Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 53

Trước Tiếp

10. not episode one (không phải tập một)

Sắc mặt của Christina, người vừa chạy hớt hải tới, cũng trở nên xám ngoét tương tự như Seojun vừa bị vỡ một nhãn cầu. Cô ngập ngừng, những ngón tay khẽ giật giật. Gáy và trán ướt đẫm mồ hôi, hai má Christina ửng đỏ lên vì nóng, trông vô cùng mệt mỏi.

Seojun không muốn khiến cho hiện thân của phép màu phải bận tâm đến nỗi lo lắng của một kẻ phàm trần như mình, thế nhưng Christina nhân từ dường như đã hạ quyết tâm, cô cố gắng quay mặt đi khỏi xác chết của Fred và rón rén tiến lại gần.

Bộ dạng cái xác từng là Fred so với món thịt nguội Hamong mà gã sản xuất ra thì vẫn còn nguyên vẹn chán, nhưng cái cảnh máu chảy ròng ròng từ cổ và nắp sọ bị lật tung lên thế kia thì dù có nói khách sáo đến mấy cũng khó mà bảo là ổn được. Christina nuốt nước bọt mấy lần mới khó nhọc mở lời.

“Phải, phải làm sao đây. Mắt, mắt của cậu….”

Nghe cái giọng khàn đặc, thô ráp ấy, một cảm giác chân thực đến tàn nhẫn ập đến. Seojun thậm chí chẳng còn hơi sức đâu mà đáp lại tử tế, cậu cứ thế trượt dài rồi ngồi bệt xuống đất. Sau lưng cậu là cảm giác vững chãi của thân cây.

Seojun giờ đã biết Christina không phải là nhân vật chính của thế giới này, cũng chẳng phải là "Final Girl" vô điều kiện sống sót. Thế nhưng, việc ngộ ra chân lý của thế giới không có nghĩa là cậu được phép bơ đi lời nói của Christina. Cậu vắt kiệt chút sức lực cuối cùng để mấp máy miệng.

“Ờ…. Ờ, đúng rồi. Giờ tớ mất mắt rồi.”

Đương nhiên, cái bộ não suýt nữa thì bị chọc thủng không thể nào đột nhiên trở nên minh mẫn ngay được. Seojun tự thấy mình vừa thốt ra một câu trả lời thật ngu ngốc. Khi cậu rũ xuống như một loài nhuyễn thể, Johan liền vứt toẹt cái xúc tu đang nghịch trên tay xuống đất rồi trượt đến bên cạnh. Cậu ta ngồi phịch xuống, cất giọng tha thiết.

“Đúng rồi, Jun à. Giờ không phải lúc thế này đâu. Tớ tìm thấy chìa khóa xe rồi, chúng ta mau đến bệnh viện thôi.”

Đôi đồng tử xanh biếc ươn ướt, dập dờn một sắc màu sâu thẳm hơn ngày thường. Chắc là do cậu ta có tận hai con mắt chăng? Một màu sắc khiến lòng người ta rối bời. Thấm thía nỗi tủi thân của một kẻ thiếu thốn, Seojun chậm rãi lắc đầu.

“Biết rồi, biết rồi. Vang cả óc đây này, cậu nói nhỏ thôi. Tớ buồn nôn và nhức đầu quá….”

Mặc dù cách nói chuyện chẳng khác nào một gã bợm nhậu đang bị hành hạ bởi dư chấn sau cơn say, nhưng bộ dạng của Seojun lúc này thực sự chẳng khác gì một cái giẻ rách biết thở.

Trong lúc Johan đang kiểm tra Seojun, Christina đang giúp đỡ Bobby, kẻ đang đơn độc rớt những giọt nước mắt to như hạt đậu. Cậu ta khóc lóc vô cùng thảm thiết, dùng thể dịch của mình làm ướt sũng cả mặt đất.

Nếu là ngày thường, chắc chắn cậu sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu với Bobby, kẻ vừa tạo ra thứ tiếng ồn phiền phức vừa có hành vi phá hoại thiên nhiên này. Nhưng hiện tại Seojun đã quá mệt mỏi rồi. Chút sức lực cuối cùng cậu dùng ý chí để kéo lên giờ đã tan biến như muối bỏ bể.

Thức trắng đêm và vận động cả ngày thực sự là chuyện hành xác không tưởng. Vận động hiếu khí hay kỵ khí, tóm lại là thở hay không thở thì cũng chỉ nên chọn một trong hai thôi chứ…. Đầu cậu trượt nhẹ xuống vai Johan. Mái tóc đen nhánh rối bời một cách kỳ quái như đám rong rêu dưới đáy biển.

Johan ch*m r** v**t v* gáy và sau đầu Seojun. Bàn tay cố gắng không chạm vào vết thương ấy vô cùng cẩn trọng và ấm áp.

Cơn đau nhức nhối không ngừng ập đến, và cơn ngất xỉu mà cậu đã mong mỏi cả ngày dường như đang dần buông xuống. Ngay trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, bên tai Seojun, người vừa nhắm nghiền mắt lại, bỗng vang lên một âm thanh kỳ lạ.

Đánh theo một nhịp điệu đều đặn, giống như tiếng trống của một ban nhạc hành khúc…. Không, không phải tiếng trống. Là rung chấn! Seojun bật dậy. Nhờ vậy mà cái cằm của Johan đang ngồi yên bỗng đập thẳng vào hộp sọ cứng ngắc của cậu. Một tiếng r*n r* khẽ lọt qua kẽ răng cậu ta.

Seojun dùng con mắt còn lại liếc về phía phát ra âm thanh. Cái tên chuyên bay nhảy giữa những gã to con hơn không thể nào lại đau đớn chỉ vì chừng này được, rõ ràng là đang làm nũng. Thế nên điều quan trọng bây giờ không phải là cái thói nhõng nhẽo của Johan, mà là tiếng bước chân đang ngày một tiến lại gần. Thậm chí không phải một người, mà là rất nhiều người.

Bọn họ ập đến cùng với ánh nắng ban mai. Chỉ ước chừng bằng mắt thường cũng đã thấy hơn hai mươi người. Ngoại trừ một người ra, tất cả đều mặc áo chống đạn màu đen, đeo kính bảo hộ và mặt nạ. Mắt và miệng đều bị che kín, chẳng có cách nào biết được bọn họ đang mang biểu cảm gì.

Johan giấu Seojun ra sau lưng mình, điềm tĩnh quan sát bọn họ. Bàn tay bị thủng lỗ chỗ đã nắm chặt lấy cây rìu từ lúc nào. Lưỡi rìu vẫn còn rỉ xuống thứ chất lỏng của Fred. Thế nhưng đối phương toàn là những kẻ được trang bị súng tiểu liên. Tiếng giày bốt quân đội giẫm đạp tàn nhẫn lên cỏ vang dội như một trận động đất.

Seojun chậm rãi nhận ra danh tính của bọn họ. Là quân đội. Cậu nổi da gà trên làn da đã lạnh ngắt. Nhớ lại tên quân nhân điên rồ cứ luôn lải nhải bảo họ hãy hy sinh vì đất nước.

Đúng lúc Bobby lại chuẩn bị làm ướt ống quần một lần nữa. Giữa đám người được vũ trang tận răng, người đàn ông duy nhất không che mặt đột nhiên bước ra. Mái tóc ông ta bù xù, quầng mắt thâm đen. Sắc mặt tiều tụy như thể đã mấy ngày mấy đêm chưa được ngủ đàng hoàng. Gã đàn ông khoác chiếc áo blouse trắng giơ cao tay phải, dõng dạc hét lớn.

“Phát hiện người sống sót!”

Phát hiện, phát hiện, phát hiệêện! Một giọng nói vang vọng đến mức rung chuyển cả khu cắm trại. Ông ta cố gắng bày ra một biểu cảm nhân từ hết mức có thể rồi lên tiếng.

“Giờ thì ổn rồi. Các cháu cứ yên tâm.”

Hoàn toàn chẳng ăn nhập chút nào. Khóe miệng nhếch lên đầy gượng gạo đang run rẩy, ngay cả yết hầu cũng rung bần bật. Chẳng có lấy một lý do nào để tin tưởng gã đàn ông này, trong khi lý do để không tin thì lại nhiều vô kể. Nhưng Seojun đã quá mệt mỏi rồi. Thu vào tầm mắt hình ảnh tên quân nhân đang dìu Christina lần cuối, cậu vùi đầu vào lòng Johan.

“Tớ tin tưởng cậu đấy, Johan.”

Cậu liệu mà giải quyết đi…. Seojun lầm bầm rồi chìm vào hôn mê một cách vô trách nhiệm. Đó là một cơn ngất xỉu ngọt ngào nhất trên đời.

Nói thêm ngoài lề một chút, có một sự thật nữa được hé lộ, chẳng mấy liên quan đến vụ án này — vụ giết người bắt chước ‘Sự thật và dối trá chấn động về Black Lake, cùng gã sát nhân và người đẹp’ xảy ra tại khu cắm trại Hamong, cùng với cuộc bạo loạn của sinh vật kỳ lạ X bay đến từ vũ trụ.

Bấy lâu nay Seojun vẫn luôn cho rằng nguyên nhân khiến cậu không thể thoát khỏi Tom Tit Tot là do quy luật của phim kinh dị, hoặc do một giả thuyết mà cậu vô cùng muốn phớt lờ: đó là bởi một tội ác bí ẩn nào đó mà bố mẹ cậu đã gây ra. Thế nhưng, sau khi bổ đôi đỉnh đầu Fred Frank và hoàn tất việc xác nhận tiêu diệt, cậu tỉnh dậy trong phòng bệnh và nhận được một tin tức đáng kinh ngạc từ bố mẹ.

“Dạ? Con có kẻ bám đuôi, và kẻ bám đuôi đó vừa mới lao xe xuống vách đá chết ngay trước khi bị bắt ạ?”

Chính là cái chết của một kẻ bám đuôi mà cậu thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại. Đương nhiên là Seojun chết lặng. Cậu nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, bắt đầu nghe kể lại đầu đuôi câu chuyện từ người bố đang dùng khăn tay chấm nước mắt và người mẹ đang xì mũi.

Vụ bắt cóc trẻ em ở New York mà cậu từng vô tình hóng hớt được hóa ra lại có liên quan đến Seojun. Nói một cách chính xác thì Seojun không bị bắt cóc. Chỉ là hung thủ đã nhắm vào cậu và gửi vài bức thư kinh tởm đến nhà.

Nó là một thứ nực cười giống như thư cảnh báo phạm tội được cắt dán từ các chữ cái trên báo, nhưng bố mẹ Seojun lại cảm thấy vô cùng kinh hãi trước thứ đó. Chuyện đó cũng là đương nhiên. Sau bức thư thô kệch đó, số lượng trẻ em mất tích đã vượt qua con số năm.

Sau này mới sáng tỏ rằng hai trong số năm đứa trẻ bị bắt cóc bởi những kẻ bắt chước, và chúng đã được trở về nhà bình an vô sự. Nhưng ba đứa trẻ còn lại thì mãi mãi không thể tìm ra tung tích. Trong một khoảng thời gian dài, danh tính của hung thủ cũng bặt vô âm tín.

Bố mẹ Seojun đã run lên vì sợ hãi. Căng thẳng không biết con mình sẽ bị cướp đi lúc nào đè nặng lên vai họ. Thế là họ quyết định trốn đến Tom Tit Tot. Rời bỏ nơi sinh sống giống như đang bỏ trốn trong đêm. Mọi liên lạc với bên ngoài đều được trao đổi bí mật thông qua con cái của vợ chồng Humblebee.

Và rồi cái ngày đó cũng đến. Cảnh sát liên bang theo dõi gắt gao tên bắt cóc rốt cuộc cũng tóm được cái đuôi của hắn. Kẻ bắt cóc được cho là một cặp vợ chồng mất con do tai nạn. Bọn họ trong lúc chạy trốn sự truy đuổi của cảnh sát đã lao xuống vách đá.

Nói về cảm nhận của Seojun sau khi nghe xong chuỗi câu chuyện này, thì nó thiếu đi cảm giác chân thực hệt như đang nghe trải nghiệm của một người khác vậy. Âu cũng là điều tất yếu vì đó là chuyện xảy ra khi cậu còn quá nhỏ.

Trước khi tìm lại được ký ức tiền kiếp, cậu cũng chỉ là một thằng nhóc thò lò mũi xanh. Ký ức mơ hồ đúng chất một đứa trẻ, và bộ não chưa phát triển hoàn thiện của cậu đâu phải là loại protein được đặc hóa để ghi nhớ lâu dài những chữ cái và từ vựng phức tạp. Hiện thực đôi khi còn đáng kinh ngạc hơn cả tiểu thuyết. Seojun tặc lưỡi, nhớ lại một mệnh đề hiển nhiên.

‘Thì ra cái tính cách hèn mọn của Bobby chẳng phải vì vai diễn nào cả, mà đơn giản là do bản thân cậu ta vốn là một kẻ hẹp hòi.’

Quả là một sự thật chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

“Khoan đã ạ. Bố, mẹ. Vậy thì hôm qua…. hôm qua có đúng là ngày hôm qua không ạ?”

“Hôm qua vẫn luôn là ngày hôm qua, nhưng con đã hôn mê một tuần rồi mới tỉnh lại đấy, con yêu à.”

Seojun thẫn thờ ngước nhìn bố mẹ. Có nhiều điều muốn hỏi đến mức tức ngực, thế nhưng thứ thốt ra rốt cuộc cũng chỉ có một câu.

“À, vậy cái ngày con bị đuổi đến khu cắm trại, việc hai người đến nhà vợ chồng Humblebee ăn tối thực chất là một phần của cuộc trao đổi thông tin sao ạ?”

Trong khi cậu lải nhải chuyện phim kinh dị rồi chạy loạn khắp nơi, thì bố mẹ cậu lại đang đóng phim điệp viên. Trên đời này đúng là chuyện quái gì cũng có thể xảy ra. Thấy Seojun há hốc miệng, mẹ cậu liền xua tay.

“Cái thằng bé này, con nghĩ bố mẹ là người đầy toan tính đến thế sao? Hôm đó bố mẹ thật sự chỉ đến để ăn tối thôi. Chân bà ấy không được khỏe nên bố mẹ định đến giúp một tay. Ngờ đâu bà Humblebee lại ngất xỉu…. Lúc đó tình cờ lại chỉ có mỗi hai người biết lái xe. Thế là bố mẹ cùng đưa bà ấy đến bệnh viện, rồi con biết bố mẹ đã hoảng hốt đến mức nào khi thấy con được đưa vào bằng cáng không hả.”

Đôi mắt người mẹ đang cố gắng gượng cười ngấn lệ. Bố cậu ở bên cạnh đưa cho bà chiếc khăn tay đã ướt sũng. Cũng phải thôi, bộ dạng của cậu lúc đó chắc hẳn phải thê thảm lắm.

Seojun, người đang ngập ngừng giật giật những ngón tay trên giường bệnh, vươn người về phía trước hòng dỗ dành họ. Thế nhưng vừa mới nhúc nhích nửa thân trên, cơn đau từ khắp toàn thân đã dội lên. Các thớ cơ đau nhức như đang gào thét.

“Ư….”

Cậu vừa nuốt tiếng r*n r* nghèn nghẹn vào trong, bố mẹ cậu đã vội vàng đỡ lấy vai và cẩn thận đặt cậu nằm xuống lại. Đó chẳng phải là những bàn tay bị thao túng bởi thế lực siêu nhiên hay từng nhúng chàm tội ác. Đó chỉ đơn thuần là hơi ấm dịu dàng xót thương và yêu thương đứa con của mình.

Trái tim Seojun nhói lên vì tội lỗi. Cả nhà lặng lẽ vỗ về nhau một lúc lâu mà chẳng ai nói câu nào. Thế nhưng khoảng thời gian yên bình này lại chẳng kéo dài được lâu.

Một người đàn ông bất thình lình bước vào căn phòng bệnh tĩnh lặng. Đó là một gã đàn ông với mái tóc bù xù. Gã rụt rè vươn cái cổ dài ngoẵng như một con ba ba rồi lăng xăng quay đầu ngó nghiêng tứ phía. Quần áo của gã cũng xộc xệch đến mức khó coi: tất thì đi cọc cạch, cúc áo trên cổ thì cài lệch từng cái một, vạt áo sơ mi nhét trong quần cũng lòi cả ra ngoài.

Trước bộ dạng lôi thôi ấy, con mắt không bị quấn băng của Seojun khẽ nhíu lại. Dẫu cho bản thân cậu cũng chẳng phải là hóa thân của sự ngăn nắp, nhưng cái kiểu ăn mặc luộm thuộm đến nhường kia thực sự chẳng phù hợp với việc đi thăm bệnh chút nào.

Ánh mắt đang tự thấy khó chịu của Seojun chợt khựng lại một cách mất tự nhiên. Ngay từ đầu gã đàn ông kia rốt cuộc là ai? Thoáng chốc cậu tự hỏi liệu có phải bác sĩ không, nhưng Seojun ngay lập tức phủ nhận suy nghĩ đó. Khoan bàn đến sự xuề xòa của bộ quần áo, một bác sĩ sẽ chẳng bao giờ mang theo cái cảm giác bất ổn nhường ấy đến khám cho bệnh nhân cả.

Nhận ra ánh mắt của Seojun, bố mẹ cậu cũng ngoái lại nhìn. Họ không hề bối rối như Seojun mà hết sức điềm tĩnh tiếp đón người lạ mặt. Gã đàn ông rảo bước tiến lại gần rồi thì thầm khe khẽ vào tai bố mẹ cậu. Tiếng xì xầm vô cùng trầm thấp.

Đột nhiên, cậu nhớ đến Johan. Điểm chung duy nhất giữa người lạ mặt kia và Johan chỉ là cái giọng nói trầm thấp. Giọng nói bất chợt hiện lên trong tâm trí, cái giọng nói vang vọng phát ra cùng với sự rung lên của yết hầu. Giọng nói cứ văng vẳng bên tai lần cuối ấy gợi nhớ đến bàn tay bê bết máu bị đâm thủng một lỗ.

Những thứ không thể nhớ ra lúc vừa mới tỉnh lại trong bệnh viện, giờ đây những mảnh ký ức về cậu ta lại ồ ạt trỗi dậy một cách khó tin. Trong chớp mắt, một cảm giác khẩn trương ập đến với Seojun. Lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi, và những ngón chân không tài nào để yên được. Sự nôn nóng không ngừng thôi thúc phía sau lưng.

Trước Tiếp