Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lưỡi cào giương cao như muốn đâm thủng cả mặt trời lóe lên một tia sáng sắc lẹm. Ngay lúc Seojun bất giác nhíu mày, một lời thì thầm đầy bất mãn chợt vang lên bên tai cậu. Mày định chết một cách dễ dàng như thế này sao? Giọng nói nghe tuy lạ lẫm nhưng lại đồng thời có chút quen thuộc. Đó chính là giọng nói của Seojun. Nối tiếp đó, một cảm giác ấm ức chợt trào dâng.
‘Mình đã sống sót khỏi cái khu cắm trại chết tiệt đó như thế nào cơ chứ, vậy mà giờ lại rơi vào nguy cơ mất mạng chỉ vì trót thể hiện một chút lòng tốt nhỏ nhoi sao?’
Nơi này chẳng phải là cái khu cắm trại chìm trong bóng tối dạo nọ. Dù cái hơi nóng như muốn thiêu đốt làn da này có đau đớn thật đấy, nhưng đây cũng chỉ là một cánh đồng ngô giữa ban ngày ban mặt mà thôi. Chẳng có tên sát nhân hàng loạt nào đang trừng trừng nhìn cậu một cách man rợ, cũng chẳng có con quái vật xúc tu ăn thịt người khổng lồ bằng cả ngôi nhà nào bay tới từ vũ trụ cả. Cùng lắm thì cũng chỉ có hai cái xác chết nằm chỏng quèo và một con bù nhìn mang trên mình mớ phụ kiện hơi đậm chất nghệ thuật mà thôi.
Seojun cắn chặt răng. Dù có phải chết đi chăng nữa, cậu cũng không thể kết thúc cuộc đời thứ hai của mình một cách nhạt nhẽo thế này được. Nhìn cậu vậy thôi chứ cậu cũng là một nhân tài từng đối đầu và sống sót khỏi quái vật vũ trụ cơ mà. Tất nhiên, việc tiêu diệt hoàn toàn sinh vật kỳ dị X là nhờ công lao của Airy và Christina, nhưng Seojun tự thấy bản thân cũng đóng góp một phần không nhỏ nhờ những gợi ý về quả chanh và bom xăng.
Ngay khi cái tinh thần mặt dày vô sỉ mà cậu đã cất công nuôi dưỡng cả đời thức tỉnh, máu bắt đầu lưu thông trở lại ở tay và chân cậu. Con mắt duy nhất phát ra một thứ ánh sáng kỳ dị chất chứa sự bám víu vào sự sống. Nhờ vậy, tầm nhìn vốn bị nỗi sợ hãi che mờ bỗng trở nên sáng sủa hơn hẳn. Chẳng hạn như, một khuôn mặt nhợt nhạt lấp ló giữa những khóm ngô phía sau con bù nhìn.
Ban đầu cậu còn nghi ngờ liệu đó có phải là April không. Tầm mắt ngang bằng với cậu và vóc dáng cũng nhỏ nhắn. Nhưng khác với April, người luôn đội sụp chiếc mũ rơm khiến phần sống mũi hầu như bị che khuất, đôi đồng tử nâu đen rõ nét nổi bật trên khuôn mặt trắng bệch ấy đang nhìn thẳng vào Seojun.
Đứa trẻ mấp máy môi, đảo mắt liếc nhìn con bù nhìn. Thật may là con bù nhìn chẳng có con mắt nào sau gáy nên có vẻ nó không hề nhận ra sự hiện diện của đứa trẻ. Thấy Seojun vẫn đứng chết trân tại chỗ, đứa trẻ lại tiếp tục mấp máy môi một lần nữa.
Chạy về phía này đi.
Nhờ khuôn miệng cử động to và chậm rãi hơn lúc nãy nên cậu có thể dễ dàng đoán ra được nội dung. Nhưng lý do khiến Seojun chôn chân tại chỗ không phải vì cậu không hiểu ý đứa trẻ. Mà là liệu cậu có thể tin tưởng đứa trẻ này được không?
Những kẻ cậu gặp từ lúc bước vào cánh đồng ngô này ai nấy đều có điểm gì đó bất thường. Gạt cái xác chết khô như xác ướp sang một bên, thì còn có vợ chồng Lauren giả vờ làm người rồi đột nhiên hiện nguyên hình, April cứng đầu cứng cổ rồi biến mất lúc nào không hay, và cả con bù nhìn đột ngột xuất hiện vung vẩy chiếc cào... Trong hoàn cảnh này, việc cậu nghi ngờ thân phận của một đứa trẻ có làn da màu xám chì là hoàn toàn hợp lý.
Thế nhưng, cũng giống như phần lớn cuộc đời cậu, Seojun chẳng có dồi dào thời gian để mà đắn đo suy nghĩ. Chỉ một giây Seojun phân tâm, con bù nhìn đã bổ chiếc cào xuống như muốn chẻ đôi người cậu. Tiếng chiếc găng tay len uốn cong theo hình dáng bộ xương và tiếng rít gào vút xé toạc không trung vang lên đầy rợn người. Nếu như vô số những đôi chân kia mang lại nỗi sợ hãi về mặt thị giác, thì chiếc cào lại là một mối đe dọa thực sự. Mớ ruột non quấn quanh lưỡi cào là minh chứng rõ ràng nhất cho việc nó không chỉ đơn thuần là đồ trang trí.
“Hự!”
Không chần chừ thêm một giây nào, ngay khoảnh khắc cơ thể cậu chực đổ sụp xuống và lăn sang bên phải, chiếc cào đã cắm phập xuống đúng vị trí đó. Vài sợi tóc bị những sợi dây thép cắt đứt phăng dưới khí thế hung hãn ấy. Cùng lúc đó, khúc ruột non quấn trên lưỡi cào bay phấp phới rồi vung thẳng vào trán Seojun. Việc để thứ nước máu bốc mùi thối rữa kinh tởm ấy dính dớp lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi quả thực là một trải nghiệm buồn nôn đến cực điểm.
“Híc, aaaa!”
Seojun hoảng hồn ngã ngửa ra sau. Cái bộ dạng ngã dập mông rồi lết lùi lại phía sau trông thật thảm hại và hoàn toàn mất cảnh giác. Đâu đó như văng vẳng tiếng cười khúc khích của vợ chồng Lauren.
Thế nhưng, con bù nhìn lại không bổ chiếc cào về phía cậu ngay lập tức, chẳng phải vì đột nhiên nó nảy sinh lòng thương xót Seojun, mà là do chiếc cào đã cắm quá sâu xuống đất. Nhờ chiếc cào cắm ngập vào lòng đất như thể được thiết kế để đập nát hộp sọ của con người, cái mạng nhỏ nhoi của Seojun lại được kéo dài thêm một chút xíu.
“N, này.”
Seojun vừa l**m đôi môi khô khốc vừa dè dặt đứng dậy. Bất chấp những kỹ năng đa dạng của mình, có vẻ như con bù nhìn lại thiếu đi một chức năng cơ bản là quay đầu, nên nó vẫn cứ lặng lẽ làm công việc cày cuốc dù cho Seojun có gọi. Tất nhiên, việc cày cuốc của con bù nhìn chắc chắn sẽ chẳng kéo dài lâu, nên Seojun buộc phải làm gì đó nhân lúc này. Lựa chọn khôn ngoan nhất chính là bỏ chạy. Vấn đề là đôi chân của cậu hiện tại chẳng còn chút sức lực nào sau cú ngã dúi dụi ban nãy.
Cậu bắt đầu lảm nhảm loạn xạ. Hiện tại thứ duy nhất cậu có thể cử động là cái miệng, nên chẳng còn tâm trí đâu mà cân nhắc lựa chọn nữa.
“Ông Paul. À không, là Fool nhỉ? Mà thôi, với cái bộ dạng đó thì tôi nghĩ tên tuổi cũng chẳng quan trọng lắm đâu.”
Cọt kẹt, cọt kẹt, cọt kẹt... Nửa thân trên của con bù nhìn liên tục phát ra những âm thanh cót két. Với cái dáng đứng thẳng tắp lấy thân gậy làm trục, đôi chân được chắp vá của nó dường như chẳng có tác dụng gì khác ngoài việc di chuyển.
“Ừm, phương châm sống của tôi là không được phép đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Thật đấy. Dù sao thì phân biệt chủng tộc hay những thứ đại loại thế... ở thời đại này đã lỗi thời quá rồi, đúng không?”
Thú thật thì điều này cậu hoàn toàn nói thật lòng. Cậu luôn cố gắng đối xử chân thành với mọi người, ngoại trừ Bobby, thậm chí là cả Golden nữa. Dù cho kết quả thu lại là nỗi uất hận với chiếc xe đạp đi chăng nữa, nhưng mà, sao cũng được.
“Tôi tin rằng dù có khác biệt về giống loài thì chúng ta vẫn có thể thấu hiểu lẫn nhau. Thực ra, tôi cũng có một người bạn giống như anh đấy. Tên cậu ta là Richard, một gã có mái tóc màu bạch kim tuyệt đẹp. Dù tôi cũng chẳng rõ đó là tóc nhuộm hay tóc thật nữa.”
Đến khi bật ra thành lời, bản thân Seojun cũng thấy bối rối. Cậu em trai Henry của hắn có vẻ như đã sở hữu mái tóc lấp lánh như những vì sao ngay từ lúc sinh ra, nhưng Richard thì sao nhỉ? Trong số những kẻ thường đi cùng hắn, Golden và Brass, Golden chắc chắn là một kẻ nhuộm tóc vàng rồi, còn Brass đáng kinh ngạc thay lại là tóc tự nhiên. Và cả mái tóc vàng rực rỡ như được kéo ra từ những sợi chỉ vàng của Johan cũng là màu tóc bẩm sinh.
Là khi nào nhỉ? Mùa đó là mùa hè. Dù Seojun không mấy hứng thú, nhưng bóng bầu dục lại là môn thể thao mà phần lớn học sinh trường Tomtittot yêu thích. Trận đấu mà cậu tình cờ xem được đã gần đi đến hồi kết, có vẻ như đội của Johan vừa giành chiến thắng, nên cậu ta đang bị đồng đội vây quanh và chạm tay ăn mừng. Ai đó từ phía sau đã tháo quai mũ và cởi mũ bảo hiểm của cậu ta ra.
Khi đó, trùng hợp thay cũng là giữa trưa, mặt trời lên cao chót vót. Khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi cùng mái tóc hơi xoăn nhẹ lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Johan khẽ mở to mắt với vẻ mặt ngạc nhiên một lúc, rồi liền nhe răng cười tươi rói. Một nụ cười rạng rỡ. Bây giờ nghĩ lại, nó có màu sắc tựa như vàng ròng vậy. Vẻ ngoài của người thanh niên tỏa sáng với ánh vàng kim đó, dù là ai nhìn thấy hẳn cũng sẽ đưa ra đánh giá như vậy thôi.
‘Không đúng, giờ đâu phải lúc nghĩ đến mấy thứ nhảm nhí này.’
Seojun nhanh chóng xua tan đi làn sương mù đang bao phủ tâm trí, lắc mạnh đầu. Cậu cố tình giả vờ cất giọng ngọt xớt để dụ dỗ con bù nhìn.
“Nếu anh muốn, tôi sẽ giới thiệu cậu ta cho. Chắc chắn hai người sẽ trở thành những người bạn tốt đấy. Tính cách bên trong cũng giống nhau lắm...”
Xoạch! Sợi dây thép lại một lần nữa cắm phập xuống ngay dưới chân Seojun. Mặc dù lời đề nghị đầy thiện chí, nhưng có vẻ như con bù nhìn sát nhân lại chẳng hề vừa ý chút nào.
“Chết tiệt, chiêu này không hiệu quả rồi! Hự!”
Cơ thể gầy gò như bộ xương khô của cậu bị vò nát và lăn lộn dưới đất. Cũng phải thôi, dù Seojun có dát đủ loại vàng lên người nhưng nếu nghe người khác bảo Richard là tri kỷ của đời mình thì cậu cũng sẽ phát điên lên mất. Seojun lảo đảo đứng dậy, trừng mắt nhìn con bù nhìn đang xông tới. Bây giờ thì thật sự hết cách rồi. Hướng mà đứa trẻ có khuôn mặt màu xám chì đang vẫy tay gọi.
Thật khó để nói rằng niềm tin của cậu dành cho đứa trẻ đột nhiên lớn mạnh. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi xung quanh vẫn toàn là ngô với ngô, còn phía sau lưng thì vẫn văng vẳng tiếng cười man rợ của vợ chồng Lauren. Nếu vậy thì ngoài việc lao thẳng về phía trước ra, cậu còn có lựa chọn nào khác sao?
Seojun nhìn chằm chằm vào con bù nhìn đang chặn ngay trước mặt mình rồi cắm cổ chạy. Vẫn là bước chạy thục mạng để trốn thoát, nhưng lần này không phải là chạy về phía sau. Cậu lao thẳng về phía con bù nhìn đang giương cao chiếc cào. Cậu tuyệt đối không có ý định đối đầu trực diện với cái thứ đang quấn đầy ruột non như dây ruy băng trang trí Giáng Sinh ấy. Cậu chẳng biết rõ điểm yếu của nó như con quái vật kia, và trong bụng cậu cũng chẳng có lá gan nào đủ lớn để làm điều đó cả. Mục tiêu của cậu chỉ có một.
“Hự!”
Cậu trượt một đoạn dài trên mặt đất rồi vươn thẳng tay về phía mục tiêu. Đôi chân dị hợm của con bù nhìn? Với cái hình thù gớm ghiếc ấy mà nó lại sở hữu chức năng đi bộ, nếu có thể phá hủy được thì chẳng còn gì tuyệt vời hơn. Thế nhưng, việc nó sử dụng cây gậy làm trụ và gắn thêm hai chiếc chân mới là điều nan giải. Dù cậu có nhắm vào một trong hai chiếc chân, hay là cây gậy đi chăng nữa, thì nó vẫn còn lại hai trụ cột, thế nên việc phá vỡ trọng tâm của nó ngay lập tức là điều bất khả thi. Rủi ro thất bại quá cao.
Vậy thì là chiếc cào sao? Chiếc cào mà con bù nhìn giương lên cao ở một vị trí vô lý như vậy ư. Trừ khi có được sức mạnh và phản xạ xuất chúng như Johan hay William, chứ cậu không phải loại người vụng về mà cố nhúng tay vào mấy thứ như vậy. Chỉ dựa vào mỗi chiều cao của bản thân mà lập kế hoạch, thì Seojun cũng phải trang bị cho mình chút ít cái sự nhạy bén và biết lượng sức mình mới được.
Và cuối cùng, bàn tay đeo găng đã vồ lấy thứ đó. Một tiếng phạch ướt sũng vang lên. Xúc cảm mềm nhũn truyền đến ngay cả qua lớp găng tay, nhưng thay vì nhăn nhó khó chịu, trên khuôn mặt Seojun lại nở một nụ cười rạng rỡ. Ruột người vốn dĩ rất dài, nên dù con bù nhìn có giương chiếc cào lên cao thì nó vẫn thõng xuống chạm đất. Khúc ruột đung đưa ngay trước mắt như thể đang khiêu khích, và cậu không hề chần chừ đến giây thứ hai. Cậu dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, kéo mạnh khúc ruột quấn quanh tay trái khiến thân hình con bù nhìn lảo đảo gục xuống đầy bất ngờ.
‘Nhẹ hơn mình tưởng?’
Con bù nhìn mang lại cảm giác vô cùng to lớn ấy lại nhẹ bẫng ngoài dự đoán. Nhưng suy nghĩ đó không kéo dài lâu. Thực tế thì khoảnh khắc Seojun và con bù nhìn sượt qua nhau vô cùng ngắn ngủi. Dù vậy, chừng đó đã đủ để quật ngã con bù nhìn đúng theo nghĩa đen. Cậu còn chẳng có thời gian để thấy ghê tởm khúc ruột đang quấn trên tay, một kh*** c*m chạy rần rần dọc gáy đã dâng trào. Cảnh tượng con bù nhìn đổ ập về phía trước, tung bụi mù mịt quả là hương vị của một chiến thắng đầy phấn khích.
Thế nhưng, cậu vẫn chẳng có lấy một giây phút nhàn rỗi nào để mà nhấm nháp cái chiến thắng ấy.
“Lối này!”
Đứa trẻ với khuôn mặt màu xám chì quay lưng lại và hét lên. Và khi cắm cổ chạy theo sự dẫn đường của giọng nói lanh lảnh ấy, đôi mắt Seojun bỗng mở to sững sờ. Nhờ khoảng cách được thu hẹp, cậu rốt cuộc cũng nhìn rõ hình dáng đang ẩn nấp giữa những khóm ngô. Mái tóc màu nâu sẫm, áo thun ngắn tay màu đen cùng chiếc quần lửng màu xám dài ngang gối.
Đó chính là thi thể đầu tiên mà cậu chạm trán khi bước vào cánh đồng ngô.
Còn chưa kịp tận hưởng chiến thắng ngắn ngủi, một luồng ớn lạnh đã chạy dọc sống lưng cậu. Không lẽ bản thân lại đụng độ ma quỷ nữa sao? Hay là thây ma? Thực ra sự phân biệt đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cứ nhìn trường hợp của vợ chồng Lauren mà xem. Bọn họ mượn cái cơ thể vừa là ma vừa là thây ma để chạy loạn và trêu đùa Seojun. Còn cái bộ dạng trùm vỏ gối lên đầu của tên tử tù nghe đồn từng là con người thì sao? Những kẻ chết trong cánh đồng ngô này ai nấy đều chẳng có chút nguyên tắc nào.
‘Cho nên là… đứa bé này… có thể là ma… cũng có thể là thi thể… đúng vậy! Hoàn toàn có khả năng đó!’
Trẻ em vốn dĩ chẳng phải là một thực thể ôm trọn vô vàn khả năng sao? Sau màn tự hợp lý hóa một cách tuyệt vọng, Seojun cuối cùng cũng có được sự bình yên trong tâm hồn. Dù việc cắm cổ chạy thục mạng khiến trái tim cậu hoàn toàn chẳng thể bình yên nổi, nhưng đằng nào cũng mệt mỏi rồi, ít nhất cậu cũng phải bám víu lấy chút tinh thần này chứ.
Rồi đứa bé từ từ dừng lại. Cô bé khẽ hất cụm tóc dài chạm gáy bay lất phất, sau đó ngoảnh đầu lại nói.
“Đến đây chắc là ổn rồi ạ. Với cả, cái thứ trên tay đó…”
“Hả?”
Lời nhắc nhở của cô bé khiến Seojun muộn màng cúi xuống nhìn bàn tay mình. Khúc ruột dùng để kéo con bù nhìn ban nãy vẫn còn quấn chặt quanh cẳng tay cậu. Độ dài lỡ cỡ này chứng tỏ nó đã bị đứt ngang trong lúc cậu ra sức kéo.
“Giật cả mình!”
Seojun vung tay ném phăng khúc ruột xuống đất. Phạch, phần nội tạng người đập xuống nền đất phát ra một thứ âm thanh khó nghe rồi nát bét. Cô bé nhíu mày, lặng lẽ cất lời.
“Cái đó, có vẻ là bố mẹ đấy ạ, xin đừng đối xử thô bạo như vậy.”
Quả là một đứa trẻ vô cùng sắc sảo. Nhưng điều quan trọng không phải là cô bé ăn nói chững chạc đến mức nào, mà là nội dung câu nói. Seojun liếc nhìn khúc ruột vương vãi rồi lại nhìn cô bé.
“Gì cơ? Bố mẹ nhóc?”
Chắc chắn cô bé không định nói bố mẹ mình là một khúc ruột, vậy có nghĩa chủ nhân của khúc ruột này chính là bố mẹ của cô bé. Và theo như Seojun phỏng đoán, chủ nhân của đống nội tạng lấp đầy khoang bụng này thì hẳn là... Những khuôn mặt rùng rợn thi nhau rơi lả tả từ cái khoang bụng nứt toác mỗi lần nhai ngô bỗng hiện lên mồn một ngay trước mắt cậu.
“Không lẽ người bố người mẹ mà nhóc nhắc đến, người mẹ thì có tiếng cười lanh lảnh đến mức muốn chói tai… Còn người bố thì có lực tay mạnh đến độ tưởng chừng bứt sạch cả tóc người khác…. Tên bọn họ là Tracy và Bailey đúng không…?”
“Đúng rồi. Chính là bọn họ đấy.”
Cô bé vẫn giữ thái độ dửng dưng, cất giọng đáp lời mà nghe cứ như đang hờn dỗi. Thật sự muốn phát điên mà.