Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không rõ thứ chất lỏng thấm đẫm những hạt ngô trắng kia là máu tươi, hay là phần thịt thối rữa tan chảy hóa lỏng ra. Chỉ có một điều chắc chắn duy nhất là vợ chồng Lauren không còn là người sống. Cậu khó nhọc nuốt nước bọt, yết hầu dao động mạnh. Âm thanh ấy nghe có vẻ to đến mức kỳ lạ khiến đôi vai cậu bất giác cứng đờ. Cậu chậm rãi đảo đôi mắt đang vội vàng cụp xuống ban nãy.
Hộc, Seojun hít một hơi. Tracy và Bailey từ lúc nào đã đứng lặng yên và chằm chằm nhìn cậu. Thà rằng đó là ánh mắt pha chút hứng thú như đang quan sát một con côn trùng bị nhồi bông thì có phải tốt hơn không? Thái độ của họ khô khan đến vô tận. Khuôn mặt vô hồn cứ như đang đeo một chiếc mặt nạ trắng toát. Không, đúng hơn là bọn họ giống những con búp bê được tạo ra một cách đơn sơ không có mắt, mũi, miệng. So với thây ma, quái vật, ma quỷ hay bất kỳ thực thể siêu nhiên nào khác, bọn họ trông giống hệt những con rối cử động dưới bàn tay điều khiển của một đứa trẻ. Không hiểu sao những thứ trước mắt lại mang lại cảm giác như vậy.
Seojun cắn chặt phần thịt bên trong khoang miệng. Cơn đau nhói thức tỉnh tinh thần đang lơi lỏng của cậu. Giờ không phải lúc rảnh rỗi mà đi bóc trần chân tướng của bọn họ. Cho dù có quyết tâm học theo Christina đến mấy, thì phần lớn cuộc đời cậu vẫn luôn chắp vá bằng sự bỏ chạy và né tránh. Lòng bàn chân ngứa ngáy muốn lao đi ngay lập tức, và lý trí đang kéo căng những nếp nhăn não định thỏa mãn chút tò mò nông cạn kia. Phải mau chóng thoát khỏi cái tình cảnh hiện tại đang ập đến trước mắt này.
Mũi đôi giày thể thao cũ kỹ khẽ nhúc nhích. Ngay khoảnh khắc đó, đôi môi ngỡ tưởng sẽ khép chặt vĩnh viễn như tượng thạch cao bỗng đồng loạt mở ra.
“Định bỏ trốn sao?”
“Định bỏ trốn à?”
“Điều đó là không thể đâu.”
“Điều đó là không thể đâu.”
“Con bù nhìn sát nhân sẽ giết cậu.”
“Con bù nhìn sát nhân sẽ giết mày.”
Giọng nam và nữ hòa vào nhau tạo thành một thứ âm sắc kỳ dị. Vợ chồng Lauren tách cơ thể đang áp chặt vào nhau ra. Nhờ vậy, từ giữa khe da bụng bị rạch toạc từ ngực xuống tận dưới rốn, những hạt ngô rào rào đổ ập xuống. Trong tích tắc, Seojun liếc nhìn qua lại giữa đôi chân đi dép xăng đan và những cặp đồng tử đục ngầu. Sự do dự diễn ra chớp nhoáng. Thật ra, việc nghĩ ngợi thêm cũng chỉ là một sự xa xỉ.
Cậu quay ngoắt lại rồi lao đi không chút chần chừ. Chẳng còn tâm trí đâu mà thong thả tính toán cảm giác về khoảng cách hay phương hướng nữa. Seojun cắm cổ bỏ chạy bằng tất cả sức lực. Hai lá phổi phồng căng hết cỡ, sức nóng hầm hập bốc lên từ hai bắp đùi đang căng cứng. Thế nhưng tốc độ lại chẳng tương xứng với sự nỗ lực. Đám cỏ dại mọc dưới chân cứ quấn lấy cổ chân, còn những phiến lá ngô với phần mép sắc lẹm xẹt qua mặt và cẳng tay mang đến những cơn đau rát.
Mồ hôi rịn ra trên khuôn mặt và vùng cổ đang đỏ lựng. Thế nhưng cậu không thể dừng lại. Phía sau cái thân hình đang chạy như lăn lộn của cậu, tiếng cười vọng lại. Đợi đã... Hãy chết cùng nhau đi... Lời nguyền rủa vang vọng m*n tr*n bên tai khiến trán Seojun nổi cả gân xanh. Cậu nghiến răng hét lớn.
"Bớt, nói, mấy lời, điên khùng, đi!
Từ cổ họng đau rát, những lời chửi thề bật ra thay cho nước bọt. Rốt cuộc hai vợ chồng đó có thù oán gì với cậu mà lại muốn kéo cậu chết chung thế không biết! Uất ức đến mức nước mắt chực trào ra đến nơi.
Nhưng đó là một lựa chọn ngu ngốc. Lẽ ra phải dồn hết cái thể lực ít ỏi vào việc chạy trốn, thì cậu lại tống sạch lượng không khí cần nạp vào phổi ra cùng với tiếng hét. Ngay lập tức, bàn tay lạnh ngắt của cái xác chết vươn đến lưng Seojun.
“Hự!”
Bàn tay cứng đơ của Bailey trượt qua vạt áo Seojun trong gang tấc. Gã và Tracy từ lúc nào đã thu hẹp khoảng cách lại vô cùng gần, chỉ còn cách nhau có vài bước. Seojun cảm thấy cơ má cứng đờ, cậu cắn chặt môi.
“Bên này!”
“Hộc!”
Đúng lúc đó, có ai đó chộp lấy tay cậu. Bị giật mình bởi sự tiếp xúc bất ngờ, Seojun vô thức định hất ra, nhưng một lực nắm mạnh mẽ ngoài dự kiến đã kéo cậu đi. Eo Seojun gập về phía trước, bị lôi xệch đi bởi người dẫn đường bí ẩn. Cậu định dồn sức vào cơ thể để chống cự lại, nhưng ngay sau đó, con mắt duy nhất đã cung cấp cho cậu một thông tin mới. Một tấm lưng nhỏ bé với chiều cao chưa bằng một nửa cậu.
‘Đứa trẻ?’
Quá ngạc nhiên, Seojun không rút bàn tay đang bị cưỡng ép nắm lấy ra mà cứ thế đi theo. Đứa trẻ liên tục chuyển hướng. Dù bước chân ngắn nhưng chẳng hề có vẻ ngần ngại, tấm lưng nhỏ bé ấy cũng toát lên vẻ đầy đường bệ. Cậu thầm lo lắng liệu đứa trẻ này có biết đường đi không, nhưng đáng ngạc nhiên là tiếng của vợ chồng Lauren cứ xa dần rồi cuối cùng mất hút.
Nơi đứa trẻ dừng lại không trống trải như chỗ của cái xác ướp hay con bù nhìn. Nhưng Seojun lại thấy an tâm vì điều đó. Cậu nuôi một kỳ vọng mỏng manh rằng những thân ngô cao ngất này sẽ che khuất tầm mắt của vợ chồng Lauren. Cậu gắng nuốt xuống tiếng thở dài chực tuôn ra.
Cậu lặng lẽ nhìn xuống cảnh đứa trẻ sau khi buông tay mình ra thì cứ khép mở những ngón tay. Đứa trẻ chằm chằm nhìn vào chiếc găng tay cao su như thể thấy thứ gì đó mới lạ lắm. Nhưng khi thấy Seojun không định tháo găng tay ra đưa cho mình, nó chép miệng rồi ưỡn cái ngực nhỏ xíu lên ra vẻ người lớn.
“Ở đây thì an toàn rồi.”
“...Cảm ơn.”
Seojun khó nhọc đáp lời rồi nói tiếp. Dù đã cạn kiệt mọi sinh lực, nhưng nhân cách của cậu chưa đến mức có vấn đề mà không biết nói một lời cảm ơn với đứa bé đã cất công cứu giúp mình. Ít nhất là từ ba tháng trước, cậu đã luôn nỗ lực để trở thành một người như vậy. Cậu cố nặn ra một biểu cảm gần giống nụ cười rồi mở lời.
“Nhưng nhóc đang làm gì ở đây vậy?”
“Làm gì là làm gì. Nhìn là biết mà.”
Đứa trẻ đá chân vào gốc ngô, buông lời bực dọc. Seojun, người hiếm khi đồng cảm với ai ngoài bản thân và Bobby, nay lại dùng một ánh mắt thương xót hiếm thấy để nhìn xuống đứa trẻ. Quần áo của nó cũ nát, rách bươm, thể hiện rõ những cực nhọc mà nó đã phải chịu đựng.
“Nhóc bị lạc đường đúng không? Cái lũ ngô này đúng là... Này nhóc con, nhóc phải nhìn kỹ cái biển cảnh báo bên ngoài chứ. Quy tắc đặt ra là để tuân thủ mà.”
Seojun trơ tráo thuyết giáo về cái quy tắc mà chính bản thân cậu cũng chẳng thèm tuân theo. Trước lời quở trách pha lẫn tiếng thở dài của cậu, đứa trẻ trở nên bực tức. Đôi môi trề ra nhọn hoắt như mỏ chim.
“Anh đang nói cái quái gì vậy? Tôi không đi lạc. Chỉ là tôi lạc mất bố mẹ thôi. Hai chuyện này thực sự, hoàn toàn khác nhau đấy. Không đánh đồng được đâu.”
‘Chỉ là nhóc con mà dùng từ khó gớm...’
Khí thế tỉnh bơ của đứa trẻ khiến cậu bất giác thở dài. Nhưng ngay khi máu lại bắt đầu lưu thông lên não, cậu bị sốc như thể vừa bị búa nện thẳng vào sau gáy. Câu chuyện của đứa trẻ này và vợ chồng Lauren có một điểm trùng khớp kỳ lạ. Hơn nữa, tình trạng của vợ chồng Lauren không được "khỏe mạnh" cho lắm, điều này thì dù thiếu kiến thức y khoa đến mấy, Seojun vẫn có thể nhận ra được. Cậu cố gắng hết sức để không làm biến dạng cơ mặt khi đặt câu hỏi. Dù vậy, với khóe mắt giật giật và giọng nói run bần bật như dê kêu, trông cậu chẳng ra dáng một người lớn chút nào.
“Có phải bố mẹ của nhóc... mẹ thì gầy gò, sống mũi nhọn hoắt như mũi tên, màu mắt có cảm giác hơi trong suốt. Còn bố thì cằm vuông vức, mắt sắc lẹm... Có ngoại hình như thế và đi dép xăng đan không?”
Seojun cố sức tẩy xóa hình ảnh vùng da bụng bị rạch toạc và hàm lợi bấy nhầy của vợ chồng Lauren ra khỏi tâm trí để vớt vát lại những nét ngoại hình tử tế hiếm hoi rồi miêu tả. Phần lớn các đặc điểm ngoại hình của họ đã bị thổi bay sạch sẽ vì cái bụng mở toang hoác kia, nhưng may thay cậu vẫn nhớ được vài nét ấn tượng.
Cậu căng thẳng nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của đứa trẻ. Cậu cầu trời khấn phật rằng đứa trẻ này không phải là con của vợ chồng Lauren. Bởi nếu đúng là vậy, Seojun sẽ sinh ra cái trách nhiệm phải thông báo một tin buồn thảm rằng "Bố mẹ nhóc giờ đã thành bộ dạng giống như thây ma rồi". Một nhiệm vụ nặng nề nhường ấy chắc chắn sẽ đè nát cái xương bả vai chỉ được mỗi cái rộng chứ mật độ xương lại thấp đến mức nực cười của cậu mất.
Seojun vừa xoa bóp cái bờ vai chỉ được cái mã của mình vừa chờ đợi câu trả lời. Ngay sau đó, đứa trẻ nhìn thẳng vào mắt Seojun và dõng dạc cất lời.
“Không đâu? Bố mẹ tôi ấy à, mẹ ôm vào thì mềm mại, còn bố thì gầy chỉ còn mỗi da bọc xương. Hơn nữa, bố tôi lúc nào cũng đi đôi giày da được đánh bóng lộn. Dép xăng đan ư? Chuyện đó có chết đi sống lại cũng không bao giờ có đâu.”
“À, vậy sao?”
Nhìn đứa trẻ cứ lầm bầm lặp đi lặp lại câu "Thật tình, dép xăng đan ư!", Seojun trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Cậu ngã bệt xuống đất, cơ thể rã rời như thể toàn bộ xương cốt đều đã tan chảy. Hơi nóng tụ lại trên đỉnh đầu Seojun, người đang cư xử một cách mất hết hình tượng. Mặt trời vẫn treo lơ lửng trên cao hệt như mọi khi. Cảm nhận sức nóng của mặt trời không thay đổi một li nào so với lúc mới bước vào cánh đồng ngô, cậu dùng ánh mắt đờ đẫn trừng trừng nhìn lên vầng thái dương, rồi vội vàng cúi gầm mặt xuống vì sợ thị lực của con mắt duy nhất còn lại sẽ kém đi.
Chẳng hiểu vì lý do gì, thị lực của Seojun lại trở nên tốt hơn sau khi chỉ còn lại một mắt. Dù người ta hay bảo thị lực sẽ bị kéo xuống theo bên mắt yếu hơn, nhưng cậu chẳng thấy có dấu hiệu nào như vậy cả. Vốn dĩ cậu phải dùng kính cận và kính áp tròng, nhưng giờ thì ngay cả việc đó cũng chẳng cần thiết nữa. Cậu khẽ hít thở, đảo mắt nhìn quanh một thế giới mà mọi thứ đều sắc nét, chẳng có chút sương mù mờ ảo nào. Seojun thầm suy đoán liệu sự nhạy bén của con mắt này có phải là hiệu ứng phụ của năng lực Psychometry hay không. Nhưng vì đây chẳng phải chuyện có thể đến phòng khám nhãn khoa để hỏi được, nên cậu cũng đành kín suy nghĩ đó trong lòng.
Đứa trẻ nhìn Seojun đang tự mình hốt hoảng bèn tặc lưỡi. Dù thời gian tiếp xúc quá ngắn ngủi nên khó mà khẳng định chắc nịch, nhưng cứ nhìn thái độ thì có vẻ đây là một đứa trẻ có tính cách vô cùng chững chạc.
“À, có phải anh tưởng những người vừa đuổi theo anh ban nãy là bố mẹ tôi không đấy? Anh nhầm to rồi.”
“Vậy sao? Thế thì may quá nhưng mà…”
‘Nói vậy tức là trong cái cánh đồng ngô rộng thênh thang này, đang có một cặp vợ chồng đến tìm con rồi bỏ mạng cùng với đứa con của họ, và cả đứa trẻ bị lạc mất cha mẹ này nữa sao? Cũng phải thôi, đất đai rộng lớn nhường này, biết đâu lại có thêm ba bốn người mang theo những hoàn cảnh éo le đang lẩn trốn ở đâu đó cũng không biết chừng.’
Trong lúc Seojun tự mình thông suốt, đứa trẻ gật gù rồi hừ mạnh một tiếng qua mũi. Vì đứa trẻ đội một chiếc mũ rơm nên vùng mắt bị phủ bóng râm, nhưng nhờ khuôn miệng mở rộng nên việc nhìn ra biểu cảm của nó cũng không quá khó khăn.
“Hơn nữa, đám người đó là tay sai của con bù nhìn sát nhân, sao có thể là bố mẹ tôi được chứ?”
“Bù nhìn sát nhân?”
Lại nghe thấy cái từ kỳ quái đó, Seojun chẳng thèm giấu đi vẻ cạn lời mà lầm bầm. Từ sau khi tái sinh đến nay, cậu luôn cảm thấy vùng đất nước Mỹ này quả thực quá đỗi bao la. Rốt cuộc thì, tiếp nối lũ quái vật bay tới từ vũ trụ và những tên sát nhân hàng loạt, giờ lại đến cả bù nhìn sát nhân sao? Đến nước này thì ngay cả vật vô tri vô giác cũng chen chân vào hàng ngũ những kẻ quái dị rồi à. Với cõi lòng xám xịt đến tột cùng, Seojun cất tiếng hỏi.
“Này nhóc con. Rốt cuộc cái thứ đó là gì vậy? Đám... thây ma kỳ lạ kia cũng nói y như thế.”
“Đã bảo không phải thây ma mà là tay sai của bù nhìn sát nhân cơ mà. Và tôi cũng không phải nhóc con. Tôi là April!”
Cậu bé mặc áo sơ mi dài tay kẻ caro và quần yếm, April, cười rạng rỡ đáp lại. Bên trong khoang miệng đang há to, một chiếc răng hàm đã rụng mất.