Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 77

Trước Tiếp

Ông ta nhẹ nhàng đẩy người đàn ông trung niên sang một bên rồi chuyển cái mông nặng nề của mình sang chỗ trống đó. Trong khoảnh khắc, Seojun cảm nhận được một trực giác mãnh liệt. Giác quan thứ sáu mang đến một linh cảm xui xẻo còn rõ ràng hơn cả khả năng tiên tri.

“Này anh bạn trẻ. Quy tắc được đặt ra là để tuân thủ. Đây là một điều quá đỗi hiển nhiên. Thế nhưng thanh niên thời nay lại chẳng biết điều đó. Hay là biết mà cố tình phớt lờ? Cậu không biết cái lẽ thường tình là xã hội này vận hành dựa trên việc kính trọng người lớn tuổi và tôn trọng trí tuệ của họ hay sao! Cái gì bảo đừng làm thì lại đâm đầu vào làm, cái gì bảo làm thì lại phớt lờ. Đúng là ương ngạnh không khác gì con ếch xanh (chỉ người hay làm ngược lại lời người khác). Quy tắc á, đúng thế. Nhìn hạt đậu này xem. Phải ăn đậu thì mới tốt cho sức khỏe. Nên nếu bảo ăn đậu đi thì thanh niên thời nay lại nói thế này. Đây là đậu ngọt cơ mà. Kia là đậu cay, ồ! Đây lại là đậu mặn này. Những lời chúng nói rốt cuộc đều đi chệch khỏi trọng tâm cả! Việc hạt đậu là hạt đậu mới quan trọng, chứ ngọt, cay, mặn thì có liên quan gì cơ chứ? Sau này chắc chúng nó lại bảo lạc (đậu phộng) cũng là đậu chứ gì! Sao lại không liên quan! Lạc là lạc, chứ không phải đậu!”

Viên cảnh sát trưởng lấy một nắm lạc từ trong túi áo ra và lắc loạn xạ. Một hạt lạc cứng ngắc chưa bóc vỏ bay đến gõ cái cốc vào trán Seojun.

Đúng là như vậy. Seojun đã cảm nhận được cái khí chất của vị hiệu trưởng hay ló mặt ra trong buổi chào cờ buổi sáng thời còn đi học. Linh cảm thật không may là chẳng sai chút nào. Seojun phải nghe một bài diễn thuyết dài lê thê mà chẳng biết miếng xúc xích đang chui vào miệng hay chui vào lỗ mũi nữa.

‘Đầu óc lú lẫn mất rồi…. Cái gã đó rốt cuộc là cái quái gì thế?’

Bước ra khỏi quán ăn, Seojun như người mất hồn. Cậu vừa lắc lắc cái đầu đang váng vất hệt như một con chó ướt sũng dưới mưa vừa trèo lên xe tải.

Vị cảnh sát trưởng nát rượu đó không chỉ dai dẳng mà thể lực còn rất tốt. Seojun đã phải lặp đi lặp lại câu trả lời "đậu là đậu" đến hàng chục lần để hùa theo lời lải nhải không hồi kết của ông ta trong cơn say. Chắc hẳn cái bộ dạng đó đáng thương lắm nên cậu bồi bàn vốn cộc lốc đã đưa cho cậu một ly sữa và bảo đó là đồ khuyến mãi. Rốt cuộc, vì phải ứng phó với kẻ say rượu, Seojun chẳng được uống giọt bia nào mà lại nốc tì tì sữa trong trạng thái tỉnh táo. Tất nhiên, sữa thì rất béo và ngon, nhưng cậu vẫn thấy tiếc nuối vì cuối cùng đã không được uống ly bia màu hổ phách kia.

‘Tiếc thật đấy, tiếc quá đi. Khoan đã, nhưng mà đằng nào mình cũng phải lái xe nên đâu có được uống đồ có cồn?’

Bàn tay đang cắm chìa khóa của Seojun khựng lại. Những giọt mồ hôi lạnh toát chảy ròng ròng trên gáy. Liệu có phải ông cảnh sát trưởng biết điều đó nên mới liên tục bắt chuyện với cậu không? Seojun cất công nhìn ngó xung quanh. Chẳng có ai cả.

Hiện tại cậu đang lái xe tải hướng đến nhà trọ duy nhất ở Utapia. Vì không có sự lựa chọn nào khác nên thế lại hóa nhàn. Bụng cũng đã no, giờ cậu chỉ muốn ngả lưng xuống giường và nhắm mắt lại. Vì đêm đã khuya, sợ gây tiếng ồn nên cậu lái xe rất chậm, chẳng mấy chốc một ngã tư đường đã hiện ra. Seojun mở cửa sổ và lén nhìn ra ngoài.

‘Chỗ bảo là có ác quỷ xuất hiện là chỗ này sao.’

Thú thực cậu chỉ biết cười khẩy. Trên đời này làm gì có ác quỷ chứ…. Giờ là thế kỷ 21 rồi. Thế kỷ 21 đấy! Chàng thanh niên—người đã từng chạm trán với quái vật vũ trụ, sát nhân hàng loạt, và cả ác linh, thế nhưng vẫn chưa thể xóa bỏ được định kiến—nhắm tịt đôi mắt mệt mỏi lại rồi mở ra. Trong vệt sáng hình bầu dục kéo dài của đèn pha, hai cẳng chân trắng toát hiện lên.

“Ực hức!”

Một tiếng hét bật ra khỏi cổ họng, cậu vội vàng bẻ ngoặt vô lăng sang một bên. Kéééét, bánh xe tải cào xuống mặt đường nhựa tạo ra một tiếng ồn khó chịu. Tim đập thình thịch và mồ hôi đọng lại bên trong lớp găng tay cao su. Seojun thở hổn hển liên hồi rồi ngẩng cái đầu vừa mới cúi gầm xuống trong vô thức lên. Cậu không cảm nhận được chấn động va chạm. Lẽ ra phải như vậy chứ.

Hai hàm răng va vào nhau lập cập khiến cậu cắn nhẹ vào lưỡi. Một cơn đau nhói và vị tanh của máu thấm vào đầu lưỡi. Nhờ thế mà ý thức đang mơ hồ mới trở nên tỉnh táo. Seojun định nhờ vào ánh đèn pha để nhìn lại phía trước một lần nữa. Giá như động cơ xe không đột ngột tắt ngúm ngay lúc đó thì có lẽ cậu đã làm được.

“Ơ, cái gì thế này.”

Vì chiếc xe đột ngột chết máy nên Seojun cũng vô cùng hoang mang. Rõ ràng là chìa khóa vẫn đang được cắm đàng hoàng mà sao tự dưng lại gặp phải cái tai bay vạ gió này chứ!

“Này, mày là cái đồ mới mua chưa được bao lâu mà đã thế này thì không được đâu đấy. Hả? Này. Này! Mày là toàn bộ tài sản của tao đấy. Giờ tao đến cả cái xe đạp cũng không có đâu!”

Seojun với tâm trạng như đang cầu nguyện, rút chìa khóa ra rồi cắm lại, nhưng chiếc xe tải vẫn không hề nhúc nhích. Cậu thử viện đến biện pháp dân gian tuyệt vời nhất thường dùng để sửa chữa đồ điện gia dụng hỏng hóc mà mình vẫn luôn kỳ vọng, nhưng cũng vô ích. Đôi đồng tử của Seojun, người vừa quậy tung lên đến mức tê rần cả lòng bàn chân, đang rung lên bần bật vì bất an. Đôi đồng tử đen láy chất chứa sự hoài nghi, ngờ vực, tuyệt vọng, sợ hãi, và cuối cùng là một chút hy vọng mong manh dán chặt vào vô lăng. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng.

‘Chết máy á? Thế này á? Giữa đường á? Vào lúc nửa đêm á?’

Đủ mọi từ ngữ chửi thề từ Đông sang Tây mà cậu biết thi nhau bay lượn trong tâm trí. Giữa lúc cậu đang khổ sở vì thực tại khó tin này thì bỗng cảm nhận được một ánh nhìn.

Đó là một bàn tay trắng toát. Bàn tay với sắc xanh nhợt nhạt đập cộc…cộc… vào cửa sổ ghế lái. Hơi thở nghẹn ứ ở cổ họng. Năm ngón tay từ từ co lại hệt như chân nhện rồi cào vào cửa kính. Hơ ơ ơ, một tiếng r*n r* vô thức vụt ra khỏi miệng cậu. Chẳng mấy chốc, những ngón tay nắm chặt lại thành nắm đấm và đập liên hồi vào cửa sổ.

“Này anh gì ơi, mau ra đây một chút đi!”

Một giọng nói lanh lảnh tựa như đang chế nhạo Seojun, người vừa trượt tuột xuống khỏi ghế.

Đằng nào thì cũng chẳng thể cứ dán mông mãi trên chiếc xe đã hỏng, nên Seojun bước xuống khỏi xe tải. Ngay khi cậu đưa cái thân hình cao gầy của mình ra ngoài, có hai thiếu nữ với khuôn mặt giống hệt nhau đang đứng đó. Seojun nhớ lại đôi chân trắng toát mà mình đã nhìn thấy trước khi xe chết máy. Cậu nhìn họ với vẻ ngỡ ngàng.

Độ tuổi chắc tầm mười lăm mười sáu tuổi chăng? Hai thiếu nữ mặc chiếc váy liền thân bằng vải lanh dài lùng thùng giống như đồ ngủ trông giống nhau như đúc tựa như một cặp song sinh.

Không chỉ trang phục mà ngay cả ngoại hình cũng y hệt nhau. Mái tóc màu nâu vàng buộc ruy băng đen uốn xoăn nhẹ ở phần đuôi. Cằm thon dài và đôi mắt hơi mang dáng vẻ của mắt tam bạch. Bầu không khí hung dữ toát ra đối lập hoàn toàn với trang phục ngoan hiền phần lớn là do đuôi mắt. Điểm khác biệt duy nhất giữa họ là cô gái đứng bên trái có đôi mắt màu xanh lục, còn cô gái đứng bên phải có đôi mắt màu nâu sẫm ánh đỏ. Hoặc có lẽ là màu đỏ cũng nên, nhưng vì xung quanh quá tối nên khó mà khẳng định chắc chắn.

Chạm trán với những thiếu nữ mặc đồ ngủ giữa đêm hôm khuya khoắt khiến Seojun cảm thấy vô cùng khó xử. Bảo ra thì cũng ra rồi đấy, nhưng hai bên cứ đứng nhìn nhau thế này thì thật là bối rối. Thậm chí hai cô gái bị cho là sinh đôi này dường như có quan hệ không tốt nên ánh mắt họ nhìn nhau cực kỳ ác ý. Đúng lúc đó, cô gái có đôi mắt xanh lục thở hắt ra và quay sang nhìn Seojun.

“Có chuyện nhờ anh đây!”

Cô gái có đôi mắt đỏ cũng không chịu thua, quay đầu lại với tốc độ chóng mặt.

“Ở ngã tư đường này, hãy nói xem trong hai chúng tôi ai là người còn sống!”

Seojun đáp lại bằng một khuôn mặt ngơ ngác.

“Hả?”

Trước khi cậu kịp sắp xếp lại những từ ngữ tử tế, hai thiếu nữ lại tiếp tục cao giọng.

“Con giả mạo này! Dám bắt chước tao, bực mình chết đi được!”

“Hứ, ai mới là người được phép nói câu đó hả? Mày mới là đứa đừng có cư xử như người sống nữa! Bực mình chết đi được!”

Đánh lộn, túm cổ áo, giật tóc, nhổ nước bọt.... Khi Seojun dẹp xong trận chiến ngắn ngủi của hai cô gái thì bản thân cậu cũng đã tơi tả. Cậu rất muốn biết tại sao mình lại trở thành kẻ bị vùi dập thê thảm hơn cả hai đương sự tham gia đánh nhau, nhưng vì sức khỏe tinh thần của bản thân, cậu quyết định ngậm miệng lại.

Sau đó cậu rơi vào trầm tư. Việc mấy gã say rượu quậy phá là vấn đề, hay việc mấy đứa trẻ đang tuổi dậy thì lợi dụng đêm hôm khuya khoắt để đi dạo mới là vấn đề đây? Seojun thở hắt ra một tiếng thở dài từ tận đáy lòng rồi gãi đầu.

“Đừng có trêu chọc người lớn quá đáng nữa, mấy đứa mau về nhà ngủ đi. Bây giờ là mấy giờ rồi cơ chứ.... Anh thì khó mà đưa mấy đứa về được, hình như ở quán ăn đằng kia vẫn còn cảnh sát trưởng thì phải, ơ?”

Seojun vừa chỉ tay ra phía sau lưng vừa nín bặt. Quán ăn lẽ ra phải nằm ở đó khi cậu quay lưng lại nhưng giờ chẳng thấy bóng dáng đâu. Cậu vừa rời khỏi quán chưa được bao lâu, lẽ nào quán đã đuổi hết khách ra ngoài rồi tắt đèn rồi sao? Một sự hoang mang ập đến. Chỉ có bóng tối đen kịt bao trùm tĩnh lặng, quán ăn mang phong cách thời viễn tây ồn ào và ngập tràn ánh đèn ban nãy chẳng còn lại một dấu vết nào.

Seojun cuống cuồng lôi điện thoại di động từ trong túi áo khoác ra. Cậu định bụng ít nhất cũng phải sử dụng chức năng đèn pin của điện thoại. Thế nhưng, ngay cả chiếc điện thoại mà cậu vô cùng tin tưởng cũng có tình trạng bất thường. Màn hình rung lên bần bật một cách bất ổn rồi đột ngột tối đen. Bất thình lình hệt như lúc động cơ xe tải chết máy.

“Thế này, là sao….”

Cậu bực tức vỗ bôm bốp vào chiếc điện thoại, lúc đó từ phía sau, một giọng nói giống nhau hoàn hảo vang lên như một bản song ca.

“Đây là ngã tư đường của ác quỷ.”

“Anh không thể rời khỏi nơi này cho đến khi anh thực hiện lời nhờ vả của ác quỷ.”

Khuôn mặt giống nhau, giọng nói giống nhau. Hai thiếu nữ với điểm khác biệt duy nhất là màu mắt đồng loạt tập trung ánh nhìn vào Seojun. Seojun với tâm trạng như sắp khóc thầm nghĩ.

‘Không đâu, trên đời này làm sao có chuyện ác quỷ tồn tại thật cơ chứ? Dù có thế nào đi nữa thì chuyện này cũng không thể xảy ra được!’

Trong lúc cậu còn đang chịu cú sốc văn hóa, cô gái có đôi mắt xanh lục đã lên tiếng trước.

“Tôi là Doade B.y.d. d, o, a, d, e, Doade! Dù con ác quỷ này có bắt chước tôi đi chăng nữa, thì liệu nó có thể bịa ra một cái tên không có thật, một gia đình không tồn tại, một gia phả không có thực được sao? Đúng rồi, cái chỗ anh gọi là quán ăn ấy? Đó là nhà của chúng tôi đấy.”

“Hóa ra chữ đó đọc là B.y.d à….”

Cứ tưởng là đọc tách rời từng chữ cái, nhưng hóa ra đó là họ. Khi Doade mắt xanh lục tự tin tuôn ra lai lịch gia đình mình, Doade mắt đỏ cũng giận dữ bừng bừng.

“Ha ha! Nực cười đến mức phải bật cười luôn. Đừng có tin. Những lời đó toàn là nói dối, à không phải. Đó là hoàn cảnh của tôi cơ mà. Đồ mặt dày!”

“Mày có tư cách nói câu đó à? Kẻ mặt dày phải là mày mới đúng, con ác quỷ này.”

“Đừng nghe lời nó nói. Đúng rồi, để tôi nói cho anh biết sở thích của tôi nhé. Tôi là,”

“Sở thích là ném xúc xắc và trò chơi đám tang, còn sở trường là đi rón rén hệt như một con mèo!”

“Tao đang định nói mà!”

“Chuyện đó, không biết nên nói là mới mẻ.... hay là không giống với lũ trẻ thời nay nữa….”

Đầu đau như búa bổ, Seojun nhắm nghiền con mắt duy nhất lại. Cảm giác như cơn đau đầu vừa biến mất bấy lâu nay vì thấy tiếc nuối nên đã quay trở lại vậy. Tương lai phía trước quả đúng nghĩa đen là mờ mịt.

Nếu mấy đứa này không phải là một cặp song sinh thích bày trò tai quái, thì nghĩa là ác quỷ thực sự đang giả dạng con người để quậy phá! Rốt cuộc thế giới này định vận hành thế nào mà đến cả ác quỷ cũng tồn tại thực cơ chứ.

Seojun không khỏi than vãn, mang theo một nỗi lòng tuyệt vọng nhìn luân phiên Doade mắt xanh lục và Doade mắt đỏ. Cả hai thiếu nữ đều không mọc sừng trên trán, không có đuôi ở mông, cũng chẳng mọc cánh dơi ở sau lưng. Bọn họ giống hệt như những người bình thường khác.

Trước Tiếp