Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thế là Seojun xuất viện. Lắp một con mắt giả tạm thời, đeo băng bịt mắt trông như một bệnh nhân bị lên lẹo. Vừa hít vào, thay vì mùi cỏ tươi mát thì một luồng khói bụi cay xè xộc thẳng vào mũi. Seojun ôm lấy cổ họng ho sặc sụa. Phải ho một trận thì luồng không khí trong lành sau cơn mưa mới chịu lọt qua lỗ mũi cậu.
Cậu vừa sụt sịt mũi vừa kéo lại quai chiếc cặp đeo trên vai. Chiếc balo thể thao chứa đủ thứ quần áo và đồ dùng lặt vặt trong những ngày nằm viện nên cũng khá nặng. Cậu nắn lại bờ vai đang nghiêng sang một bên rồi bắt đầu lững thức bước đi. Thỉnh thoảng cậu còn khẽ bật nhảy hòng tránh mấy vũng nước mưa.
Đáng lẽ ra cậu phải được đưa về nhà một cách thoải mái dưới sự chăm sóc ân cần của bố mẹ. Thế nhưng thật xui xẻo, tối hôm qua lại có tin báo rằng công ty nơi mẹ cậu làm việc gặp sự cố lớn. Trận mưa tầm tã kèm theo mưa đá và gió giật mạnh hiển nhiên cũng kéo theo cả dông bão. Thế nhưng cái tia sét chết tiệt kia lại giáng xuống cùng một chỗ đến tận mười ba lần. Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ thấy đó là một cảnh tượng kinh hoàng đến nhường nào.
Seojun vốn chỉ nghe lõm bõm được mấy từ như máy chủ hay đám mây gì đó, nên ngoài việc biết máy tính có vấn đề ra thì cậu chẳng biết đường nào mà lần. Chỉ biết đó là một sự cố không hề nhỏ, vô số nhân viên đã bị điều động một cách bán cưỡng chế, thức trắng cả một ngày đêm rồi mà sự việc vẫn chưa được giải quyết.
Nhờ thế mà bố cậu đành phải mang theo chút quần áo và đồ dùng cá nhân đơn giản rồi đến chỗ mẹ. Sau khi nhận được điện thoại ở phòng bệnh của Seojun, ông đã làm vẻ mặt ngượng ngùng rồi cố gắng pha trò rằng chắc vì hôm qua là ngày 13 nên sấm sét mới đánh xuống mười ba lần, nhưng thật đáng tiếc là bố Seojun chẳng có chút năng khiếu làm diễn viên hài nào cả.
Sau khi thấu hiểu được nỗi lo lắng ẩn sau vẻ đùa cợt của bố, Seojun đã không do dự mà giục ông đến chỗ mẹ. Dù trước sự chu đáo của Seojun, bố cậu có hơi chần chừ, nhưng có lẽ vì mối đe dọa thực tế và lớn nhất là kẻ bắt cóc đã biến mất, nên ông cũng không cố chấp quá lâu.
Quan trọng hơn cả là có một người đã liên tục gọi điện, hứa hẹn sẽ đưa cậu về nhà an toàn. Giọng nói của cậu ta truyền qua đường dây điện thoại nghe cao hơn bình thường và cũng vô cùng tha thiết, khiến Seojun bất giác bật cười.
“Jun à!”
Chủ nhân của giọng nói ấy vội vã lao ra khỏi xe rồi gọi tên Seojun. Nếu cậu ta có một cái đuôi chưa bị thoái hóa, chắc chắn nó đang vẫy quay mòng mòng loạn xạ lên rồi.
Johan, với nụ cười rạng rỡ nở rộ trên môi, đang hớt hải chạy tới. Cái dáng vẻ chuẩn mực của một vận động viên thể thao bay biến đi đằng nào, thay vào đó là một bộ dạng luống cuống và vội vã. Thế nhưng cặp chân dài thì vẫn còn đó, nên chỉ trong chớp mắt Johan đã đến sát bên cậu. Một mùi mồ hôi thoang thoảng nương theo cơn gió phả vào.
Seojun vô tình dang rộng hai tay. Một hành động hoàn toàn vô thức. Thế nhưng Johan, người lẽ ra phải lao vào ôm cậu chặt đến mức nghẹt thở, lại dừng bước, thở hổn hển. Khoảng cách chỉ còn đúng một bước chân với đôi giày thể thao lấm tấm bùn đất.
Ánh mắt Seojun vốn đang nhìn thẳng từ từ dời lên trên. Lồng ngực phập phồng dữ dội, xương quai xanh lộ rõ vẻ cứng cáp, gân xanh nổi lên trên cổ, và một khuôn mặt méo xệch mang biểu cảm kỳ lạ như thể đang cười mà lại chực khóc.
Rõ ràng khóe miệng vừa nãy còn đang cười rạng rỡ giờ đây lại run rẩy, đôi mắt trợn trừng như đang cố kìm nén những giọt nước mắt. Cậu ta cẩn thận v**t v* má phải của Seojun bằng một bàn tay run rẩy thảm hại. Đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó của Johan bỗng chốc méo xệch đi một cách đáng thương. Khoảnh khắc đầu ngón trỏ khẽ chạm vào dải băng bịt mắt, cậu ta rốt cuộc cũng vỡ òa bật khóc.
“Ju, Jun à. Mắt cậu…. mắt cậu, không còn nữa sao? Thật sự không còn nữa sao?”
Khuôn mặt đỏ gay gắt, Johan run rẩy bờ vai rồi nức nở. Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ta, chẳng hiểu sao sống mũi Seojun cũng cay cay. Cậu vờ đẩy vai Johan ra rồi quay mặt đi.
“Này, cậu làm sao thế, có cái chuyện đó mà cũng…. Cậu, tay cậu mới ra nông nỗi gì kia kìa, ôi trời. Hức, hư ư ư…. Mẹ kiếp, mắt tớ….”
“Jun à, oa…!”
Đang cố nhịn khóc thì Johan bỗng vòng tay ôm chầm lấy vai cậu. Một cái ôm siết chặt. Cảm nhận được hơi ấm rực nóng từ da thịt cậu ta, Seojun để mặc cho nước mắt, nước mũi và cả nước dãi chảy ròng ròng.
Thế là hai thằng con trai to xác đứng ôm nhau gào khóc thảm thiết ngay giữa con đường lớn trước cổng bệnh viện. Một bộ dạng thảm hại vô cùng. Cậu cũng thừa nhận sự thật đó trong một góc tâm trí mình. Nhưng hiện tại họ chẳng còn tâm trí đâu mà giữ thể diện nữa.
Seojun và Johan cứ thế lấp đầy khoảng trống giữa hai người bằng những giọt nước mắt, chẳng để lọt lấy một kẽ hở nào.
“Jun à, đây. Đá này.”
“Ừm, khụ. Cảm ơn nhé.”
Túi đá vừa mới mua từ cửa hàng tiện lợi tỏa ra hơi lạnh buốt. Seojun hắng giọng rồi nhận lấy túi đá từ tay Johan. Cả hai bàn tay của cậu ta đều đang quấn băng gạc. Seojun vừa chườm đá quanh hốc mắt vừa lúng búng hỏi.
“Tay vẫn còn đau lắm à?”
“À. Cái này hả?”
Johan liếc nhìn tay mình rồi đáp với vẻ thờ ơ.
“Cũng không đau lắm đâu. Chỉ là hơi ngứa vì móng tay đang mọc lại và da non đang lên thôi. Tớ vẫn lái xe bình thường được mà đúng không? Bọc lại vì phải bôi thuốc nên hơi vướng víu thôi.”
Seojun, người đang chườm đá lên mí mắt sưng húp, phải thầm cảm thán trước khả năng chịu đựng của Johan. Đổi lại là cậu thì đừng nói là lái xe, kể cả lúc cầm thìa ăn ba bữa một ngày chắc cậu cũng sẽ r*n r* than đau cho mà xem.
Johan cầm lấy túi đá đã tan chảy rỉ nước rồi vứt vào thùng rác. Cậu ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Seojun một lúc rồi mới bắt đầu bước đi lên phía trước.
Nơi Johan dừng lại là trước một chiếc ô tô màu vàng trông như một con bọ cánh cứng. Thân xe bo tròn hệt như một chiếc xe đồ chơi, chẳng ăn nhập chút nào với Johan. Johan lấy chìa khóa từ trong túi ra rồi thản nhiên mở khóa. Seojun ngạc nhiên hỏi.
“Cậu mới mua xe à? Chiếc xe hồi đi cắm trại đâu rồi?”
Cậu ta mở cửa ghế phụ cho cậu rồi híp đôi mắt vẫn còn hơi ửng đỏ lại, cười đáp.
“Là xe của cô lớn tớ đấy, cô ấy mua xe mới nên cho tớ chiếc này. Còn chiếc xe lần trước là tớ mượn thôi.”
“Thích thật đấy. Có cả xe cơ mà.”
Seojun tặc lưỡi rồi đưa tay gẩy gẩy chiếc móc khóa ngộ nghĩnh treo trên gương chiếu hậu. Một chiếc thánh giá và một mô hình chú gấu nhỏ xíu, chắc hẳn là do cô lớn của Johan treo lên, đang lắc lư đung đưa.
Bất giác cậu nhìn chằm chằm vào nó, Johan nhận ra ánh mắt của cậu đang hướng về đâu liền cười bẽn lẽn.
“Đáng yêu nhỉ, Jun?”
“Thì. Gấu thì chỉ là gấu thôi.”
“Cái này có thể tháo rời khỏi thánh giá được đấy.”
Một cánh tay cơ bắp lướt qua trước mắt cậu. Từ làn da cậu ta tỏa ra mùi hương hoa khô thoang thoảng.
“Cậu lấy không?”
Thứ mà cậu tưởng là mô hình, nhìn gần hóa ra lại là một con thú nhồi bông có bộ lông xù xì. Đương nhiên Seojun là một người lớn đàng hoàng nên cậu đã từ chối ngay lập tức.
“Johan, hãy nghĩ đến tuổi của tớ đi. Và mau ngồi vào chỗ đi nào.”
“Sở thích thì càng lớn tuổi lại càng mặn mà đấy, Jun à.”
Trong lúc Johan ngồi vào ghế lái, cậu cũng loay hoay nhét chiếc balo thể thao vào khe ghế. Chiếc túi hình trụ dài rơi phịch xuống ghế sau. Lúc đó, ánh mắt Seojun chợt lướt xuống gầm ghế sau. Có một hộp dụng cụ. Nghĩ rằng thứ đó có vẻ chẳng ăn nhập gì ở đây, cậu khẽ chớp con mắt bên trái thì Johan chạm vào vai cậu.
“Thắt dây an toàn vào đi, Jun à.”
“Ừ.”
Seojun, kẻ luôn tự tin hơn bất cứ ai khi nói đến chuyện bảo vệ bản thân, vội vàng quay người ngồi thẳng lại. Chiếc xe bọ cánh cứng đã nổ máy từ bao giờ bắt đầu lăn bánh một cách êm ái. Làn gió mát rượi lùa qua cửa sổ đang mở. Chẳng ai mở lời. Chỉ có tiếng động cơ xe lấp đầy sự tĩnh lặng.
Seojun rất thích sự tĩnh lặng này. Đã bao lâu rồi cậu mới được cảm nhận một khoảng thời gian vô thưởng vô phạt và chẳng mang giá trị gì thế này nhỉ? Trong một khoảng thời gian rất dài, cậu đã luôn thấp thỏm đếm từng ngày chờ đến Lễ Độc lập, ngày mà Christina sẽ cùng bạn bè đến khu cắm trại Hamong. Đến khi ngày đó thực sự ập đến, cậu lại chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến thời gian nữa. Có lẽ nào cậu đã khao khát cái khoảnh khắc nhỏ bé, chẳng có gì đáng nói này sao.
‘Không, hình như cũng không đến mức đấy….’
Đang mơ hồ nhăn mặt, Seojun quyết định ngừng suy nghĩ phức tạp. Cậu tự biết rõ rằng có kéo dài thời gian suy nghĩ thêm thì rốt cuộc cũng chỉ rút ra được một kết luận tầm thường mà thôi. Đó là một phán đoán dựa trên kinh nghiệm. Thay vào đó, cậu bèn hỏi về thứ đang khiến mình bận tâm.
“Johan. Cái hộp dụng cụ ở ghế sau là sao thế?”
“Hộp dụng cụ á? À, cái đó. Christina đưa cho tớ đấy. Nghe bảo tớ mới có xe nên cậu ấy bảo nên để sẵn một cái trong xe. Tớ cũng nghĩ có cái búa hay gì đó thì tốt hơn. Dù sao thì cũng dùng được vào nhiều việc.”
“À, ra là Christina.”
Nếu là hộp dụng cụ do đích thân Christina tuyển chọn thì chắc chắn bên trong toàn là những món đồ cực kỳ hữu ích và chất lượng. Bất chợt, con mắt độc nhất của Seojun mở to. Tại sao đến tận bây giờ cậu lại quên khuấy mất cô ấy cơ chứ! Tất nhiên là có rất nhiều lý do để bao biện. Cái cơ thể dặt dẹo của Seojun chỉ để hoàn thành được phần việc của một người bình thường thì cũng chỉ còn cách ru rú trong bệnh viện mà tịnh dưỡng.
Thế nhưng, những cái cớ đó chẳng thể nào là lý do để cậu quên đi sự vĩ đại của Christina, người đã đích thân hét lên để cứu vớt cái mạng hèn mọn này của cậu. Seojun tự trách cái đầu óc vô dụng của mình rồi vội vã cất tiếng gọi Johan, người đang điềm nhiên cầm vô lăng.
“Johan, đúng rồi. Đúng rồi. Christina. Christina dạo này thế nào rồi? Kiểu như, có bị cú sốc tinh thần nào không. Cơ thể thì sao? Cậu ấy có khỏe không? Lúc giết con quái vật đó cậu ấy không bị thương gì đúng không?”
“Bình tĩnh đi, Jun à. Ừm. Christina ấy mà….”
Đang nói thầm thì, nét mặt Johan bỗng chốc tối sầm lại. Cậu ta ngập ngừng không nói nên lời, lén liếc nhìn Seojun. Đương nhiên là Seojun cảm thấy hoảng hốt.
Theo ký ức của cậu thì rõ ràng Christina không bị thương nặng. Tuy có bị bỏng và trầy xước nhẹ, nhưng ngay cả Bobby, người lành lặn thứ hai sau cô ấy, cũng còn bị tên nỏ bắn xuyên chân, nên như thế là coi như tứ chi còn nguyên vẹn rồi. Hơn nữa, Bobby vốn chẳng phải là nhân vật quan trọng gì đối với Seojun nên cậu ta thậm chí còn không được đưa vào danh sách cần hỏi thăm. Seojun lại gặng hỏi.
“Sao thế? Christina cũng bị ốm à?”
Thấy khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của Seojun nay lại càng trắng bệch ra, Johan vội vàng đáp lời.
“Không phải. Không phải thế đâu. Christina tất nhiên là khỏe mạnh rồi. Nhưng có lẽ chính vì thế mới thành vấn đề. Nhìn bề ngoài thì Christina là người lành lặn nhất trong đám chúng ta mà.”
Johan thở dài một hơi chậm rãi rồi bắt đầu giải thích. Những chuyện đã xảy ra ập đến như vũ bão trong khoảng thời gian Seojun nằm bất tỉnh trong bệnh viện bắt đầu tuôn trào từ miệng cậu ta.
“Jun à, cậu cũng nghe chuyện chính phủ và quân đội ra mặt tuyên bố sẽ kiểm soát hoàn toàn mọi thông tin về con quái vật rồi đúng không? À, tớ hỏi thừa rồi. Đằng nào thì nếu cậu không ký vào cái đó, tớ cũng chẳng được gặp cậu đâu.”
Cái miệng của Johan đúng là bận rộn đủ đường, vừa lầm bầm phàn nàn lại vừa giải thích. Khi cậu ta đánh lái sang trái, khung cảnh phản chiếu trên kính chắn gió phía trước dần trở nên quen thuộc.
“Đúng như những gì bọn họ nói, mọi chuyện được công bố là do gã Mặt nạ phòng độc gây ra. Thực ra thì nó cũng chẳng khác xa sự thật là mấy. Nhưng cậu thử nghĩ xem, Jun à. Nơi này là Tomtittot đấy. Nơi đã sản sinh ra đạo diễn Joe Rumpelstiltskin mà thằng Bobby luôn mồm nhắc tới, là cái thị trấn mà Hannah O'Lantern cùng đám bạn đã bỏ mạng.”
Những bản tin giật gân xuất hiện nối đuôi nhau. Đúng lúc anh em nhà Frank lại tự đồng nhất bản thân với tên sát nhân trong phim, nhờ thế mà từ những cái chết kinh hoàng và kỳ quái xảy ra ở khu cắm trại Red Lake trong quá khứ xa xôi cho đến bộ phim kinh dị rác rưởi của đạo diễn Joe Rumpelstiltskin đều bị bới móc lên như nhổ củ cải.
Hành vi của cặp anh em sát nhân chuyên đi bắt cóc và giết người trên phạm vi toàn quốc k*ch th*ch sự hiếu kỳ đến nhường nào. Phim điện ảnh và phim truyền hình của đạo diễn Joe Rumpelstiltskin lại một lần nữa trở thành chủ đề bàn tán của mọi người, và tin đồn cháu gái ruột của nữ diễn viên chính trong phim có liên quan đến vụ án này đã quá đủ để đẩy một thị trấn nhỏ vào một đống hỗn độn.
Hành tung của vô số người bị phơi bày và đào bới đến từng chân tơ kẽ tóc. Việc Christina, người trở về nhà sớm nhất trong số họ, bị quăng ra làm mồi cho dư luận là một chuyện vô cùng bất hạnh nhưng cũng là lẽ tự nhiên.
Airy, người có thể đứng về phía cô ấy và biết đâu có thể cùng chia sẻ gánh nặng, lại bị gãy xương sườn phải nằm viện. William bị thương do đạn bắn, còn Johan với đôi bàn tay thê thảm cũng cần thời gian điều trị. Chỉ duy nhất Christina là không cần phải nhập viện.
Christina đã kiệt sức và khao khát vòng tay của gia đình. Một ngày mà dù có là ai đi chăng nữa cũng phải chật vật lắm mới sống sót qua được, chứ đừng nói gì đến một cô gái tuổi teen. Có ai lại nỡ lòng trách móc cô ấy vì đã quyết định về nhà sau khi được sơ cứu ở bệnh viện chứ? Nếu là Seojun, cậu sẽ chẳng đời nào dám làm thế. Kể cả những lời Christina vô tình thốt ra cậu cũng sẽ gom nhặt lại mà tôn thờ như thánh ngôn, và cậu sẽ luôn nhìn chằm chằm xuống đất để không giẫm nhầm lên vết chân cô ấy.
Thế nhưng, cậu đâu phải là một thực thể có khả năng tự phân chia tế bào. Và người đời cũng chẳng phải là Seojun. Ngay cả nhan sắc tuyệt trần của Christina cũng bị biến thành đề tài bàn tán. Cô vốn là người thích sự cô độc, giờ lại bị ép phải chui lủi vào trong nhà kho. Trong lúc bạn bè đều đang nằm viện, chỉ có dầu mỡ, ốc vít và chiếc cờ lê mỏ lết mới có thể an ủi Christina. Johan rầu rĩ lầm bầm.