Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
April phủi sạch một tảng đá lớn rồi ngồi phịch xuống, bắt đầu liến thoắng kể về truyền thuyết con bù nhìn sát nhân.
“Con bù nhìn sát nhân là một câu chuyện được truyền miệng ở làng tôi từ lâu lắm rồi.”
“Làng á?”
Gần đây có cái khu dân cư nào đủ tiêu chuẩn gọi là làng sao? Seojun cố gắng mở lại tấm bản đồ đang mờ dần trong đầu, nhưng chẳng thu nhặt được thông tin nào đáng giá. Nhưng vốn dĩ cậu cũng là người từ nơi khác đến, nên việc có một ngôi làng nhỏ bé nào đó mà cậu không biết tới cũng là lẽ thường tình.
‘Quả nhiên sống ở Mỹ là phải có ô tô riêng mới được.’
Trong lúc Seojun đang mỉm cười mãn nguyện nhớ về chiếc xe tải cũ của mình, April vừa đu đưa chân vừa nói tiếp.
“Ngày xưa, nơi này từng hứng chịu một trận hạn hán vô cùng tồi tệ. Anh có tưởng tượng được lòng người hàng xóm láng giềng đã trở nên cạn kiệt đến mức nào không? Ban đầu, mọi người còn động viên nhau cùng cố gắng, nhưng rồi một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày trôi qua... Bầu trời vẫn cứ nắng chói chang, chẳng có lấy một giọt mưa nào rơi xuống, khiến sự kiên nhẫn của con người bị mài mòn. Bọn họ giáng những hình phạt tàn khốc xuống đầu nhau dù chỉ vì một tội lỗi nhỏ nhặt. Ăn cắp mà bị chặt tay thì làm sao có thể là chuyện xảy ra ở xã hội văn minh được chứ? Thế nhưng, khi ông trời vẫn nhất quyết không ban phát một giọt mưa, con người lại bắt đầu trợn trừng mắt lên tìm kiếm nguyên nhân. Vì bọn họ tin rằng có kẻ nào đó mang tội nên mới bị trời phạt. Và vừa vặn lúc đó, trong làng đang giam giữ một tên tử tù.”
“Có tử tù sao? Rốt cuộc là tại sao? Nhóc bảo là một ngôi làng nhỏ cơ mà.”
“Chuyện đó thì tôi làm sao mà biết được. Tôi đã bảo đó chỉ là truyền thuyết thôi mà. Nói chung, theo lời kể lại, mọi người đã treo tên tử tù đó lên thay cho con bù nhìn rơm. Ơ kìa, tên hắn là Fool hay là Fools nhỉ... Mà thôi, tên của tử tù thì quan trọng gì đâu chứ? Quan trọng là tên tử tù bị trói vào cây cột, và mọi người bắt đầu cầu nguyện cho một vụ mùa bội thu. Đương nhiên là tên tử tù có phản kháng rồi, nhưng một mình làm sao chống lại được bao nhiêu người như thế? Người dân trong làng cũng thật tàn nhẫn. Tên tử tù đó vốn dĩ đã phải chịu một hình phạt tàn khốc rồi cơ mà. Tóm lại, tên tử tù không thể chống cự đã bị treo lên cột, tay chân bị trói chặt và đầu bị trùm kín bằng một mảnh vải vụn. Giữa cái nắng chang chang, tiếng r*n r* của tên tử tù vang lên. Đúng lúc đó, một bầy chim sẻ đông đúc bay đến và rỉa thịt tên tử tù đang còn sống sờ sờ.”
Cái chết của tên tử tù vô cùng thê thảm. Những chiếc mỏ nhọn hoắt của bầy chim sẻ đã rỉa sạch sành sanh lớp thịt trên toàn bộ cơ thể hắn, ngoại trừ phần đầu. Xương cốt dần lộ ra, tên tử tù héo mòn đi đến mức chỉ còn lại bộ xương khô.
“Tên tử tù bị trùm kín đầu, không thể chịu đựng nổi nỗi sợ hãi vô hình và cơn đau đớn ập đến bất thình lình nên đã gào thét một cách rùng rợn. Vài giờ trôi qua, cuối cùng khoảnh khắc tên tử tù trút hơi thở cuối cùng cũng đến. Nhưng ngay lúc đó, chẳng hiểu sao lại có một tia tỉnh táo lóe lên ngay trước khi chết thì phải? Nhưng đó chẳng phải là một thứ nghe có vẻ êm tai như "Hồi quang phản chiếu" đâu. Nó mang lại một cảm giác... hắn buộc phải cần đến một tia sáng minh mẫn để trút bỏ mọi oán hận... Tên tử tù đang gào thét bỗng buông lời nguyền rủa bằng một giọng nói rùng rợn. Ta sẽ biến thành bù nhìn và giết sạch bất cứ kẻ nào dám đặt chân đến cánh đồng này! Tại vùng đất này, dù chỉ một hạt lương thực cũng sẽ không lọt được vào miệng của những kẻ còn sống! Và tất cả những kẻ chết dưới tay ta sẽ phải chịu cảnh đói khát triền miên và bị đày đọa làm nô lệ cho ta! Nếu không tìm được kẻ thế mạng, các ngươi sẽ mãi mãi làm tôi tớ!”
April ra sức bắt chước lại lời trăng trối của tên tử tù. Nội dung rùng rợn ấy lại được tái hiện qua một giọng nói ngây thơ đến lạ. Tuy nhiên, màn tái hiện này chẳng mang lại cho Seojun chút sợ hãi nào. Nó chỉ khiến cậu thêm phần u ám khi nhận ra mình lại vướng vào một chuyện quái đản nữa. Kể xong câu chuyện, April ngước lên nhìn Seojun. Chiếc mũ rơm che khuất vùng mắt, nhưng cậu vẫn có thể đoán được đó là một ánh nhìn đầy kỳ vọng.
Thế nhưng cậu chẳng nỡ nói ra lời nhận xét thật lòng rằng cái truyền thuyết của làng nhóc khéo lại gây ảnh hưởng xấu đến sự phát triển cảm xúc của trẻ em mất thôi với một đứa bé vừa ra sức giải thích như April. Mức độ trả lời mà cậu có thể đưa ra chỉ dừng lại ở tầm này.
“Ừm, nhóc biết nhiều từ khó ghê...”
April hơi vênh mặt lên một lúc, rồi khuyên nhủ bằng một thái độ nghiêm túc.
“Ở tầm tuổi tôi thì thế này là bình thường thôi. Anh biết không, theo tôi nghĩ thì những người vừa nãy chắc là đã bị con bù nhìn sát nhân g**t ch*t rồi đấy. Những kẻ chết dưới tay con bù nhìn sát nhân sau khi chết sẽ biến thành tay sai bị nó đày đọa, và để thoát khỏi sự trói buộc đó, họ phải gọi một người khác đến thế mạng. Có lẽ bọn họ đã nhắm trúng anh rồi.”
“Ch, chuyện đó...”
Dám dùng chiến thuật kéo người khác chết chung giữa cánh đồng ngô sao? Bàn tay Seojun run rẩy vì những triệu chứng bất an, bồn chồn, cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình với vẻ mặt não nề.
‘Quả nhiên mình không hợp với cánh đồng ngô chút nào. Phải mau thoát khỏi đây thôi.’
Cuối cùng, cậu quyết định xác nhận lại một chuyện với April. Đó là chuyện mà ban nãy vì đầu óc rối ren quá nên cậu chưa kịp hỏi.
“Còn nữa, chú đi vào đây là vì nghe thấy tiếng kêu cứu, có phải nhóc là người đã phát tín hiệu cấp cứu không?”
“Không ạ? Không phải tôi đâu. Chắc đó là lời nói dối mà con bù nhìn sát nhân dựng lên để lừa anh vào đây đấy.”
‘Cái con bù nhìn sát nhân khốn kiếp... Chỉ là một cái bù nhìn thôi mà sao lại đa tài đa nghệ thế hả?’
Seojun nghiến răng, thầm càu nhàu với con bù nhìn sát nhân. Khó khăn lắm mới thoát khỏi Tom Tit Tot, vậy mà thế giới này vẫn cứ kỳ quái và dị hợm đến nhường này.
Cậu thở hắt ra như muốn moi sạch cả lục phủ ngũ tạng, rồi nắm chặt tay đấm nhẹ vào đùi. Lũ cơ bắp vốn đang tê mỏi vì chạy quá nhiều, dường như cũng cảm thấy khá hơn phần nào nhờ được nghỉ ngơi một chút. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc mũ rơm của April một cách vô hồn, tự xốc lại tinh thần.
‘Đúng rồi, con bù nhìn sát nhân cũng chẳng ở ngay trước mũi mình lúc này, có tỏ ra tiêu cực thì cũng chỉ cản trở việc di chuyển thôi.’
Nghĩ lại thì, chẳng phải bản thân cậu là một nhân tài từng trốn thoát khỏi mối đe dọa của sinh vật kỳ dị X và tên sát nhân hàng loạt đeo mặt nạ phòng độc hay sao? Dù chẳng có căn cứ gì, nhưng không hiểu sao một niềm hy vọng rằng lần này mình cũng sẽ trốn thoát được bỗng nảy nở. Seojun tự bơm vào đầu những suy nghĩ tích cực rồi lớn tiếng cất lời.
“April, chúng ta hãy cùng nhau thoát khỏi đây đi. Nhóc rất giỏi tìm đường ở nơi này, chắc chắn sẽ sớm tìm thấy lối ra thôi. Nếu chúng ta đi cùng nhau thì sẽ làm được!”
“Hả? Không được đâu. Tôi phải tìm bố mẹ. Bố mẹ không bao giờ bỏ rơi tôi cả. Tôi tuyệt đối sẽ không đi ra ngoài một mình đâu.”
Bao suy nghĩ tích cực của cậu vỡ vụn như bọt nước. Có lẽ vì chưa được tận mắt nhìn thấy hình dáng kinh khủng của vợ chồng Lauren nên April vẫn cố chấp giữ vững lập trường. Câu trả lời của April khiến Seojun giật bắn người, nhảy dựng lên.
“Nhóc nói lảm nhảm cái gì thế? Vừa nãy nhóc cũng nói là con bù nhìn sát nhân và đám tay sai của nó đang đóng quân trong cánh đồng ngô này cơ mà. Phải mau bỏ trốn chứ.”
“Không được. Giờ này chắc chắn bố mẹ vẫn đang đi tìm tôi.”
“Trời ạ.”
Chiếc áo thấm đẫm mồ hôi dính bết vào lưng. Đây không phải là chuyện có thể giải quyết bằng cách đâm đầu vào đối đầu để chịu đựng. Rốt cuộc phải thuyết phục một đứa trẻ một mực đòi đi theo bố mẹ bằng cách nào đây? Seojun vò rối mái tóc, cắn chặt môi. Lần này, ngay cả cơn đau nhói cũng chẳng giúp ích được gì.
‘Nếu là người trạc tuổi mình, à không, cùng lắm là cỡ học sinh cấp ba thì mình đã cứ thế bỏ mặc lại mà rời đi rồi....’
Cái tâm tư hoang dại, chưa được gọt giũa của cậu cứ không ngừng trồi lên. Nhưng rồi vóc dáng nhỏ bé của April lại trùng khớp với cái xác chỉ còn da bọc xương mà cậu nhìn thấy lần đầu khi bước vào cánh đồng ngô. April trạc tuổi với cái xác đó. Tóm lại, nhóc vẫn chỉ là một đứa trẻ. Seojun thử đo lường xem mình sẽ phải chịu đựng sự dằn vặt và hối hận bao lâu nếu bỏ lại April.
Sau một hồi căng não suy nghĩ, cậu đưa tay vuốt mặt. Ngay khi mùi cao su xộc vào mũi, cậu lập tức buông tay xuống. Thời gian suy nghĩ thế là đủ rồi. Seojun quyết định sẽ khéo léo dỗ dành April để đưa nhóc thoát khỏi cánh đồng ngô.
Việc đưa ra quyết định rất dễ dàng, lý do cũng chẳng có gì to tát. Có lẽ nếu bỏ lại April, cậu sẽ chỉ bứt rứt trong khoảng ba ngày rồi thôi. Và Seojun ghét chính bản thân mình vì mang cái bản tính như vậy. Hiện tại đã chẳng có gì đáng tự hào rồi, cậu lại càng không muốn gánh thêm cái danh xưng "kẻ bỏ rơi trẻ em để tự cứu lấy mạng mình". Cậu nhìn April bằng ánh mắt xám xịt, u ám.
‘Có vẻ người gửi tín hiệu cầu cứu không phải là April... Nhưng dù sao thì mình cũng đã báo cảnh sát rồi. Chỉ cần không bị lũ thây ma khốn kiếp kia tóm được thì kiểu gì cũng có cách xoay xở.’
Thực tế thì, việc cứu luôn cả bố mẹ của April trong cánh đồng ngô bạt ngàn này là vượt quá khả năng của Seojun. Hơn nữa, bố mẹ của April hẳn cũng sẽ mong con mình thoát ra an toàn thay vì cứ chạy quanh trong cái cánh đồng ngô có ma quỷ và bù nhìn giết người lởn vởn. Tốt nhất là trước tiên cứ dụ dỗ April ra khỏi cánh đồng ngô, rồi để vấn đề tìm kiếm bố mẹ cho bàn tay chuyên nghiệp của những cảnh sát hay nhân viên cứu hộ khỏe mạnh lo liệu. Vấn đề cốt lõi vẫn là thái độ của April.
“Tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây cho đến khi tìm thấy bố mẹ đâu.”
“Đã nói là nguy hiểm lắm rồi mà…”
“Nguy hiểm nỗi gì, anh quên mất ban nãy tôi vừa cứu anh rồi sao? Tôi dư sức đi lại quanh đây mà không để lọt vào mắt bọn họ đấy.”
Cậu bé vẫn kiên quyết ngoan cố. Ban nãy lúc giúp đỡ Seojun thì rõ là chững chạc, giờ lại đột nhiên giở thói bướng bỉnh hệt như một đứa trẻ khiến cậu thật sự cạn lời.
“Nhưng biết đâu từ trước đến giờ chỉ là do nhóc ăn may thì sao? Nhóc vẫn chỉ là một đứa trẻ. Cứ tiếp tục ở lại nơi này thì nguy hiểm lắm.”
Seojun chắp hai tay lại, cố gắng bắt chước tấm lòng hiền hòa, chất giọng ân cần, cùng với lòng từ bi vượt trên tầm nhân loại từng muốn cứu vớt cả Bobby của Christina.
“Có thật là anh lo cho tôi không đấy, hay là anh đang sợ nếu bước ra khỏi đây sẽ phải chạm trán với bọn họ?”
‘Giá mà cứ thế vứt quách cái nhóc con chết tiệt này lại thì nhẹ nợ biết mấy…’
Quả nhiên việc bắt chước chẳng hề dễ dàng chút nào. Cái thứ lương tâm chỉ đáng giá ba ngày dằn vặt của cậu đang lén lút đề xuất ý kiến hay là cứ tự mình đào tẩu đi cho xong. Seojun cảm nhận rõ sự kiên nhẫn mỏng manh đến thảm hại của bản thân đang dần bị bào mòn. Thứ cần được dỗ dành ngay lúc này hoàn toàn không phải là April, mà chính là sự kiên trì đã lụi tàn hệt như ngọn nến cháy rụi của cậu.
Thêm vài lượt tranh luận vô thưởng vô phạt trôi qua. Và đáng kinh ngạc thay, phía đưa ra được một đề xuất mang tính xây dựng lại chính là April. Cậu bé chống hai tay lên hông, cất giọng như thể đang ban phát sự khoan dung.
“Phù, vậy thì quyết định thế này đi. Tôi có thể biết được lũ con rối của bù nhìn sát nhân sẽ xuất hiện từ đâu và vào lúc nào. Thay vì cố thoát khỏi đây, anh hãy cùng tôi né tránh bọn họ và đi tìm bố mẹ tôi đi.”
“Nói vậy tức là, ý nhóc là nếu tìm thấy bố mẹ thì nhóc sẽ ngoan ngoãn rời khỏi đây đúng không, April?”
“Tất nhiên rồi ạ. Chỉ cần tìm được bố mẹ thì tôi cũng đâu còn lý do gì để tiếp tục ở lại chỗ này nữa đâu? Với cả tôi đã trải qua mấy ngày liền ở trong này rồi. Tôi biết rất nhiều thứ đấy. Buổi tối trời cũng chẳng lạnh lắm đâu, còn nếu đói bụng thì cứ bẻ ngô mà ăn là được. Anh đừng có lo lắng quá. Không việc gì phải cuống cuồng lên như thế cả đâu.”
Đó quả thực là một phát ngôn lạc quan đến mức nghiêm trọng. Thậm chí April còn tiến thêm một bước khi tự mình đích thân thị phạm. Cậu bé bẻ gập một thân cây ngô cao gấp mấy lần chiều cao của bản thân và thành công lấy được bắp ngô xuống. Khi đôi bàn tay của April thuần thục tước đi lớp vỏ, những hạt ngô trắng muốt bên trong liền lộ ra. Từng hạt ngô được xếp ngay ngắn, đều đặn dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng lấp lánh hệt như những viên bi thủy tinh. April chìa bắp ngô ấy ra trước mặt Seojun.
“Anh cũng ăn thử đi. Ngọt và ngon lắm đấy.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng sấm ầm ĩ bỗng vang lên từ trong bụng cậu. Dạ dày co thắt kịch liệt, gào rống đòi lấp đầy cơn đói khát. Đã đói cồn cào đến mức này rồi, tại sao từ nãy đến giờ cậu lại không hề nhận ra cơ chứ? Cổ họng thì kêu gào vì khát khô, nhưng ngược lại, trong khoang miệng lại tứa đầy nước bọt. Ngoại trừ bữa sáng ăn lót dạ qua loa ra, cậu chẳng nạp thêm bất cứ thứ gì vào dạ dày cả.
Seojun vươn tay ra đón lấy bắp ngô như một kẻ bị thôi miên. Bắp ngô to lớn và chắc nịch tỏa ra một mùi hương ngòn ngọt, thơm dịu. Bề mặt chạm vào chóp mũi vô cùng nhẵn nhụi, và phần hạt ngô chạm vào môi cậu thì cứng cáp. Thế nhưng, Seojun biết rất rõ rằng ngay khoảnh khắc cắn xuống, những hạt ngô ấy sẽ vỡ nát một cách mềm nhão và tuôn trào ra thứ chất lỏng đầy ắp bên trong.
Bởi vì, cậu đã tận mắt chứng kiến cảnh vợ chồng Lauren ăn thứ đó rồi.