Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không ngờ April lại chính là thân phận thật của con bù nhìn sát nhân và là một ác linh tàn độc! Seojun không khỏi kinh ngạc.
‘Dù cho nhóc đó có xuất hiện đúng lúc khi mình bị vợ chồng Lauren truy đuổi, rồi thao thao bất tuyệt về nguồn gốc, di ngôn và câu chuyện của con bù nhìn sát nhân dù mình chẳng hề hỏi, tỏ vẻ như muốn giúp đỡ rồi lặn mất tăm, nhờ thế mà mình phải cắm cổ chạy như bị dồn vào chỗ chết rồi mới đụng độ con bù nhìn sát nhân đi chăng nữa…’
Sự kinh ngạc tan biến trong chớp mắt. April đã hành xử mờ ám lộ liễu đến thế cơ mà. Nghĩ kỹ lại thì việc cậu không nhận ra mới là điều kỳ lạ. Seojun phớt lờ những giọt mồ hôi lạnh toát túa ra trên trán.
‘Lúc đó bận chạy trối chết mà. Chẳng còn cách nào khác.’
Cậu tự bào chữa rằng tình huống lúc đó quá sức dồn dập khiến não bộ thiếu oxy, cố tình phớt lờ đi cái khả năng nắm bắt tình hình yếu kém của bản thân. Thoát khỏi sự tự phủ nhận một cách xuất sắc, Seojun lặng lẽ nhìn xuống Peer vẫn đang cắm mặt dán mắt vào đống đất. Một đứa trẻ đang thu mình rụt rè thế này quả thực rất khó đối phó về nhiều mặt. Thêm vào đó, câu hỏi mà cậu sắp phải bật ra đây thực sự là thứ nội dung đã cạo sạch sành sanh chút lòng trắc ẩn trong tim rồi ném tọt xuống tận rãnh Mariana.
Seojun cảm thấy sự tự trào mà mình vừa khó nhọc né tránh được đang dội ngược lại như một chiếc boomerang, cậu cố nhích môi. Lưỡi đắng ngắt.
“Được rồi, Peer. Vậy ý nhóc là, nhóc đã biến thành tinh linh không khí giống như nàng công chúa vừa thở bằng phổi vừa thở bằng mang đó hả?”
Seojun đã cố gắng hết sức để nói giảm nói tránh đi sự thật rằng Peer đã chết. Có lẽ nhờ kinh nghiệm từng đi rêu rao những lời tiên tri pha lẫn lảm nhảm vớ vẩn nên lưỡi cậu trơn tru như được bôi mỡ.
“Chú đang nói chuyện gì vậy ạ? Mang cá ư? Cháu đâu phải là cá hay tinh linh gì đâu. Bàn cho đúng thì cháu là một cái xác chết, và là một hồn ma mọc lên từ cái xác đó như nấm thôi.”
Thế nhưng, Peer lại là một cô bé quá đỗi thẳng thắn. Peer thích đọc hồi ký hơn là truyện cổ tích, và cô bé luôn đinh ninh rằng kết cục của Nàng Tiên Cá là kết hôn với hoàng tử rồi thống trị vương quốc loài người. Nhờ thế mà trên đôi má trắng bệch của Seojun bỗng ửng lên một vệt hồng. Khuôn mặt với tuổi sinh học ngoài 20 đang chứng kiến phép ẩn dụ tâm đắc của mình tan chảy như bọt biển. Cậu ấp úng mở lời.
“Đó, đó chính là vấn đề đấy. Vì chú không phải là thầy cúng nên trên thực tế chắc là không có cách nào giúp được nhóc đâu nhỉ? Chú cũng khao khát được cùng nhóc thoát khỏi nơi này lắm, nhưng mà…”
Đang đứng nói chuyện với một kẻ tự xưng là hồn ma mà còn màng đến hiện thực cái nỗi gì nữa, nhưng Seojun cho rằng đây là một vấn đề cần phải rạch ròi. Dù có tin tưởng Peer đi chăng nữa thì việc tin tưởng và việc giải cứu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà? Mặc dù cậu có sở hữu một siêu năng lực kỳ lạ đi nữa, thì nó cũng chẳng có chút dính dáng gì tới ma quỷ hay thây ma cả.
Khuôn mặt vẫn giữ thói quen nhíu mày, Peer khẽ bĩu môi.
“Đúng như lời chú nói, cháu không hề đòi hỏi vô lý rằng mình muốn trở thành người sống. Cháu chỉ muốn thoát khỏi cánh đồng ngô này mà thôi…”
Nỗi u buồn vương trên đôi đồng tử sẫm màu kia là một thứ cảm xúc quá đỗi nặng nề để một đứa trẻ phải ôm lấy. Seojun chợt cảm thấy tội lỗi vô cớ rồi lại giật mình bừng tỉnh, nghiến răng trèo trẹo.
‘Cái cảm giác này lẽ ra bọn tội phạm bạo hành trẻ em với cái con bù nhìn sát nhân kia phải gánh chịu mới đúng. Lũ khốn đó đứa nào đứa nấy cứ nhởn nhơ cười cợt như mấy kẻ dở hơi ấy.’
Ngay khi Seojun đang chìm trong vòng xoáy của hàng vạn cảm xúc hỗn độn, Peer dè dặt cất lời.
“Điều cháu muốn nhờ chú là hãy mang hài cốt của cháu rời khỏi cánh đồng ngô này.”
“Hài cốt của nhóc á?”
“Chú từng thấy rồi đúng không ạ? Cái xác ôm chặt chiếc bộ đàm như thế này…”
“À.”
Trong đầu Seojun hiện lên thi thể của cô bé chết đói. Một cái xác ướp toát lên vẻ cô độc và hiu quạnh, ngoài việc phần cổ tay trái bị xé toạc ra thì chẳng có vết thương nào đáng kể.
“Cháu đã nhận ra việc mình chết khá muộn màng. Cứ chạy, chạy mãi… Lang thang trong cánh đồng ngô không phân biệt nổi ngày đêm, rồi chợt nhận ra. Rằng đối với cháu, không khí, giấc ngủ hay thậm chí là thức ăn đều không còn cần thiết nữa.”
Peer cúi xuống nhìn bàn tay mình. Khác với cái xác chết, trên cơ thể của hồn ma của cô bé vẫn gắn vẹn nguyên một bàn tay nhỏ nhắn.
“April đã lợi dụng lúc đó để đánh cắp hài cốt của cháu. À không, phải nói là cướp đoạt mới đúng chứ nhỉ? Tất nhiên không phải cháu không cố gắng giành lại. Cháu đã né tránh ánh mắt của April, của mẹ, và của chú Bailey để từng chút một lấy lại từng bộ phận. Đôi chân, thân mình, phần đầu, cánh tay, bàn tay trái… Từ từ từng thứ một. Thế nhưng, cháu hoàn toàn không thể tìm thấy bàn tay phải của mình, chẳng biết April đã giấu nó ở đâu nữa.”
Peer lí nhí nói rằng chừng nào chưa lấy lại được bàn tay đó, cô bé sẽ không thể rời khỏi cánh đồng ngô. Seojun vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu được nguyên tắc của những kẻ đã khuất, nhưng cậu cũng lờ mờ đoán ra được. Vốn dĩ từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, hài cốt của người chết luôn được coi trọng. Kể cả không phải như vậy, thì một khi tâm trí của Peer vẫn còn vương vấn bám víu lấy một thi thể toàn vẹn, thì việc cô bé bị trói buộc ở cánh đồng ngô này cũng là điều đương nhiên.
Nhìn đôi má xanh xao ấy, Seojun quyết định hỏi một điểm đáng ngờ ở Peer, một đứa trẻ có thể thản nhiên nhắc đến cái chết của chính mình mà không chút kiêng dè.
“Ừm, Peer này. Bố mẹ có vẻ vô cùng đói khát, còn nhóc thì lại không cảm thấy cơn đói nào sao?”
Nếu Peer bị cướp mất bàn tay sau khi chết, tức là cô bé đã chết vì suy kiệt sức lực đúng theo nghĩa đen. Nếu vậy, thay vì cặp vợ chồng Lauren luôn bộc lộ sự háu ăn, thì đáng lẽ ra Peer mới là người phải quằn quại trong cơn đói khát chứ? Trước suy luận của Seojun, Peer ngoan ngoãn lắc đầu.
“Vâng. Cảm xúc duy nhất cháu cảm nhận được ở nơi này chỉ là sự sợ hãi và khao khát muốn thoát khỏi đây thôi. Dù sao thì cháu cũng từng thử suy nghĩ xem tại sao lại như vậy rồi. Dù không chắc chắn lắm đâu. Cháu đã kể rồi đúng không ạ? Cháu đã có thể nhìn thấy người chết từ khi còn sống. Các linh hồn hành động dựa trên ký ức tại thời điểm họ chết. Lấy ví dụ phổ biến nhất là những người chết vì tai nạn giao thông nhé. Phần lớn bọn họ sẽ lảng vảng quanh nơi xảy ra tai nạn, liên tục gặm nhấm lại nỗi đau đớn và cú sốc từng phải trải qua. Rồi đến khi cạn kiệt sức lực, một ngày nào đó họ sẽ tan biến.”
Nhưng mà, Peer kéo dài giọng rồi ngước lên nhìn Seojun.
“Thỉnh thoảng vẫn có những linh hồn giống như April. Những linh hồn ôm trong mình thứ dã tâm tàn độc khiến toàn thân người ta lạnh toát. Đến tận giây phút trút hơi thở cuối cùng, cháu vẫn luôn khiếp sợ April. Vì thế cháu không thấy đói, cũng chẳng thấy buồn ngủ. Thế nhưng nếu không thoát khỏi nơi này, sau này cháu vẫn sẽ tiếp tục phải sống trong nỗi sợ hãi mang tên April. Đối với cháu, chuyện đó chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng lắm rồi.”
Bờ vai mỏng manh khẽ run lên. Seojun im lặng cởi áo khoác trùm lên lưng Peer. Đúng là cái cơ chế tồn tại của linh hồn chẳng có chỗ nào là không bí ẩn cả, chiếc áo khoác lại không hề xuyên qua nửa thân trên của Peer mà bao bọc lấy cô bé một cách vừa vặn. Trong lúc xắn lại tay áo cho cô bé, một luồng khí lạnh lướt qua mu bàn tay Seojun. Dù đang là tiết trời oi bức, làn da của cô bé vẫn lạnh buốt như một tảng băng.
Cái luồng khí lạnh lẽo này là do cậu đã biết Peer là một thực thể đã chết nên mới sinh ra ảo giác chăng? Hoặc biết đâu, nhiệt độ thấp ấy lại chính là bằng chứng cho sự tồn tại phi nhân loại.
Thế nhưng, khác hẳn với cái hình hài gớm ghiếc của con bù nhìn sát nhân hay cặp vợ chồng Lauren luôn vác theo cái lớp da bụng rách tươm lủng lẳng bay phấp phới, khi nhìn Peer, một thứ cảm xúc mang tên thương xót lại dâng trào trong con tim cằn cỗi như ruộng đồng mùa hạn hán của Seojun. Cậu đưa tay xoa xoa sau gáy, tặc lưỡi.
‘Đã thương xót thế này rồi mà nếu con bé này lại chính là trùm cuối giấu mặt đứng sau cú bẻ lái chung cuộc chốt hạ thì phiền phức lắm đây…’
Chẳng cần tìm đâu xa, nội cái chuyện nhóc April che giấu thân phận thật vô cùng đáng sợ là con bù nhìn sát nhân rồi liên tục làm trò xảo trá với Seojun là đủ hiểu. Dù nhân tiện vừa thoát khỏi Tomtittot cậu có muốn hành xử tốt bụng đi chăng nữa, mà đối tượng lại là cái thể loại linh hồn sát nhân hàng loạt thì thà đừng làm còn hơn.
Bộ não đã quen sống cả đời trong sự hoài nghi bắt đầu thì thầm, châm ngòi cho ngọn lửa ngờ vực. Tuy nhiên, khuôn mặt thỉnh thoảng lại lấm lét dò xét thái độ chứ không hề tỏ ra khúm núm cầu xin sự thương hại hay đồng tình quá mức của Peer lại khiến cậu nhớ về chính bản thân mình hồi còn yếu ớt và bị bộ ba Vàng, Bạc, Đồng bắt nạt.
Seojun hiểu quá rõ biểu cảm đó. Cậu cũng từng khao khát được ai đó cứu rỗi. Lấy ví dụ như một nữ chính, hay cô con gái một của nhà Toolbox, hoặc là Christina chẳng hạn. Dù cho suy xét một cách nghiêm túc thì hình thức cứu rỗi mà Seojun mong muốn lại giống với việc dâng hiến tế vật hơn, nhưng cậu vẫn không tiếc lời tô hồng cho cái quá khứ xấu xí của mình.
Nhắc đến Christina, cái tên Tomtittot lại tự nhiên ùa về. Phía sau mí mắt duy nhất của cậu khẽ xẹt qua một khuôn mặt bê bết máu đang nở nụ cười rạng rỡ với mặt trời sau lưng. Dưới ánh nắng chói chang, chủ nhân của nụ cười đang chiếm trọn tâm trí cậu như một thước phim quay chậm ấy sở hữu mái tóc tựa như những cuộn chỉ vàng, nhưng độ dài thì tuyệt đối không hề dài chút nào. Người đã nắm lấy tay Seojun không phải là Christina…
‘Không được, đã bảo là không được nghĩ tới rồi mà.’
Cái đầu của Seojun lắc nguậy nguậy sang hai bên. Trước hành động kỳ quặc lắc đầu với khí thế như muốn nhổ bật cả cổ ra khỏi tròng ấy, mông của Peer nhích dần nhích dần ra xa. Trong đôi đồng tử sẫm màu ánh lên sự nghi ngờ, liệu cái chiếc dây thừng cứu sinh mà mình vừa gọi đến này có phải là hàng mục nát hay không. Seojun vội vã lảm nhảm đánh trống lảng.
“Nói tóm lại, mục tiêu của chúng ta là tìm lại bàn tay của nhóc rồi bỏ trốn. Nhân tiện thì đánh bại cả Bailey, Tracy và cái con bù nhìn sát nhân do April đóng giả luôn chứ gì.”
“Vâng! Đúng là như vậy đấy ạ.”
‘Liệu có khả thi không cơ chứ.’
Thật may là sự phủ nhận nhanh như chớp đó đã không bị bật ra khỏi miệng cậu. Đáng ngạc nhiên là Seojun cũng là một người lớn biết điều. Chỉ có điều đáng tiếc là cơ mặt của cậu lại không được "người lớn" cho lắm. Khóe miệng đang hớn hở đáp lời ban nãy của Peer lập tức trĩu xuống đầy ủ rũ. Thế nhưng, cô bé nhúc nhích những ngón tay chỉ linh hồn mới có thể tạo hình được, nắm chặt thành một nắm đấm nhỏ xíu rồi lên tiếng.
“Xin chú đừng vội bỏ cuộc. Nếu là chú thì chắc chắn sẽ làm được thôi.”
“Peer này, rất cảm ơn cái sự tin tưởng và tín nhiệm vô bờ bến của nhóc giữa cái thời buổi khắc nghiệt này nhé. Nhưng mà rốt cuộc nhóc nhìn trúng điểm nào ở chú mà lại tin tưởng đến mức đó vậy?”
Trước một câu hỏi hiếm hoi mang tính tự đánh giá bản thân cao độ như vậy, Peer ngẫm nghĩ một lúc rồi cất giọng thận trọng.
“Bởi vì chú là một người lớn cao to mà. Cao hơn mẹ, chú Bailey và cả April rất nhiều.”
“…….”
Seojun tự hỏi không biết mình có nên phổ cập cho Peer một sự thật rằng, khi con người ta đánh nhau thì không chỉ cần mỗi chiều cao mà còn cần đến cơ bắp, hay ít nhất thì cũng phải có chút mỡ thừa nặng trịch chứ. Tất nhiên, Peer là một cô bé thông minh hơn nhiều so với sự đánh giá hời hợt của Seojun. Cô bé chớp chớp mắt rồi giải thích thêm.
“Cháu nghĩ là April đã giấu xương bàn tay của cháu vào trong thân con bù nhìn rồi. Vì nơi duy nhất cháu chưa lục tìm giờ chỉ còn lại con bù nhìn thôi.”
Peer vươn tay ra. Bàn tay không xương nắm lại như đang chộp lấy một thứ gì đó.
“Nếu là chú thì có thể moi móc đống rơm rạ của con bù nhìn ra được.”
Nếu là tay của chú thì chắc chắn sẽ chạm tới thôi. Peer liếc mắt ngước lên nhìn Seojun.
“Chú đã từng đánh gục con bù nhìn một lần rồi còn gì.”
Có vẻ như cô bé đang ưu ái coi Seojun là nhân sự "có kinh nghiệm thực chiến". Thế nhưng, người được hưởng cái đặc quyền ưu đãi ấy lại chỉ biết trừng mắt lườm cái mặt trời vẫn đang chói chang đến mức đáng ghét kia rồi đáp.
“Peer này, đó không phải là vấn đề chiều cao của chú. Bàn cho đúng thì đó là nhờ nội tạng của bố mẹ nhóc bị vướng vào rất đúng chỗ nên chú mới gặp may thôi. Nhưng mà trừ phi April là đồ ngốc, chứ nhóc nghĩ cậu ta còn quấn nội tạng quanh chiếc cào để tạo không khí nữa chắc?”
“Nhưng nếu dùng chung một cách thì việc quật ngã nó vẫn khả thi mà đúng không ạ? Nội tạng của mẹ và chú Bailey dai và chắc như thế này cơ mà, chúng ta cứ buộc lại rồi dùng như dây thừng đi. Giống như mấy anh cao bồi trong phim hoạt hình ấy.”
Peer nhặt đống nội tạng đang nằm im lìm như vật trang trí trong cánh đồng ngô lên rồi kéo giãn ra như dây thun. Khúc ruột của Tracy, hay là của Bailey, vẫn còn nguyên cái độ đàn hồi căng bóng y như vừa mới được lôi ra khỏi bụng vậy. Seojun sợ hãi đến mức nín thở, rồi ho sặc sụa.
“Gì chứ, chú tưởng nó thối rữa hết rồi cơ mà… V-với cả Peer này. Chẳng phải lúc nãy nhóc vừa bảo chú không được đối xử thô bạo với bố mẹ nhóc sao?”
“Thế này đâu phải là đối xử thô bạo đâu ạ. Mặc dù mẹ đã dồn cháu vào chỗ chết ở cái nơi này, nhưng biết đâu trong một góc khuất nào đó của trái tim mẹ vẫn còn sót lại tí tẹo tình yêu thương ấm áp dành cho cháu cỡ bằng cái rỉ mắt con kiến thì sao. Cháu chỉ đang làm đúng bổn phận của một đứa con gái hiếu thảo, nhanh nhạy nhận ra cái tình cảm thầm kín mà ngay cả bản thân mẹ cũng chưa kịp nhận ra thôi. Mà, cũng có thể đây là của chú Bailey.”
Dù có là nhà tiên tri sở hữu đủ mọi loại dị năng kỳ quái hay một hồn ma đi chăng nữa, thì cũng chẳng có cách nào nhận diện được chủ nhân của đống nội tạng thây ma tươi rói kia. Seojun ngẫm nghĩ chớp nhoáng rồi cũng gật gù cho qua chuyện. Dù sao cũng đâu phải bố mẹ mình, sao cũng được!
“Hãy dùng thứ này làm dây thừng để phá vỡ trọng tâm của con bù nhìn một lần nữa. Và nhân lúc đó, chú cứ moi tung đống rơm rạ bên trong nó ra là được. Chú biết không, cháu đã luôn phải lẩn trốn bọn họ. Trong khi bị chửi rủa là đồ chuột nhắt đấy.”
Đôi đồng tử trong veo ngước lên nhìn Seojun. Ánh nhìn ngập tràn sự kiên định ấy bóng loáng như một lưỡi dao vừa được mài sắc.
“Chú à. Thực ra chú không cần phải cố gắng chiến thắng April hay con bù nhìn sát nhân đâu. Chỉ cần tìm được xương của cháu thì cháu sẽ được giải thoát khỏi cánh đồng ngô này, và khi được giải thoát, cháu sẽ dẫn đường cho chú ra khỏi đây. Cháu thực sự biết đường ra mà. Chỉ là cháu không thể thoát ra được thôi.”