Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngay khi hình ảnh Tracy và Bailey hành xử như loài ngạ quỷ hiện lên trên võng mạc, một sự cự tuyệt tột độ đã siết chặt lấy cổ họng cậu. Cậu bất giác vung tay lên.
“A!”
Việc bắp ngô bị hất văng xuống nền đất và một tiếng thở dài tiếc nuối sưởi ấm bầu không khí diễn ra cùng một lúc. Nhìn xuống bắp ngô đang lăn lông lốc dưới đất, đôi má tái nhợt của đứa trẻ khẽ giật giật.
“Aa…”
Một tiếng thở hắt ra đầy ai oán lại rỉ ra từ khóe môi April. Cậu bé tỏa ra một dáng vẻ trưởng thành, chín chắn không hề phù hợp với lứa tuổi. Thế nhưng, đôi đồng tử đen láy của Seojun vẫn nhìn chằm chằm vào bắp ngô như thể đó là một thứ cặn bã kinh tởm.
Lý trí mách bảo cậu rằng ngô thì đơn thuần chỉ là thực vật mà thôi. Nhưng vấn đề nằm ở địa điểm. Chính là nơi này, nơi hơi nóng bốc lên ngùn ngụt như ảo ảnh và những cây ngô mọc san sát nối dài đến tận vô tận.
Một ý niệm lại kéo theo một ý niệm khác. Ngô không chỉ đơn thuần là một loài cây thân thảo hằng năm nữa, mà nó gợi liên tưởng đến cái khoang bụng trống rỗng vì bị moi sạch nội tạng. Nó đã bị hoán đổi thành thứ nước máu đen ngòm, thối rữa. Chỉ riêng sự tồn tại của cái khung cảnh tàn bạo ấy thôi cũng đã là một loại bạo lực rồi.
Cơn đói tan biến như chưa từng tồn tại, Seojun gượng gạo cử động khuôn mặt đang cứng đờ của mình.
“Không, không đâu. Chú không sao. Chú không đói.”
“Vậy sao? Ngon lắm mà.”
Rắc, những chiếc răng trắng ởn cắn xé những hạt ngô trắng muốt.
***
Sau khi April lấp đầy dạ dày, bọn họ quyết định thực hiện kế hoạch. Seojun nhìn tấm lưng nhỏ bé của April đang đi phía trước, khẽ v**t v* bên hông mình. Cậu hoàn toàn không thể phân biệt nổi cơn đau rát này là do đói bụng, hay là tín hiệu báo động từ cơ thể vì quá mệt mỏi trong một môi trường khó thích nghi.
‘Chắc là cả hai rồi.’
Khuôn mặt vốn đã u ám nay lại càng thêm tối tăm. Trái ngược lại, April lại vô cùng hăng hái, thể hiện một nguồn sinh lực dồi dào đến mức khó tin đối với một cậu bé đang bị nhốt trong cánh đồng ngô.
“Nếu anh định ủ rũ như thế thì thà bây giờ anh ăn ngô đi còn hơn? Lảo đảo như thế thì có chạy nổi không đấy?”
“Đừng lo. Dù chú đúng là chẳng có tí kiên trì hay thể lực nào thật.”
“Trông đúng là như vậy đấy.”
April tặc lưỡi. Kế hoạch mà Seojun và cậu bé vạch ra rất đơn giản. April sẽ tìm con đường không có vợ chồng Lauren và đi đầu dẫn đường, còn Seojun thì nỗ lực, chăm chỉ theo sát phía sau.
‘Thế này có ổn không đấy?’
Một người lớn đáng thảm hại đang toát mồ hôi hột. Thế nhưng, theo logic mà April đưa ra thì vì bản thân cậu bé biết con đường an toàn, nên đương nhiên cậu bé phải là người đi trước. Nếu người dẫn đường mà đi lạc thì chẳng phải cả hai sẽ đều bị tay sai của bù nhìn sát nhân tóm gọn sao? Hơn nữa, như thể nhìn thấu được tâm tư của Seojun, April đã bồi thêm.
“Nếu bí quá, lúc tay sai của bù nhìn sát nhân đến gần thì anh cứ câu giờ đi. Trong lúc đó tôi sẽ tìm đường cho chuẩn xác. Tóm lại là chúng ta chia nhau ra mà làm nhiệm vụ thôi.”
“Chú biết rồi.”
Dù April đã mạnh miệng tuyên bố chắc nịch, Seojun vẫn không khỏi bất an, nhưng ít nhất thì hiện thực là cậu bé thạo đường hơn cậu. Vuốt ngược những lọn tóc đang đâm vào trán, Seojun rảo những bước chân đầy lo âu.
Và 10 phút sau, cậu lại phải vắt chân lên cổ mà chạy hệt như một con chó già trong khi lắng nghe tiếng cười lanh lảnh của Tracy và Bailey đang bám theo ngay sát phía sau lưng. Khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, còn những lọn tóc mỏng tang như sợi chỉ thì tung bay trong gió. Cậu thậm chí còn chẳng có thời gian để ngoan ngoãn gạt đi những cây ngô đang va đập vào khắp cơ thể, hay thở hắt ra thứ không khí đang dồn ứ đến tận cổ họng.
Seojun khua khoắng hai cánh tay một cách khó coi, chỉ biết cắm đầu lao về phía trước. Chẳng biết đường đi cũng chẳng rõ phương hướng. Cậu chỉ thầm cầu nguyện rằng dưới đế giày thể thao sẽ không có hòn đá tảng nào ngáng đường khiến cậu vấp ngã. Những giọt nước mắt chực trào ra đều bị cậu cố kìm nén lại. Chẳng phải là vì cái tâm thế đáng khen ngợi rằng không được lãng phí lượng nước dư thừa nào trong cơ thể đâu. Mà chỉ đơn giản là một sự thật hiển nhiên rằng nếu con mắt còn lại cũng bị mờ đi thì cậu sẽ hoàn toàn mất phương hướng.
Con mắt nhíu lại hé mở nhìn thẳng về phía trước. Mí mắt khó nhọc nâng lên khẽ run rẩy. Dù có chớp mắt bao nhiêu lần đi chăng nữa, tấm lưng nhỏ bé của người đồng hành lẽ ra phải đang dẫn đường cho cậu đã chẳng thấy đâu.
“Hự!”
Cậu sụt sịt mũi, khó nhọc ưỡn thẳng cái lưng đang chực đổ gục xuống. Lần cậu bòn rút thể lực một cách kiên cường nhất trong đời chính là vào ngày Lễ Độc Lập dạo nọ. Thế nhưng, chưa đầy một năm trôi qua mà cậu lại phải trải qua những đau đớn và cực nhọc tương tự như vậy. Rốt cuộc phải đen đủi đến mức nào thì những khó khăn kiểu này mới liên tiếp giáng xuống cuộc đời cậu cơ chứ?
Seojun nắm chặt tay, dùng cẳng tay gạt phăng những cây ngô đang chắn đường. Thân cây uốn cong bật ngược trở lại, quất chan chát vào má cậu. Cơn đau rát khiến Seojun giận dữ gào lên.
“Chết tiệt, cái cuộc đời hệt như con Bobby! Cái cánh đồng ngô hệt như con chó Golden này!”
Chỉ đến lúc đó, cậu mới có cảm giác không khí lại tràn vào cái cổ họng trống rỗng. Cậu vẫn mệt mỏi và kiệt sức, nhưng chỉ cần dừng lại một giây thôi, trong đầu cậu lại hiện lên rõ mồn một cái viễn cảnh bản thân sẽ bị Tracy và Bailey đối xử ra sao.
Ban đầu mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ.
Sau khi rời khỏi nơi trú ẩn an toàn để nghỉ ngơi cùng April, cậu bé đã chạy thục mạng. Cơ thể nhẹ nhàng của cậu bé luồn lách qua những hàng ngô để tìm đường. Thế nhưng, chẳng rõ bọn chúng có nghe thấy tiếng động hay không mà bàn tay của vợ chồng Lauren cũng ráo riết bám sát ngay phía sau. Một tiếng cười rợn tóc gáy lướt qua ngay sau lưng. Đó là một cuộc rượt đuổi nghẹt thở. Điểm may mắn duy nhất là dù chân ngắn, April vẫn sở hữu kỹ năng luồn lách thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, khiến cho lũ ma quỷ thực sự không thể nào tóm được.
Chỉ có điều, chính vì cái chuyển động thoắt ẩn thoắt hiện ấy mà ngay cả Seojun cũng vô cùng vất vả mới theo kịp April. Chiếc mũ rơm của cậu bé nhỏ thó ấy chỉ cần lơ đễnh rời mắt một chút là sẽ hòa lẫn vào khung cảnh xung quanh ngay lập tức. Seojun nghiến răng bám theo dấu vết của April khi cậu bé rẽ phải, chạy sang trái rồi lại lao thẳng về phía trước. Giá như cậu có chút thời gian để soi xét những dấu vết cỏ bị giẫm đạp thì tốt biết mấy, nhưng nỗi sợ hãi về việc bàn tay thô ráp của Bailey có thể túm lấy tóc cậu giật ngược lại bất cứ lúc nào đã bóp nghẹt tâm trí cậu.
Thực tế là đã có đôi ba lần cậu suýt bị bắt. Mỗi lần như vậy, Seojun lại vắt kiệt sức lực bám theo dấu chân của April. Đến nước đó thì cậu không còn giữ được lý trí nữa, mà chỉ hành động theo bản năng của loài vật. Ngay lúc cậu đang vung vẩy tay chân với một tư thế vô cùng nhếch nhác, April đã lách cái vóc dáng nhỏ bé của mình vào giữa những khóm ngô. Khoảng cách nhiều nhất cũng chỉ cỡ năm bước chân. Thế nhưng, khi Seojun xoay người chạy theo vành mũ rơm của cậu bé, thì ở đó lại chẳng có một bóng người.
Trong khoảnh khắc, đầu óc cậu trống rỗng. Những câu hỏi nối đuôi nhau ập đến. Tại sao lại không thấy April đâu? Dù tiếc từng giây từng phút, cậu vẫn buộc phải quay đầu ngó nghiêng xung quanh. Nhưng cậu bé đội mũ rơm ấy đã hoàn toàn biến mất tăm mất tích, chẳng rõ là chui xuống đất hay bay lên trời nữa.
“April? April!”
Cậu lấy hết can đảm, chấp nhận việc có thể bị vợ chồng Lauren phát hiện để gọi lớn tên cậu bé, nhưng chẳng có tiếng đáp lời nào vang lên. Thay vào đó, một luồng gió nóng hầm hập thổi qua khiến những thân ngô rung rinh xào xạc. Và như thể không muốn làm cậu thất vọng, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên ngay sát phía sau.
Đây không phải là lúc để đứng chôn chân trong sự tuyệt vọng. Thế nhưng, việc cứ cắm đầu chạy mà không có đích đến chỉ để tránh bị tóm gọn là một việc gặm nhấm tinh thần tột độ. Seojun khó nhọc nuốt xuống nỗi sợ hãi rằng biết đâu mình chỉ đang chạy vòng quanh một chỗ, đồng thời thúc ép đôi chân đang nặng như đeo chì của mình.
Khuôn mặt nhe nanh múa vuốt của Bailey thấp thoáng hiện ra qua những kẽ lá ngô. Khi cái cơ thể đang đung đưa như cây sậy của cậu khựng lại một nhịp, thì lần này lại đến lượt móng tay lạnh toát của Tracy cào xẹt qua mang tai. Không được phép dừng lại. Seojun với cơ thể ướt đẫm mồ hôi cắn chặt lấy bờ môi đã sưng rộp.
Rốt cuộc cậu còn phải chạy đến bao giờ nữa? Có lẽ đám tay sai của bù nhìn sát nhân muốn cậu phải chạy trốn cho đến lúc chết cũng nên. Chẳng phải bọn chúng đang muốn Seojun sợ hãi đến mức cứng đờ người lại và gục ngã hay sao? Giống như trò đùa của một đứa trẻ vờn quanh con bọ viên vậy...
Tầm nhìn phía trước mờ dần đi. Một cơ thể chưa từng hoàn thành nổi một đường chạy marathon hoàn toàn không phù hợp để chơi trò đuổi bắt hao tổn sức lực dưới cái nắng gay gắt này. Khoang phổi trống rỗng, tay chân thì run lẩy bẩy. Tình cảnh này chẳng khác gì lúc mới bị vợ chồng Lauren truy đuổi. Nhưng khi đó còn có April giúp đỡ, nên Seojun mới có chút thời gian để thở. Còn bây giờ chỉ có duy nhất một mình cậu. Nếu có ai đó đưa tay ra cứu giúp, cậu sẵn sàng dốc sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời mình ra mà không hề hối tiếc.
Tất nhiên, Seojun đã nướng sạch tài sản vào việc chuẩn bị cho chuyến đi này rồi. Dù bản thân đang trong tình cảnh túng quẫn mà lại mơ mộng đến một sự cứu rỗi giá rẻ. Phải chăng là do cậu có một suy nghĩ xấu xa như vậy? Trước đôi mắt đang bắt đầu nhòe đi của cậu, rốt cuộc cũng có kẻ xuất hiện.
Chiếc mũ rơm cùng chiếc quần yếm cũ rích. Đôi tay dang rộng. Vì ngược sáng nên khuôn mặt tối om. Nhưng cũng không khó để đoán ra vẻ mặt của kẻ đó. Chắc chắn đó là một nụ cười được tô vẽ một cách vụng về trên bề mặt sợi vải thô ráp. Trái tim vốn đã đập thình thịch nay lại càng nhói lên đau đớn. Nước bọt vừa khó nhọc tích tụ trong khoang miệng khô khốc bị nuốt xuống cái cổ họng khô rát.
Cái phần có nên gọi là bàn tay hay không ấy đang đeo một chiếc găng tay len, và ở đó có một chiếc cào được gắn chặt vào. Ở đầu chiếc gậy, những sợi dây thép xòe ra như hình nan quạt bị quấn chặt bởi một khúc ruột dài ngoằng. Dưới sức nóng như thiêu như đốt của mặt trời, những sợi dây thép hoen gỉ ánh lên một thứ màu sắc u ám. Con bù nhìn chuyển động một cách cọt kẹt... cọt kẹt... như thể đang nhìn xuống Seojun.
“A…”
Mí mắt của Seojun chớp chậm chạp, thu lấy phần th*n d*** của thứ đó vào con mắt duy nhất của mình. Theo kiến thức phổ thông, bù nhìn là thứ dùng gậy để cắm xuống đất. Nhưng có vẻ con bù nhìn này đã nghĩ ra một phương thức di chuyển hơi khác thường. Máu đen nhỏ giọt tí tách, ngấm xuống nền đất đỏ sẫm. Con bù nhìn càng lảo đảo bước tới gần, máu lại càng chảy ra lênh láng. Con bù nhìn đang đứng trên mặt đất bằng thứ được chắp vá cẩu thả từ đôi chân người bị cắt cụt dưới đầu gối. Phần bắp chân, mắt cá và bàn chân được khâu chằng chịt, xoắn lại với nhau như những thớ cơ, bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc...
Trước cái bộ dạng nực cười ấy, ngay cả một nụ cười cũng không thể nhếch mép nổi. Dùng chân để làm chân, trò đùa lố bịch này chắc chỉ có mỗi Bobby là cười nổi. Rốt cuộc nó đã cắt chân của bao nhiêu người để ghép lại thế này? Ít nhất cũng phải hơn ba bốn người.
Con bù nhìn lê lết đôi chân, từng bước tiến lại gần Seojun. Đúng vậy, nó đang bước tới. Dù phần lớn chức năng vốn có của đôi chân đã mất đi, nhưng đúng như câu nói 'dẫu mục nát thì vẫn là đồ tốt', con bù nhìn vẫn bước đến bên cậu. Trong cánh đồng ngô nơi mặt trời dường như sẽ chiếu sáng vĩnh hằng, con bù nhìn sát nhân tay cầm chiếc cào quấn đầy ruột non bắt đầu ập đến.