Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chiếc mặt nạ phòng độc rơi xuống đất. Một vùng đất loang lổ vết máu của Seojun và Johan.
“Đáng tiếc cái gì chứ, chuyện quái quỷ này rốt cuộc là sao, Fred.”
Fred Frank.
Chủ cửa hàng tiện lợi Hamong kiêm ông chủ của Seojun, người nuôi một hàng ria mép trông có phần nực cười, một kẻ thích đi du lịch qua nhiều bang hơn là ở lì tại Tomtittot. Gã thích ra vẻ sạch sẽ, lại mắc chứng viêm mũi nên hay khụt khịt. Gã có vẻ rất ưng ý Seojun, một đứa nhóc mà gã có thể tùy ý sai vặt với cái giá rẻ mạt.
Cứ mỗi lần chớp mắt, những thông tin về Fred lại thi nhau nảy lên trong đầu cậu. Đôi môi đang lầm bầm của Seojun từ từ dừng lại. May mắn là có vẻ như não cậu vẫn chưa bị chẻ đôi. Thay vào đó, cậu dùng con mắt duy nhất còn lại trừng trừng nhìn Fred. Con mắt độc nhất ấy hằn rõ những tia máu đỏ ngầu, sáng quắc.
“Cái thằng ch* đ* đứng trước cửa hàng tiện lợi đó là ông sao?”
“Seojun à, tôi đã nói đến hai lần rồi, cậu ăn nói thô lỗ quá đấy. Đặc biệt là những từ ngữ đó, hãy biết tự trọng đi. Nghe chẳng có chút phẩm giá nào cả.”
“Mẹ kiếp, sủa cái chó gì thế…. A.”
Đang văng tục, cậu đột nhiên sực tỉnh. Fred chắc chắn đã từng nói rằng vì thiếu người phụ giúp nên gã phải đến giúp anh trai mình. Khuôn mặt cậu tự động méo xệch đi. Nếu đây là sự thật thì đúng là một tình anh em khốn nạn. Seojun cử động môi và lưỡi với chất chứa đầy sự kinh tởm.
“Người quản lý khu cắm trại là anh trai ông à?”
“Ồ, đúng vậy! Foodie, anh trai tôi. Một gã ngu ngốc và ngoan ngoãn…. Mà tình cờ đúng lúc thật. Seojun à, rốt cuộc cậu đã làm gì Foodie thế? Foodie tuy chỉ biết một mà quên hai, nhưng được cái khỏe lắm cơ mà.”
Fred trợn tròn mắt, phả ra luồng hơi nóng hổi từ mũi rồi cất tiếng hỏi. Cái ngữ điệu đậm chất kịch nghệ lố lăng đó thoạt nhìn có vẻ ngu ngốc, nhưng ánh mắt gã lại lóe lên vẻ xảo quyệt. Seojun chẳng thèm giấu giếm chút nào mà tử tế báo cho gã biết.
“À, anh trai ông á? Bị quái vật không gian nhai nát từ đầu đến chân rồi. Nhìn kỹ thì chắc vẫn còn sót lại cái đầu đấy?”
Thế nhưng, bất chấp câu trả lời thân thiện của Seojun, Fred lại tặc lưỡi ra chiều thương xót.
“Chậc chậc, Seojun à. m* t** chẳng có điểm nào tốt đẹp cả đâu. Hãy kết bạn với những người tốt đi nhé.”
“Tôi đang bị một tên sát nhân hàng loạt lên lớp đấy à? Đúng là sống cuộc đời như chó mà.”
Seojun cạn lời đến mức chẳng còn hơi sức đâu mà la ó. Thế nhưng trước phản ứng gay gắt đó, Fred chẳng mảy may bận tâm, hàng ria mép của gã giật giật rồi lại bắt đầu liến thoắng.
“Thật tình, bọn học sinh thời nay tiếp xúc với m* t** bừa bãi quá đi mất. Chắc là do môi trường nhỉ? Đứa nào đứa nấy cứ hút c*n s* vào là lại thấy ảo giác. Phải chi chỉ nhìn thấy thôi không nói, đằng này cứ đi bêu rếu rằng mấy thứ đó có thật cơ chứ. Nào là khủng long bạo chúa, nào là Elvis Presley, rồi thì Mona Lisa! Cơ mà…. Quái vật không gian nghe cũng khá mới mẻ đấy. Dù sao thì m* t** cũng rất có hại cho cơ thể, nên đừng có thử lần hai nhé. Thực sự thì, giá như nhà nước xử phạt nặng hơn về tội m* t** thì tốt biết mấy.”
“Ai nghe thấy lại tưởng giết người không phải là phạm pháp đấy. Chà, cảm ơn ông rất nhiều vì đã dạy cho tôi một kiến thức mới nhé!”
Mặc cho Seojun nghiến răng mỉa mai, thái độ của Fred vẫn chẳng hề thay đổi. Chuyện đó là hiển nhiên thôi. Gã là kẻ thợ săn đã dồn con mồi vào chân tường. Có kẻ nào lại đi nổi giận thực sự khi nghe một con gia súc sắp bị đem đi chọc tiết kêu la cơ chứ. Seojun nhai nhai đôi môi rách nát rồi nuốt nước bọt lẫn máu. Cậu cất giọng có phần nhún nhường.
“Đã đến nước này rồi thì tôi hỏi một câu nhé. Rốt cuộc tại sao ông lại muốn giết chúng tôi? Thành thật mà nói, tôi và ông…. Mối quan hệ của chúng ta đâu đến nỗi tệ đúng không.”
Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra Seojun đang lải nhải để câu giờ. Fred cũng chẳng phải ngoại lệ. Thế nhưng gã lại vô cùng nhân từ hùa theo cái mưu kế nông cạn của Seojun. Fred giả bộ rộng lượng mở lời.
“Ừm, ra là vậy. Chắc cậu cũng muốn biết nhỉ. Tất nhiên rồi, tôi sẽ nói cho cậu nghe. Như cậu nói đấy, quan hệ của chúng ta cũng khá tốt mà nhỉ?”
Dù miệng đang lải nhải về một mối quan hệ khá tốt, nhưng trên tay Fred vẫn lăm lăm chiếc nỏ. Xuyên suốt cuộc nói chuyện với Seojun, tên sát nhân chưa một lần buông hung khí.
“Seojun à, tôi ấy mà. Từ khi còn nhỏ tôi đã bị say mê bởi việc giết người rồi. Đặc biệt là việc tái chế con người ấy, thực sự rất gây nghiện đấy. Hơn cả m* t** nhiều, nhiều lắm! Nói thật thì phần đó chắc hẳn là do ảnh hưởng rất lớn từ bố mẹ tôi, à không, từ mẹ tôi mới đúng. Môi trường Thanh giáo bị kìm nén đã để lại nhiều dấu ấn đa dạng trong tâm trí tôi.”
Trong chốc lát, Seojun cạn lời. Mãi mới chấp nhận được sự thật rằng thế giới này không phải là một bộ phim kinh dị mà là một hiện thực quái đản, dị hợm, điên rồ và kỳ quặc, vậy mà gã lại lôi ra một cái câu chuyện dài dòng thê lương mang phong cách cổ điển thế này sao?
“Thế rồi tình cờ tôi xem được bộ phim ‘Sự thật và dối trá chấn động về Black Lake, cùng gã sát nhân và người đẹp’. Quả đúng là kinh ngạc như tựa phim! À, hóa ra trên thế giới này không chỉ có mình tôi mang cái cảm xúc này. Đã được dựng thành phim thì, dù không phải số đông, nhưng đây vẫn là một d*c v*ng có thể đồng cảm được!”
Giọng của Fred dần trở nên hưng phấn, phần thịt dưới mắt gã đỏ ửng lên, và rồi một khuôn mặt loang lổ sự kích động bất ngờ tiến sát lại gần.
“Tên của người tiên phong trong bộ phim đó cũng là Fred. Cái tên, những vết rỗ, người quản lý khu cắm trại, tất cả những yếu tố này hoàn toàn trùng khớp, liệu đó có phải là sự trùng hợp không? Không! Tuyệt đối không phải thế. Đó chính là định mệnh, Seojun à. Vốn dĩ mọi chuyện đáng lẽ ra phải diễn ra như thế này.”
Đức tin kiên cố đã dựng lên trong Fred một tín ngưỡng không thể lay chuyển. Khoan bàn đến chuyện đúng sai, ít nhất thì gã cũng đã ấn định được cách sống của mình.
Đứng trước sự cuồng tín điên rồ đó, ngay cả Seojun đang vã mồ hôi lạnh vì mệt mỏi và đau đớn cũng có lúc quên đi cả cơn đau. Cái dáng vẻ đang hiện diện trước mắt này, giống hệt như một bản ngã của chính cậu một ngày trước khi soi gương vậy.
‘Sống mà cứ lải nhải về định mệnh thì sẽ trở thành loại người như thế kia sao? Ý là trong mắt Johan, tớ cũng giống hệt như thế à?’
Đương nhiên niềm tin của Seojun được xây dựng dựa trên sự tái sinh và năng lực nhìn trộm tương lai vô căn cứ. Nhưng việc nuôi dưỡng một thứ tín ngưỡng ích kỷ trên một mảnh đất sai lệch, chẳng phải bản chất cũng giống hệt nhau sao? Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu.
Seojun ngoảnh mặt đi khỏi những suy nghĩ khó chịu và luyên thuyên một cách bừa bãi. Thực ra trong lòng cậu cũng không phải là không muốn xỉa xói đôi chút.
“Tạm gác lại chuyện cái tên Fred nó phổ biến đến mức nào, nhưng nếu tính theo kiểu đó thì cái gã anh trai tên Foodie hay Pudding gì đó của ông, đáng lẽ ra cũng phải tên là Fred mới phải chứ?”
Đang lắp bắp, cổ họng khô khốc khiến cậu phải nuốt nước bọt. Càng trôi qua thời gian, toàn thân cậu càng nóng hầm hập như một cục than hồng, và tầm nhìn càng trở nên nhòe đi. Chút sức mạnh ý chí cậu cố gắng vắt kiệt cũng đang dần cạn kiệt. Cảm giác nguy hiểm rằng nếu mất đi ý thức lúc này là sẽ chết đã khó nhọc đánh thức nhận thức của Seojun.
Cậu cào những ngón tay lại và bấu chặt vào đất. Những mảnh đá nhỏ li ti chui rúc vào những vết thương nhỏ xíu trên lòng bàn tay khiến cậu đau rát, nhưng giờ là lúc cậu phải biết ơn vì ít ra mình vẫn còn cảm giác. Giữa lúc Seojun đang đơn độc chiến đấu với chính mình, Fred lại giật hàng ria mép một cách chảnh chọe và trả lời.
“Ôi, lạy Chúa. Chúng ta hãy bỏ qua những sai sót vụn vặt đó đi nhé.”
Fred ứng xử tùy tiện với cái gọi là định mệnh, hệt như kiểu vắt nó lên tai thì thành khuyên tai, móc nó vào mũi thì thành khuyên mũi vậy.
“Sự hân hoan khi mua lại khu cắm trại này bằng tiền thừa kế, giờ nghĩ lại vẫn thấy thật hưng phấn. Mọi thứ cứ thế mà khớp lại với nhau như định mệnh vậy. Thật là những tháng ngày hạnh phúc. Mà, việc dựng lò mổ ở một địa điểm khác so với bộ phim thì cũng hơi tiếc thật, nhưng đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ được.”
Đang luyên thuyên, Fred bỗng thở dài. Trái ngược với thái độ đùa cợt lúc nãy, vẻ tiếc nuối hiện rõ mồn một trên mặt gã. Nhưng lúc này, sự nuối tiếc cỏn con của Fred không phải là điều quan trọng. Nhận thức đang dần sụp đổ của cậu chợt bừng tỉnh. Seojun cẩn thận hỏi lại cái từ vừa lọt vào tai.
“Lò mổ…?”
“Đúng rồi, Seojun à. Lò mổ. Gọi là xưởng làm việc cũng được, nhưng tôi thích cái từ lò mổ này lắm. Về cả mặt ý nghĩa lẫn vẻ bề ngoài…. Rất hợp lý đúng không? Thực ra thú thật thì tôi cũng đã thử đổi địa điểm vài lần rồi. Quả nhiên vẫn là chỗ này ổn nhất. Ở phương Đông người ta gọi mấy cái này là phong thủy đúng không? Chắc chắn từ khi lập lò mổ ở đây, việc mổ heo cũng dễ dàng hơn hẳn. Á chà, những tháng ngày tươi đẹp ơi!”
Gã mơ màng tận hưởng quá khứ với ánh mắt lờ đờ. Lời tự mãn tưởng chừng như sẽ kéo dài mãi mãi của gã lại kết thúc một cách đột ngột khi gã nhìn xuống Seojun.
“Nhưng những ngày tuyệt vời đó cũng chỉ đến hôm nay thôi. Seojun, cậu hỏi tại sao tôi lại chọn cậu ư? Một câu hỏi hay đấy. Mái tóc đen nhánh và những đường nét xinh đẹp của cậu thật sự rất tuyệt vời. Lúc nào cũng làm trái tim tôi rung động. Khẩu vị của Foodie rất tầm thường, hắn thèm khát những cô ả tóc vàng, nhưng tôi thì lại đặc biệt đê mê cái việc lóc sạch da đầu của một thanh niên mọc tóc đen nhánh cơ.”
Má phải của Fred nhuốm một màu xanh sẫm. Dưới ánh bình minh tờ mờ, mảnh bóng tối cuối cùng trước khi mặt trời mọc đã tô điểm lên làn da gã một vẻ đầy điềm gở. Trái tim tưởng chừng như sắp nảy ra khỏi miệng.
Seojun cũng biết rõ điều đó. Dù có cố câu giờ đến đâu đi chăng nữa, nếu không có phép màu nào xảy ra thì cậu chẳng có lấy một cơ hội chiến thắng. Không chỉ vì kiệt sức. Khác với vẻ ngoài lố lăng, Fred là một kẻ sát nhân lão luyện. Gã đầy ắp kinh nghiệm và cũng chẳng phải là loại người có bản tính bất cẩn.
Vì thế, nếu không có một sơ hở nào đáng kể, hay nói cách khác là nếu không có một phép màu nào chống lưng cho cậu, thì trên đầu Seojun chắc chắn sẽ xuất hiện thêm một cái lỗ hổng nữa. Cậu kìm nén sự lo âu, mỉa mai đáp lại.
“Chăm chút tôi đến thế cơ đấy, thật đáng ngạc nhiên. Nhưng nghĩ đến tiền lương thì ông cũng biết là nghe nó chẳng đáng tin chút nào, đúng không?”
“Kinh tế đang suy thoái, tôi thì làm gì được chứ?”
Fred, kẻ vừa dùng câu hỏi để đáp lại một câu hỏi, nhếch khóe môi lên thành một đường dài. Tiếp đó, đôi môi mà nếu đem chà xát hẳn sẽ bốc lên mùi tử khí nồng nặc hé mở.
“Tôi mới là người muốn hỏi đây. Seojun à, tại sao cậu lại định rời khỏi Tomtittot? Nếu cậu không nói ra những lời đó thì chúng ta đã chẳng phải vội vàng chào hỏi nhau theo cách này…. Lịch trình rối tung hết cả lên rồi. Ngày hôm nay đúng là một mớ hỗn độn. Tôi không hề định kết thúc mọi chuyện trong sự thiếu chuẩn bị thế này đâu. Cảm giác hụt hẫng khi phải kết thúc mọi thứ ngay lập tức mà chẳng kịp nhấm nháp lại những kỷ niệm quý giá, a! Thật đáng tiếc làm sao.”
Đầu ngón tay đang cắm sâu xuống đất chạm phải một xúc cảm lạnh lẽo. Cùng lúc đó, Fred cử động cổ tay đang cầm nỏ. Thứ hung khí nặng trịch lắc lư mạnh. Một động tác phô trương thanh thế.
“Mặc dù không sinh ra ở đây, nhưng tôi luôn coi Tomtittot là quê hương trong tâm tưởng đấy. Cơ mà cậu cũng đừng buồn quá. Chỉ riêng cái đầu của cậu thôi, tôi sẽ luôn mang theo bên mình.”
Fred đặt câu hỏi nhưng lại chẳng buồn đợi câu trả lời. Thực chất, những lời gã thốt ra có những điểm không thể coi là một cuộc đối thoại. Dò xét kỹ thì, thứ Fred vừa nói là một dạng tuyên ngôn và cảnh báo. Nó chẳng qua chỉ là một dấu chấm hết độc đoán được đặt ra bởi một kẻ sát nhân đang nhăm nhe tước đoạt mạng sống của người khác.
Gã xoa bóp đôi chân tê mỏi rồi đứng dậy. Phía sau lưng gã, bình minh đang từ từ ló rạng. Bầu trời pha lẫn sắc ngọc lam tuyệt đẹp. Vạn vật đang dần tìm lại màu sắc vốn có, ngậm đầy sinh khí và tỏa sáng lấp lánh. Những ngọn cỏ đọng sương và nền đất đỏ, hương thơm của vỏ cây ngậm nước, những loài côn trùng nhỏ bé bò ngoằn ngoèo như thể chẳng mảy may quan tâm đến sự hỗn loạn mà con người gây ra, tiếng chim hót lảnh lót đón chào buổi sáng, và một bầu trời trải dài bát ngát.
“A….”
Cảnh tượng chói lọi đến mức khiến cậu quên đi cả hoàn cảnh hiện tại mà vô thức thốt lên lời cảm thán. Seojun đã nhận ra điều mình thực sự khao khát. Đó chỉ đơn thuần là niềm khao khát được nhìn ngắm bầu trời này vào ngày mai. Một mong ước vô cùng nhỏ bé, mong sao mọi thứ không chỉ dừng lại ở hôm nay mà còn được tiếp diễn về sau.
Với ai đó, đây có lẽ chỉ là một ngày tầm thường chẳng đáng bận tâm, với một ai khác, nó có lẽ cũng chỉ là một khung cảnh quen thuộc như bao ngày. Thế nhưng với Seojun, khoảnh khắc này chính là mục đích sống. Là mục tiêu cậu muốn tìm kiếm khi quyết định rời bỏ Tomtittot.
“Hừ, hừ, ha ha! A ha ha ha!”
Một trận cười bật ra như phát dại. Cậu cảm thấy nực cười làm sao khi thứ mà cậu nghĩ rằng phải thoát khỏi vùng đất này mới tìm thấy được, thực chất lại chính là bầu trời có thể nhìn thấy ở bất cứ nơi đâu. Phải đến khi chỉ còn lại một con mắt, Seojun mới có thể nhìn thế giới này một cách rõ ràng.
“Phát điên rồi sao, Seojun?”
“Không, à. Đúng rồi. Tại sao tôi lại định rời khỏi nơi này, tôi sẽ không nói cho ông biết đâu. Đó không phải là chuyện tôi có thể nói với ông, Fred.”
“Nói cái gì vậy chứ…. Mà, cũng chẳng quan trọng nữa. Khịt, tôi sẽ kết thúc chuyện này nhanh thôi.”
Fred nghiêng đầu, gẩy gẩy dây nỏ. Gã có vẻ chẳng còn ý định mở lời thêm với Seojun nữa.
Và rồi, từ phía sau lưng Fred, len lỏi qua lùm cây, phép màu đã xuất hiện. Phép màu mang hình dáng của một con người. Mái tóc óng ả như những sợi chỉ vàng, đôi gò má lấm tấm tàn nhang, bàn tay mang vết sẹo bỏng, đôi chân đang run lẩy bẩy. Christina không do dự mà hít một hơi thật sâu.
“Á Á Á Á Á Á Á!”
Một tiếng hét vang vọng, trong trẻo như xé toạc bầu không khí của buổi hừng đông. Bí kíp học được từ nhân vật chính của bộ phim kinh dị lấp đầy buồng phổi cô rồi tuôn trào ra không chút giấu giếm. Nó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với tiếng thét kém cỏi của Bobby. m thanh cao vút chói tai đâm sâu vào tận đáy lỗ tai của gã Fred đã tháo mặt nạ phòng độc.
Gã hoảng hốt quay ngoắt lại một cách vô thức. Đó cũng là khoảnh khắc Seojun bật dậy. Trong tay cậu nắm chặt một thanh ống tuýp có đầu nhọn hoắt. Vốn dĩ đó là thanh ống nối với yên xe đạp. Một dấu vết bị cắt đứt do viên cảnh sát của Tomtittot, người đã không thể tha thứ cho hành vi ngỗ ngược của con trai mình, để lại.
Bên dưới cây phỉ thứ sáu ở khoảng sân trước lò mổ, chiếc xe đạp của Golden đang bị chôn vùi. Seojun đã biết sự thật đó từ rất lâu. Thứ cậu cần chỉ là một sơ hở chớp nhoáng, thanh ống tuýp bị cắt đứt một đầu, và quyết tâm trở thành một kẻ sát nhân. Để sống sót, không được phép trông chờ vào sự cứu rỗi từ người khác. Seojun nghiến răng, rít lên từng chữ.
“Tự tôi, phải, tự tay làm việc này.”
Phập!
Thanh ống tuýp dễ dàng đâm xuyên qua yết hầu của Fred. Trái khế trên cổ gã giật giật. Cơ thể Fred cử động một cách cứng nhắc như một con búp bê bằng thiếc rỉ sét. Cái đầu vừa quay lại nhìn phía sau của gã giờ lại cứng đờ chĩa về phía Seojun. Fred nhắm mắt lại một lần rồi mở ra. Gã chỉ đảo mắt nhìn xuống dưới. Cảnh tượng một thanh ống tuýp dày cộp cắm ngập vào cổ mình hẳn phải trông kỳ quái lắm. Seojun cũng từng có trải nghiệm tương tự nên cậu rất thấu hiểu cảm giác đó.
Cậu dồn sức vào cánh tay, đâm thanh ống tuýp vào sâu hơn. Tình cờ thay, nó vừa vặn đâm sâu thêm đúng một tấc.
“Fred, tôi thật sự cóc quan tâm đến cái tuổi thơ chó má, cái tư tưởng chó má, cái đầu óc chó má hay cái kế hoạch tương lai chó má của ông đâu.”
“Khục!”
Chiếc nỏ tuột khỏi tay Fred trong khi gã đang thều thào nhổ ra những âm thanh rọt rẹt như xì hơi. Gã quờ quạng, s* s**ng bên hông mình. Thế nhưng, chiếc rìu tay mà Fred đang tìm kiếm đã bị Johan nẫng tay trên từ lúc nào. Johan, người vừa lảo đảo đứng dậy, lầm lì vung tay lên. Và rồi, cậu ta giáng chiếc rìu xuống một cách vô cùng tự nhiên.
Phập, đỉnh đầu của Fred ngay lập tức chẻ làm đôi. Hai nhãn cầu hơi lồi ra ngoài, Fred chết ngay tức khắc. Sức mạnh từ đôi tay của một tiền vệ bóng bầu dục quả thực không thể xem thường. Chẳng có người tốt nào chịu giang tay đỡ lấy cái xác nặng trịch của tên sát nhân đang gục ngã.
Seojun loạng choạng né khỏi Fred. Thế nhưng có lẽ do vừa dùng quá nhiều sức, cậu cũng suýt ngã sấp mặt về phía trước. Người dang tay đỡ lấy Seojun lúc đó chính là Johan.
“A, Jun à. Phải làm sao đây. Chúng ta mau đến bệnh viện thôi. Nhé? Trước tiên phải tìm băng gạc hay cái gì đó đã.”
“…Johan.”
“Hả?”
“Johan Gentil!”
“Hả?”
Johan vừa mới tự tay giết một người, vậy mà lại mở lời với vẻ mặt vô cùng thản nhiên. À không, cậu ta cũng có bồn chồn thật. Nhưng lý do chắc chắn là vì vết thương của Seojun.
“Cậu, cậu làm thế nào mà còn sống vậy?”
Seojun cuống cuồng hét lên rồi s* s**ng trước ngực Johan. Johan, dù trên ngực vẫn còn cắm lủng lẳng mũi tên, lại ngượng ngùng tiếp nhận cái chạm tay của Seojun.
“À, cái đó…. Cậu nhìn này. Jun à.”
Johan rút phăng mũi tên đang cắm trên ngực ra. Tức thì, túi áo khoác của cậu ta rách toạc, và cái xúc tu cắt ra từ sinh vật kỳ lạ X cũng bị kéo theo ra ngoài. Những chiếc răng mọc san sát bên trong xúc tu đã cắn chặt lấy phần đầu nhọn của mũi tên. Johan gãi gãi phía sau gáy với vẻ mặt ngượng ngùng.
“Tớ xin lỗi. Chắc là tớ đã ngất đi một lát. Lúc tỉnh dậy thì thấy cậu và gã Mặt nạ phòng độc đang nói chuyện nên tớ định quan sát tình hình thêm một chút…. Ai ngờ Christina lại hét lên cơ chứ.”
Nói cách khác, Seojun không phải là người duy nhất nắm lấy cơ hội. Johan cũng đã nhắm vào sơ hở đó, và chiếc rìu tay treo lủng lẳng đầy hớ hênh bên hông gã đã rơi vào tay cậu ta đúng lúc.
Seojun bần thần lắc lắc cái xúc tu cùng với mũi tên bị hàm răng của nó chặn đứng. Johan e thẹn thì thầm.
“Nếu là mặt dây chuyền hay thứ gì đó tương tự thì nghe có vẻ giống phim và ngầu hơn nhỉ, cậu thấy đúng không?”
“Đừng có nói mấy câu như phim nữa. Kinh tởm lắm.”
Seojun nheo con mắt độc nhất lại. Cậu nhìn chiếc rìu găm thẳng trên đỉnh đầu Fred rồi lầm bầm.
“Mà này, tại sao cả cậu cũng lại... làm thế với Fred?”
“À, vì tớ thấy gã này có vẻ sắp chết rồi. Nếu gã cứ thế mà chết thì cậu sẽ biến thành kẻ sát nhân mất, nhưng để một mình Jun thành kẻ sát nhân thì hơi, ừm, sao nhỉ? Đằng nào cũng không thể ngăn cản được nên tớ muốn trở thành đồng phạm.”
“Ờ….”
Cậu nhất thời nghẹn họng. Seojun ngước nhìn Johan. Cả hai đứa đều ướt đẫm máu, quần áo rách bươm, lôi thôi lếch thếch. Từ đầu đến chân lấm lem bụi bẩn và bùn đất.
Hơn nữa, rải rác xung quanh là những xác chết, chính xác là xác của tên sát nhân hàng loạt được tạo ra dưới sự hợp sức của Seojun và Johan, rồi xúc tu của quái vật không gian, căn chòi treo lủng lẳng thi thể, xác của tên quân nhân, và cả bản thể của quái vật không gian... ngổn ngang la liệt.
Tình trạng cơ thể cũng tệ hại chẳng kém. Dù có suy nghĩ tích cực đến mấy đi chăng nữa, Seojun cũng ngoan ngoãn chấp nhận sự thật rằng con mắt của cậu coi như đi tong rồi. Bàn tay của Johan thì sao? Cái lỗ thủng xuyên thấu kia bị cày xới nát tươm, đáng lo ngại cho tương lai vô cùng.
Thế mà Johan vẫn không biết chán, lại tiếp tục tỏ tình, và sự thật là Seojun cũng không cảm thấy tệ cho lắm. Seojun buông lỏng cơ thể, ngả rạp người vào vòng tay của Johan. Dù chỉ còn một mắt, cậu vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng chói lọi của mặt trời. Đôi tai lành lặn nghe rõ tiếng bước chân của Christina đang tiến lại gần. Cậu nhìn lên bầu trời đang bắt đầu ửng hồng ánh bình minh và khẽ thở dài một hơi. Đêm giết chóc đã khép lại.
“Đúng là một ngày quá đỗi dài.”