Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong thâm tâm, cậu vẫn luôn tin rằng vì mình có siêu năng lực ngoại cảm (psychometry) nên kiểu gì cũng sẽ có lối thoát. Thế nhưng, nếu ngã tư đường này là một không gian được tạo ra bằng sức mạnh của ác quỷ, và thêm vào đó, nếu thực sự tồn tại một ác quỷ gây ra những chuyện kỳ dị thế này thì sao đây.
Cơ thể Seojun run bần bật. Cảm giác toát ra từ những lời đồn đại nực cười về ác quỷ mà cậu nghe được ở quán ăn và những chuyện cậu đang trực tiếp trải qua lúc này quả thực rất nhẹ nhàng. Giống như trò đùa của một đứa trẻ, ác quỷ yêu cầu một việc nhờ vả mang tính cợt nhả và rồi biến điều ước thành hiện thực. Chẳng cảm nhận được mảy may một chút sức nặng nào.
Những lời bàn tán về linh hồn, nếu không phải là Seojun nghe thấy thì có lẽ chúng chỉ giống như một trò đùa. Thế nhưng, đối với một người luôn tin chắc vào sự tồn tại của linh hồn như cậu thì bản thân ác quỷ lại là một nỗi khiếp sợ tột độ.
Giờ đã là thế kỷ 21 rồi. Một thế giới ngập tràn thông tin về sự tồn tại của ác quỷ. Những kiến thức và ký ức rỉ ra từ nếp nhăn não bộ kìm kẹp những suy nghĩ của cậu, chỉ chừa lại duy nhất con đường tồi tệ nhất. Cậu đã từng trải nghiệm cái chết. Vì biết nên mới sợ hãi và cố gắng trốn tránh. Ngược lại, ác quỷ là một thực thể vô danh. Seojun không hiểu rõ về ác quỷ. Cậu chẳng nhìn thấy gì ngoài bóng tối bao trùm ngã tư đường. Chẳng biết thứ gì đang rình rập phía sau cái bóng tối đen kịt đó, nên trong lòng càng thêm bất an.
So với khu cắm trại Hamong đầy rẫy máu me thì ở đây cơ thể cậu lại được thoải mái. Nơi đó là một địa điểm được chia cắt bởi một ranh giới mỏng manh như tờ giấy giữa sự sống và cái chết. Là một nơi trải nghiệm hiếm hoi mà cậu có thể dùng chính đôi mắt của mình nhìn rõ từng thành phần cấu tạo nên cơ thể con người. Máu vừa mới được bơm từ tim phun ra như đài phun nước, những mảnh thịt bị băm vằm văng tung tóe khắp nơi. Hơi nóng hầm hập tỏa ra từ xác chết vừa mới tắt thở phả vào má nóng rát. Cậu đã chạy thục mạng đến mức rát cả lòng bàn chân ở một nơi kinh khủng như thế, cuối cùng mới giữ được một mạng mà thoát ra.
Thế nhưng ở đây, tại ngã tư đường này, mọi chuyện lại không giống như lúc khẩn cấp khi mà mọi thứ vụt qua trong chớp mắt. Bị trói chặt toàn thân không thể nhúc nhích và dần dần chìm xuống đầm lầy, liệu cảm giác có giống thế này không? Nỗi tuyệt vọng chầm chậm tiến tới, và một sự thong dong kỳ dị bóp nghẹt lấy cổ cậu. Điệu bộ của Doade mắt xanh lục và Doade mắt đỏ thoạt nhìn lại toát lên vẻ nhàn nhã. Cũng phải thôi, ở ngã tư đường này đâu có phải lo lắng bị hút cạn nội tạng hay toàn thân bị băm vằm. Chỉ là mọi thứ sẽ không bao giờ kết thúc mà thôi.
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bàn tay xoa bóp cái cổ cứng đờ cũng căng cứng đến mức khó gập lại được.
Liệu có ổn không nếu tùy tiện đọc thấu một thực thể như vậy? Liệu có vô tình chọc giận nó không? Lòng bàn tay bên trong lớp găng tay ướt đẫm mồ hôi. Khó khăn lắm mới thoát khỏi nỗi sợ hãi căn bản là cái chết được một bước, thế mà lại xảy ra chuyện này.... Seojun thu vào tầm mắt hình ảnh một thiếu nữ với ánh mắt bướng bỉnh và khóe miệng cộc lốc. Phải phân biệt đâu là ác quỷ trong số những người có điểm khác biệt duy nhất là màu mắt. Cậu l**m đôi môi khô khốc của mình, có một vị tanh của máu.
“Được rồi. Anh biết rồi. Anh sẽ nghe theo lời nhờ vả của mấy đứa.”
“Anh suy nghĩ đúng đấy.”
“Anh quyết định quá muộn màng rồi đấy.”
Lời đáp cộc lốc cũng không thể phá vỡ được quyết tâm kiên định của Seojun. Khuôn mặt cậu trở nên bi tráng. Giờ đây, chỉ còn cách bám víu vào cái định luật trong phim ảnh rằng ác quỷ luôn tuân thủ luật chơi mà thôi. Seojun đành cắn răng chịu đựng cố gắng nhớ lại. Cậu phải lục lọi từng chữ một những lời lải nhải của gã say rượu mà cậu đã nghe tai này lọt tai kia.
‘Gã ta đã nói gì nhỉ? Bảo là ác quỷ tỏa ra khí tức xảo quyệt à.’
Ánh mắt đầy mong đợi hướng về phía Doade mắt xanh lục và Doade mắt đỏ. Dù là ai cũng được, cậu chỉ mong đợi có một người tỏa ra vầng hào quang tà ác. Thế nhưng, bọn họ chỉ mân mê gấu váy với ánh mắt hờ hững, hoặc dùng đôi chân đi dép lê cào cào xuống mặt đường nhựa, hoàn toàn chẳng phát ra bất cứ loại khí tức nào.... Khi sự kỳ vọng vô vọng sắp lụi tàn, một ký ức bất chợt lướt qua trong tâm trí.
‘Ác quỷ có đôi mắt rắn xảo quyệt….’
Mắt rắn. Chắc chắn người đàn ông trung niên đã nói như vậy. Cái đầu rũ xuống yếu ớt từ từ ngẩng lên. Rắn có rất nhiều loại, nhưng thường thì những con rắn sống trên núi sẽ có màu ngụy trang rất mạnh. Những con rắn có màu lá khô hay những con rắn tự nhiên hòa mình vào thảm thực vật xanh tươi trên núi là chuyện rất bình thường. Hơn nữa, rắn cũng tượng trưng cho sự ghen tị. Và có câu nói rằng màu xanh lục là màu của sự ghen tị. Ánh mắt cậu tự nhiên hướng về phía thiếu nữ đang mân mê gấu váy. Đó là Doade mắt xanh lục với vẻ mặt có phần cáu kỉnh và bất mãn.
Hai má phồng lên vì ngậm đầy không khí, đôi môi nhô ra nhọn hoắt như mỏ chim, cái mũi nhăn lại….
‘A, không phải sao?’
Sự chắc chắn vững chãi bỗng chốc lại trở nên lung lay. Biểu cảm mà Doade mắt xanh lục đang thể hiện giống con người không thể chê vào đâu được. Bầu không khí này nếu đã mở miệng đưa ra câu trả lời một cách mù quáng thì sẽ không thể rút lại được nữa. Ngay từ đầu, cậu còn chẳng hiểu rõ "mắt rắn" thực chất có nghĩa là gì, nên lúc này cần phải hết sức thận trọng.
Đối với Seojun, chưa bàn đến chuyện tiên tri, thì giữa cậu và trí não của bản thân cũng chẳng xây dựng được sự tin tưởng nào. Đặc biệt là, cậu đã phải trải qua một khoảng thời gian khổ sở biết bao để chống lại định kiến rằng cứ là người châu Á thì sẽ có năng khiếu toán học cơ chứ.... Sau khi đưa ra quyết định cuối cùng, cậu gạt đi ánh mắt mơ hồ và nhìn thẳng vào các thiếu nữ.
“Được rồi, đằng nào cũng đã đến nước này, Doade, và Doade. Cho dù mấy đứa có chứng minh bản thân là hàng thật bằng cách nào đi chăng nữa thì anh cũng không có cách nào kiểm chứng được. Thay vào đó, mấy đứa hãy giải thích lý do tại sao màu mắt của mấy đứa lại khác nhau đi.”
Ngay khi câu hỏi vừa dứt, Doade mắt xanh lục đã vội vã đáp.
“Màu mắt là di truyền từ dòng họ bên nội. Bố, ông nội, và cả cụ cố nội đều có màu mắt xanh ngọc bích cao quý và xanh biếc.”
Doade mắt đỏ xen ngang và cất lời.
“Màu mắt là di truyền từ dòng họ bên ngoại. Mẹ, bà ngoại, và cả cụ cố ngoại đều có màu đỏ tuyệt đẹp như hồng ngọc!”
Chẳng khác nào chỉ thay đổi vài từ trong câu nói của Doade mắt xanh lục. Đương nhiên là Doade mắt xanh lục trừng mắt dữ tợn. Tuy nhiên, thay vì nổi giận, cô bé lại cười rạng rỡ và lục lọi trong túi áo.
“Đúng rồi, tôi có ảnh đây. Bức ảnh chụp cả gia đình luôn đấy.”
Doade mắt xanh lục chìa ra một bức ảnh cũ kỹ. Lông mày Seojun giật giật. Bằng chứng mà cô bé đưa ra có hai vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Thứ nhất, chẳng có gì ngạc nhiên khi đó là bức ảnh đen trắng, nên không có cách nào biết chính xác mắt của Doade và gia đình cô bé có màu gì.
Thứ hai, thậm chí Doade trong bức ảnh còn đang nhắm mắt.
“…….”
Khi Seojun mím chặt môi và nhìn Doade mắt xanh lục, thì Doade mắt đỏ với khuôn mặt giống hệt đã cười khẩy.
“Đồ ngốc! Ảnh thì tao cũng có. Nhưng vì không có tác dụng gì nên tao mới không thèm lôi ra đấy.”
Đúng như lời Doade mắt đỏ nói. Một bức ảnh đơn sắc thiếu đi giá trị của một bằng chứng.
Trừ việc đang ngủ say ra, Doade trong bức ảnh giống hệt với các thiếu nữ đang đứng trước mắt. Doade buộc ruy băng đen đang ngồi trên một chiếc ghế tao nhã và tựa người vào lưng ghế. Cô bé đang nhắm nghiền hai mắt có lẽ vì đang ngủ, còn hai người nam nữ có vẻ như là bố mẹ đang đứng sau ghế và nhìn chằm chằm về phía trước. Trên sàn nhà la liệt đủ loại đồ chơi. Có một viên xúc xắc to bằng nắm tay trẻ con chỉ đổ đúng mặt một chấm, một bàn cờ, cùng với một con búp bê bằng sứ nhỏ thò đầu ra từ phía sau chân ghế. Quả đúng như lời cô bé nói, đây không phải là sở thích của bọn trẻ thời nay.
Trái ngược với khung cảnh xinh xắn, bố mẹ của Doade lại mang một biểu cảm vô cùng bi tráng. Khuôn miệng không nở nụ cười cứng đờ, và vùng da quanh mắt thì tối sầm. Nếu không có những bàn tay đặt lên vai nhau như để nương tựa, có lẽ cậu đã buột miệng hỏi một câu thiếu suy nghĩ rằng liệu có phải bất hòa giữa hai người họ đang ở mức độ nghiêm trọng hay không. Không rõ đây có phải là ảnh chụp theo concept hay không mà trang phục của họ cũng giống với bức chân dung trong mặt dây chuyền. Nhìn bức ảnh toát ra bầu không khí u ám, cậu cảm thấy đầu óc mình như cũng muốn nhũn ra.
‘Đau đầu thật đấy. Mà ngay từ đầu, mắt rắn là cái gì cơ chứ?’
Đối với Seojun, thật vô cùng đáng tiếc là không hề xảy ra chuyện thiếu nữ trong bức ảnh mở trừng mắt. Khác với Doade ở hiện thực, Doade được chụp trong ảnh lại vô cùng ngoan ngoãn.
Cậu có vò gãi phần tóc cọ cọ vào gáy đi chăng nữa thì sự phiền muộn cũng chỉ càng thêm sâu sắc. Cậu nheo mắt lại và xâu chuỗi hành động của Doade mắt xanh lục và Doade mắt đỏ.
Trước tiên, Doade mắt xanh lục đã khá nỗ lực trong việc tự bào chữa cho bản thân một cách rất chân thành. Nhưng chẳng phải người ta vẫn nói "có tật giật mình" sao? Thái độ của cô bé có thể coi như là việc lên tiếng biện minh trước cả khi có ai đó vặn vẹo. Thêm vào đó, bức ảnh mà cô bé tự tin đưa ra cũng chẳng thể chứng minh được Doade mắt xanh lục là con người.
Thế nhưng, cũng rất khó để khẳng định Doade mắt đỏ mới là Doade thật. Doade mắt đỏ chủ yếu là nhạo báng Doade mắt xanh lục hoặc chậm một nhịp mới tuôn ra chuyện quá khứ. Thay vì chủ động lên tiếng trước, cô bé lại bắt bẻ sau lưng. Có rất nhiều lý do để nghi ngờ.
Trong lúc Seojun đang đau đầu suy nghĩ đến mức muốn nổ tung, hai Doade vẫn cắn xé nhau như chó với khỉ.
“Cái con ác quỷ xấu xa này. Đừng có làm cái điệu bộ đó với khuôn mặt của tao, bực mình lắm đấy!”
“Nực cười, mày mới là đứa bớt nói mấy lời nhảm nhí đi. Cái đuôi của mày đã lòi ra hết rồi kìa. Xúc xắc đã được gieo rồi đấy hiểu chưa!”
“Biết cái gì mà cũng học đòi nói danh ngôn thế hả?”
Bàn tay đang gãi đầu chợt khựng lại. Những thiếu nữ đang cấu xé nhau như mèo phản chiếu trong đôi đồng tử đen bóng như đá hắc diện thạch. Giọng nói giống nhau đến mức cậu không thể phân biệt được ai là người đã nói câu đó. Giả sử có một Doade trốn đi rồi cất tiếng, chắc Seojun sẽ lầm tưởng là cô bé đang tự hỏi tự trả lời mất. Nhưng điều quan trọng không phải là ai đã nói, mà là nội dung của câu nói đó.
“Xúc xắc?”
Mặc dù chỉ thốt ra một từ ngắn ngủi nhưng cổ họng lại khô khốc. Doade mắt đỏ liếc nhìn cậu một cái. Doade mắt xanh lục cũng bắt chước nhìn Seojun rồi có vẻ như mất hứng thú, khoanh tay lại và buông lời cay nghiệt về phía khuôn mặt giống hệt mình trước mặt.
Thế nhưng Seojun không thể ngừng suy nghĩ. Trong đầu đang nóng ran, hình ảnh người đàn ông say xỉn không đứng vững lướt qua mờ ảo. Gã đàn ông cầm sảnh Back Straight. Gã đã nói gì nhỉ? Mắt rắn. Thứ chỉ đổ ra mặt một chấm….
Seojun nhìn chằm chằm vào bức ảnh mà mình vẫn đang cầm trên tay. Viên xúc xắc lăn lóc gần chân ghế ở dưới chân Doade chỉ có đúng một chấm tròn. Màu sắc đó tương đồng với độ sáng của mắt người phụ nữ được cho là mẹ của Doade.
Ác quỷ có đôi mắt rắn. Chẳng cần phải suy nghĩ sâu xa làm gì. Chẳng phải ẩn dụ hay gì cả.
Seojun nhìn hai Doade đang cãi vã. Chính xác hơn là, nhìn Doade mắt đỏ đang nhếch mép cười khẩy. Tim đập thình thịch.
Tìm thấy ác quỷ rồi.