Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 58

Trước Tiếp

Cái quyết tâm đáng khen ngợi rằng mình sẽ cứu giúp cô bé kia đã tan thành mây khói chỉ sau ba phút bước vào cánh đồng ngô. Nhìn từ xa đã thấy chúng cao, nhưng khi lại gần, những cây ngô này cao đến mức không thốt nên lời. Dù Seojun cũng chẳng phải hạng người thấp bé nhẹ cân gì, nhưng cái lũ ngô này rõ ràng là giống cây mà một người bình thường không nên mù quáng đâm đầu vào. Ngay khi vừa bước vào ruộng ngô, cậu đã cẩn thận nhắn tin báo cảnh sát để đề phòng, nên ngay lúc nỗi hối hận đang kéo ghì gót chân định quay đầu lại chờ cảnh sát, thì...

"Cứu cháu với... Cứu cháu với..."

Giữa những thân ngô mọc san sát, giọng nói yếu ớt từng nghe thấy qua radio lại theo gió thoảng đến. Nghe rõ hơn hẳn lúc ở trong xe, Seojun rướn cổ hét lớn về phía cô bé vô danh:

"Này, đứng yên ở đó! Đừng có di chuyển!"

Cậu băng qua những tán lá đang đung đưa như đang chào hỏi, nhanh chân bước về phía phát ra giọng nói. Kể từ khi chỉ còn một con mắt, cảm giác về khoảng cách bị thay đổi khiến cậu rất dễ bị vấp ngã. Nhờ vậy, Seojun buộc phải rèn cho mình thói quen đi bộ nhanh một cách điệu nghệ. Đôi chân thoăn thoắt lướt qua những phiến lá sượt qua gò má, giọng nói ấy ngày càng gần bên tai Seojun.

"Cứu cháu với, cứu cháu với, cứu cháu với..."

Cùng với tiếng thét lặp đi lặp lại như tiếng vang, một luồng không khí ngột ngạt ập đến. Mùi cỏ nồng nặc từng lấp đầy hốc mũi đến mức váng đầu biến mất, thay vào đó là một khoảng đất trống hình tròn. Khoảng đất này đen kịt, không một bóng ngô nào mọc nổi. Đất ở đây đen đến mức cậu phải nghi ngờ liệu có phải ai đó đã nghiền nát than đá rồi rải ra không. Và ở chính giữa đó, "thứ ấy" đang nằm.

Đó là một đứa trẻ mặc áo thun ngắn tay màu đen và quần lửng màu xám dài quá đầu gối. Đứa trẻ nằm nghiêng, co quắp người lại như một con mọt ẩm. Chẳng lẽ đứa trẻ này là người đã gọi cậu? Nhưng xét theo lẽ thường, điều đó là không thể.

"Hộc..."

Cổ họng nghẹn đắng của cậu khó nhọc hít một hơi. Trên mảnh đất đen này, người sống duy nhất chỉ có Seojun. Cậu bàng hoàng nhìn xuống cái xác nhỏ bé trước mắt.

Cái xác bị xác ướp hóa cho thấy nó đã chết từ lâu, làn da ở cánh tay, khuôn mặt và cổ chân khô héo bám chặt vào xương, để lộ rõ đường nét khung xương. Ngoài phần tóc màu nâu đậm được buộc túm sau gáy, trên người không còn sợi lông hay tóc nào khác. Với hốc mắt trống rỗng và cái miệng hơi há ra, thật khó để đoán xem đứa trẻ này đã mang biểu cảm gì trước khi chết.

Ánh mắt cậu liếc xuống phía dưới. Trong lòng cái xác là một chiếc bộ đàm. Không phải nó đang cầm. Những ngón tay ở bàn tay trái không thể nắm lại được mà cong quẹo một cách kỳ dị, còn cổ tay phải thì đã bị đứt lìa hoàn toàn, chẳng còn ngón tay nào để cầm bộ đàm cả. Khuôn mặt Seojun dần vặn vẹo.

Giờ đây chẳng còn tiếng kêu cứu nào nữa. Thứ duy nhất tồn tại ở đây là một cái xác mà ngay cả việc ước tính thời điểm tử vong cũng là một điều quá khó khăn. Tình huống này thật quá đỗi phi lý. Thế nhưng, có một cảm giác rõ rệt đang bóp nghẹt gáy cậu. Cái mùi máu tanh nồng nặc từng xộc vào mũi khi cậu chạm trán gã Mặt nạ phòng độc, quái vật X hay đám quân nhân...

Đôi giày thể thao cũ rích miết lên mặt đất tạo ra tiếng động khô khốc. Seojun nhìn trừng trừng vào cái xác đang co quắp rồi giật lùi lại. Vì tình cảnh quá đỗi quái dị, bắp chân cậu căng cứng lên. Cảm giác lá ngô cọ xát vào vành tai và sau gáy khiến cậu rùng mình. Thế nhưng những k*ch th*ch từ bên ngoài lại đóng vai trò như chất xúc tác giúp tinh thần cậu tỉnh táo hơn. Cậu bắt đầu rẽ đám ngô, nhanh chóng quay lại con đường cũ.

'Mình điên rồi, tự dưng lại chui vào đây làm gì không biết!'

Trong đầu cậu là một mớ hỗn độn giữa sự tự trách và những lời phàn nàn. Có điều cậu không thể phun ra những thứ rác rưởi đó bằng miệng, lý do rất đơn giản: thể lực yếu kém khiến cậu bận th* d*c còn không kịp.

Seojun dùng bàn tay run rẩy thọc mạnh vào túi quần. Thứ vật dụng thiết yếu cứng và lạnh của con người hiện đại chạm vào đầu ngón tay cậu. Thế nhưng, chiếc điện thoại nằm nặng trịch bên đùi lại vô dụng đến kinh ngạc. Nhìn màn hình nền nhấp nháy dòng chữ "Ngoài vùng phủ sóng", khuôn mặt vốn đã trắng bệch của cậu lại càng không còn giọt máu.

Cậu mếu máo nhìn quanh. Seojun chắc chắn mình đã đi gần như theo một đường thẳng từ phía đường lớn vào. Dù lúc cuối có hơi chệch hướng một chút khi nghe thấy giọng nói, nhưng cậu tin rằng mình nhớ hướng chiếc xe đậu nên chỉ cần đi thẳng ra là được.

Thế nhưng trước mắt cậu chỉ toàn là ngô. Chẳng thể phân biệt nổi đâu là trước sau, trái phải, khắp nơi đều là những thân ngô cao vút mọc san sát. Hơn nữa, những phiến lá xanh thẫm cứ sượt qua tay chân cản trở chuyển động của cậu. Tuy chỉ là những phiến lá mỏng manh, nhưng khi có tới hàng ngàn chiếc, chúng lại nặng nề như những xiềng xích.

Mồ hôi và nước mắt để lại những vệt dài trên mặt. Dùng mu bàn tay lau mạnh đôi gò má ướt đẫm, Seojun buộc chiếc áo khoác đang cầm trên tay quanh eo. Mặt trời treo giữa đỉnh đầu tỏa nhiệt nóng hầm hập. Seojun nhăn mũi ngước nhìn bầu trời. Một ngày nắng ráo không một gợn mây, nhưng sao hôm nay cậu lại thấy uất ức đến thế. Đang nghiến răng nhìn về phía mặt trời đang tỏa nắng gay gắt, tầm mắt Seojun chợt bị thu hút bởi một thứ.

"À."

Là một con bù nhìn.

***

Kế hoạch di chuyển dựa vào con bù nhìn, theo Seojun nghĩ, là vô cùng hợp lý.

'Mặc dù mình cũng chẳng nhớ rõ cái hướng con bù nhìn mà mình thấy từ trên xe là hướng Đông, Tây, Nam hay Bắc nữa...'

Nhưng vì chẳng còn cách nào khác nên cậu buộc phải bám víu vào một thứ gì đó giống như niềm hy vọng. Cho dù thứ khoác lên mình lớp áo hy vọng đó chỉ là một con búp bê bằng vải rách nát.

May mắn thay, con bù nhìn lại sở hữu chiều cao vượt trội ngay cả giữa đám ngô cao vút vô dụng kia. Seojun kiễng chân lên hết cỡ và nhanh chóng phát hiện ra cái đầu của con bù nhìn đang nhô lên. Khóe môi của kẻ đang vã mồ hôi như một con chó bị sốc nhiệt khẽ nhếch lên.

Cậu dùng con mắt trái nhìn trừng trừng vào cái đầu con bù nhìn rồi rảo bước. Mỗi khi đôi giày thể thao giẫm lên lớp cỏ và đất khô khốc, thắt lưng cậu lại lảo đảo. Con bù nhìn mà ban đầu cậu nghi ngờ là ảo ảnh hóa ra lại là một vật thể thực sự, nó ngày càng gần hơn theo mỗi giọt mồ hôi cậu đổ xuống.

Cuối cùng, Seojun cũng lách đầu qua khe hở thưa thớt của những cây ngô trĩu nặng. Cảm giác mùi cỏ nồng đượm xộc vào mũi biến mất, thay vào đó là một mùi hương cay nồng. Trong khoảnh khắc, tâm trí Seojun thoáng hiện ra hình ảnh cái xác ướp nhỏ bé lúc nãy. Thế nhưng, mảnh đất mà đôi giày thể thao của cậu đang giẫm lên không hề đen kịt như trước, cũng chẳng hề chật chội đến mức không có chỗ đặt chân vì đám ngô.

Khoảng không gian không có cây trồng này trông rất tự nhiên, như thể được tạo thành từ những sự tình cờ chứ không phải do bàn tay con người. Nó rộng đủ cho khoảng năm sáu người đứng thoải mái, nếu là ở trong một tòa nhà kín cổng cao tường thì sẽ thấy thật chật hẹp, nhưng giữa ruộng ngô san sát này, dù thấy ngột ngạt nhưng bù lại bầu trời lại rộng mở khiến lòng người cũng thấy đôi chút nhẹ nhõm. Và ở đó đã có khách đến trước. Không phải cái xác ướp nhỏ bé bám theo để trêu chọc Seojun.

"A!"

Từ cái miệng há tròn, một âm tiết vang lên không rõ là cảm thán hay kinh hãi. Seojun cũng khựng người lại, không thể tiến thêm bước nào nữa.

"Tracy, lại đây."

"Ôi, Bailey. Cẩn thận đấy."

Người đàn ông đang đứng quanh quẩn dưới chân con bù nhìn vội giấu người phụ nữ ra sau lưng. Anh ta nhìn Seojun từ đầu đến chân với vẻ cảnh giác. Seojun cũng dùng một con mắt của mình quan sát kỹ lưỡng bọn họ. May mắn thay, có vẻ như họ là người sống.

'Ít nhất là nhìn bề ngoài thì là vậy.'

Người đàn ông và người phụ nữ có cử chỉ thân thiết với nhau, sắc mặt họ hồng hào khỏe mạnh. Họ mặc thường phục, hoàn toàn không giống trang phục của nông dân chút nào. Đặc biệt, người đàn ông còn đi đôi xăng đan nhẹ tênh thường thấy ở bãi biển. Anh ta cử động cái cằm góc cạnh, một giọng nói trầm đục vang lên như một cuộn băng cassette được ghi âm sẵn:

"Dừng lại ở đó. Đúng rồi, đừng tiến lại gần nữa. Cậu có việc gì với chúng tôi sao?"

Người đàn ông vươn dài cánh tay, đưa lòng bàn tay ra hiệu. Đôi đồng tử màu xám đầy vẻ căng thẳng phản chiếu hình ảnh một gã cao nhẳng đang đứng ngớ ra đó. Đến lúc này, Seojun mới sực nhận ra vẻ ngoài của chính mình. Một con mắt đeo băng bịt mắt, mái tóc buộc hớn hở sau gáy thì rối bù vì mải chạy đôn chạy đáo. Với cái bộ dạng đó, một thanh niên cao nhẳng mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển rồi đột nhiên thò cái mặt lù lù ra...

Trông cực kỳ khả nghi!

Thế nhưng Seojun cũng chẳng phải hạng người không biết thanh minh. Cậu cố gắng lau mồ hôi hột một cách tự nhiên nhất có thể rồi mở lời.

“Tôi không có việc gì đặc biệt đâu. Tôi chỉ tình cờ tìm thấy con bù nhìn này thôi. Hai người cứ tiếp tục làm việc của mình đi.”

Cảm giác an tâm ban đầu khi chạm trán những người còn sống đã tan biến thành mây khói từ lâu. Cậu quyết định từ bỏ ý định hỏi đường họ. Chẳng có lý do gì một kẻ vừa gặp đã tỏ thái độ thù địch lại có thể đưa ra một câu trả lời tử tế cả. Seojun trưng ra vẻ mặt cau có ngước nhìn con bù nhìn, rồi lại thu trọn cánh đồng ngô vào tầm mắt. Với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng, cậu vứt tọt cái lòng kiêu hãnh của mình vào thùng rác nội tâm.

“Nhưng mà hai vị đây, tình cờ có ai biết hướng ra đường lớn không ạ? Nếu lỡ như hai vị biết, sẽ thật là một niềm vinh hạnh to lớn nếu hai vị có thể rủ lòng thương mà gập ngón tay chỉ giúp tôi cái hướng đó.”

“…….”

Tuy nhiên, sau khi nghe lời lẽ không những cung kính mà còn có phần khúm núm của Seojun, biểu cảm của người đàn ông và người phụ nữ lại có chút kỳ lạ. Họ nhìn nhau rồi khẽ nở một nụ cười trên môi.

“Ra là vậy, chỉ là một cậu nhóc bị lạc đường. Có vẻ như chúng ta đồng cảnh ngộ rồi. Đúng không anh, Bailey?”

“Tracy à, em luôn tìm ra những sự so sánh thật chuẩn xác. Chính xác là như vậy!”

Seojun nhìn hai nụ cười giống hệt nhau như được phản chiếu qua gương ấy mà thầm nghĩ.

'Đừng nói là ngay cả hai con người này cũng đi lạc đấy nhé? Rốt cuộc cái biển cảnh báo có ai thèm đọc không vậy?'

Đúng là chó chê mèo lắm lông, Seojun vừa lầm bầm rủa xả trong bụng vừa phớt lờ đi cái sự thật rằng mình và bọn họ cũng chẳng khác gì nhau. Ngược lại, người đàn ông và người phụ nữ đã rũ bỏ thái độ cảnh giác lúc nãy và tiến lại gần Seojun một cách thân thiện.

“Thật không ngờ lại gặp một người bị lạc đường ở đây đấy. Tôi là Tracy. Tracy Lauren. Còn đây là chồng tôi.”

“Tôi là Bailey Lauren.”

Bailey nở nụ cười tươi rói, đưa tay ra. Seojun chần chừ một lúc rồi cũng bắt lấy.

“Rất, ừm, rất hân hạnh được gặp mặt. Tôi là Seojun.”

Xuyên qua lớp găng tay cao su mỏng, cậu cảm nhận được làn da chai sần, rắn chắc của Bailey. Ngay sau đó, ánh mắt của Bailey mang theo vẻ thắc mắc nhìn xuống dưới. Cậu mường tượng lờ mờ được ánh mắt ấy mang ý nghĩa gì. Mọi người thường hay hiểu lầm cậu là bệnh nhân mắc chứng sạch sẽ thái quá. Dù bản thân Seojun vốn dĩ chẳng có cái tính ưa sạch sẽ đến mức đó, nhưng đến nước này cậu cũng chẳng buồn lên tiếng phủ nhận.

Nếu như cậu chối bỏ sự thật đó, thì cậu cũng chẳng có lý do gì chính đáng để trả lời cho câu hỏi tại sao lại đeo găng tay. Tôi là một kẻ sở hữu năng lực Psychometry, có thể đọc được ký ức của vạn vật chỉ bằng cách chạm vào chúng. Nếu lúc này mà không đeo găng tay thì cái bánh mì gối, ly cà phê sữa bột và ba quả nho anh ăn sáng nay đã lao vào oanh tạc não tôi thành từng mảnh rồi!

Tâm linh, ma thuật, siêu năng lực... Dù rõ ràng bản thân chẳng hề pha lấy nửa lời nói dối, nhưng chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi cũng khiến Seojun có cảm giác mình đã biến thành một tên lừa đảo khét tiếng thiên hạ, khiến đôi vai cậu rụt cả lại. Cái bờ vai rộng lớn ấy mà co rụt lại trông mới thảm hại làm sao. Bailey khẽ lắc tay vài cái rồi bước về phía Tracy. Anh ta thì thầm vào tai cô, sau đó Tracy tiến đến gần và cất lời.

“Chúng tôi không bị lạc đường, mà là lạc mất một đứa trẻ. Lúc đang lái xe ngang qua, đứa bé bị say xe nặng quá nên chúng tôi phải dừng lại nghỉ một lát, nhưng rồi đột nhiên con bé lại lao thẳng vào cánh đồng ngô. Thế nên chúng tôi mới vào đây để tìm con bé.”

Trước Tiếp