Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ông ta tựa vai vào thành giường bệnh rồi đưa tay ra. Chỉ cần vung vẩy cái bàn tay quấn băng gạc ấy là cũng đủ để dễ dàng thu hút sự chú ý. Thấy đứa con đang cựa quậy hệt như một con sâu bướm bị lật ngửa, bố mẹ Seojun vội vàng đẩy cậu vào phía trong giường. Có vẻ như họ tưởng cậu định nhúc nhích cái thân thể đầy thương tích rồi vô tình ngã xuống đất.
Cứ lơ đễnh một chút là có khi chưa kịp nói gì cậu đã bị cái chăn đè cho bẹp dí rồi cũng nên. Trước khi cậu kịp lớn tiếng, gã đàn ông lạ mặt đã mở lời trước.
“À, vừa hay cậu tỉnh rồi. Tốt quá. Đang tự hỏi không biết bao giờ cậu mới nói chuyện được cơ đấy, vâng, tôi đã nghĩ thế đấy. Dù sao thì thời gian cũng…. Đúng không nào? Tài nguyên thì có hạn, và thời gian cũng vậy thôi.”
Gã luyên thuyên một mình nhưng động tác vung tay vung chân lại rõ lớn, trông chẳng có chút gì gọi là điềm đạm cả. Hơn nữa, nội dung gã nói cũng lộn xộn vô cùng.
Thế nhưng, có vẻ như trong lúc Seojun nhắm mắt, bố mẹ cậu đã quen với thái độ của gã đàn ông này nên họ gật đầu như thể đã hiểu. Họ có vẻ muốn đưa ra vài lời khuyên răn hay dặn dò Seojun, nhưng gã đàn ông kia đã nhanh chân hơn một bước. Gã cứ thế đẩy bố mẹ Seojun ra khỏi phòng.
Con mắt độc nhất của Seojun nheo lại. Bỏ qua chuyện một bên mắt đang bị quấn băng, cậu đang là một bệnh nhân thương tích đầy mình. Thêm vào đó, theo lời bố mẹ kể, cậu còn bị đe dọa bắt cóc từ khi còn nhỏ. Việc bỏ mặc một đứa con như thế mà đi ra ngoài, chứng tỏ gã đàn ông này, trái ngược với vẻ bề ngoài, hẳn phải là một người cực kỳ có thế lực hoặc vô cùng nguy hiểm….
‘Mặc dù biểu cảm của họ không giống như đang bị đe dọa cho lắm.’
Cái cằm thon dài hơi nghiêng sang một bên. Seojun giờ đây không còn mấy tin tưởng vào khả năng quan sát của mình nữa. Nói ra thì có ích gì chứ? Cậu đã sống cả đời đắm chìm trong ảo tưởng đến mức đáng xấu hổ cơ mà.
Chính vì thế, Seojun nhìn gã đàn ông với ánh mắt dè chừng và miễn cưỡng. Gã đàn ông đột nhiên chìa tay phải ra. Bàn tay xòe ra cứng đơ như thể định bắt tay. Trước khi Seojun kịp nắm lấy bàn tay đó, gã đã rút một tấm danh thiếp từ trong tay áo ra hệt như làm ảo thuật. Một thao tác tay vô cùng điêu luyện.
Seojun chằm chằm nhìn xuống nó. Với tầm nhìn mờ mịt, cậu chẳng tài nào đọc nổi chữ. Từ lúc tỉnh dậy có quá nhiều chuyện xảy ra khiến cậu tạm thời quên mất, hiện tại khoan nói đến kính áp tròng, cậu ngay cả kính cận cũng không đeo, và quan trọng nhất là, cậu chỉ còn đúng một con mắt.
Trong lúc đang nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp với cảm giác mịt mù về một tương lai tăm tối theo đúng nghĩa đen vật lý, gã đàn ông bỗng tóm lấy tay cậu rồi lắc mạnh. Báo hại cái cơ thể gầy nhom như con châu chấu của Seojun lảo đảo.
“Như cậu thấy đấy, à, có khi cậu nhìn không rõ cũng nên. Tôi là Eris Eric. Cứ gọi tôi là Eris cho thoải mái. Tôi ấy à, cảm thấy hơi ngại khi bị một cậu học sinh không phải quân nhân gọi bằng cấp bậc. Mấy đứa bạn thỉnh thoảng cũng gọi tôi là Eri, nhưng thú thật là tôi không thích lắm. Gọi thế dễ nhầm lẫn không biết là đang gọi họ hay gọi tên.”
“À, vâng.”
Eris là một gã lắm mồm. Và Seojun cũng dần phát hiện ra những điểm quen thuộc trên khuôn mặt gã. Cái biểu cảm cố làm ra vẻ nhân từ và cái giọng nói bảo người khác hãy yên tâm nhưng âm đuôi lại run lẩy bẩy. Chính là gã lính đã đến sau khi Fred bị giết.
Đột nhiên, hình ảnh tên lính lòi ruột gan ra khỏi mạn sườn rồi cuối cùng bị thổi bay đầu chết thảm lại bám chặt lấy mặt trong mí mắt cậu. Nụ cười kỳ dị của tên quân nhân luôn miệng lẩm bẩm chim cúc c*, chim lội, chim sẻ và lải nhải rằng có đồng đội đang ở cùng, giờ đây lại chồng lặp lên hình bóng của Eris.
Cảnh tượng trải ra trước mắt Seojun là khu nhà trọ cũ kỹ bám đầy bụi bặm, nơi có sàn gỗ ọp ẹp, những bức tường mốc meo ẩm ướt và mùi tanh tưởi trào dâng. Trong tích tắc, cậu nghẹn thở, lồng ngực bức bối. Khung cảnh với những màu sắc rõ nét như vô vàn ảo ảnh cậu từng thấy trước kia không chịu rời khỏi võng mạc.
Thế nhưng, Seojun không đắm chìm vào những tưởng tượng điềm gở đó được lâu. Giọng nói vô tư lự của Eris đã lôi cậu về thực tại.
“Chúng ta cùng nói chuyện nghiêm túc chút đi. Thực ra ngoại trừ cậu thì mọi người đều đã nói chuyện xong xuôi hết rồi.”
“Chuyện nghiêm túc ạ?”
“Hừm.”
Khi ngẩng đầu lên, đập vào mắt cậu là căn phòng bệnh sạch sẽ và cái hàm dưới chìa ra một cách hằn học với đôi môi trề ra cả thước. Eris trông có vẻ là một kẻ khá bốc đồng. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc gã mở miệng, Seojun vô thức ngồi thẳng lưng dậy. Đó là một chủ đề hoàn toàn xứng đáng để lắng nghe.
“Đó là bàn bạc về cục xúc tu rắc rối bay đến từ vũ trụ của chúng ta. Hoặc là về cặp anh em có cái sở thích quái gở là băm vằm con người…. À, đương nhiên là không thể bỏ qua chuyện con mắt của cậu rồi.”
Eris nói thêm vào như thể đang thanh minh muộn màng.
“Thật đáng tiếc, nhưng họ bảo khó mà giữ lại được con mắt bên phải. Giữ lại được nhãn cầu thì tốt nhất, nhưng có lẽ cậu sẽ phải lắp mắt giả đấy.”
Gã có vẻ lo lắng rằng Seojun, người bỗng dưng trở thành kẻ chột mắt, sẽ phát điên hay bật khóc nức nở. Thế nhưng thị giác của Seojun không thể mang cùng một cảm giác giống hệt người bình thường. Những ảo ảnh chi phối nhãn cầu và bộ não đã liên tục chớp giật nhức mắt từ khi cậu còn nhỏ, khiến cậu khó lòng bám trụ vào thực tại. Con mắt bị mất đi cùng lúc với việc ngộ ra chân lý, đối với Seojun mà nói, lại chẳng khác nào một cái giá vô cùng xứng đáng.
Chỉ là Eris đâu thể nào biết được sự tình phức tạp của Seojun, nên gã mới lựa lời dỗ dành như thế.
“Đừng lo lắng quá. Mà, chắc cũng phải lo thôi…. Nhưng bác sĩ giỏi nhất trong lĩnh vực này sẽ đích thân phẫu thuật cho cậu. Giá cả thì đắt đỏ kinh khủng nhưng tay nghề thì đáng để đảm bảo đấy.”
“Đắt đỏ kinh khủng á?”
Đồng tử của Seojun rung lên bần bật. Nơi này là nước Mỹ, vùng đất của chủ nghĩa tư bản.
‘Mình có bảo hiểm y tế không nhỉ? Mà không, kể cả có thì liệu có bao gồm cả những thứ này không?’
Nghĩ kiểu gì thì chắc chắn cũng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với Hàn Quốc rồi. Seojun run rẩy vì sợ rằng cái trụ cột gia đình khó khăn lắm cậu mới gây dựng được sự gắn bó sẽ bị nhổ bật gốc.
Đủ mọi cảm xúc tiêu cực đã dựng thẳng xương sống của Seojun dậy. Những khớp xương trên toàn cơ thể nãy giờ vẫn đang giãn ra vì viện cớ cơ thể mệt mỏi nay bỗng dưng căng cứng đều tăm tắp. Tương lai phía trước vốn mù mờ, mông lung như giăng sương mù nay lại trở nên rõ ràng rành rọt. Đáng buồn thay, nó không hề tươi sáng lên chút nào. Nó đen sì như một cục than cháy rụi.
Mặc dù Seojun sở hữu một tài năng thiên bẩm về việc tưởng tượng ra những điềm gở hơn bất kỳ ai, nhưng lần này cậu thật lòng cầu nguyện rằng hy vọng sẽ đứng về phía mình. Cậu thậm chí chẳng thể phân định nổi cái kiếp sống của một người lao động đang thấp thoáng trước mắt lúc này là khả năng tiên tri hay chỉ là sự ảo tưởng của chính mình.
“Có phải ông đến đây để thông báo với tôi rằng cả phần đời còn lại của tôi sẽ chỉ dùng để trả nợ không?”
Seojun hắng giọng rồi hỏi bằng một giọng điệu vô cùng lễ phép. Thế nhưng để nói rằng cậu đang ôm ấp chút kỳ vọng nào đó, thì giọng nói và nội dung của cậu lại quá mức hèn mọn. Cái cổ vốn đang cứng ngắc dần dần rụt lại, con mắt duy nhất sáng lên đầy vẻ đáng thương.
Eris trợn tròn mắt trước dáng vẻ run rẩy hệt như một con chuột bạch trong phòng thí nghiệm của Seojun. Thế nhưng vì mái tóc lòa xòa rủ xuống che khuất cả lông mày nên trông chẳng rõ ràng cho lắm. Seojun càng thêm căng thẳng, nuốt nước bọt cái ực. May mắn là Eris không có cái nết tồi tệ như Bobby nên gã đã mở lời ngay mà chẳng kéo dài thời gian tẻ nhạt thêm.
“Trời ạ, lại còn thế nữa. Tưởng cậu lo lắng chuyện gì cơ chứ. Đương nhiên là toàn bộ chi phí trong thời gian nhập viện và viện phí phẫu thuật đều sẽ do chúng tôi chi trả rồi. Chúng tôi cũng sẽ bồi thường thỏa đáng cho những chuyện mà các cậu đã phải trải qua. Cậu nghĩ chúng tôi lại không thể lo liệu được chút ân huệ đó sao?”
“Dạ?”
Eris vân vê chiếc bút máy lấy từ túi áo ngực xoay xoay giữa những ngón tay. Nhìn cái cách gã không hề lấy thêm sổ tay hay giấy tờ gì ra, có vẻ đây chỉ đơn thuần là một thói quen.
Gã nhìn thẳng vào mắt Seojun và chậm rãi giải thích. Khoản bồi thường mà Seojun và những người bạn đáng được nhận, những cuộc kiểm tra với thiết bị tối tân vì đã tiếp xúc với sinh vật ngoài hành tinh, và cả những đặc ân liên quan đến vụ giết người mà Seojun và Johan đã gây ra….
Tất cả đều là những câu chuyện ngọt ngào đến mức tan chảy cả lỗ tai. Đặc biệt là số tiền bồi thường mà Eris đưa ra cực kỳ khủng. Tuy nhiên, giọng nói thân thiện đó lại khơi dậy sự nghi ngờ lẩn khuất giữa những nếp nhăn trong não Seojun. Mọi chuyện trôi chảy một cách dễ chịu thế này là chuyện đương nhiên sao? Liệu đây có phải là một cái bẫy? Sự hoài nghi trào dâng đột ngột này là một cảm xúc quá đỗi sâu đậm để một bệnh nhân có thể che giấu.
Chiếc bút máy đang xoay tít giữa những ngón tay bỗng khựng lại. Eris chun mũi, tiếp tục câu chuyện bằng một giọng điệu ngọt xớt.
“Đúng thế. Cậu thấy kỳ lạ cũng phải thôi. Tôi hiểu mà. Vốn dĩ những lòng tốt bất ngờ đưa ra mà không cần thông qua xét xử bao giờ cũng đáng ngờ cả. Đó là điều đương nhiên! Thái độ đó, tôi rất thích. Thậm chí tôi còn muốn khuyến khích nó nữa kìa. Sự ngây thơ mù quáng chỉ là đức tính được kỳ vọng ở những đứa trẻ dưới mười tuổi thôi.”
Cậu cao quá rồi đấy để mà nhận mình là mười tuổi, Eris pha trò. Gã hoàn toàn không có ý định che giấu việc mình đang có mưu đồ mờ ám. Thấy vậy, Seojun lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Cậu xoa xoa bờ vai nhức mỏi rồi thoải mái tựa lưng vào thành giường. Nhận ra thái độ của Seojun đã thay đổi, Eris dùng cây bút máy gãi sột soạt lên mái tóc bù xù.
“Yêu cầu của chúng tôi dành cho cậu rất đơn giản. Sinh vật cấp độ C có rủi ro thấp, các cậu gọi nó là quái vật không gian X đúng không nhỉ? Một cái tên đơn giản nhưng rất đúng bản chất! Cảm quan của các cậu tốt đấy. Quái vật không gian, quái vật không gian. Nghe rất thuận miệng. Tóm lại là, về cái sinh vật kỳ quái đó ấy. Chỉ cần các cậu ngậm miệng lại về sự tồn tại của nó là được. Thế nào, rất dễ đúng không?”
“…….”
Ngón trỏ của Seojun khẽ giật giật. Thành thật mà nói, lời đề nghị của Eris, hay chính xác hơn là của chính phủ đứng đằng sau gã, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Yêu cầu giữ im lặng về quái vật không gian X là điều hoàn toàn có thể đoán trước. Tóm lại, khoản tiền bồi thường khổng lồ đó đã bao gồm cả phí bịt miệng.
Hơn nữa, trải nghiệm kinh hoàng mà nhóm Seojun, Johan và Christina đã trải qua tuy rất khủng khiếp nhưng cũng vô cùng hoang đường. Ngoài ra, nếu kể lể mà không có bằng chứng thì sẽ chỉ biến thành kẻ khoác lác, và dấu vết của quái vật không gian X chắc chắn đã bị bọn họ dọn dẹp sạch sẽ rồi. Thế nhưng không phải là không có điều vướng bận trong lòng. Seojun u sầu mấp máy môi.
“Chẳng phải có người đã bị quái vật ăn thịt sao. Silver, Richard ấy.”
“Ồ, may thay. À không, tôi không có ý xúc phạm cuộc đời không dài cũng chẳng ngắn của cậu Richard đâu. Thế nhưng chúng ta lại đang có sẵn những nhân vật cực kỳ phù hợp đúng không nào. Lại còn tận hai người cơ đấy. Bố mẹ của cậu Richard chắc chắn cũng sẽ dễ chấp nhận tin tức rằng những người bạn dũng cảm ở đây đã báo thù cho con mình hơn là nhận được thông báo rằng đứa con đó đã bị quái vật hồ Loch Ness ăn thịt.”
“Ừm….”
Seojun ngước nhìn Eris với vẻ dè dặt. Nói tóm lại, ý gã là sẽ ngụy tạo hành vi ăn thịt người của quái vật không gian X thành tội ác của anh em Mặt nạ phòng độc.
Cảm thấy có chút miễn cưỡng, nhưng Seojun nhanh chóng thay đổi suy nghĩ. Tuy gọi là đổ oan, nhưng đằng nào cái chết của những tên quân nhân cũng sẽ bị chôn vùi, chỉ có cái chết của Richard là bị đính kèm vào như một món hàng khuyến mãi mà thôi. Hơn nữa, khi chứng kiến cái cách anh em bọn chúng giết Brass, thì đằng nào Richard cũng chẳng có cửa sống sót. Khóe miệng đang căng cứng của cậu từ từ giãn ra.
‘Như thế chẳng phải cũng ổn sao? Đằng nào mình cũng chẳng thân thiết gì với Richard.’
Seojun cũng là một kẻ ích kỷ chẳng kém gì Bobby. Giờ này có nảy sinh chút tình cảm với người trong thị trấn đi chăng nữa thì nó cũng chỉ mỏng manh như một tờ giấy mà thôi. Thấy cậu có vẻ đã chấp nhận, Eris liền dùng giọng điệu vui vẻ nói thêm.
“Đúng rồi, nhân tiện nói luôn thì cậu không cần phải lo lắng về việc cậu cùng cậu Johan đã giết Fred Frank đâu. Bất cứ ai nhìn thấy căn chòi đó cũng sẽ khen ngợi các cậu thôi? Gia đình của những người mất tích cũng sẽ bày tỏ sự biết ơn đối với các cậu đấy.”
Giọng nói vốn dĩ luôn tươi sáng bỗng chìm hẳn xuống ở đoạn cuối. Seojun chợt nhận ra. Đó chính là sự thương xót của con người. Là sự thật lòng mà Eris, kẻ từ đầu đến cuối luôn tỏ ra cợt nhả, đã không thể che giấu và để lộ ra.
Seojun bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Eris. Một người lớn với bộ dạng luộm thuộm. Và cậu lại nhớ ra. Chủ nhân của giọng nói mà cậu nghe được khi đùn đẩy mọi hậu sự cho Johan chính là Eris. Một ngày ở khu cắm trại Hamong quả thực vô cùng cực nhọc và vất vả. Những người lớn mà Seojun gặp được ở đó chỉ toàn là cặp anh em say máu giết người và tên kẻ tâm thần điên rồ luôn mồm gào thét về lòng yêu nước và sự cống hiến.
Liệu có thể tin tưởng được không? Nghĩ đến số tiền mà Eris đã đưa ra, niềm tin lại bùng lên mạnh mẽ. Seojun chậm rãi gật đầu.
“Tôi hiểu ông nói gì rồi. Rõ rồi. Tôi sẽ ngậm miệng về chuyện con quái vật. Đằng nào thì tôi cũng chẳng có ý định nói với người khác….”
“Thế à? Nghĩ thông suốt rồi đấy. Một phán đoán sáng suốt. À, thứ phải giấu kín chỉ là những chuyện liên quan đến quái vật không gian X thôi. Còn hành vi giết người của anh em Frank thì đằng nào cũng sẽ trở thành một câu chuyện chấn động thôi. Chúng tôi sẽ sắp xếp rồi thông báo cho cậu biết, nên đừng lo lắng.”
“Vâng.”
Seojun ngáp một cái rồi đáp với giọng ngái ngủ. Mới nói chuyện được một lúc mà trước mắt cậu đã lờ mờ. Cậu cố gắng hết sức để nhấc mí mắt đang đơn độc sụp xuống trước cơn buồn ngủ ập đến. Eris, gã đang dùng chuôi bút máy day day giữa trán, hơi khom người xuống.
“Chắc cậu mệt rồi, xin lỗi vì đã giữ cậu lại lâu nhé. Vẫn còn lịch phẫu thuật nên chúng ta sẽ phải chạm mặt nhau thêm vài lần nữa đấy. Lần sau tôi lại đến. Nghỉ ngơi đi nhé.”
Gã cất cây bút máy dính đầy dầu tóc bóng loáng trở lại vào túi. Seojun cau mày nhìn theo, rồi khi thấy Eris nhẩn nha bước về phía cửa, cậu bối rối lên tiếng.
“Chỉ thế thôi sao? Tôi tưởng ông sẽ phải hỏi nhiều điều hơn thế chứ.”
Trước câu hỏi của Seojun, Eris cười khổ.
“Gì cơ? Cách đánh bại con quái vật như thế nào á, hay con chim sẻ hư hỏng của chúng ta đã lảm nhảm những gì? Đừng lo! Những chuyện đó thì những người bạn của cậu đã báo lại rất nhiều rồi. Quan trọng hơn, cậu vẫn đang là bệnh nhân mà. Phải tịnh dưỡng chứ.”
Trước câu nói đệm thêm đầy vẻ hòa nhã đó, tâm trạng Seojun trở nên kỳ lạ. Những ngón chân trong chăn khẽ cựa quậy, và sống lưng cậu chợt ngứa ngáy. Thế nhưng để khiêm tốn đáp lại lòng tốt của gã thì thể lực cậu lại không cho phép. Seojun buồn bã trước sự thật rằng đống cơ bắp vốn đã ít ỏi của mình giờ lại càng thêm teo tóp, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Eris cúi xuống nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cậu một lát rồi quay người. Ngay khi tay gã vừa chạm vào tay nắm cửa phòng bệnh. Đôi giày thể thao với mũi giày lấm lem bỗng dừng lại. Eris mở lời, hệt như đang hờ hững hỏi thăm về thời tiết bên ngoài.
“À đúng rồi, cái tên đã tấn công các cậu ấy, hắn có lỡ miệng tiết lộ rằng hắn làm vậy theo lệnh của ai không thế?”
Câu hỏi của gã không đọng lại lâu trong màng nhĩ của Seojun đang vùi mình trong chăn, nó trượt qua não rồi lọt ra ngoài bằng lỗ tai bên kia. Seojun khẽ thở ra một hơi rồi lầm bầm.
“Không biết nữa. Tôi không rõ lắm….”
Vì Seojun đã quay lưng lại nên chắc Eris không nhìn thấy đôi môi đang dần chuyển động chậm lại của cậu. Trong ý thức đang nhòe đi, cậu mơ hồ nghe thấy giọng nói lảm nhảm của tên quân nhân. Quốc gia, lòng yêu nước, tiền thuế, sự cống hiến, tự do, nhân quyền, bí mật, trung đội, tiến sĩ, di chuyển, chuột lang, chuột lang, chuột lang huyền thoại…. Không chỉ có tên quân nhân, mà cả giọng nói của Christina, Airy, William, Bobby, Johan cũng lộn xộn đan xen vào nhau.
‘À, đúng rồi. Lúc đó Bobby đâu có ở đó.’
Sao lại đi nhớ đến cái thằng Bobby hay khóc nhè cơ chứ, mang theo nỗi hối hận đó cùng với âm thanh đóng cửa vang lên cuối cùng, Seojun chìm vào giấc ngủ. Chẳng hiểu sao cậu lại có dự cảm mình sẽ gặp ác mộng.