Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Đứa trẻ sao?”
Trái tim của Seojun bỗng đánh thịch một cái khi nhìn xuống đỉnh đầu màu nâu của Tracy. Thứ xẹt qua tâm trí cậu, hiển nhiên, chính là cái xác ướp nhỏ bé kia. Ký ức lóe lên trong đầu như một tia chớp. Seojun cắn chặt bờ môi đang run rẩy, cẩn thận lên tiếng hỏi:
“Hai người đã thử liên lạc với đội cứu hộ chưa?”
Tracy lắc đầu vẻ đầy khó xử.
“Vì vội vàng bước xuống xe nên cả hai chúng tôi đều để quên điện thoại lại rồi.”
“Vậy thì chắc hai người đang lo lắng lắm.”
“Ừm, bảo không lo lắng thì là nói dối, nhưng cũng không đến mức hoảng loạn đâu. Bọn tôi cũng mới vào đây chưa được bao lâu mà. Đúng không anh, Bailey?”
“Đúng vậy. Lúc bước vào mặt trời đang lên cao, giờ trời vẫn còn nắng chang chang thế kia mà.”
Vợ chồng Lauren tỏ ra quá đỗi bình thản và ung dung so với những bậc cha mẹ vừa lạc mất con. Thậm chí Tracy còn được đà bồi thêm một câu thế này:
“Bọn trẻ con vốn dĩ phải quậy phá thì mới lớn được chứ. Có khi lát nữa đói bụng, con bé lại vác cái mặt trơ tráo xuất hiện như thể chưa từng đi trốn cũng nên.”
Đó là một giọng điệu hoàn toàn khác hẳn so với lúc cô ta nói chuyện với Bailey. Cô ta đánh giá đứa trẻ bằng một thái độ lạnh lùng đến tàn nhẫn. Đôi đồng tử đen kịt của Seojun liên tục quan sát Tracy và Bailey. Nhìn đi nhìn lại, hai con người với da thịt đầy đặn, hồng hào này dường như chẳng có chút liên quan nào đến cái xác ướp chỉ còn da bọc xương kia.
Việc Seojun không ngay lập tức nhắc đến thi thể của đứa trẻ là nhờ chút sự tinh tế, thấu cảm hiếm hoi của cậu. Cậu lo rằng nói ra lại chất thêm gánh nặng lo âu cho đôi vợ chồng. Thế nhưng, vợ chồng Lauren lại cứ vô tư cười phá lên với nhau.
“Đúng rồi, thay vì bận tâm chuyện đó, cậu ăn thử cái này xem. Bọn tôi đang đói cồn cào nên đã bẻ ngô ăn tạm đây này.”
“Hạt nào hạt nấy mẩy và to lắm. Nào, ăn thử đi. Đi vòng vòng nãy giờ chắc cậu cũng râm ran đói rồi nhỉ?”
Bailey bẻ ngoắt một bắp ngô ở ngay tầm đầu rồi đưa cho cậu khi vẫn còn nguyên lớp vỏ. Từ bên trong lớp lá bọc bắp ngô sộc lên một mùi hương hoang dã, ngai ngái.
“Không, tôi ổn. Nhưng mà ăn tùy tiện thế này có sao không đấy?”
Seojun sợ cái phần cuống nhọn hoắt của bắp ngô đâm vào người nên hơi lùi lại một bước. Thấy vậy, Bailey liền bóc lớp vỏ to bản ra rồi cắn một miếng đánh "rắc". Anh ta vừa nhai rào rạo những hạt ngô vừa trơ tráo đáp lời:
“Nhưng đói quá thì biết làm sao bây giờ? Vài bắp ngô này thì có to tát gì đâu. Phải không, Tracy?”
“Đúng vậy. Chúng ta thì đang đói, mà ngô ở đây thì trải dài bạt ngàn đến vô tận cơ mà.”
Tracy, người đang gặm ngô đến mức hai má phồng to, vội vàng hùa theo. Thứ quả chưa qua đun nấu có hạt màu trắng bóc tỏa sáng hệt như những chiếc răng. Khi cô ta nhe lợi cười tủm tỉm, trông cứ như thể trong khoang miệng cô ta mọc lổn nhổn toàn là răng. Cái khoang miệng nhét đầy những hạt ngô ấy mang lại một cảm giác rợn tóc gáy. Mỗi lần nghe thấy tiếng nhai tóp tép, một luồng khí lạnh lại chạy dọc sống lưng Seojun.
Cậu hoàn toàn không thể hiểu nổi vợ chồng Lauren. Cánh đồng ngô này quá sức rộng lớn, làm sao có thể đặt cơn đói tạm thời lên hàng ưu tiên khi con mình đang lạc mất?
Yết hầu cậu dao động mạnh. Cậu quyết định phải tránh xa đôi vợ chồng này ra. Thế nhưng, Bailey đã nhanh hơn một bước. Anh ta nuốt "ực" một cái, lau quanh cằm rồi hơi hé miệng cười nhạt.
“À đúng rồi, lúc nãy nhắc đến con bù nhìn tôi mới nhớ, cậu có biết về truyền thuyết con bù nhìn sát nhân ở quanh khu này không?”
“Bù nhìn... sát nhân sao?”
Cái tên nghe mới rùng rợn làm sao. Ánh mắt Seojun bất giác hướng về phía trước. Ở đây cũng có một con bù nhìn cũ nát, ngũ quan là những nét bút nguệch ngoạc lộn xộn. Thấy ánh nhìn nghi hoặc của cậu, Bailey vểnh lông mày lên rồi bật cười ha hả.
“Ha ha! Cậu nghĩ con bù nhìn tôi nói là cái này sao?”
“Anh này thật là, cũng có thể lắm chứ,” Tracy chen lời với nụ cười đầy ám muội. Cô ta vừa gặm ngô vừa chỉ tay về phía con bù nhìn. “Hồi xưa, nghe nói có một cặp cha mẹ đã vứt bỏ đứa con của mình vào một cánh đồng ngô, vừa vặn nơi đó cũng có một con bù nhìn trông y hệt thế kia.”
“Vứt bỏ đứa trẻ á? Ở một nơi như thế này sao?”
Seojun đảo mắt nhìn quanh cánh đồng ngô dày đặc. Đem một đứa trẻ vứt vào đây chẳng khác nào bảo nó đi chết đi. Cậu nhìn Tracy bằng ánh mắt hoài nghi. Đôi đồng tử mang sắc thái nhạt nhòa của cô ta toát ra vẻ lạnh lẽo tột độ. Tracy hơi nhăn cái sống mũi nhọn hoắt lại, tiếp tục nói nhanh:
“Vì đứa trẻ đó quá đỗi kỳ dị. Cậu vẫn còn trẻ nên chắc chưa biết, nhưng thỉnh thoảng lại có những đứa trẻ cư xử một cách rùng rợn mà chẳng vì lý do gì cả. Cái loại trẻ con bám lấy ống quần người lớn, nhưng ánh mắt lại trừng trừng nhìn vào một khoảng không vô định nào đó cơ.”
Tracy khoa trương rùng mình. Seojun chợt thấy chột dạ trong lòng. Bởi vì cái quá khứ hở tí là phun ra mấy lời nhảm nhí của cậu, đích thị là kiểu nhóc con đáng ghét đó rồi.
“Vứt bỏ một đứa trẻ chỉ vì nó mang lại cảm giác khó chịu sao? Nếu vậy thì đó không phải là lỗi của đứa bé rồi.”
“Chưa đích thân trải qua thì không biết cũng là lẽ thường. Nhưng chuyện đời hễ cứ nhìn nhận một cách phiến diện thế là hỏng bét đấy. Bailey, anh kể cho cậu thanh niên này nghe về cái đứa trẻ kinh tởm đó đi.”
Bắp ngô trên tay Bailey bị bẻ đôi đánh "rắc". Lõi ngô gãy khiến những hạt ngô văng tung tóe trên mặt đất. Anh ta ngốn ngấu cào lấy chúng rồi tọng vào miệng. Cả đất cát lẫn những hạt ngô trắng bóc cùng chui tọt vào khoang miệng anh ta. Trông thấy biểu cảm hoảng hốt của Seojun, anh ta bèn lấp l**m:
“À, tại tôi đói quá ấy mà. Sao, cậu không tin lời Tracy nói à?”
Thứ khiến Seojun không thể tin nổi chính là hành động dị hợm của Bailey. Cậu ngậm chặt miệng vì dự cảm chẳng lành rằng nếu cứ kể lể mọi chuyện, kẻ quái dị kia khéo lại xé luôn cả da đầu cậu ra mà nhai nuốt.
Cậu chỉ hất cằm một cách mơ hồ. Bailey gật đầu ra chiều đã hiểu, dùng bàn tay dính đầy đất cát v**t v* cằm.
“Ừ, cũng dễ hiểu thôi. Nhưng chúng tôi đang nói sự thật đấy. Chiều cao của nó chắc cũng chỉ đến dưới đầu gối tôi là cùng nhỉ?”
Bailey vỗ vỗ vào đầu gối mình. Anh ta giơ ngón trỏ lên, vạch một đường thẳng tắp ngang qua đùi mình.
“Việc động mạch ở chỗ này rất quan trọng là điều mà nhiều người đều biết. Và đứa trẻ bị vứt bỏ ở đây cũng biết tỏng điều đó. Cậu mường tượng được không? Một đứa trẻ chín tuổi vươn tay ra đu bám lấy cậu. Nhưng đó chẳng phải là để vòi kẹo, mà là để moi da móc thịt, cắt đứt gân máu của cậu cơ.”
“Với nó, hung khí là thứ gì cũng được. Chỉ cần vớ được trong tầm tay, dù là con dao làm bếp, cái dùi lăn lóc trong hộp đồ nghề, hay thậm chí là một chiếc bút máy có ngòi nhọn hoắt. Đứa trẻ đó ấy à, ban đầu nó làm ba cái trò đó chỉ vì sự tò mò thuần túy thôi. Nếu mình chặt đôi con ếch ra thì sẽ thế nào nhỉ? Chỉ mổ xẻ trong giờ khoa học thì chẳng bõ bèn gì. Mình muốn tự tay kéo tuột đống nội tạng của nó ra cơ. Ếch có tim, vậy nó có gan không? Có phổi không? Ôi, tò mò quá đi mất!”
Tracy hùa theo bằng một giọng điệu đều đều như đang hát. Cứ mỗi lần đứa trẻ trong câu chuyện ma quái ấy giết một con vật, đôi bàn tay mềm mại của cô ta lại lẩy ra một hạt ngô.
“Nếu lấy dùi đâm rồi móc mắt con chim sẻ ra thì sao nhỉ? Dây thần kinh thị giác có bị kéo lòi ra theo không? Nghe nói loài thỏ không biết nôn mửa, nếu bắt nó nuốt kim thì có đúng là thế thật không? Đó là sự tò mò đặc biệt của một đứa trẻ đặc biệt. Và sự hiếu kỳ của trẻ con thì làm gì có giới hạn... Vốn dĩ con người ta ai chẳng học từ những việc nhỏ nhặt nhất rồi mới dần tiến tới những việc lớn lao hơn, đúng không?”
Hạt ngô chưa chín hẳn găm vào kẽ móng tay cô ta. Hạt ngô bị bóp nát, ứa ra một thứ dịch nhầy chua loét. Đôi đồng tử đục ngầu phản chiếu khuôn mặt đang xám ngoét lại của Seojun.
“Đến khi lưỡi dao cuối cùng cũng hướng về phía con người thay vì động vật, cha mẹ của đứa trẻ đã quyết định vứt bỏ nó. 1 năm, 3 năm, 5 năm, rồi 7 năm trôi qua mà đứa trẻ vẫn chẳng hề thay đổi, thử hỏi việc ôm ấp nuôi dưỡng một đứa trẻ như thế khó khăn đến nhường nào? Đúng vậy, chính là nơi này đây. Ngay tại cánh đồng ngô có con bù nhìn sát nhân này.”
Tracy gằn từng chữ để nhấn mạnh.
“Nguồn gốc của con bù nhìn sát nhân ấy không được ghi chép rõ ràng. Nhưng có một sự thật chắc chắn là nó hiện diện ngay trên mảnh đất này. Con bù nhìn đã kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi đứa trẻ bị vứt bỏ chỉ còn lại một mình trơ trọi. Nhìn xem, nó cứ đung đưa xào xạc trong gió để rình rập cơ hội như thế kia kìa. Sự kiên nhẫn của con bù nhìn sát nhân bền bỉ như một sợi dây thừng thô ráp, trong khi đứa trẻ nhịn đói thì cơ thể ngày một suy kiệt đi nhanh chóng.”
Lộp bộp, lộp bộp. Tiếng hạt ngô rơi rụng hòa lẫn vào giọng nói của Tracy. Bailey dùng ngón tay cào sồn sột lên bắp ngô vẫn còn bọc trong lớp lá, tạo ra những âm thanh rào rạo. Nghe câu chuyện về quá trình trưởng thành của một kẻ thái nhân cách trên nền nhạc là những thứ tạp âm rợn người ấy, tinh thần của Seojun gần như trở nên mê muội. Cơn gió mang theo hơi nóng gay gắt cào qua sau gáy cậu như một chiếc bồ cào. Xộc thẳng qua khí quản, tràn vào hai lá phổi ngột ngạt.
Cánh đồng ngô, cái xác ướp, cặp vợ chồng với những lời lẽ và hành động quái đản, con bù nhìn sát nhân... Xung quanh toàn là những chuyện kỳ dị quái gở.
“Cậu thấy chiếc bồ cào trên tay con bù nhìn kia chứ? Chính là thứ đó đấy... Con bù nhìn sát nhân đã tiến đến trước mặt đứa trẻ đang ngã gục và dùng nó để moi móc phần bụng. Cậu biết không? Bù nhìn thì làm gì biết phép lịch sự, thế nên nó chẳng thèm cởi áo mà cứ thế xé toạc mọi thứ ra. Lớp thịt đỏ hỏn lộ ra, ôi Chúa ơi! Nhìn mấy cái gân máu đó kìa! Bailey, anh cũng nói gì đi chứ.”
Seojun vô thức xoa xoa phần bụng dưới của mình. Lớp da dán chặt vào chiếc bụng xẹp lép vẫn còn nằm ngoan ngoãn ở đó. Thế nhưng, cậu bỗng thấy quặn đau ở bụng, cứ như thể bản thân vừa biến thành một đứa bé thấp bé đang đứng trước mặt con bù nhìn vậy. Trông thấy hành động của Seojun, Tracy ré lên cười lanh lảnh.
Nghe lời thúc giục của cô ta, Bailey sấn bước lại gần. Anh ta ôm chầm lấy Tracy từ phía trước, rồi ngoái cổ lại nhìn Seojun chằm chằm. Bọn họ vừa ôm nhau xoay mòng mòng vừa lắc lư cơ thể nghiêng ngả ra trước ra sau.
“Vợ tôi nói đúng đấy. Cậu có biết da bụng của con người rất dễ bị xuyên thủng không? Con bù nhìn sát nhân đã moi bộ ruột trống rỗng từ cái bụng bị phanh thây mở toang, rồi quấn từng vòng từng vòng lên chiếc bồ cào của nó!”
“Phanh thây mở toang ra, cái dạ dày chẳng có gì bỏ bụng cứ thế xẹp lép lại, cơ mà nội tạng thì làm gì được phân chia theo từng bộ phận rõ ràng như mô hình cơ thể người ở phòng thí nghiệm chứ? Tất cả đều dính liền với nhau hết, giống như dây khoai tây ấy, kéo một củ lên là cả chùm lòi ra theo!”
Lời lẽ của Bailey và Tracy ngày càng mất đi sự logic và trở nên xằng bậy, hỗn loạn. Seojun cau mày nhìn cảnh hai người bọn họ áp chặt bụng vào nhau mà nhảy múa. Đến nước này thì rõ rành rành vợ chồng Lauren là những kẻ tâm thần không hơn không kém. Ngay từ đầu, liệu cái đứa con thất lạc mà họ kể có thực sự tồn tại trên đời không?
Chẳng còn thời gian đâu mà suy nghĩ vớ vẩn nữa. Cậu quyết định phải chuồn khỏi đôi vợ chồng Lauren này ngay lập tức.
Nhân lúc bọn họ đang cười khùng khục không để ý, Seojun lặng lẽ bước giật lùi. Đúng lúc đó, gót giày thể thao của cậu vô tình giẫm phải những hạt ngô rơi vãi trên mặt đất. Giật mình bởi cảm giác rin rít dính dính bẹp dúm dưới đế giày, con mắt còn lại của Seojun khẽ liếc xuống. Màu của những hạt ngô ấy không phải là màu trắng. Những hạt ngô văng tung tóe bị nhuốm một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, Seojun thò tay nhặt nó lên.
Kỳ lạ thật. Những bắp ngô mà Tracy và Bailey vừa ăn vừa vô tình đánh rơi, tại sao lại dính đầy một thứ chất lỏng nhầy nhụa thế này? Ánh mắt cậu chậm rãi hướng lên trên. Từ mũi chân của vợ chồng Lauren, lên đến đầu gối, bắp đùi, phần háng rồi đến bụng dưới... Phải rồi, là phần bụng dưới. Cái vị trí mà Tracy và Bailey đang áp chặt vào nhau như thể tuy hai mà một. Tại sao lúc nãy cậu lại không nhận ra cơ chứ? Bụng của bọn họ đã bị rạch toạc ra theo chiều dọc. Bên trong khoang bụng chỉ là một hố đen ngòm, tối tăm chẳng thấy nổi thứ gì.
Từ cái miệng hố đen ngòm như vực thẳm không đáy ấy, một hạt ngô... lộp bộp rơi xuống.