Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 56

Trước Tiếp

“Lúc nhận cái hộp dụng cụ này tớ còn tưởng bọn mình đang đóng phim điệp viên cơ đấy. Dù dạo này có vẻ mọi chuyện cũng bớt ồn ào rồi.”

Sự chú ý đổ dồn vào Christina là vô cùng khổng lồ. Nếu không có ai đó lỡ tuồn bức ảnh chụp lại cái xác của Richard ra cho giới truyền thông thì có lẽ mọi chuyện đã tồi tệ hơn nhiều. Cái xác mang hình thù quái đản và thảm khốc ấy còn thu hút ánh nhìn nhanh hơn cả một người đẹp còn sống. Những mái nhà quen thuộc lướt qua ngoài cửa sổ.

“Đám tang của Richard bị trì hoãn khá lâu. Dù sao thì Brass chỉ cần vặn lại cái cổ là ổn, nhưng vì bên trong Richard phải độn thêm rất nhiều thứ nên việc phục hồi tốn khá nhiều thời gian. Nghe đâu ông chủ nhà tang lễ không khóa cửa cẩn thận nên có tên phóng viên đã tự tiện lẻn vào. Chắc hẳn là một kẻ có tinh thần cống hiến vô cùng mãnh liệt.”

Johan nói với giọng mỉa mai. Đáng tiếc thay, đạo đức nghề nghiệp và nhiệt huyết của gã phóng viên đó lại chẳng tỷ lệ thuận với nhau. Gã đã công bố năm bức ảnh được chọn lọc kỹ càng nhất trong số hàng chục tấm ảnh chụp lén. Một con số quá đủ để gây ra sóng gió.

“Vậy nên, chậc….”

Cậu ta tặc lưỡi rồi giảm tốc độ. Có một đám đông tụ tập trên con đường trước mặt các khu nhà. Con mắt độc nhất của Seojun mở to. Sống ở Tomtittot bao năm qua, số lần cậu được chứng kiến một đám đông ồn ào thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Johan mang vẻ mặt chán ngán, cất giọng đầy mỉa mai.

“Chào mừng cậu cuối cùng cũng được diện kiến những người hàng xóm mới, Jun à. Những kẻ theo thuyết âm mưu trên toàn quốc, những streamer trên mạng, và vài fan hâm mộ ít ỏi của đạo diễn Joe Rumpelstiltskin.”

“Chà….”

Những kẻ tự mang theo máy quay rồi làm ba cái trò lố bịch y hệt như phóng viên thật, những kẻ giơ biểu ngữ và gào thét, trước cửa nhà Christina và Richard quả thực tấp nập như trẩy hội.

“Thế này mà gọi là bớt ồn ào rồi á?”

“Đến hôm qua thì có vẻ bớt thật, nhưng chắc hôm nay là thứ Bảy nên họ lại kéo đến.”

“Ngày nghỉ thì ở nhà rửa chân rồi ngủ quách đi cho xong.”

Miệng thì tặc lưỡi chê bai như thể chuyện của người dưng, nhưng trong lòng Seojun lại đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Không biết trước cửa nhà cậu có bị biến thành cái chợ thế này không? Thấy bố mẹ hay Johan không nói gì thì chắc là không sao, nhưng nỗi bất an một khi đã trỗi dậy thì chẳng dễ gì mà dập tắt. Lúc đó, Johan ngập ngừng lên tiếng.

“À đúng rồi. Jun à, đằng nào thì mọi chuyện cũng thế này rồi, cậu sang nhà tớ ăn tối nhé. Bố mẹ cậu đang lo lắng vì trong nhà chẳng còn đồ ăn gì đâu.”

Tớ đã bảo với hai bác là tớ sẽ lo cả bữa tối cho cậu rồi. Đôi mắt xanh liếc nhìn sang ghế phụ. Một vẻ rụt rè nhưng tràn trề mong đợi hiện rõ mồn một.

Trong khoảnh khắc, Seojun cảm thấy xấu hổ vì cái bản tính tính toán của chính mình. Nhưng quả thực rất khó để từ chối lời đề nghị vừa đảm bảo được cái bụng no, sự thoải mái và cả sự an toàn từ Johan. Cậu cố tình giả vờ nhìn lảng đi chỗ khác rồi gật đầu.

“Thì, cũng được thôi.”

“Thật á?”

Johan ngay lập tức hớn hở ra mặt. Nhìn cái điệu bộ hân hoan của cậu ta, Seojun chợt nhận ra rằng cậu chưa từng đặt chân vào nhà Johan bao giờ. Đó là do cậu đã luôn cố gắng giữ khoảng cách với Christina và đám bạn của cô ấy nhiều nhất có thể. Giờ nghĩ lại mới thấy đó đúng là một hành động ngu xuẩn.

“…….”

Sự ngượng ngùng bất chợt ập đến khiến Seojun bĩu môi rồi ngó nghiêng ra ngoài cửa sổ xe. Cậu vờ mở to con mắt còn lại trừng trừng nhìn ra ngoài, tỏ vẻ như muốn ghi nhớ khuôn mặt của mấy kẻ ngoại lai kia. Thực chất thì diện mạo của bọn họ chẳng hề lọt vào đầu cậu chút nào, nhưng ít nhất nhìn bề ngoài thì có vẻ là như vậy. Và rồi cậu chạm mắt với cậu bé ấy.

Nếu hỏi ai là cô gái xinh đẹp nhất ở Tomtittot thì ai cũng sẽ gọi tên Christina Toolbox, còn chàng trai khôi ngô nhất chắc chắn là Johan Gentil. Và trên hết, nếu phải chọn ra một cậu thiếu niên xinh xắn nhất thì chẳng cần suy nghĩ, người đó chắc chắn là Henry Silver.

Cơ thể chưa hoàn toàn trưởng thành là sự kết hợp hài hòa giữa những phần mỡ mềm mại và cơ bắp săn chắc, những đường nét trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mĩ như một tác phẩm điêu khắc được tạc nên bằng tất cả tâm huyết. Chiếc cằm thon gọn và đôi môi đỏ tươi, nhân trung nối liền bằng một đường cong mềm mại và sống mũi cao thanh tú, đôi đồng tử màu ngọc bích trong veo tuyệt đẹp, cùng làn da căng bóng và mái tóc bồng bềnh tựa như được rót ánh trăng lên.

Hoàn cảnh ra đời kỳ lạ cũng chẳng thể che mờ nhan sắc của cậu bé. Seojun đã vô tình chạm mắt với Henry trong chốc lát.

Biểu cảm của cậu bé đội sụp chiếc mũ bóng chày bị che khuất. Đôi môi mềm mại như con gái ấy chẳng buông lời chửi rủa đám đông đang tụ tập trước cửa nhà mình, cũng chẳng nở nụ cười rùng rợn như những lời đồn đại.

Cậu bé chỉ im lặng dìu mẹ mình. Bà Silver, người vốn nổi tiếng là một mỹ nhân với tứ chi thanh mảnh, đang đứng với dáng vẻ tiều tụy, nửa người tựa vào cậu con trai thứ hai. Bà cũng đội một chiếc mũ rộng vành, có lẽ là để che đi khuôn mặt.

Chẳng mấy chốc, chiếc xe lăn bánh lướt qua họ. Phải một lúc lâu sau, Seojun mới nhận ra rằng hóa ra Henry đã khẽ chào mình bằng mắt. Khi cậu ngoái lại thì chỉ còn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy mờ nhạt dần, đã quá muộn để cậu đáp lại lời chào.

Nhà của Johan cũng chẳng có gì đặc biệt. Seojun bước trên tấm thảm nham nháp rồi đưa mắt nhìn quanh phòng khách. Vị trí nội thất tuy có khác, nhưng bố cục tổng thể thì chẳng có gì mới mẻ.

“Cấu trúc nhà cậu cũng giống nhà tớ nhỉ.”

“Nhà Christina cũng na ná thế này. Chắc các nhà trong khu này đều từa tựa nhau đấy? À, bố mẹ tớ sang nhà Christina rồi. Chắc vì tình hình bên đó nghiêm trọng nhất nên họ phải bàn bạc gì đó. Hôm qua tớ vô tình nghe được hình như họ định khởi kiện đấy.”

“Ừm.”

Sau khi đỗ xe vào ga ra, họ rảo bước vào nhà Johan. Seojun cảm thấy tim hơi đập thình thịch trước sự thật rằng cậu đang bước vào ngôi nhà mà cậu vẫn luôn chỉ len lén nhìn từ bên ngoài, thế nhưng cái cảm xúc chẳng biết là mong đợi hay gì đó ấy cũng nhanh chóng lắng xuống. Johan xách luôn túi của Seojun rồi đi thẳng vào bếp. Cậu ta vừa mở tủ lạnh vừa hét vọng ra.

“Jun à, trước khi ăn tối cậu có muốn làm một ly protein lắc lót dạ không?”

Seojun, người đang ngó nghiêng ngắm nghía khắp nhà, lập tức nhăn mặt. Khi cậu quay lại với vẻ mặt hiện rõ sự chán ghét, Johan đang dựa người vào đảo bếp, cười một cách tinh quái.

“Đùa thôi. Dù tớ rất muốn cậu hiểu được độ ngon của nó…. Nước cam thì được chứ? Nước ép nguyên chất, một trăm phần trăm tự nhiên, hữu cơ, không đường đấy.”

“Được.”

“Dù sao thì cũng còn một lúc nữa mới đến giờ ăn tối, nên tớ sẽ chuẩn bị chút đồ ăn vặt mang lên. Cậu cứ lên phòng tớ trước đi, Jun à. Lên cầu thang, phòng bên phải nhé.”

“Tớ cứ thế tự tiện vào phòng cậu có ổn không đấy?”

“Ừ. Tớ đã luôn tưởng tượng về cảnh này mà. Biết không, Jun à. Việc cậu đến nhà tớ khiến tớ thực sự rất vui.”

Johan nhe hàm răng đều tăm tắp, cười rạng rỡ và trông vô cùng hạnh phúc. Trước sự bày tỏ tình cảm thuần khiết ấy, Seojun cảm thấy bên trong cổ họng mình nóng rực như thể sắp bị nấu chín. Cậu vội vã lao lên cầu thang như chạy trốn. Vì tầm nhìn vẫn chưa quen nên cậu suýt chút nữa thì ngã nhào, khó nhọc lắm mới lết được cái thân lên đến tầng hai.

Phòng của Johan trông khá bình thường. Có đủ các món đồ nội thất như bàn học, giường, giá sách, tủ quần áo, và những món đồ mà một học sinh trạc tuổi họ thường có được sắp xếp khá gọn gàng. Seojun bất giác nhớ đến căn phòng bừa bộn của mình rồi vội xua đi. Thậm chí chăn gối trên giường của Johan cũng được gấp ngay ngắn.

“Hở?”

Thế nhưng, bên dưới chiếc chăn được gập vuông vức ấy lại thò ra một góc nhọn. Vừa vô thức kéo ra, cậu lập tức nhận ra đó là gì. Một cuốn album.

Seojun tựa lưng vào giường, ngồi bệt xuống sàn rồi giở cuốn album ra. Bên trong chứa đầy những bức ảnh chụp Johan là nhân vật chính. Johan, người vốn đã có ngoại hình chỉn chu từ bé, trong phần lớn các bức ảnh lại mang biểu cảm chững chạc khác hẳn bây giờ, trông vừa đáng yêu lại vừa buồn cười.

Có biết bao khía cạnh đa dạng của Johan, người vốn ở ngay sát bên nhưng cậu lại chẳng hề hay biết, đều nằm trọn trong cuốn album này. Một Johan hóa trang dịp Halloween, một Johan ngủ gục khi cụng đầu vào Christina, một Johan đang cặm cụi khâu lại con thú bông bị rách, một Johan đang bá vai William, một Johan tay cầm thùng sơn và viên gạch…. Bàn tay đang lật giở những bức ảnh quá trình trưởng thành của Johan bỗng khựng lại cứng đờ. Đó là bức ảnh Seojun trong vai Bạch Tuyết và Johan trong vai hoàng tử.

Có vẻ như bức ảnh được chụp lúc hai người đang cùng nhau xoay vòng vòng nên tiêu cự hơi mất nét. Phần mép dưới đã phai màu, hằn rõ dấu tay sờn cũ do bị vờn miết quá nhiều. Nước bọt trong miệng khô ran. Một bức ảnh nằm bên trong lớp nilon trong suốt đột nhiên khiến cậu quá đỗi bận tâm. Ngón tay vạch lớp nilon ra và cầm lấy bức ảnh. Tiếng lớp nilon cọ xát sột soạt đập ồn ào vào màng nhĩ. Ngay khoảnh khắc cuối cùng lấy được bức ảnh ra.

“Hộc!”

Thịch, thịch, thịch. Quả tim đập thình thịch mạnh bạo như chực văng ra khỏi miệng. Mồ hôi tuôn như mưa từ trán, cổ, lưng, từ khắp toàn thân. Tay chân run rẩy, các giác quan bị xáo trộn hỗn loạn. Thị giác và vị giác thay đổi, khứu giác và thính giác luân phiên, xúc giác và thị giác lại hoán vị cho nhau. Ngay cả cơn đau tột cùng khủng khiếp cũng bị phân tán sang các giác quan khác rồi lại gộp lại làm một. Và rồi mọi nỗi đau đều dồn hết về đầu. Từ đầu truyền vào não, từ não dội thẳng vào mắt….

Cơ thể ngã gục sang một bên nhưng cậu chẳng hề hay biết. Tầm nhìn đã chìm vào bóng tối đen kịt, chẳng còn nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Mình sắp chết sao? Một cách đột ngột thế này ư?

Toàn thân lúc nóng rực, lúc lạnh toát. Cậu chẳng thể bắt kịp tốc độ lên xuống thất thường của thân nhiệt. Và rồi, trước mắt Seojun, kẻ đang quằn quại trên sàn hệt như một con sâu bướm, bỗng nhiên bừng sáng. Không chỉ con mắt trái còn nguyên vẹn. Ngay cả tầm nhìn bên phải, thứ đáng lý ra chẳng thể nhìn thấy gì nữa, cũng mở rộng ra. Một sự việc xảy ra chỉ trong cái chớp mắt hệt như ánh sáng lan tỏa.

Phòng. Là một căn phòng. Căn phòng của Johan được sắp xếp gọn gàng. Johan bước vào đó. Một khuôn mặt non nớt hơn bây giờ. Cậu ta rút cuốn album từ trên giá sách ra một cách quen tay. Bàn tay của Johan có mục tiêu cực kỳ rõ ràng. Cậu ta không thèm liếc mắt nhìn thuở ấu thơ của mình lấy một cái mà rút ra đúng một bức ảnh duy nhất. Đôi gò má Johan ửng đỏ. Johan nhìn quanh một lát, rồi từ từ áp môi lên bức ảnh….

“Jun à! Có chuyện gì thế!”

Cánh cửa bật mở mạnh bạo, Johan lao vào. Seojun chớp mắt. Vẫn chỉ có con mắt trái cử động. Johan trong góc nhìn từ dưới lên trông to lớn dị thường. Cậu ta bưng chiếc khay đựng cốc nước cam và bánh cuộn, thở hổn hển. Seojun chỉ chằm chằm nhìn vào đôi môi của cậu ta.

“Cậu, cậuuu.”

“Ơ, ừ. Jun à, sao thế? Cậu ngã à? Đau ở đâu sao? Lại đi bệnh viện nhé?”

“Cậu! Cậu! Johan!”

“Hả? Tớ á?”

“Johan Gentil!”

Tiếng gào hệt như một tiếng thét của Seojun vang vọng khắp căn nhà. Cuộc đời cậu toàn là những chuyện kỳ quái. Thế nhưng điều quan trọng với Seojun lúc này chẳng phải là quái vật không gian X đã chết, gã Mặt nạ phòng độc, hay những âm mưu của chính phủ. Thứ khiến cậu bận tâm hơn bất cứ điều gì lúc này chỉ có duy nhất đôi môi của Johan mà thôi.

Một đêm mà ngay cả mặt trăng cũng giấu mình. Khu cắm trại Hamong đặt dưới sự giám sát nghiêm ngặt của những tên quân nhân, không một ai không có giấy phép được quyền bước vào. Dù việc này chẳng khác nào quăng cho giới phóng viên và những kẻ theo thuyết âm mưu một miếng mồi ngon, nhưng quân đội vẫn kiên định bất di bất dịch. Thế nhưng, tại cái nơi liên tiếp xảy ra những sự kiện kinh hoàng này, có một sự tồn tại đã len lỏi vào như một cái bóng.

Đó là cậu thiếu niên xinh đẹp lấp lánh như một vì sao, Henry. Mỗi bước cậu đi, những tên quân nhân lại lần lượt ngã gục, các máy móc đều hỏng hóc. Henry ôm chú chuột lang trong lòng, nở nụ cười nhạt bước lướt qua bọn họ.

Bàn chân thon gọn của cậu đạp lên bãi cỏ. Lớp đất và cỏ dại lẽ ra phải xẹp xuống dưới sức nặng của một con người lại vẫn y nguyên hệt như trước khi bị giẫm lên. Henry nhẹ nhàng bước đến hồ nước. Hồ nước trong đêm tối trông giống như một vũng dầu đen kịt.

Henry hơi cúi người xuống như để nhìn sâu vào trong hồ. Con chuột lang bị ép chặt vào ngực khẽ rít lên một tiếng 'kíttt'. Chẳng mấy chốc, một chiếc xúc tu teo tóp vất vả bò ra bờ hồ. Mất đi cơ thể khổng lồ, chiếc xúc tu trông tồi tàn và thảm hại. Đặc biệt là bề mặt vốn nhờn bóng giờ đây lại lốm đốm những vết cháy đen nham nhở, trông thật tơi tả.

Vầng trán thanh tú của Henry nhăn lại. Cậu bé nhìn xuống chiếc xúc tu, cất giọng khiển trách.

“Đó là điều ngươi nên nói lúc này sao? Được mời đến dự bữa ăn rồi bị giam cầm, vất vả lắm mới trốn thoát ra được thì lại phát hiện ra đối tượng sinh sản nên đã nhảy vào tán tỉnh á? Tỉnh lại đi. Cậu ấy không phải đối tượng sinh sản của ngươi đâu.”

Bàn chân Henry chà mạnh lên chiếc xúc tu. Khuôn mặt trắng bệch và nhan sắc rực rỡ vẫn y hệt cậu thiếu niên ban ngày. Thế nhưng trong bóng tối, đôi mắt cậu lại kỳ dị đổi sang vô vàn màu sắc khác nhau. Cậu cất giọng sắc lạnh nói tiếp.

“Nhầm lẫn anh trai có dính mùi của ta thành đồng loại rồi tùy tiện ăn thịt hắn…. Đừng có nhõng nhẽo với ta về cái chuyện ống dẫn tinh của ngươi bị đánh cắp nữa. Rốt cuộc ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Bố mẹ ngươi không biết lo lắng sao? Mẹ ta chỉ cần ta về trễ một chút thôi là đã lo sốt vó rồi đấy. Lần này anh trai lại biến mất nên mẹ ta đang đau khổ lắm cơ.”

Kíttt! Con chuột lang rít lên hung dữ như thể phụ họa, khiến chiếc xúc tu vừa cố phình to ra lại lập tức teo rúm lại.

“Nào, đừng đụng đến Seojun nữa và mau quay về đi.”

Chiếc xúc tu tiu nghỉu cụp xuống. Henry vắt lên môi một nụ cười kỳ lạ rồi ngước nhìn bầu trời. Mặt trăng đã bị mây mờ che khuất, nhưng vẫn còn vô vàn vì sao đang lấp lánh.

Chắc chắn chính phủ biết rõ chuyện gì đã xảy ra tại khu cắm trại Red Lake vào năm 1964. Thế nhưng, trên thế giới này vẫn tồn tại những bí ẩn nhiều như những vì sao trên trời mà ngay cả bọn họ cũng chẳng hề hay biết.

Trước Tiếp