Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 76

Trước Tiếp

3. Ác quỷ ở ngã tư đường

“Mới nửa đêm nửa hôm mà ra cái nông nỗi gì thế này.”

Khuôn mặt mệt mỏi của Seojun phản chiếu trên kính chắn gió của chiếc xe tải. Con đường tối đen như mực, không có lấy một ngọn đèn đường, chỉ có ánh đèn pha của chiếc xe tải soi sáng con đường phía trước.

Việc Seojun, người vừa phải giằng co với cảnh sát vì vụ trạm xăng giết người, nay lại phải chui rúc vào trong chiếc xe tải ấm cúng của mình là do một tin tức khó tin. Mặc cho lời khuyên của người có siêu năng lực vĩ đại đọc thấu quá khứ, viên cảnh sát vốn dĩ lề mề chậm chạp bỗng trở nên nhanh nhẹn là sau khi nhận được liên lạc báo rằng có một đám cháy lớn ở trạm xăng. Ông ta bực bội gắt gỏng: ‘Cái gì? Con chó cháy đuôi thì sao? Nói cho đàng hoàng xem nào!’ rồi ra hiệu cho Seojun cút đi y như đuổi ruồi nhặng. Vì địa điểm là một nơi như vậy nên đây không phải là chuyện chưa từng xảy ra, thế nhưng nó vẫn khiến người ta lạnh sống lưng.

Nhưng ngẫm lại thì, dù nguyên nhân là gì đi chăng nữa, giờ đây lính cứu hỏa và cảnh sát sẽ đổ xô đến đó, nên Seojun cũng chẳng cần phải xen vào thêm làm gì. Lương tâm của cậu cũng tự nhủ rằng như thế là đủ rồi và đẩy cậu đi. Seojun tuân theo lời khuyên của lương tâm và nhanh chóng rời khỏi nơi đó. Tuy vẫn còn chút gợn gợn trong lòng, nhưng cậu chẳng mảy may có ý định quay lại cái trạm xăng bắt người vắt dầu đó chỉ để giải quyết cái sự tò mò cỏn con ấy.

Dù sao thì cảm giác an tâm vì đã báo cảnh sát cũng đang chống đỡ vững chãi cho đôi vai của Seojun. Thế nhưng, phải một tiếng đồng hồ sau khi phát huy cái bản tính nhát gan muốn chuồn ngay khỏi đó, cậu mới nhận ra thực tại. Cậu đã nhịn đói cả ngày, cộng thêm việc phải bỏ trốn ngay trước mũi kẻ sát nhân khiến cậu hao tổn tâm trí nghiêm trọng. Cơ thể chịu ảnh hưởng quá mức của trọng lực trở nên rũ rượi, và cái bụng rỗng tuếch bắt đầu đòi hỏi thức ăn. Sự mệt mỏi nặng nề đeo bám lấy mí mắt cậu như đang nhõng nhẽo.

Vấn đề là trong lúc vội vã cầm vô lăng, cậu đã xuất phát một cách vô định. Dọc theo con đường trải dài thẳng tắp chỉ có cây bạch dương mọc san sát, chứ đừng nói đến nhà trọ để nghỉ ngơi, đến cả một ngôi nhà dân đàng hoàng cũng chẳng thấy đâu. Tất nhiên, với một không gian ấm áp là chiếc xe tải, cậu không phải lo cảnh ngủ gầm cầu hứng sương đêm. Cậu cũng đã chuẩn bị tinh thần cho việc đỗ xe ở một nơi vắng vẻ nào đó rồi chợp mắt nếu điều kiện không cho phép. Dẫu vậy, lúc này đây cậu vô cùng thèm muốn một chiếc giường êm ái và một bồn tắm để gột rửa c* th* s*ch s*.

‘Ngủ trên xe tải thì nhức mỏi cả người mất thôi….’

Hơn nữa, mỗi khi ngủ qua đêm trên xe, tiếng gió đập vào cửa sổ và tiếng thú rừng kêu rú lại khiến người ta cảm thấy bất an. Thứ mà Seojun cần ngay lúc này là một nơi nghỉ ngơi thoải mái, chứ không phải một ghế lái chật hẹp chứa đầy những tưởng tượng và ảo giác mang điềm gở. Đôi vai rụt lại vì căng thẳng, Seojun cuống cuồng lấy tấm bản đồ từ trong ngăn đựng găng tay ra và mở tung.

“Để xem nào, đường đến thành phố Salt Lake thì quá xa. Chỗ khả dĩ có thể ghé qua là Snowville. Không phải, chỗ này là khu du lịch à?”

Vì cứ cắm mặt sống ở Tomtittot mãi nên nhìn đường nào cũng thấy giống đường nào. Đôi đồng tử cô đơn đang khẽ rung động, bỗng một tia sáng thu hút ánh nhìn của cậu. Vừa ngẩng mặt lên, một tấm biển hiệu đính những bóng đèn tròn lấp lánh rực rỡ. Màu đỏ và màu xanh lá cây thay nhau nhấp nháy. Trong thứ ánh sáng chói lọi đến cay xè khóe mắt, Seojun khó nhọc đọc từng chữ.

“Chào mừng đến với Utapia…. Utapia?”

Cậu chớp chớp mắt cứ tưởng mình đọc nhầm Utopia, nhưng đánh vần thì đúng là UTAH (Utah). Việc có một khu vực thích chơi chữ bằng tên gọi ngoài Tomtittot thật đáng than thở. Dù vậy, đối với Seojun, đó giống như một sợi dây cứu sinh bất ngờ xuất hiện, nên cậu vui vẻ bẻ lái. Chiếc xe tải chạy xình xịch qua quần thể cây bạch dương mọc cao vút.

Có lẽ vì trời đã khuya nên Utapia khá yên tĩnh. Chỉ trừ một nơi duy nhất.

Từ một quán rượu với ánh đèn neon chói lóa, vang lên những âm thanh ồn ào. Trên biển hiệu ghi là b.y.d, không biết đó là từ viết tắt của từ nào hay cứ đọc y nguyên như vậy.

Không chỉ biển hiệu tỏa sáng rực rỡ mà bên trong quán cũng vậy. Bóng dáng những người đang chìm đắm trong cuộc vui đổ dài ra tận bên ngoài, nhộn nhịp đến mức khiến người ta phải tự hỏi liệu các nhà dân gần đó có phàn nàn hay không. Thêm vào đó là mùi thịt và dầu mỡ k*ch th*ch khứu giác.... Seojun bất giác phập phồng lỗ mũi. Buồn ngủ thì buồn ngủ thật, nhưng mùi hương xộc vào mũi lại khơi dậy cơn đói cồn cào.

Seojun nuốt nước bọt cái ực rồi đỗ xe tải ở gần đó như bị thôi miên. Nhét ví và điện thoại di động vào túi áo khoác blouson, cậu mở tung cánh cửa của quán rượu đang ồn ào như giữa ban ngày. Cậu đẩy cánh cửa lật có đường cong mềm mại và bước vào trong.

Chàng thanh niên với dáng vẻ bảnh bao bỗng chốc đứng khựng lại.

Những chiếc ghế Windsor có những thanh tròn nhỏ gắn vào khung tròn nằm sát rạt cạnh những chiếc bàn gỗ hình tròn, trên tường là những cái đầu hươu và gấu được nhồi bông, đôi mắt đen láy sáng rực. Người đàn ông đang chơi bài, nhóm bạn đang nhâm nhi nước ở phía đối diện, cậu bồi bàn đang luồn lách qua không gian chật hẹp để tất bật bưng bê ly rượu, những miếng thịt cừu nướng cháy xém bên ngoài được tẩm ướp gia vị, hay những chiếc xúc xích rưới đẫm mù tạt, khoai tây nướng tỏa nhiệt ngùn ngụt.... Không khí hệt như một quán rượu thời viễn tây trong phim ảnh.

Cậu bồi bàn đang rảo bước khắp quán rượu với những bước chân điêu luyện, nhận ra có khách mới và nháy một mắt. Cậu ta dùng giọng điệu dễ thương nói.

“Thú vị chứ? Concept là vậy đấy. Nếu anh đến vào ban ngày thì còn có thể thấy cả con dê chúng tôi nuôi nữa cơ. Nghe nói chủ quán này là hậu duệ của người di cư từ thời đại Victoria gì đó.”

Cậu bồi bàn vừa nói năng vui vẻ vừa lắc lư những ly bia trên khay rồi rời đi. Seojun đứng ngây người trước cửa một lúc rồi mới định thần lại và ngồi phịch xuống một chỗ trống. Tiếng phím đàn piano bị một gã say rượu gõ loạn xạ vang lên làm nhạc nền, cậu lén nhìn lá bài của một gã say đang liên tục hét lên Full House, nhưng hóa ra trên tay gã lại là một sảnh Back Straight. Cứ nhìn cái điệu hô hào Full House, Full House rồi ngã sấp về phía trước thì có vẻ đây không phải là một ván cược sinh tử. Một không gian náo nhiệt đến mức làm người ta như mất đi lý trí. Đôi mắt lờ đờ bỗng chốc tỏa ra ánh sáng trong trẻo và rạng rỡ.

“Menu đây thưa quý khách. À, và quán chúng tôi thanh toán trước nhé.”

Nhận lấy thực đơn từ người pha chế, Seojun quyết định sẽ ăn một bữa trước rồi mới hỏi xem có chỗ nào để trọ lại qua đêm hay không. Sau khi gọi món, trong lúc đang uống nước, lọt vào tai Seojun—người đang toát ra vẻ quê mùa—là một giọng nói oang oang. Đó cũng là điều đương nhiên vì người đang lớn tiếng nói chuyện chính là người đàn ông trung niên ngồi ngay bàn bên cạnh Seojun.

“Này, nghe tôi nói này. Chắc chắn là ngã tư đường ở đây. Chắc chắn là ngã tư đường có quỷ xuất hiện!”

“Cái cậu này lại say rồi. Dạo này cậu bị ám ảnh bởi ác quỷ à? Phải rồi, ma thuật thì cậu cũng đã bỏ cuộc rồi đúng không? Cơ mà nói đến ác quỷ, sao cậu không bảo là có ngã năm của thiên thần luôn đi.”

“Cái ông này, suốt ngày chỉ biết tin người thôi! Nghe này, nghe tôi nói đi. Cái chuyện đứa con trai thứ hai của cửa hàng kim khí đoạt giải nhất cuộc thi mỹ thuật của thành phố ấy. Chuyện đó với cái thực lực của thằng con nhà đó thì có hợp lý không? Rõ ràng là nó đã giao dịch với ác quỷ ở ngã tư đường rồi.”

“Chuyện đó có gì đáng ngạc nhiên đâu so với cái chuyện nhẫn cưới búp bê của con gái tôi bị mất tích sau khi cậu đến nhà chơi, rồi lại được tìm thấy ở cửa hàng kim khí chứ. Này cậu bạn, cái đó là đồ mạ vàng đấy.”

“Hừm, hừm!”

Người đàn ông có mái tóc nâu rụng gần hết ra phía sau đường chân tóc đỏ bừng mặt, hắng giọng một cách gượng gạo. Nhờ vậy mà cơ thể Seojun ngồi bên cạnh bị huých một cái. Seojun vừa lầm bầm trong bụng vừa lùi ra xa một chút. Mặc kệ điều đó, người đàn ông trung niên vẫn trơ trẽn cao giọng với người quen của mình.

“Tôi lại lấy chuyện đó ra làm cớ chắc? Tôi đã nghe rõ mồn một thằng con thứ hai của cửa hàng kim khí kể cho bạn nó nghe mà. Vào nửa đêm, nó gặp một cặp song sinh ở ngã tư đường, nó giúp họ một việc, thế là họ bảo sẽ thực hiện một điều ước cho nó, hả? Nó than vãn là muốn đạt giải cuộc thi mỹ thuật. Thế là, nhìn xem. Giải nhất đấy, giải nhất!”

“Không phải là cậu nghe trộm rõ mồn một à? Hơn nữa bức tranh của thằng con thứ hai cửa hàng kim khí cũng đâu đến nỗi tệ. Gì nhỉ, Avant-garde (Tiên phong). Lời bình của ban giám khảo cũng ghi là có tính Avant-garde cơ mà. Mà này, cậu cứ ngồi đây tu ừng ực rượu thế này có ổn không? Chẳng phải nhà cậu ghét chuyện này sao.”

“Hứ, mụ vợ nhà tôi á, mụ ta đã về nhà ngoại từ tuần trước rồi. Bảo là không muốn nhìn thấy cái mặt tôi nữa. Đàn ông ra ngoài chơi bời thì cũng có lúc thế này thế nọ chứ sao? Tại vì cái kẻ không có chút bao dung nào đó mà cái nhà mới trở thành một mớ hỗn độn đấy.”

Trong những thể loại phim điện ảnh mà Seojun yêu thích, ác quỷ cũng thường xuyên xuất hiện, nhưng nội tâm của cậu vẫn mang đậm chất người Hàn Quốc nên có chút khoảng cách văn hóa với ác quỷ. Seojun nghe câu chuyện của họ một cách thờ ơ với một chủ đề không hợp sở thích.

Tuy nhiên, vì tội ngồi gần nên cậu đã phải nghe đủ thứ thông tin vụn vặt. Thêm vào đó, người quen của người đàn ông trung niên lại khá có tài tóm tắt và tổng hợp. Ông ta đã tóm lược lời người đàn ông trung niên một cách gọn gàng.

“Vậy ý cậu là, nếu giúp đỡ ác quỷ gặp ở ngã tư đường thì ác quỷ sẽ biến điều ước thành hiện thực, là thế đúng không?”

“Đúng vậy! Ra vẻ không nghe nhưng ông vẫn đang lắng nghe rất kỹ đấy chứ.”

Người đàn ông trung niên xoa xoa gò má đỏ gay và đập tay xuống bàn khiến ly nước của Seojun rung lên lạch cạch. Ngay sau đó, người quen của người đàn ông trung niên tặc lưỡi.

“Nếu thế thì là bà tiên ban điều ước rồi, cớ sao lại là ác quỷ chứ. Phải nói chuyện gì có lý chút đi chứ.”

“Đó là vì, nếu không giúp đỡ đến nơi đến chốn, sẽ bị ác quỷ trả thù một cách khủng khiếp! Ác quỷ có đôi mắt rắn xảo quyệt….”

“Mắt rắn? Cái thứ mà đổ xúc xắc chỉ toàn ra mặt 1 ấy à? Cùng nhau ném xúc xắc chắc sẽ vui lắm đấy. Nếu quả thực đổ xúc xắc mà chỉ ra mặt 1 thì tôi có thể bao rượu đấy!”

Người đàn ông cầm quân bài Back Straight lảo đảo không đứng vững, phải dựa đầu vào cây cột của quán và hét lên. Khóe miệng gã dính đầy bọt bia. Bị ngắt lời giữa chừng, người quen của người đàn ông trung niên bèn huých tay hỏi.

“Thế chuyện khủng khiếp đó là chuyện gì?”

Không biết có phải vì thấy bộ dạng sốt sắng sau khi ra vẻ hờ hững suốt từ nãy đến giờ có thú vị hay không, mà người đàn ông trung niên cười ha hả đáp.

“Cái đó thì tôi cũng chịu! Điều quan trọng là, luôn có một cái bẫy ẩn giấu trong quy tắc của ác quỷ.”

Đúng lúc đó, đồ ăn mà Seojun gọi đã được dọn ra. Cậu bồi bàn thoăn thoắt đặt từng đĩa thức ăn trên khay xuống bàn. Xúc xích nướng nóng hổi, đậu hầm cay, bắp cải xắt vụn chất thành đống và dưa muối chua, ba loại nước sốt, và cuối cùng là một ly bia phủ đầy bọt trắng. Nước miếng bất giác ứa ra trong miệng, dạ dày co thắt lại và phát ra tiếng kêu rột rột.

‘Ác quỷ hay cái quái gì thì cũng ăn cơm trước đã.’

Seojun xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi dùng đôi tay đang run rẩy cầm chiếc nĩa lên. Bàn tay run rẩy không rõ là do đói hay do mùi khói mỡ bốc lên ngào ngạt k*ch th*ch khứu giác nữa. Đầu nĩa sắc nhọn đâm xuyên qua chiếc xúc xích căng mọng. Dạ dày đang gào thét đòi miếng thịt mỡ màng kia ngay lập tức. Và ngay khoảnh khắc cậu mở to miệng định cắn chiếc xúc xích.

Rầm, chiếc bàn lại rung lên một lần nữa. Bữa tối quý giá của Seojun cũng tạm thời chống lại lực hấp dẫn. Trong vô thức ôm chặt chiếc đĩa, Seojun quay ngoắt đầu sang một bên. Bên trái của người đàn ông trung niên ngồi cạnh cậu, tức là người ngồi cách Seojun hai ghế, một người đàn ông già dặn đã dằn mạnh chiếc ly rỗng xuống bàn.

Người đàn ông với cái bụng tròn xoe nhô ra có bộ ria mép màu trắng cực kỳ bảnh bao và đeo một chiếc huy hiệu cảnh sát trưởng trước ngực. Mặc chiếc quần màu xanh lục, thắt một chiếc thắt lưng to bản, một chiếc áo sơ mi nhạt màu hơn và thắt một chiếc cà vạt dài màu xanh lục đậm. Bề ngoài đội mũ cao bồi và mặc áo khoác màu đen, nhìn đâu cũng thấy dáng dấp của một vị cảnh sát trưởng. Vị cảnh sát trưởng với chóp mũi đỏ gay lớn tiếng gắt gỏng bằng một giọng điệu đầy bất mãn.

“Lũ ranh con thời nay tưởng quy tắc là trò đùa chắc!”

Và xui xẻo làm sao, ánh mắt của ông ta lại chạm đúng ánh mắt của Seojun—người đang cắn một miếng xúc xích to tướng. Đôi mắt đỏ ngầu của cảnh sát trưởng lóe sáng hệt như một con chim săn vừa phát hiện ra con mồi.

Trước Tiếp