Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 57

Trước Tiếp

PHẦN 2: DON'T DO THAT (ĐỪNG LÀM THẾ)

1. Bù nhìn sát nhân

Trên con đường thẳng tắp nồng mùi cát bụi, một chiếc xe tải xả khói mịt mù lướt qua. Thùng xe kiểu nắp ca-pô được phủ tấm bạt xanh ngắt, từ cửa sổ xe đang hạ xuống một nửa, tiếng nhạc Country réo rắt len lỏi ra ngoài. Tiếng vang thanh thoát đặc trưng của đàn Guitar, Banjo và Violin hòa quyện cùng giọng hát của ca sĩ tạo nên những âm thanh lanh lảnh. Những nốt cao vút như chực chờ chạm đến đoạn cao trào. Những dây đàn Guitar run lên bần bật trước ngưỡng cửa của sự bùng nổ.

Thế nhưng, đoạn cao trào đó rốt cuộc đã không bao giờ đến. Một bàn tay đeo găng tay cao su tàn nhẫn xoay nút dò đài radio một cách tùy tiện. Tiếng nhạc hòa lẫn tạp âm cơ khí biến thành một thứ tiếng ồn chói tai. Tuy nhiên, chủ nhân của chiếc xe thậm chí còn chẳng buồn phân biệt xem mình vừa vặn nút âm lượng hay nút chuyển kênh. Cậu ta chỉ thở dài một hơi đầy não nề. Cái hơi thở tích tụ đủ loại phiền muộn và khổ não đó chẳng thể bay đi xa mà cứ quẩn quanh tan biến ngay trước ngực.

A, phải ngừng suy nghĩ lại thôi. Thế nhưng, cái bộ não chết tiệt là loại cơ quan mà bạn càng bảo nó đừng làm gì thì nó lại càng lồng lộn làm cái đó. Ký ức cứ thế chậm rãi ùa về hệt như một chiếc máy chiếu phim đang quay.

“Cậu mà dám gạ gẫm s*x với tớ thử xem! Tớ đấm nát mặt cậu, Johan!”

“Mẹ kiếp…….”

Rốt cuộc lúc đó mình đã nghĩ cái quái gì mà lại phun ra cái thứ ngôn ngữ rác rưởi đó cơ chứ? Seojun đập trán vào vô lăng, quằn quại trong đau khổ. Píp píp— Tiếng còi xe vang dài trên con đường vắng vẻ. Cậu chẳng còn mặt mũi nào để ngẩng đầu lên trong cái tình cảnh xấu hổ nóng bừng cả mặt này. Qua gương chiếu hậu, đôi gò má và vành tai đỏ rực trông thật nực cười.

Con mắt trái không đeo băng bịt mắt bồn chồn lay động, nhìn ngược nhìn xuôi. Giờ đây, một bên mắt của cậu đã không còn là khối thủy tinh thể đáng yêu đi theo cậu từ thuở lọt lòng nữa. Cái khối thạch mềm mại, núng nính của cậu đã bị nổ tung từ lâu rồi.

Cảm giác về con mắt giả đang chiếm chỗ trống đó đôi khi thấy lạnh ngắt, lúc lại thấy nóng rực. Dù tính năng có ưu việt đến đâu thì nó cũng chẳng thể tự điều chỉnh nhiệt độ, nên suy cho cùng đó cũng chỉ là vấn đề tâm lý. Ngũ quan của cậu thỉnh thoảng lại nảy sinh những ảo giác kiểu này.

Seojun giơ tay trái lên khẽ gõ vào mí mắt cùng bên. Không cần kính cận hay kính áp tròng, mọi thứ cậu nhìn thấy đều rõ mồn một. Thậm chí nó còn rõ ràng đến mức soi thấu được cả những thứ mà lẽ ra cậu không nên biết. Ví dụ như cái dáng vẻ đơn thuần của một chàng trai đang chìm đắm trong tình yêu chẳng hạn.

“Ư gừ gừ….”

Đang ngồi trên ghế lái mà Seojun cứ vặn vẹo người, r*n r* khổ sở hệt như một con ếch bị lòi ruột, khiến bánh sau của chiếc xe tải nảy lên xóc nảy. Những viên sỏi to bằng móng tay cái văng tung tóe khắp nơi. Seojun cố ý đánh lạc hướng suy nghĩ của chính mình.

Nhìn xem, cái con đường bẩn thỉu này. Từ những viên đá nhỏ cho đến những lùm cỏ lăn bị gió cuốn bay, dù có rách miệng cũng chẳng thể khen lấy một câu là nó sạch sẽ được.

Thế nhưng, trên con đường cao tốc liên bang số 4-4-4 vừa mới thông xe vào năm kia, nếu cứ để ý đến mấy chuyện vặt vãnh này thì chẳng thể nào di chuyển nổi. Đường 4-4-4 là con đường cao tốc được kết nối dưới sự dẫn dắt của chính phủ, nó hoàn toàn khác với đường 44 hay đường nhánh 444 của đường 44. Gọi là thông xe cho oai, chứ thực chất không phải là mở đường mới, mà đúng hơn là tu sửa và kết nối lại những con đường vốn đã bị bỏ hoang từ lâu. Có lẽ vì thế mà chất lượng đường xá ở mỗi đoạn lại có sự chênh lệch rất lớn.

Đặc biệt là đoạn đường nối giữa bang Oregon và Nevada mà chiếc xe trong mơ của Seojun đang lăn bánh, nó bẩn thỉu và vắng vẻ đến mức cậu phải tự hỏi liệu việc chia làm hai làn đường một chiều có ý nghĩa gì không. Nếu đánh giá bằng kiến thức nông cạn và con mắt hạn hẹp, thì đường 4-4-4 dù là trước hay sau khi được thiết lập cũng đều bị người ta ngó lơ như nhau mà thôi. Ngay cả Seojun, nếu con đường này không gần Tomtittot và thuận tiện cho việc băng qua nước Mỹ, cậu cũng chẳng đời nào chọn nó.

Mặc kệ chiếc xe tải cũ nát có lảo đảo hay không, con đường chạy dọc theo cánh đồng ngô trải dài bát ngát vẫn tĩnh lặng đến mức cô quạnh. Cũng may là chẳng có ai ở đây để mà chửi bới cái kỹ năng lái xe non kém, chỉ vừa đủ để tuân thủ quy định pháp luật của cậu.

Thật yên bình. Và thường thì những ý nghĩ viển vông sẽ luôn len lỏi vào vào những lúc như thế này. Cái lịch sử đáng xấu hổ luôn được cảm nhận một cách tr*n tr** nhất khi ta ở một mình. Seojun không biết đã bao nhiêu lần hồi tưởng lại khoảnh khắc đôi môi của Johan chạm vào tấm ảnh. Sự bộc phát của năng lực siêu nhiên huyền bí thật quá đỗi bất ngờ.

Khuôn mặt cứng đờ ngây ngốc của Johan khi đang bê chiếc khay, cảm giác nhẵn nhụi của bức ảnh bị vò nát giữa những ngón tay, và cái ngày cậu thét lên kinh hoàng rồi chạy thục mạng về nhà.

Nỗi nhục nhã khi nhận ra thứ mà Johan khao khát chỉ đơn giản là một nụ hôn giản đơn!

Cậu muốn vò nát mấy nếp nhăn não rồi ủi phẳng chúng ra để xóa sạch ký ức đó, nhưng mọi chuyện chẳng hề theo ý muốn. Đồng thời, những lời lẽ thô lỗ mà cậu vô thức thốt ra trong đêm tối đen kịt cứ bám chặt lấy bên tai. Có phải vì côn trùng đã cắn vào da thịt cậu? Hay là cơn gió đêm lạnh buốt đã đóng băng lý trí của cậu? Tại sao ngay vào khoảnh khắc đó cậu lại sử dụng những từ ngữ th* t*c như thế cơ chứ? Chắc hẳn là lúc đó cậu đã mất trí rồi đúng không?

Vô vàn câu hỏi hiện ra hệt như những bong bóng xà phòng. Khoảng không gian trống rỗng sinh ra do mất đi một nhãn cầu giờ đây bị lấp đầy bởi những lời bào chữa. Và câu hỏi cuối cùng phình to lên chính là: Liệu cuộc đời có phải sống mà cứ phải ôm khư khư cái nỗi nhục nhã này không? Đó là một sự trăn trở ngắn ngủi, và kết luận đưa ra còn ngắn ngủi hơn thế.

Thế nên, cậu đã đào tẩu.

Trốn khỏi cái thị trấn mang tên Tomtittot, trốn khỏi người đàn ông mang tên Johan.

Seojun vốn không phải là người hay suy tư sâu xa. Thứ khiến cậu hành động chính là lối tư duy phiến diện. Sự mù quáng khi tin rằng mình đang nhập hồn vào thế giới phim kinh dị và giữ khoảng cách với Christina chính là minh chứng cho điều đó.

Một làn gió hơi nóng đập vào cửa sổ rồi tan biến. Cơn gió nhẹ lẫn cát bụi hẳn sẽ tô điểm thêm chút phong vị cho chiếc xe tải vốn đã bắt đầu bong tróc lớp sơn. Seojun khẽ v**t v* vô lăng. Chiếc xe tải được sắm sửa nhờ sự hỗ trợ của bố mẹ hoàn toàn giống hệt với chiếc xe mà cậu vẫn hằng mơ tưởng trong tưởng tượng. Trớ trêu thay, ngay khi Seojun quyết định rời đi, mọi sự chuẩn bị đều được hoàn tất một cách dễ dàng.

Cậu luôn ấp ủ trong lòng khát vọng thoát khỏi Tomtittot để đi thật xa. Dù là khi ngửi thấy mùi hoa nở rộ vào mùa xuân, hay khi chui vào bóng cây để trốn cái nắng gắt của mùa hè, khi giẫm lên đống lá rụng mùa thu, hay khi nhìn thấy dấu chân chim di cư trên lớp tuyết dày đặc của đêm đông.

Trong số 101 lý do cậu viết ra để thuyết phục bố mẹ, cậu còn chưa kịp nói đến lý do thứ năm thì đã nhận được sự đồng ý. Theo cậu đoán, có lẽ việc thoát khỏi mối đe dọa hoàn toàn từ kẻ bắt cóc đúng thời điểm đã làm lay động trái tim họ. Không chỉ vậy, cái thực tế kinh hoàng rằng Seojun suýt chút nữa đã bị giết hại tại Tomtittot – nơi họ vốn tìm đến để ẩn náu vì sự an toàn – hẳn cũng đã góp phần thúc đẩy quyết định đó. Thế là Seojun lên đường du hành với chiếc xe trong mơ, một cuốn sổ tiết kiệm, một ít tiền mặt và một kiện bưu phẩm được đóng gói cẩn thận.

Cậu bốc một nắm kẹo từ ngăn chứa đồ, dùng đôi tay điêu luyện xé vỏ rồi thảy một viên vào lưỡi.

“Cái tên còn ngọt ngào hơn cả kẹo, đó chính là Tự Do.”

Ngậm viên kẹo đã hạ cánh an toàn vào một bên má cho đến khi nó phồng lên, Seojun lảm nhảm một mình hệt như một ngôi sao thanh xuân cuối thế kỷ đang chìm đắm trong sự phấn khích. Thế rồi, cậu cảm thấy khá vui vẻ và sảng khoái. Dù chiếc áo khoác blouson phối cùng quần jeans bạc màu, chiếc áo thun giãn cả cổ và đôi giày thể thao chẳng còn nhận ra màu gốc là gì trông có vẻ hợp với mùa thu đầy rác khô lăn lóc hơn là mầm non mùa xuân, nhưng tâm hồn cậu vẫn đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới.

Khi cậu nhếch mép cười, một khuôn mặt giả tạo phản chiếu qua gương chiếu hậu. Khóe môi vừa mới nhếch lên đã lập tức hạ xuống nhanh chóng. Tâm trạng cậu cũng biến đổi thất thường như thời tiết vậy. Nối gót sự hưng phấn là một cảm giác lấn cấn khó chịu.

‘Ít nhất thì cái phát ngôn đó…. Cho đến khi nó bay sạch khỏi ký ức, mình sẽ không quay về đâu.’

Nhân tiện soi gương kiểm tra hàm răng chắc khỏe, Seojun lập tức đanh mặt lại và hạ quyết tâm. Cái ký ức cứ bám dính lấy mình dai dẳng như vị ngọt lịm của nước quả thấm vào kẽ răng kia, phải dùng nghị lực mà vượt qua thôi. Đằng nào cũng đã quyết định tận hưởng sự giải phóng rồi, càng nghĩ sâu chẳng phải càng thiệt thòi sao?

‘Chỉ cần tin tưởng, cả vũ trụ sẽ giúp đỡ mình. Chất xám của ta ơi, cố lên nào.’

Vừa kết thúc việc tự thôi miên, Seojun lại vặn nút radio lần nữa. Thế nhưng, thứ phát ra từ loa không phải là giọng rung đầy phấn khích của một nam ca sĩ. Rèèèèèè—! Một tiếng nhiễu loạn hung bạo như chực xé nát màng nhĩ vang lên từ chiếc loa nhỏ xíu hệt như cái lỗ cống.

“Ư hự!”

Chiếc xe tải ngoặt một góc vuông rồi dừng khựng lại bên lề đường. Do con đường gồ ghề nên bánh sau của xe nảy lên một cách thô bạo. Seojun liên tục chớp con mắt trái, nhìn chằm chằm vào chiếc loa. Từ đó, giữa những tiếng ồn trắng rè rè, những tiếng người đứt quãng vang lên.

— “Cứu... với... ở đây... thoát ra... đi... cánh đồng ngô... làm ơn... Á á á!”

Giọng nữ trẻ con the thé xen lẫn tạp âm cơ khí tạo thành một tiếng thét vang lên đồng thời từ radio và bên ngoài cửa sổ, rồi đột ngột đứt bặt.

Cánh đồng ngô. Seojun đang thẫn thờ nhìn chằm chằm vào đài radio bỗng ngẩng phắt đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi môi khô khốc lẩm bẩm: "Cánh đồng ngô."

Hương thơm tươi mát của ruộng ngô trải dài bất tận bên mạn phải con đường lùa vào qua cửa sổ. Bên lề đường bên trái là một bãi đất trống rộng lớn, còn phía trước chiếc xe tải của Seojun có một chiếc xe van cũ rích đang đậu.

Dưới bầu trời trong vắt không một gợn mây, những phiến lá xanh rờn của thân ngô cao ngất ngưởng hiện lên sống động đến chói mắt. Xa xa, tiếng lá cây cọ xát xào xạc mang lại cảm giác vô cùng thanh bình. Giữa trưa trật, khoang lái của chiếc xe tải không bật đèn tự nhiên chìm trong bóng râm, tương phản với ánh mặt trời chói lọi trên cao. Một khung cảnh bình yên đến mức chẳng nghe thấy cả tiếng chim hót, trải dài bất tận dưới cái nắng gay gắt. Một quang cảnh hoàn toàn trật nhịp với giọng nói vừa rỉ ra từ dải tần số nhiễu sóng. Đến mức khiến người ta phải tự hoài nghi tiếng thét nghe rõ mồn một khi nãy.

Biết đâu, đó chỉ là đoạn quảng cáo của một bộ phim nào đó.

Hoặc thực chất, chỉ là trò đùa nghịch ngợm của một đứa trẻ.

Hay có lẽ, chỉ là ảo giác giữa thanh thiên bạch nhật.

Thế nhưng, từ tiếng thét chói tai ấy, Seojun lại bất giác nhớ tới Christina. Cái đầu vốn dĩ chẳng bao giờ chịu nghe lời cậu, nay lại tự ý khơi gợi lại ánh mắt sục sôi ý chí ấy.

Khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy kiên định của cô gái sẵn sàng mang mạng sống của chính mình ra làm vật thế chấp để cứu lấy sinh mạng người khác, đã in hằn rõ nét lên võng mạc bên trái của cậu.

Giờ đây, cậu đã thấu hiểu thế nào là sự hổ thẹn. Tận mắt chứng kiến một nghĩa cử cao đẹp đến nhường ấy ngay trước mũi, nếu còn không hiểu thì chắc chắn trên đời này chẳng còn tên ngốc nào bằng, hoặc gã đó đích thị là kẻ có vấn đề về thần kinh.

Tất nhiên, Seojun tự biết bản thân luôn sống một cách ích kỷ, và cái bản tính đó đã ngấm sâu vào tận xương tủy mất rồi. Cậu chẳng dám ôm mộng bắt chước một cách mù quáng tâm hồn cao khiết của Christina. Làm sao một kẻ phàm trần như cậu lại dám tùy tiện sao chép một bậc thánh hiền đáng để sùng bái, ca ngợi và tán dương cơ chứ?

Chỉ là, cậu chợt nảy ra suy nghĩ: Nếu chỉ là dắt một đứa trẻ đang kêu cứu ra ngoài, thì chẳng phải mình cũng làm được sao? Cậu đâu định làm chuyện gì đao to búa lớn. Seojun nhét điện thoại vào túi quần rồi bước xuống xe. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường rải nhựa hấp thụ trọn vẹn sức nóng buổi chiều. Bầu không khí oi bức và ánh nắng gay gắt phả thẳng lên mí mắt cậu.

Cậu khẽ cau mày, đảo mắt nhìn quanh. Kẻ canh gác cho ruộng ngô này chỉ là một con bù nhìn lấp ló mỗi cái đầu ở phía xa tít tắp. Không, nói đó là tất cả thì vẫn còn một thứ nữa thu hút sự chú ý. Một tấm biển cảnh báo màu đỏ đã hoen rỉ bị cắm chỏng chơ ngay ranh giới giữa đường và ruộng ngô. Dòng chữ viết bằng sơn trắng nhòe nhoẹt chảy dài xuống thảm hại đến mức chật vật lắm mới đoán ra được nghĩa.

Bước chân của Seojun, người vừa cởi chiếc áo khoác blouson ra quấn vòng quanh cánh tay, chợt khựng lại cứng đờ. Cậu dùng lưỡi làm ẩm đôi môi khô khốc, lẩm bẩm:

“Cảnh báo, cấm vào….”

Nghe đúng chuẩn một điềm báo xui xẻo tột độ. Thế nhưng, Seojun lập tức lắc đầu, ném phăng cái mớ linh cảm tồi tệ ấy vào góc khuất trong tâm trí. Giờ đây cậu chẳng còn biết trước được tương lai nữa. Hơn nữa, Seojun vốn có một ký ức chẳng mấy tốt đẹp gắn liền với cái loại biển báo bằng tôn sắt kiểu kia. Thế nên việc suy nghĩ bị chệch hướng sang chiều hướng tiêu cực cũng là lẽ tự nhiên thôi. Tự xốc lại tinh thần bằng lý lẽ đó, cậu nuốt ực một ngụm nước bọt.

Đang là giữa thanh thiên bạch nhật cơ mà. Đôi giày thể thao giẫm lên nền đất của ruộng ngô. Chẳng mấy chốc, dáng người cao gầy của cậu đã mất hút giữa những tán lá xum xuê.

Vẫn chẳng có lấy một tiếng chim hót hay tiếng côn trùng rỉ rả nào. Thế nhưng, một lúc lâu sau, từ chiếc đài radio trên chiếc xe tải vô chủ bỗng trơn tru phát ra một điệu nhạc Country vui nhộn. Giọng hát rộn rã của nam ca sĩ lọt qua khe hở của cửa sổ đang hạ một nửa, quấn lấy cơn gió nóng hầm hập nồng nặc mùi máu tanh. Theo từng đợt gió ngột ngạt thổi qua, chiếc móc khóa treo trên gương chiếu hậu trong khoang lái đung đưa leng keng.

Đó là một chiếc móc khóa có gắn con gấu bông dễ thương bé bằng cỡ lòng bàn tay.

Trước Tiếp