Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 51

Trước Tiếp

Hàm trên và hàm dưới tự động va vào nhau. Tiếng lách cách lọt thỏm vào lỗ tai đang ù đi. Nhiệt độ của tay và chân giảm đột ngột trong chớp mắt, lạnh buốt như những tảng băng. Thế nhưng, trái ngược với phần th*n d*** đang run lẩy bẩy, phần đầu lại nóng hầm hập như đang bốc cháy. Là do sốt sao?

Tầm nhìn chìm trong một màu đỏ ối. Lúc đầu, cậu còn tưởng đó là máu của chính mình. Nhưng rất nhanh, Seojun đã nhận ra thứ chất lỏng đỏ tươi ấy chính là thứ b*n r* từ cái lỗ hổng trên lòng bàn tay Johan.

Cơn đau xóa sổ mọi giác quan khiến tâm trí cậu trở nên mơ hồ. Thà rằng cứ nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra xem ý thức có tỉnh táo lại đôi chút hay không, nhưng ngay cả việc đó cũng là bất khả thi. Cái thanh gỗ cắm phập vào mắt phải buộc mí mắt Seojun phải mở trừng trừng.

Gã Mặt nạ phòng độc – kẻ vừa bắn nỏ từ đằng xa – đang đi dạo bước tiến lại gần. Phải rồi. Gã là một tên sát nhân cầm hung khí với một dáng vẻ không có chỗ nào để chê. Ngước con mắt duy nhất còn lại lên nhìn trong tư thế ngã nhoài, cậu cảm thấy gã to lớn hệt như một gã khổng lồ đang sải bước. Tiếng giẫm đạp lên cỏ càng lúc càng gần, nhịp thở của cậu càng trở nên dồn dập.

“Johan. Johan…. Xin cậu hãy tỉnh lại đi….”

Seojun khó nhọc vắt kiệt chút sức tàn để gọi Johan. Không có tiếng đáp lại. Giữa tầm nhìn mờ mịt và trắng xóa, chỉ có mũi tên cắm dài trên lồng ngực Johan là hiện lên rõ mồn một.

Seojun không gọi tên Johan thêm lần nào nữa mà cắn chặt môi. Da thịt bị nhai nát, vị rỉ sét của máu thấm đẫm đầu lưỡi. Khuôn mặt nhuốm máu đến mức chẳng phân biệt nổi đâu là mắt đâu là miệng méo xệch đi như một con ác quỷ.

Seojun trừng mắt nhìn gã Mặt nạ phòng độc với tất thảy sự oán hận và căm thù. Giữa một thế giới loang lổ màu đỏ sẫm, chỉ có mình gã là thong dong. Gã trông hệt như một tên sát nhân đáng sợ bước ra từ một bộ phim kinh dị thực sự.

Thế nhưng nhận thức của Seojun lại tự mình phủ nhận điều đó. Nếu cái thế giới điên rồ này thực sự là hiện thực, và nếu cậu gạt bỏ cái mớ bòng bong thiết lập mà cậu vốn coi là những mô-típ sáo mòn của phim kinh dị sang một bên để suy nghĩ thấu đáo, thì những phần vốn chỉ được coi là kỳ dị cũng có thể được giải mã.

Đầu tiên là sự thoắt ẩn thoắt hiện của gã Mặt nạ phòng độc. Ban đầu cậu đã nghi ngờ gã dùng xe đạp của mình làm phương tiện di chuyển. Nhưng thực chất kẻ tự tiện cuỗm xe đạp của Seojun lại là tên Golden đang phê thuốc kia.

Vậy thì làm thế nào mà gã Mặt nạ phòng độc lại có thể đến khu cắm trại Hamong trước cả cậu?

Câu trả lời đơn giản đến kinh ngạc. Ngay từ đầu, gã Mặt nạ phòng độc không chỉ có một người. Cái suy nghĩ cho rằng Mặt nạ phòng độc là một ác nhân trong phim kinh dị, sở hữu thể lực đáng sợ và khả năng thoắt ẩn thoắt hiện đông tây, rốt cuộc chỉ là một sự ảo tưởng.

Seojun vừa chảy huyết lệ vừa ôm chặt lấy Johan mà giãy giụa. Cậu bò lê lết như một con sâu bọ hòng chạy trốn khỏi gã Mặt nạ phòng độc đang tiến đến theo đường thẳng. Mỗi lần cơ thể nhúc nhích là đầu lại đau như búa bổ. Thà ngất xỉu đi có lẽ còn đỡ đau đớn hơn.

“Hức, hức, á á á…! Kẻ sát nhân, kẻ sát nhân!”

Chẳng biết là may mắn hay xui xẻo, nhưng nhờ tiếng hét vang vọng đinh tai nhức óc đó mà cậu đến cả cái diễm phúc được ngất xỉu cũng chẳng có được. Bobby gào thét đến rách cả cổ họng, cứ như thể định đánh thức giấc ngủ đêm của toàn bộ người dân trên thế giới vậy.

“Hư ư….”

Ngay lúc đó, tiếng dế kêu ri rỉ, ri rỉ vang lên. Thật là một chuyện nực cười. Kẻ đồ tể sắp sửa băm vằm thân xác cậu đang đứng ngay trước mũi, vậy mà tiếng kêu của một con dế cỏ chỉ dài bằng một đốt ngón tay lại lọt được vào tai là sao chứ?

Thế nhưng, giống như tiếng gào thét lố bịch của Bobby đã đánh thức cảm giác về thực tại, con dế cỏ nhỏ bé ấy, mùi máu tanh và mồ hôi nóng hổi bám chặt trên da, không khí ẩm ướt, đám cỏ dại cọ vào lòng bàn tay đến nhồn nhột, những hạt đất li ti chui rúc vào kẽ móng tay... tất cả cũng đều đại diện cho sự sống. Chúng k*ch th*ch các giác quan bằng tư cách của những vật chất mang hình khối rõ ràng. Là bằng chứng của sự sinh tồn.

Cậu phát ngán cái tâm trí yếu đuối đã từng khao khát được ngất xỉu đi dù chỉ trong phút chốc. Vừa ngấu nghiến cái cảm giác thực tại hèn mọn, bi đát mà Bobby vừa thức tỉnh, Seojun vừa trợn trừng con mắt mất tiêu cự. Thấy đủ thứ tạp niệm hiện lên trong đầu thế này, xem ra mũi tên chó chết kia cũng đã sượt qua màng não cậu một chút rồi.

Seojun chưa từng một lần khao khát cái chết. Nói trắng ra, cậu là một kẻ ích kỷ xuất sắc, sẵn sàng hy sinh cả những thiếu niên cùng trang lứa để được sống sót. Cái kẻ cơ hội ngoan cố này đã gắng gượng dựng người dậy một cách vô cùng kiên cường.

Đương nhiên, cái phần cơ thể cho đến tận lúc này vẫn còn đang gắn chặt cùng với lòng bàn tay của Johan đau đớn đến không nói nên lời. Thế nhưng nếu cứ nằm ườn ra đó thì chắc chắn sẽ rơi vào cái kết cục đến cả sự đau đớn đó cũng chẳng còn được cảm nhận nữa, nên Seojun cắn răng túm lấy mũi tên.

Thứ đó vừa cứng cáp, vừa nặng trĩu và khá là lạnh lẽo. Hai hàm răng Seojun nghiến chặt vào nhau. Cậu dám cá rằng tổng lượng đau đớn mà cậu phải gánh chịu trong ngày hôm nay chắc chắn sẽ vượt xa rất rất nhiều so với cả một đời người cộng lại.

Và rồi cậu lại cắn chặt đôi môi vốn đã nát bươm để được sống.

“Hự hộc, ư…. Á á á á!”

Thứ lách qua kẽ họng Seojun là một tiếng hét hung tợn và đầy xấu xí. Một tiếng gào thét kỳ dị khi lý trí đã bốc hơi sạch sẽ. Lỗ tai nghe rõ mồn một tiếng cái thanh gỗ cắm trên đầu mình đang nghiền nát nhãn cầu và cày xới lòng bàn tay Johan.

Cậu dùng tay trái đè lên tay Johan để giữ chặt, và dùng tay phải để rút mũi tên ra. Cảm giác các thớ cơ, mạch máu và xương xẩu trong lòng bàn tay bị cạo tróc khiến cậu buồn nôn. Khóe miệng đang run bần bật nhếch lên. Nếu chết đi thì ngay cả cơn đau cũng chẳng còn, nên có lẽ cậu nên lấy làm vui mừng với sự thật này mới phải.

Cậu ném phăng thứ đang cầm trên tay đi, những giọt máu có màu sắc chói lọi bắn tung tóe xuống nền đất. Những vết máu đỏ tươi lấm tấm dính trên chiếc lá xanh. Mũi tên lăn lông lốc một đoạn rồi dừng lại ngay dưới chân, chẳng đi được bao xa. Đầu mũi tên vẫn còn sắc lẻm, may mắn là nhãn cầu chưa bị móc hẳn ra ngoài. Đương nhiên là con mắt đó đã hỏng bét, chẳng còn tác dụng gì nữa rồi.

Seojun phả ra một hơi nóng hổi, dùng chân đẩy cơ thể Johan vừa mới khó nhọc tách rời khỏi mình ra. Cơ thể cậu ta nặng nề làm sao. Gã Mặt nạ phòng độc vẫn giữ thái độ thong dong, đứng nhìn Seojun giãy giụa. Cái dáng vẻ nhận thức rõ sự áp đảo của bản thân trông thật ngứa mắt làm sao.

Cậu trừng mắt bằng con mắt bên trái, gã đang sải bước nhẩn nha bỗng nhiên giơ nỏ lên. Lồng ngực Seojun phập phồng dữ dội. Thế nhưng gã Mặt nạ phòng độc lại không thổi bay đầu của Seojun hay Johan, mà lại trừng phạt Bobby đang cố gắng bỏ trốn.

“Éc!”

Cùng với một tiếng hét yếu ớt, Bobby ngã ngửa ra sau. Đùi cậu ta nhanh chóng bị máu nhuộm đỏ. Ngay sau đó là tiếng khóc thút thít vang lên, nhờ vậy mà chẳng cần nhìn về phía đó cậu cũng biết Bobby vẫn còn sống. Một phản ứng chẳng mấy tích cực. Dường như đã mất hứng thú với Bobby, gã Mặt nạ phòng độc rảo bước nhanh hơn. Seojun dồn sức vào cái cổ họng khô khốc gọi tên Johan.

“…Johan. Johan, tỉnh lại đi. Mẹ kiếp, ít nhất cậu cũng phải chạy trốn đi chứ. Johan….”

Thế nhưng giọng nói của Seojun chỉ tan biến vào hư không một cách vô nghĩa, chẳng thể lay động Johan, cũng chẳng thể níu chân gã Mặt nạ phòng độc. Một sự thảm hại cùng cực siết chặt lấy cổ họng cậu.

Cơ thể Seojun chẳng thể lùi bước thêm được nữa, bị chặn đứng lại bởi thân cây phỉ dày cộp. Chỉ cần cái đầu hơi nghiêng về phía trước, máu từ hốc mắt phải lại ộc ra. Vết máu để lại một vệt dài trên má. Gã Mặt nạ phòng độc, kẻ nãy giờ vẫn xem hành động của Seojun như một vở hài kịch, bỗng làm bộ vỗ tay.

“Cái thằng chó chết, đ* đ**m đó….”

Ngay khi trước mắt đỏ ngầu và cơn thịnh nộ bốc lên tận đỉnh đầu, một hiệu ứng giảm đau đáng kinh ngạc đã xuất hiện. Nhưng điều đó không có nghĩa là tay chân Seojun lại tràn trề sức lực. Hơn nữa, thứ cậu vơ được trong tay lúc này chỉ có một quả phỉ duy nhất.

Seojun cắn chặt phần thịt bên trong má, chà xát tay xuống mặt đất. Cậu túm lấy nắm đất một cách bừa bãi. Như đang cố đào đất lên, cậu ném đất đá về phía trước hết lần này đến lần khác. Những viên đá lẫn trong đất xé rách lòng bàn tay và làm móng tay nứt toác. Dù biết rõ việc đó chẳng có tác dụng gì, nhưng đôi tay cậu vẫn không hề dừng lại.

Gã Mặt nạ phòng độc nhìn xuống Seojun hệt như đang nhìn một đứa trẻ đang nghịch đất. Rốt cuộc gã cũng tiến đến ngay trước mũi Seojun. Ngay cả bước nhảy câng câng vượt qua người Johan cũng chất chứa sự đùa cợt.

Sau đó, gã ngồi thụp xuống trước mặt Seojun và nghiêng đầu nhìn. Xuyên qua lớp màng mờ đục của kính bảo hộ, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt đang quan sát mình. Một ánh mắt tỉ mỉ săm soi, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó thú vị trên cái cơ thể đang nằm la liệt này. Seojun không chịu thua, trợn trừng con mắt đỏ ngầu lườm gã Mặt nạ phòng độc.

Cái mặt nạ phòng độc sáng bóng nhẵn thín và chiếc áo mưa đen giờ đây đã trở nên quen thuộc. Chỉ có điều con dao Hamong có lẽ đang nằm trong tay tên Mặt nạ phòng độc đã chầu Diêm Vương trước đó, nên gã này không có. Thay vào đó, lủng lẳng bên thắt lưng gã là một chiếc rìu tay, và trên tay là chiếc nỏ được cầm một cách hờ hững.

Chỉ bằng cử chỉ lỏng lẻo đó, gã Mặt nạ phòng độc đã biến sinh mạng của Seojun và Johan thành thứ đồ chơi không hơn không kém. Trong một khoảnh khắc, một luồng nhiệt nóng rực bốc lên sau gáy.

“Này cái thằng ch* đ* kia, mày nghĩ giết bọn tao xong thì mày sẽ bình an vô sự chắc? Mày rồi cũng sẽ giống bạn mày thôi. Lục phủ ngũ tạng bị xé nát, chết phơi thây ra đấy. Mà cái loại sát nhân như tụi mày thì có ai thèm đứng ra làm tang lễ cho không hả? Hả? Chắc bị vứt bờ vứt bụi là cùng. Đồ cúng thì cứ nhặt giòi bọ bò ra từ xác chết mà ăn là vừa chuẩn bài. Sao không nói gì đi? Thích quá à? Lúc nãy mò tới chỗ đó xem ra cũng rõ khẩu vị rồi đấy. Mẹ kiếp, không có chuyện gì làm hay sao mà đi cosplay cái bộ phim rác rưởi rồi đi lượn lờ, không thấy nhục à? Già đầu rồi mà đéo biết nhục là gì sao? Hả?”

Phụt, bãi nước bọt lẫn máu dính chặt lên mặt nạ phòng độc. Dù nhận thức rõ ràng rằng gã Mặt nạ phòng độc đang nắm giữ mạng sống của mình, nhưng cậu không thể nào nhịn được nữa. Cứ như thể hàm răng đau ê ẩm là do nói quá nhiều vậy. Đầu Seojun vô lực gục xuống.

[Đừng nói những lời cay độc như thế chứ! Cái miệng xinh xắn bị dơ bẩn mất rồi kìa, Seojun.]

Ngay lập tức, gã Mặt nạ phòng độc đáp lời bằng một ngữ điệu cường điệu, ra vẻ sầu thảm. Thế nhưng chẳng hiểu sao giọng nói đó lại quen thuộc đến thế. Mặc dù bị cản lại qua lớp mặt nạ phòng độc nên nghe có vẻ trầm hơn bình thường, nhưng đó chắc chắn là một giọng nói nằm trong ký ức.

Seojun từ từ ngẩng đầu lên. Gã Mặt nạ phòng độc vẫn đang giữ chặt chiếc nỏ bằng một tay, tay còn lại thì đang tháo mặt nạ ra. Con mắt duy nhất còn lại của Seojun mở to thao láo. Con ngươi chết sững, dán chặt về phía trước. Cổ họng khô khốc như thể chỉ có không khí thoát ra. Tiếng thở khò khè vang lên rõ to.

Bầu trời giờ đây không còn một màu đen kịt nữa. Sắc tím sẫm đã trôi qua, nhường chỗ cho một mớ hỗn độn xanh đỏ hòa quyện. Một bầu trời với những màu sắc hỗn loạn và mất trật tự, thế nhưng trong thứ ánh sáng không hề u ám đó, Seojun đã chứng kiến rõ mồn một.

Một khuôn mặt vô cùng quen thuộc với hàng ria mép trông có phần nực cười, thứ lẽ ra không được phép xuất hiện ở đây.

Cái lưỡi cứng đờ như bị đóng băng, không thể nhúc nhích. Phải diễn tả thứ cảm giác này như thế nào đây? Một cảm giác phi thực tế khi toàn thân tan chảy nhão nhoét, tay chân lẫn lộn vào nhau…. Seojun thẫn thờ lầm bầm.

“Fred….”

Fred Frank hạ khóe lông mày xuống, tỏ ra vẻ đáng thương đặc trưng của ông ta, rồi nói.

“Thật đáng tiếc làm sao. Seojun.”

Trước Tiếp