Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Ơ, u, oa, ồ, ư…”
Seojun chỉ biết thốt ra toàn nguyên âm, không tài nào kìm nén nổi sự kinh hãi. Con bù nhìn đang chống tay ngồi nhổm dậy, kẹp giữa Tracy và Bailey giờ chỉ còn là hai nửa cái xác nhàu nát. Có vẻ như ngài bù nhìn sát nhân thấy không có ai để mắt nên đã tranh thủ nghỉ ngơi một chút cho thoải mái, nhưng cái hiện nguyên hình của ngài quả thực quá đỗi kỳ dị và kinh tởm.
Nếu đem thân thể của April kéo giãn ra, xé toạc rồi vá víu lại vào con bù nhìn thì có phải sẽ ra cái hình thù thế kia không. Cổ, tay và chân bị xé rách rồi cưỡng ép khâu dính vào các đầu m*t của con bù nhìn. Xương và mạch máu bị kéo căng ra hết cỡ, nối với nhau một cách lỏng lẻo. Lác đác đó đây, những đoạn nội tạng lòi hẳn ra ngoài lớp da cứ co giật liên hồi. Chẳng hạn như lá phổi của April, nó tuột khỏi lớp da bị xé toạc quanh vùng rốn rồi lủng lẳng đung đưa. Trông thật thê thảm, cứ như thể cậu ta là nạn nhân của một vụ sát hại dã man vậy.
Thế nhưng, nếu ai nghe thấy thứ tiếng cười rít lên như tiếng huýt sáo xuyên qua đôi môi nứt nẻ, kéo dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, thì chẳng ai có thể coi April là nạn nhân được nữa. Con bù nhìn mang khuôn mặt của April mở miệng.
“Chào, mang Peer đến rồi à.”
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng trước cái bộ dạng gớm ghiếc vượt xa mọi sức tưởng tượng kia, Seojun suýt nữa thì nôn luôn cả gan ruột ra ngoài. Cậu phải lấy tay ấn chặt lấy lồng ngực đang đập thình thịch. Trong khoảnh khắc đó, cậu tự hỏi liệu mình có nên che mắt Peer lại không. Nhưng ánh mắt Peer không hướng về phía April, mà đang trân trân nhìn xuống dưới chân cậu ta.
“Mẹ…”
“P, p, p, e, e, r.”
“Đ-đ-ứ-a tr-ẻ-ẻ h-ư-ư đ-đ-ã-ã đ-đ-ế-n r-r-ồ-i-i.”
Từ cơ thể của Tracy và Bailey, những mảng thịt ở tay, chân, lườn thi nhau rụng lả tả rồi rơi xuống một đống bùng nhùng. Thể xác của bọn họ lúc này trông chẳng khác nào một đống thịt băm viên khổng lồ.
“Peer, đừng nhìn.”
Seojun vội vàng kéo tay cô bé, nhưng Peer lắc đầu quầy quậy, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
“Không sao đâu ạ. Cháu ổn mà. Cháu đã quyết định phải nói lời từ biệt ngay từ lúc bắt đầu đến đây rồi. Cháu ổn.”
Cái giọng nói liên tục lầm bầm "cháu ổn" của Peer nghe đặc nghẹt. Thay vì ngăn cản cô bé, Seojun siết chặt lấy bàn tay đang nắm lấy tay mình. Trong kế hoạch của họ, sự chia ly là điều không thể tránh khỏi. Seojun buông tay cô bé ra, dấn bước đến trước mặt April. Con bù nhìn giờ đã công khai thân phận thật, bật ra một tràng cười lanh lảnh.
“A ha ha, sao lại tự nộp mạng đến tận đây thế này? Chẳng thà cứ chạy trốn cho đến lúc chết đi có phải hơn không.”
Dù chiếc mũ rơm đã che khuất nửa khuôn mặt khiến cậu không thể nhìn rõ biểu cảm của cậu ta, nhưng chẳng cần đoán cũng biết nụ cười ẩn dưới đó mang ý nghĩa gì. Chế giễu, mỉa mai, và khinh bỉ! Chiếc cào trong tay April mang theo vẻ uy h**p tột độ, như thể chực chờ xé toạc lớp da bụng của Seojun và cào sạch sành sanh mọi thứ bên trong ra bất cứ lúc nào. Đó chính là một hung khí phản chiếu trọn vẹn dã tâm tàn độc của kẻ cầm nó. Chiếc cào khẽ nhúc nhích… rồi vung vẩy.
“Peer, buông tay người đó ra rồi lại đây. Hãy g**t ch*t cái bọn phụ huynh tồi tệ đã bắt nạt cậu rồi cùng tớ chơi đùa nào.”
Bàn tay đeo găng vải thô ráp chỉ thẳng vào mặt Tracy. Chút tàn tích duy nhất còn sót lại trông có vẻ tử tế trên cơ thể mụ giờ chỉ còn mỗi cái khuôn mặt với cái cằm trật khớp lỏng lẻo. Tracy ngoan ngoãn nhại lại lời April kèm theo một nụ cười rạng rỡ.
“Cùng tớ, chơi, đùa, nào.”
“Tôi không muốn mấy trò đó.”
Khuôn mặt Peer trắng bệch, cô bé lí nhí đáp lại thật nhanh. April bĩu môi. Dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa, có vẻ cậu ta cũng chẳng thể nào thấu cảm nổi. Cậu ta xốc lại chiếc cào. Chỉ nội cái việc cái thân xác cấy ghép với con bù nhìn kia cao lêu nghêu thôi cũng đã đủ để áp đảo tinh thần đối phương rồi.
“Tại sao? Việc trả thù mấy kẻ từng bắt nạt mình vui lắm đấy. Chỉ là cậu chưa thử nên chưa biết thôi. Hay là, cậu thấy gã đàn ông kia đáng tin cậy hơn tớ? Thật không hiểu nổi.”
Trong mắt April, gã thanh niên mặc chiếc áo khoác blouson phồng rộp kia ngoài việc cao ráo ra thì chẳng tìm đâu ra được một ưu điểm nào khác. Thậm chí hiện tại, chẳng phải chính cậu ta mới là kẻ đang nhìn xuống Seojun và Peer đó sao. Ngay sau đó, April cất giọng lanh lảnh, nhẹ bẫng.
“A ha! Có phải người đó đã nói là sẽ đưa cậu thoát khỏi đây hay gì đó đại loại thế đúng không?”
Sai bét. Bàn cho đúng thì người tuyên bố sẽ dẫn đường thoát ra lại chính là Peer. Bằng những ngón tay run rẩy, Seojun gắng sức quệt đi lớp mồ hôi lạnh toát đang thi nhau túa ra trên trán.
“Peer này, chuyện đó là bất khả thi. Một kẻ mới chân ướt chân ráo bước vào cái cánh đồng ngô rộng lớn này thì làm sao mà tìm được đường ra? Khéo trước lúc đó đã bị Tracy và Bailey g**t ch*t rồi.”
“Chưa chắc đâu. Nhìn cái bộ dạng đó thì, đừng nói là giết chú, ngay cả việc tự đứng thẳng cũng làm không nổi cơ mà?”
“Ây da, bị lộ rồi sao? Thực ra dạo này Tracy và Bailey lười vận động quá. Đúng là những kẻ lớn tuổi tồi tệ!”
Cái điệu cười khúc khích của kẻ nói dối này thật sự đáng ghét đến cùng cực. Seojun nghiến răng trừng mắt nhìn April. Tất nhiên, vì răng rất quý giá nên cậu chỉ nghiến một lát thôi. Trước ánh nhìn xấc xược của cậu, con bù nhìn April nhếch mép cười nhạt rồi chậm rãi tiến lại gần. Phạch, phạch. Âm thanh của những thớ thịt đập vào nhau bết dính nghe thê thảm đến mức rợn người. Giờ đây, khoảng cách giữa Seojun và April chỉ còn vỏn vẹn chừng mười bước chân.
“Anh có gì để tin tưởng mà mạnh miệng thế?”
“Nhìn chú thế này thôi chứ chú từng đối mặt với cả quái vật bay từ vũ trụ xuống rồi đấy, nên mấy cái đồ nội địa Trái Đất này chẳng là cái đinh gì với chú đâu.”
Seojun khoanh tay trước ngực, buông một lời dọa dẫm rỗng tuếch. April nhìn Seojun với ánh mắt như đang nhìn một con bọ hung biết nói. Có những lúc trên đời, dù người ta có nói ra sự thật 100% thì cũng chẳng ai buồn tin. Đó quả là một sự thật phũ phàng. April liền giả vờ nặn ra chất giọng trẻ con ngây thơ.
“Ta thực sự rất muốn kết bạn với Peer mà. Nên chúng ta thỏa thuận thế này nhé. Nếu anh giao Peer cho ta, ta sẽ để anh sống sót rời khỏi cánh đồng ngô này.”
“Cái gì cơ?”
Trước lời đề nghị đột ngột ấy, đôi vai nhỏ bé của Peer khẽ giật nảy. Khuôn mặt vốn đang đăm đăm nhìn vào đống thịt đã từng là Tracy bỗng chốc trắng bệch. April định dùng kế ly gián sao? Trong một thoáng, hình ảnh cuốn Tôn Tử Binh Pháp lướt qua tâm trí Seojun. Cậu lắc đầu, xua tan đi hình ảnh mình đang lật giở cuốn sách cũ mèm đó. Suy nghĩ viển vông quá rồi.
Cho dù có chia rẽ được Peer và Seojun thì cái lợi ích mà April thu được cũng chỉ nhỏ như cái móng tay. Cùng lắm thì cậu ta cũng chỉ được thưởng thức cái cảnh người lớn nhẫn tâm vứt bỏ trẻ con để làm thức ăn cho cái dã tâm méo mó của mình. Nhưng làm thế cũng có ích gì chứ, April cũng chỉ đang tua lại một đoạn quá khứ tồi tệ ngay trước mắt mình mà thôi. Hay là cậu ta định bóp nát chút hy vọng mong manh của Peer? Sau khi phát đi vô số tín hiệu cầu cứu mới vô tình gặp được Seojun, nếu giờ lại bị cậu vứt bỏ, Peer chắc chắn sẽ tuyệt vọng đến cùng cực.
Có lẽ đây là một phần trong âm mưu thâm độc nhằm lợi dụng cái cơ chế tồn tại phụ thuộc vào cảm xúc của linh hồn, để ép Peer phải tái sinh thành một ác linh. Thế nhưng, đôi đồng tử ánh lên vẻ kiên cường mạnh mẽ của Peer đã hoàn toàn đập tan cái ý nghĩ tồi tệ đó.
Peer cũng đã từng chạy trốn không biết bao nhiêu lần rồi. Cô bé không hề đứng trước mặt April với một tâm trạng nửa vời. Rốt cuộc April đang âm mưu cái trò quỷ quái gì mà lại đưa ra lời đề nghị đó cơ chứ? Seojun nheo con mắt trái lại, lườm cậu ta. Hàng lông mi dài tạo thành một vệt bóng mờ.
“Giao Peer cho mày rồi thì bước tiếp theo mày định quăng xác chú ra ngoài đường chứ gì? Cái trò của mấy đứa như bọn mày chú còn lạ quái gì nữa. ‘Ta chỉ hứa là sẽ đưa anh ra khỏi cánh đồng ngô thôi, chứ ta có bảo là để cho anh sống đâu.’ Gì, định giở trò đó chứ gì? Có chó nó mới tin mày, đồ ranh con.”
“Anh phải sống cái cuộc đời rách nát đến mức nào mà trong đầu lúc nào cũng chứa đầy sự nghi ngờ thế hả? Ta đang thực lòng muốn tha mạng cho anh đấy nhé.”
“Sống chung một khu với bọn Bobby, Golden với Frank thì kiểu gì cũng thành thế này thôi. Mà tự dưng sao mày lại giở chứng thế? Vừa nhặt cái xác chết ở đâu ăn mà trong đó có lẫn cả lòng thương hại thế?”
Trước lời mỉa mai của Seojun, con bù nhìn khẽ nghiêng đầu. Có điều, do vấn đề về cấu tạo nên con bù nhìn hoàn toàn không thể làm được cái hành động cong cổ, kết quả là cái đầu với lớp da và cơ bắp dính kèm của April cứ lắc lư lủng lẳng. Khung cảnh cái đầu nhỏ xíu như trẻ con bị treo lơ lửng trên thân gậy rồi lắc lư qua lại quả thực vô cùng rùng rợn.
“Từ trước đến nay ta chưa từng để ai lạc vào cánh đồng ngô này sống sót trở về cả. Đó đúng là một sai lầm chết người của ta. Ta thừa nhận. Vì ta chẳng thể ngờ được rằng mình lại cô đơn đến nhường này.”
Giọng nói vương chút ý cười lanh lảnh vang lên.
“Đặc biệt, ta thực lòng cảm thấy một tình bạn chân thành dành cho Peer, người đã đón nhận cái chết giống hệt ta. Nếu gia đình là gánh nặng đối với cậu, thì hãy bắt đầu làm bạn trước đi.”
“Tôi thì không nhé? Cảm xúc chỉ đến từ một phía thì không gọi là tình bạn đâu.”
Peer cắt lời không chút nể nang. Khuôn mặt của đứa trẻ lanh lợi nhăn nhó lại như thể vừa uống nhầm phải giấm chua. Và rồi Seojun bỗng đối mặt với một cảm giác kỳ lạ. Những lời April thốt ra độc địa như rắn rết, thoáng qua cứ ngỡ là đang muốn thâu tóm Peer vào lòng bàn tay. Thế nhưng, cái cảm giác bồn chồn ở lòng bàn chân và sự ớn lạnh dọc sống lưng này là sao chứ? Đôi tay đang khoanh trước ngực bỗng lỏng ra. Đây không phải là giác quan thứ sáu của một nhà tiên tri đã qua rèn giũa, mà là trực giác của một kẻ đã sống cả đời trong sự cô độc vì những ảo tưởng quái gở của bản thân.
“Con bù nhìn sát nhân này đang ban phát lòng khoan dung đấy. Hãy hân hoan mà nhận lấy đi. Chẳng lẽ anh lại coi trọng con bé Peer mới gặp lần đầu hôm nay hơn cả mạng sống của mình sao? Chẳng lẽ nào.”
“À.”
Đôi môi mỏng của Seojun vô thức mấp máy. Đôi mắt ẩn dưới bóng mẻ của chiếc mũ rơm đang bình thản quan sát cậu. Ánh nhìn như muốn soi xét mọi thứ xuyên thấu qua người Seojun. Và cậu cũng nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu vàng hổ phách của April.
“Mày. Ngay từ đầu mày đã không có ý định giết chú rồi.”
Trái tim Seojun đập liên hồi. Bí mật thầm kín mà kẻ khác cố che giấu đang k*ch th*ch từng đầu dây thần kinh của cậu. Cậu thấy rõ mồn một khoảnh khắc hốc mắt April khẽ giật nảy.
Peer lúng túng kéo vạt áo Seojun. Cậu cúi xuống nhìn cô bé. Câu trả lời nằm ngay trong chính câu chuyện mà cô bé đã kể. Seojun ra hiệu bằng mắt cho Peer rồi quay lại nhìn April—một thực thể mang hình hài áp đảo, gớm ghiếc nhưng lại mang đến một nỗi sợ hãi thuộc về bản năng của con người.
“Mày muốn trở thành Boogeyman hay con quái vật dưới gầm giường chứ gì.”
“…….”
Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua giữa họ. Những thân ngô rung lên xào xạc, va đập vào nhau. Những bắp ngô chín nặng trĩu đụng nhau tùng, tùng.
“Cả Tracy, Bailey, và cả mày nữa…. Tất cả bọn mày đều đã kể cho chú nghe về con bù nhìn sát nhân một cách chi tiết đến mức kỳ lạ.”
Giọng nói trầm xuống nghe như tiếng cào vào cổ họng. Vợ chồng Lauren đã tiếp cận một cách tự nhiên, giả vờ làm người rồi mới lộ ra bản chất thật. À không, là cậu tưởng rằng chúng lộ bản chất. Nhưng giờ ngẫm lại, bọn chúng chỉ đang cố tình dàn dựng một bộ dạng thật kinh tởm mà thôi.
Nếu ngay từ đầu chúng đã rạch bụng rồi lao vào thì Seojun đã mải chạy trốn trối chết chứ hơi đâu mà đứng đó nói chuyện. Thế nhưng, vợ chồng Lauren đã giả làm người để vô tình hé lộ cái tên "Bù nhìn sát nhân". Chúng lờ mờ để lộ những khía cạnh tàn nhẫn và đáng sợ của nó.
Kế đến là April. Khác với vợ chồng Lauren, cậu ta giải thích về việc con bù nhìn sát nhân đã ra đời như thế nào. Cậu ta đang nhân tạo hóa một truyền thuyết về con quái vật gieo rắc những lời nguyền, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng và một quá khứ kinh hoàng.
Cho đến trước khi bước chân vào cánh đồng ngô này, Seojun chưa từng nghe bất cứ điều gì về con quái vật mang tên "Bù nhìn sát nhân". Điều đó là đương nhiên. Bởi April đã giết sạch sành sanh những kẻ đi lạc khỏi con đường chính mà đặt chân vào đây.
Bất cứ lý do giết người nào cũng đều có vẻ hợp lý. Có thể cậu ta giết vì cần đủ chân để chắp vá, hoặc có thể vì bản thân đã đau khổ nên muốn gieo rắc oán hận một cách bừa bãi. Hay thậm chí là muốn thỏa mãn nốt d*c v*ng giết chóc từ khi còn sống. Dù là lý do gì đi nữa thì kết quả vẫn không thay đổi.
Chiếc xe van của vợ chồng Lauren bị bỏ mặc bên lề đường hẳn là cơ hội cuối cùng của April. Thế nhưng, đúng như lời cậu ta nói, cậu ta đã phạm sai lầm. Cậu ta đã sát hại Tracy và Bailey trong một khung cảnh và sự kết hợp tương tự như lúc bản thân qua đời. Ngay cả Peer, dù không bị cậu ta trực tiếp ra tay, cũng đã chết đói khi đi lạc giữa cánh đồng ngô.
Và cho đến khi Seojun nghe thấy tiếng cầu cứu của Peer, không một ai đặt chân đến nơi này nữa.
“April, mày thực sự cần những chấp niệm dư thừa đó…”