Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cậu ta im lìm hệt như loài chim săn ngay trước lúc săn mồi, nhưng người bên trong nhà kho có vẻ như đã phát huy được giác quan thứ sáu siêu phàm. Rõ ràng là không có cách nào để cảm nhận được tiếng động của con người, nhưng một tiếng ho khan lớn vang lên như đang cào xé cổ họng, rồi ngay lập tức bắt đầu van xin.
Mở cửa ra giúp tôi với, xin anh đấy…….
Dù cho giọng nói có thảm thiết đến đâu, cậu ta vẫn không vội vàng mở cửa nhà kho. Trước tiên, cậu ta nhớ lại gã đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động. Hắn đã nói rằng đây là nhà kho dành riêng cho nhân viên và buông lời đe dọa tuyệt đối không được mở ra. Nơi này dường như là cửa hàng tiện lợi của gã, và lý lẽ của hắn thoạt nhìn có vẻ thỏa đáng.
Tuy nhiên, khi so sánh sự cảnh cáo của gã đàn ông với lời khẩn cầu bên trong nhà kho dựa trên quan niệm xã hội thông thường, cậu ta có thể dễ dàng phán đoán được điều gì là đúng đắn. Cậu ta định nắm lấy tay nắm cửa thì khựng lại một chút. Một chất lỏng màu đen dính dớp dính trên tay nắm cửa. Trong khoảnh khắc, cậu ta tự hỏi liệu có phải là máu hay không, nhưng nó trơn trượt và có mùi hăng hắc hơn.
Cậu ta thở dài, quệt qua loa tay vào tường rồi vặn tay nắm cửa. Có vẻ như nhà kho không bị khóa nên mở ra một cách dễ dàng. Tất nhiên, đúng với bản chất của một cánh cửa sắt không được bôi trơn kỹ, nó vẫn phát ra một âm thanh nhọc nhằn. Ánh sáng nhợt nhạt của ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy liên hồi đổ ập vào không gian nơi cánh cửa được mở ra.
Ánh sáng trắng xanh dần mở rộng phạm vi và chiếu rọi vào đôi chân gầy gò. Một người phụ nữ với ấn tượng yếu ớt đang ngồi quay lưng lại với kệ sắt. Thứ cô ta khoác trên người chỉ là một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng muốt, đừng nói đến tất, ngay cả giày cũng chẳng có. Đôi môi trắng bệch nứt nẻ thều thào nhả ra từng hơi thở khô khốc như thể đã kiệt sức. Bóng tối chưa hoàn toàn tan biến nên không thể nhìn rõ, nhưng chắc chắn là người phụ nữ đang mang vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.
Bên trong nhà kho tối đen như mực, đôi mắt của người phụ nữ khó nhọc mở ra. Đôi đồng tử ban đầu mờ mịt không tiêu cự dần trở nên rõ ràng. Cô ta nhìn cậu ta và gắng gượng mở miệng.
“Cứu tôi với, xin anh.”
Khi người phụ nữ cử động chân như thể muốn bảo hãy nhìn xem, sợi dây thít nhựa trói chặt cổ chân mới lộ diện. Cậu ta có thể đoán được lý do cho cái tư thế vặn ngoẹo hai cánh tay ra sau lưng một cách mất tự nhiên ấy.
Thế nhưng, thay vì lập tức lao vào trong nhà kho, cậu ta lại không thể vứt bỏ sự luyến tiếc mà nhìn luân phiên giữa kẹo cao su và kẹo ngậm. Cuối cùng, cậu ta đặt kẹo ngậm không đường lên quầy thanh toán rồi mới bước chân vào trong nhà kho.
Nhà kho có một diện tích mập mờ, nói rộng thì là rộng, nói hẹp thì là hẹp. Nếu dọn dẹp đống đồ đạc đi thì không gian còn lại cũng kha khá, nhưng đúng với cái tên nhà kho, đủ loại đồ lặt vặt và đồ dùng để bán được chất thành từng thùng.
“Tối quá nhỉ. Ở đây có bật đèn được không?”
Bàn tay to lớn s* s**ng vách tường để tìm công tắc. Tuy nhiên, dù có s* s**ng lung tung một lúc lâu cũng chẳng có thứ gì mắc vào tay, cậu ta thà thò tay vào túi quần để lấy điện thoại di động ra dùng thay đèn pin còn hơn. Đúng lúc đó, người phụ nữ vẫn bằng chất giọng khàn đặc, thô ráp báo cho cậu ta biết.
“Phải dùng cách giật dây cơ. Đi vào sâu thêm một chút nữa…. Vâng, ở khoảng giữa đấy.”
“Chà.”
Khi cậu ta vươn tay ra theo lời hướng dẫn của người phụ nữ, có một sợi dây rủ dài từ trên trần nhà xuống. Cậu ta giật sợi dây, dòng điện chạy qua dây tóc, tia lửa lóe lên và bóng đèn sợi đốt bật sáng. Không bỗng dưng sáng rực rỡ như ban ngày, nhưng nhà kho - nơi mà nguồn sáng duy nhất chỉ là ánh sáng lọt vào từ cánh cửa mở hé - nay đã bừng sáng thành một vòng tròn.
Chính vào lúc này, cậu ta mới xác nhận được khuôn mặt của người phụ nữ. Khác với lúc nãy chỉ vẽ ra được đường nét tổng thể, giờ đây đã có thể nhìn thấy đến từng chi tiết nhỏ nhất. Trước tiên, cô ta là một người bị thương. Không chỉ đơn thuần là bị trói tay chân, mà khu vực quanh xương trán còn bị ướt sũng bởi một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm bết dính vào tóc. Chẳng biết chất lỏng ấy đã chảy đến tận trán hay chưa mà lông mày phải và mí mắt đều nhuốm màu đỏ. Hứng lấy ánh sáng của bóng đèn sợi đốt, khu vực quanh đỉnh đầu đặc biệt sáng rực lên. Mái tóc màu đỏ trông hệt như mái tóc vàng hoe ửng chút sắc đỏ.
Sau khi nhìn thấy tình trạng của người phụ nữ, cậu ta quay đi và dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào bóng đèn. Tất nhiên, dù cho cậu ta không hề thân thiết với vật lý, toán học hay khoa học đi chăng nữa, thì đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên cậu ta có được vinh hạnh bắt gặp đèn sợi đốt. Chỉ là, bóng đèn sợi đốt ở nhà kho này lại mang đến cho cậu ta một cảm tưởng tương tự như lúc nhìn thấy chiếc điện thoại quay số tại nhà của bà nội Dolly của Christina.
Cậu ta há hốc miệng và đứng ngắm nghía chiếc bóng đèn không được sáng sủa cho lắm. Kẻ cháy ruột cháy gan là người phụ nữ. Thay cho mí mắt khó cử động vì chất lỏng đã khô cứng, cô ta nhúc nhích đôi chân và gọi cậu ta.
“Này, này anh. Bây giờ không có thời gian cho việc này đâu. Chẳng biết lúc nào tên cuồng trí đó sẽ quay lại. Cái gã đó ấy. Ông chủ ở đây. Gã đó không được tỉnh táo đâu.”
“À, vậy sao. Việc đó đúng là rắc rối thật đấy.”
Cậu ta vừa gật đầu trước lời nói của người phụ nữ vừa chép miệng. Cậu ta lại quay đầu nhìn liếc về phía có chiếc camera an ninh bên trong cửa hàng tiện lợi. Khi cậu ta quay lại nhìn người phụ nữ, thái độ của cậu ta vô cùng dửng dưng. Hoàn toàn không thể cảm nhận được tinh thần trách nhiệm hay sự hăng hái muốn giúp đỡ người khác. Người phụ nữ nhạy bén nhận ra rằng toàn bộ tâm trí của cậu ta đang dồn vào một nơi khác. Thật ra, việc không nhận ra còn khó hơn.
“Hay là vì anh nghĩ tôi đang nói dối nên mới vậy? Ôi, xin anh. Hãy tin tôi. Tôi, tôi cũng giống anh thôi. Cũng chỉ là một khách hàng tình cờ ghé qua nơi này một lát mà thôi.”
Tên của người phụ nữ là Lazy. Cô ta nuốt nước bọt như thể muốn làm ướt cái cổ họng khô khốc và tiếp tục giải thích.
“Này anh, anh có nghe thấy tiếng chó sủa ở ngoài kia không? Là chó của tôi đấy. Tôi dắt theo con chó và chỉ ghé qua đây một lát để đổ xăng thôi, nức…. Đứa, đứa bé quý giá như sinh mệnh của tôi không biết đang phải chịu đựng chuyện gì nữa. A a…. Thực sự, thực sự ông chủ ở đây rất nguy hiểm. Tôi đổ xăng xong, vì khát nước nên mới vào cửa hàng tiện lợi để mua đồ uống, nhưng chẳng có ai cả. Thế rồi, dường như hắn ta đã bất ngờ đánh vào đầu, vào đầu tôi từ phía sau.”
“Đầu?”
“Vâng. Vào đầu tôi này, vết thương này đây. Và khi tôi mở mắt ra lần nữa thì đã ở đây rồi. Quần, quần áo cũng bị l*t s*ch. Ông chủ đã nói thế này. Sở thích của tao là bắt những cục mỡ ngu ngốc như bọn mày. Tối đen nên chẳng nhìn thấy gì, nhưng khi nghe thấy những lời nói kinh khủng đó, tôi đã vô cùng bối rối và sợ hãi. Gã đàn ông đó, ông chủ đã dùng khăn tay của tôi để lau tay rồi đi ra ngoài.”
“À, ra là vậy.”
“Tôi đã tuyệt vọng, thực sự tuyệt vọng cầu mong cho dù là ai cũng được, ước gì có người nghe được lời tôi nói. Và anh đã nghe thấy tiếng của tôi.”
“Hừm, vậy sao?”
“Vâng, vậy nên anh hãy đến gần đây và cởi thứ này ra giúp tôi một chút….”
Lazy khẽ nhún vai. Đó là một cử chỉ như thể muốn cho cậu ta xem phía sau lưng mình. Tuy nhiên, cô ta vẫn gặp khó khăn trong việc cử động cơ thể. Cậu ta ngồi xổm xuống trước mặt Lazy. Thường ngày vì di chuyển nhanh nhẹn nên không quá lộ rõ, nhưng cơ thể cậu ta có tỷ lệ cơ bắp săn chắc rất cao. Cậu ta dùng một giọng điệu vô cùng nghiêm túc theo cách của riêng mình để hỏi.
“Cô Lazy này, liệu cô có biết cách lưu trữ riêng video camera an ninh không?”
“Camera an ninh sao? Đột nhiên anh hỏi cái đó làm gì….”
Trước câu hỏi đường đột, vẻ mặt Lazy hiện rõ sự bối rối. Nhưng cô ta đã không mất quá nhiều thời gian để tự mình tìm ra câu trả lời.
“A a! Anh định dùng nó làm bằng chứng để đưa cho cảnh sát chứ gì. Làm được. Việc đó cũng chẳng khó khăn gì đâu.”
Có lẽ vì tìm ra quá nhanh nên đó không phải là đáp án đúng. Dù sao đi chăng nữa, thì đối với cậu ta, miễn là cô ta có năng lực, thì dù đó là ông chủ cửa hàng tiện lợi hay là người phụ nữ bị nhốt trong nhà kho cũng chẳng thành vấn đề. Cậu ta nhe răng cười khẩy một cách đầy mãn nguyện.
Cậu ta đang thu mình dưới chân Lazy bèn nhanh chóng đứng bật dậy và quay lại nhìn. Phía trước cánh cửa nhà kho đang mở toang, một người đàn ông mang sắc mặt bối rối đang đứng đó.
Vì loáng thoáng nhìn thấy bộ quần áo màu cam nên suýt chút nữa cậu ta đã nhầm tưởng đó là ông chủ của trạm xăng và cửa hàng tiện lợi, nhưng gã đàn ông này là một người khác. Thay vì mặc bộ đồ bảo hộ lao động khoác ngoài chiếc áo ba lỗ, thì đây là một nhân viên đội chiếc mũ bóng chày có vành và mặc áo gile đồng phục. Quanh thắt lưng hắn có quấn một chiếc thảm có thể trang bị các loại dụng cụ như mỏ lết. Hơn hết, trên đỉnh đầu của gã đàn ông này có một mái tóc màu nâu sẫm mọc rất dày.
Hắn đứng với một tư thế luống cuống, nhìn lần lượt từng người một từ cậu ta đến Lazy. Khi gã nhân viên do dự và đứng chết trân bên ngoài nhà kho, Lazy đã vội vã hét lên.
“Cứu tôi với! Tôi bị nhốt ở đây. Xin hãy thả tôi ra ngoài đi.”
“Cá, các người là ai?”
“Anh bị điếc rồi sao? Tôi bảo là bị nhốt mà!”
“Ờ, ờ ờ. Vâng.”
Hắn nhìn quanh với khuôn mặt như thể đang tìm kiếm cha mẹ, rồi từ bỏ và bước chân vào trong nhà kho. Đó là một tư thế co rúm vai lại như thể dùng hai cánh tay để bảo vệ vùng ngực. Gã nhân viên cư xử như thể không hiểu rõ tình hình, giống hệt như đang sở hữu một cái đầu chẳng được thông minh cho lắm.
“Chuyện quái gì thế này.”
“Tôi bị gã chủ ở đây hành hung rồi nhốt lại.”
“Ông chủ của chúng tôi á?”
“A, anh định bắt tôi nhắc lại bao nhiêu lần nữa đây? Đang không có thời gian đâu!”
Người đau đầu trước thái độ bất hợp tác của gã nhân viên là Lazy. Thay vì trông chờ vào tên nhân viên ngơ ngác kia, cô đành quay sang cầu cứu Johan.
“Tên đó không được tích sự gì đâu. Anh lại đây cởi trói tay giúp tôi với. Mắt cá chân thì tôi sẽ tự lo được.”
“Ưm…”
Johan xoa xoa cằm, ánh mắt đưa qua đưa lại giữa Lazy và gã nhân viên.
“Hai người lần đầu gặp nhau đúng không?”
“Đúng vậy. Tôi bị tấn công từ phía sau, ở đây lại quá tối… Nhưng tôi vẫn nghe được chút âm thanh bên ngoài. Anh không biết tôi mừng thế nào khi thấy anh bước vào đâu.”
Lazy thở phào nhẹ nhõm. Cô quay sang nhìn gã nhân viên, hắn ta cũng cuống cuồng gật đầu phụ họa.
“Tôi cũng đâu biết ông chủ lại là người như thế. Tôi làm việc chỉ nhận mức lương tối thiểu, sao mà biết được mấy chuyện bí mật này chứ? Trừ khi là người nhà thì may ra. Mà dù sao cũng may là ông chủ đã ra ngoài hút thuốc. Nếu không hút trong cửa hàng thì phải ra chỗ cách xa trạm xăng một chút mới được hút.”
Gã nhân viên đưa tay trái lên trán lầm bầm. Tay phải của hắn thọc vào túi áo đồng phục, lúi húi động đậy. Nhờ vậy mà bây giờ Johan mới nhìn thấy bảng tên đính trên ngực và biết được tên hắn.
“Hiểu rồi, Bern. Mà này, anh là nhân viên ở đây, chắc anh biết cách thao tác với camera an ninh (CCTV) chứ?”
“Hả? À thì, nếu chỉ là mấy thao tác cơ bản đơn giản…”
Johan nở một nụ cười sảng khoái trước câu trả lời của Bern. Một biểu cảm hoàn toàn không phù hợp với hoàn cảnh hiện tại, khiến Bern giật thót mình như vừa thấy thứ gì đó kỳ dị. Áo gi lê đồng phục của hắn có khá nhiều túi, chiếc túi mà Bern đang thọc tay vào có miệng mở ở phía trên.
Tuy nhiên, do Bern xoay người làm cánh tay vung vẩy, một đồng xu đã rơi ra từ chiếc túi có miệng cắt chéo. Sàn nhà kho không hề bằng phẳng như bên trong cửa hàng. Trên mặt đất gồ ghề, tráng xi măng cẩu thả bốc lên luồng khí lạnh lẽo, đồng xu chỉ kịp lăn một vòng. Dẫu vậy, ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt của tất cả những người có mặt trong nhà kho đều đổ dồn vào nó như một lẽ đương nhiên.
Những điều kiện ngẫu nhiên tụ hội lại khiến nó xoay thật chậm rãi. Quả là một cảnh tượng kỳ lạ. Chẳng mấy chốc, đồng xu đổ ạch xuống mặt sàn. Một khoảnh khắc ngắn ngủi lướt qua như giấc mộng trong vô thức.
Thực ra, xét cho cùng thì cũng chẳng có gì to tát. Một đồng xu rơi xuống sàn nhà bẩn thỉu thì có gì đáng bận tâm? Thế nhưng, ở đây lại có Johan. Cậu ta nhìn chằm chằm vào đồng xu đang nằm im lìm trên mặt đất, lầm bầm:
“Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng khu phố của tôi ở California, vậy mà đồng xu dùng để tung trong các trận đấu luôn là đồng xu của bang Georgia.”
Một phát ngôn đột ngột và chẳng đâu vào đâu. Cả Lazy và Bern đều cau mày. Tất nhiên, mặc kệ thái độ của họ, Johan vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ và nói tiếp:
“Tới giờ tôi vẫn không hiểu tại sao… Tóm lại thì, mặt có hình quả đào là tấn công, mặt kia là phòng thủ. Và tôi thì luôn thích đánh đòn phủ đầu hơn.”
Lời còn chưa dứt. Johan đã tóm lấy vai Bern và giáng một cú đấm như trời giáng vào bụng dưới của hắn. Ực… Cả người Bern gập lại, đôi môi co rúm. Nước bọt b*n r* từ cái miệng đang há hốc. Đôi chân nhũn ra, trượt dài xuống sàn. Lồng ngực Lazy phập phồng dữ dội. Cô cắn chặt môi, đôi chân giãy giụa loạn xạ.
“Anh làm cái quái gì vậy? Rốt cuộc, rốt cuộc anh đang làm cái trò gì thế?”
Johan không hề có ý định tốt bụng giải thích lý do hay nguyên lý cho hành động của mình. Thay vào đó, cậu ta bắt đầu lục lọi toàn thân Bern - kẻ đang nằm vật ra sàn, hai mắt trợn ngược. Cậu ta cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách, từ túi áo, trong quần, cho đến tận lớp áo sơ mi bên trong. Sau đó, Johan quay sang nhìn Lazy và nói:
“May là hắn không giấu súng.”
“Không, nhưng tại sao tự dưng anh lại đánh người ta…”
Johan cất lời, như thể thắc mắc của Lazy là rất có lý:
“Hành động của gã chủ đó chẳng phải quá táo tợn sao? Tấn công người khác ngay trong cửa hàng mà nhân viên không hề hay biết, rồi lại quẳng nạn nhân vào cái nhà kho ai cũng có thể ra vào… Điều đó có khả thi không? Hắn ta trông cũng chẳng có vẻ gì là kiểu người lo liệu chu toàn mọi hậu quả. Vậy nên tôi mới thắc mắc, liệu tên nhân viên này có thật sự không biết gì hay không.”
“Nh-nhưng nhỡ anh đoán sai thì sao?”
“À, nếu vậy thì đương nhiên là tôi phải xin lỗi rồi.”
Johan khẽ nhún vai, thọc tay vào túi của Bern. Khi rút ra, trên tay cậu ta là một ống tiêm. Johan xoay qua xoay lại chất lỏng màu trắng đục mờ ám bên trong. Dù nó là gì thì chắc chắn không phải thuốc bổ. Lazy l**m đôi môi khô khốc, khẩn khoản nài nỉ:
“Vậy, vậy thì mau cởi trói cho tô…, hức!”
Câu nói đang dang dở bị cắt ngang bởi một tiếng r*n r* nghẹn ngào. Johan đã cắm phập ống tiêm vào người Lazy. Mở to đôi mắt không thể tin nổi, cô nhìn chằm chằm vào mũi kim đang cắm sâu vào mạch máu mình, rồi lại nhìn Johan. Johan từ từ ấn pit-tông xuống, khi chạm phải ánh mắt của Lazy, cậu ta khép hờ mí mắt, mỉm cười thật dịu dàng.
“Cô cũng vậy nhé. Nếu tôi đoán sai thì đành xin lỗi vậy?”
M, mẹ kiếp…
Chẳng mấy chốc, tầm nhìn trở nên mờ mịt, Lazy đổ gục sang một bên khi chưa kịp dứt lời. Nhìn xuống Lazy đã hoàn toàn mất ý thức, Johan thốt lên “A”, rồi đưa tay vò đầu bứt tai. Đằng nào thì Lazy cũng đang bị trói, đáng lẽ tiêm cho Bern thì tốt hơn chứ nhỉ. Cậu ta xoa xoa gáy với vẻ mặt gượng gạo.
“Mình cũng hay mắc sai lầm thật đấy.”
Giá mà Seojun thấy vẻ hậu đậu này của mình dễ thương thì tốt biết mấy, nhưng chắc đó chỉ là hy vọng viển vông mà thôi. Chuyện đã rồi đâu thể rút lại được, thế nên cậu ta quyết định không nghĩ ngợi nhiều nữa.
Johan nhặt lấy chiếc mỏ lết rớt ra từ thắt lưng của Bern. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ấm áp. Cậu ta nện nó xuống sàn nhà.
“Vậy thì giờ làm gì tiếp đây…”
Keng, tiếng vang phát ra từ cú vung nhẹ nhàng nghe sao mà trong trẻo.