyên qua móc câu vừa chật vật chạy thoát, tớ khuyên cậu nên ném thứ quả màu vàng ra. Tốt nhất là đừng có đến bãi cắm trại Hamong. Chẳng phải các cậu vẫn còn quá trẻ để tự chuốc lấy bài học về sự rực rỡ, cao quý và chói lọi của sinh mệnh hay sao?"
Bài diễn văn dài dằng dặc của Seojun vừa kết thúc, biểu cảm trên mặt đám khách trong cửa hàng đồng loạt trở nên vô cùng đặc sắc.
"Seojun này, cậu không phải đang ngủ mớ đấy chứ? Mở to mắt ra xem nào."
Christina tốt bụng lên tiếng lo lắng đầu tiên.
"Hôm nay trời quang mây tạnh mà?"
Airy ngó nghiêng ra bên ngoài cửa hàng tiện lợi, lầm bầm.
"Thấy chưa, tao đã bảo thằng này là kẻ dị hợm mà! Cái đồ ảo tưởng mình là nhà ngoại cảm dỏm!"
Bobby nhăn nhúm mặt mày, hầm hầm đẩy lưng đám bạn. Ngay cả Christina và Airy, những người ban nãy còn chỉ trích hành động của Bobby, giờ cũng vội vã gom đồ rồi chuồn lẹ khỏi cửa hàng.
Chỉ có Johan là dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu, nhưng Seojun chỉ phẩy phẩy hai bàn tay. Cậu cũng nhiệt tình phóng đi ánh mắt với thông điệp "biến lẹ giùm". Seojun tuyệt đối không có ý định dính líu đến nhóm của Christina. Dây dưa với cô nàng là chuyện ngàn vạn lần không được phép xảy ra.
Bởi vì thế giới này chính là bối cảnh bên trong bộ phim kinh dị ra rạp năm 1999 nhưng chưa trụ được nổi một tuần đã thất bại thảm hại: 《Kẻ Sát Nhân Hồ Máu》!