Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Seojun ngậm miệng lại và nhìn chằm chằm Johan. Lý trí dần sống lại trong cái đầu óc vốn đã cháy đen thui. Dù cho Seojun có không thông minh cho lắm đi chăng nữa, thì việc trở nên ngu ngốc trước ngần này manh mối cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng gì với cậu.
Ngay từ đầu, cái tên duy nhất mà cậu nhớ được là Christina. Ngoại trừ "Final Girl" ra thì những người khác chỉ mang những đường nét lờ mờ như một nam phụ thể thao, cô bạn gái đội cổ vũ của cậu ta, một tên ngốc, và cuối cùng là một gã đẹp trai nhưng rốt cuộc cũng không thể sống sót. Sự tồn tại của Christina quá đỗi khổng lồ, khiến những thứ khác đều trở nên nhạt nhòa.
Thêm vào đó, những lời tiên tri chẳng mấy vui vẻ thi thoảng lại xuất hiện khiến cậu tin rằng mình mang vai trò của một nhà tiên tri. Vì Seojun ở kiếp trước không hề có loại năng lực kỳ dị như thế, nên hiển nhiên cậu coi đó là sức mạnh được ban cho để phục vụ mục đích tiên tri.
Chính vì vậy, cậu đã coi nhẹ mạng sống của họ. Cậu buông những lời nói nhảm nhí chẳng ai hiểu nổi rồi tự đắc coi đó là một lời cảnh báo hào phóng, và cho rằng chỉ cần vài quả chanh là đã đủ để giúp đỡ họ. Cậu còn mưu tính dùng họ làm lá chắn thịt, coi họ như những quân cờ thí mạng để bảo vệ bản thân.
“Jun à, cậu sao thế?”
Một hơi thở ấm nóng chạm vào trán. Một cơ thể hừng hực nhiệt ôm chầm lấy, và một bàn tay nóng rực v**t v* gáy Seojun. Đôi mắt dịu dàng mà giờ đây cậu chẳng thể nào coi là của một kẻ xa lạ nữa, đang tỉ mỉ dò xét cậu.
Seojun đã thừa nhận. Nơi này chẳng phải là bên trong một bộ phim nào cả. Mà là hiện thực.
“A….”
Dịch đắng đã trào lên đến tận cổ, thế nhưng thứ thốt ra khỏi miệng cậu rốt cuộc cũng chỉ là một tiếng r*n r* yếu ớt. Cơ thể cậu nặng trĩu. Cứ như thể ngay cả không khí cũng có trọng lượng, đang đè bẹp lấy làn da cậu. Sự thật mà cậu đã ngoảnh mặt làm ngơ cả đời nay đang dồn ép cậu. Hư ư, một tiếng th* d*c kỳ dị chẳng thành lời cứ lởn vởn trong miệng. Seojun loạng choạng như một con chó sắp bị mang đi chọc tiết rồi đẩy Johan ra. Một khi đã ngộ ra sự thật, cậu chẳng tài nào dám nhìn thẳng vào mắt cậu ta nữa.
Vừa lao ra khỏi căn chòi, luồng không khí lạnh buốt đã tràn ngập trong phổi. Bầu trời mang một sắc tím sẫm, và thấp thoáng đâu đó qua những tán cây xa xa là chút sắc đỏ lởn vởn. Cơn gió se lạnh của buổi hừng đông khiến hai má Seojun tê râm ran. Thế nhưng, nhờ trái tim đang đập thình thịch và những mạch máu đang giật liên hồi, cậu chẳng hề cảm thấy lạnh.
“Hư ư ư….”
Lồng ngực bức bối và đau đớn như thể vừa nuốt phải một hòn đá nung đỏ. Seojun kìm nén thứ cảm xúc đang trào dâng và lang thang giữa những tán cây. Lượn lờ quanh cùng một chỗ như một con ruồi nhặng, mãi cho đến khi đi qua thân cây thứ năm, cậu mới dừng bước và đập trán vào lớp vỏ cây sần sùi.
Nước mắt chực rỉ ra từ đôi mắt đang nhắm nghiền. Thứ đang thiêu đốt cơ thể cậu chẳng phải là sự sợ hãi hay cú sốc. Mà là một sự xấu hổ mãnh liệt. Cậu đã ngộ ra, nhưng lại ngộ ra quá đỗi muộn màng.
Seojun đã dồn một cô gái bình thường có tên Christina Toolbox – chẳng phải "Final Girl" hay cái thá gì – vào chỗ chết, và ép buộc cô ấy phải đưa ra lựa chọn.
“A, á á! Á! Hư ư, ư, á á! Mẹ kiếp!”
Cứ mỗi lần cậu đập đầu vào thân cây, vài quả phỉ lại rụng lốp bốp. Đó là một tiếng khóc lố lăng thậm chí còn chẳng được gọi là tiếng nức nở. Cậu gào thét trong sự tự hành hạ bản thân chẳng mang chút giá trị nào. Đó không chỉ đơn thuần là cảm giác tội lỗi hướng về phía Christina.
“Rốt cuộc là bao nhiêu năm…. Rốt cuộc, mình, bao nhiêu năm qua, lại như thế này!”
Bốp, lớp da trán rách toạc, máu chảy ròng ròng. Nhưng ngay cả cơn đau rát bùng lên cũng chẳng thể ngăn được sự ngược đãi hướng về chính mình. Từ tận lúc sáu tuổi cơ đấy. Cậu đã lãng phí một khoảng thời gian dài đằng đẵng đến thế một cách bừa bãi. Cuộc đời bị phung phí vì đắm chìm trong cái hoang tưởng tồi tệ rằng thế giới này là một bộ phim kinh dị khiến cậu tiếc nuối đến phát điên.
“Jun à, dừng lại đi!”
Nếu Johan từ trong chòi chạy ra không cưỡng chế lôi cậu ra, thì hẳn cậu sẽ còn tiếp tục cái trò vô bổ này. Vốn dĩ chỗ này cũng chỉ cách căn chòi có vài bước chân.
Dù hoảng hốt trước sự nổi điên của Seojun, Johan vẫn cẩn thận tiến đến gần để không kích động cậu. Tuy nhiên, thấy cậu bỗng dưng định đập vỡ sọ mình ra, Johan không thể nào cứ đứng nhìn mãi được.
Khi Johan ôm lấy eo, Seojun đã không kháng cự lại. Nói chính xác hơn là cậu cũng chẳng còn đủ sức để làm thế. Ánh mắt Seojun trống rỗng hệt như một kẻ mất hồn. Cậu sụt sịt mũi rồi lầm bầm.
“Tớ đã sống hoài sống phí rồi. Tớ đã lãng phí nó một cách khủng khiếp. Có được cơ hội khó khăn lắm mới giành được, vậy mà không biết trân trọng, lại còn oán hận thế giới và thần linh.”
Sự giãy giụa đầy xấu xí đã vắt kiệt thể lực vốn ốm yếu của Seojun cho đến tận cùng. Cơ thể vốn đã dồn ứ sự mệt mỏi nay trở nên nhũn nhão, yếu ớt tựa vào bờ vai vững chãi của Johan hệt như một cây cao lương gãy gập.
“Jun à, sống hoài sống phí là sao?”
Johan biết rõ bờ vai mình đang ướt đẫm, nhưng vì những thể dịch của Seojun luôn là thứ cậu ta sẵn lòng tiếp nhận, nên cậu ta đã dịu dàng hỏi lại. Seojun có tài nhìn trộm tương lai, nhưng lại chẳng có năng lực đọc được cái tâm tư bẩn thỉu của Johan, nên cậu cứ đứng bất động mà cất giọng mập mờ.
“Tớ chỉ nghĩ đến việc thoát khỏi nơi này, ngoài ra tớ chẳng làm gì cả. Chẳng có bạn bè, tính cách thì chỉ toàn là ích kỷ…. Rốt cuộc cuộc đời tớ là cái thá gì chứ?”
“Cậu bảo cậu không làm gì cả á?”
Johan nhẹ nhàng ôm lấy hai má Seojun. Cậu ta dùng ngón cái v**t v* khóe mắt đang sưng húp rồi mở lời.
“Cậu đang nói gì vậy. Jun à, trong lúc người khác mải chơi thì cậu đi làm thêm để mua xe đạp cơ mà.”
Mặc dù chiếc xe đạp đó giờ đã ra nông nỗi mà cậu chẳng muốn cưỡi thêm một lần nào nữa, nhưng Johan cứ nói trước đã.
“Còn việc học thì, sao nào, con người đâu nhất thiết phải có thành tích tốt chứ? Đâu phải thế. À, với lại cậu còn bảo muốn lấy bằng lái để lái xe tải đi du lịch cơ mà. Vậy mà sao cậu lại bảo mình không làm gì cả? Cậu vẫn đang nỗ lực vì ước mơ của mình đấy thôi.”
Tai Seojun vểnh lên. Cậu lén lút chùi nước mũi vào áo Johan rồi đánh ực nước bọt. Thế nhưng, vì Seojun đang nếm trải sự tuyệt vọng lớn nhất trong đời, nên cậu lại nhanh chóng chán nản.
“Thế thì đã sao? Người khác chắc chắn đã sống một cuộc đời trọn vẹn hơn tớ. Tớ chỉ toàn làm những trò vô nghĩa thôi. Ít nhất thì hẳn cũng có nhiều thứ đáng giá hơn là việc lấy cái bằng lái xe chứ.”
Nhìn Seojun đang vùng vẫy trong vũng lầy của những cảm xúc tiêu cực, khóe môi Johan nhếch lên thành một nụ cười. Cậu ta lại v**t v* mái tóc và gò má của Seojun.
“Trễ một chút thì có sao đâu? Có người đi nhanh thì cũng có người đi chậm mà. Với lại nếu cậu thấy việc đi chậm không vừa ý đến thế thì tớ sẽ đi cùng cậu. Nhé?”
Cậu ta không bỏ lỡ bất cứ khe hở nào mà nỗ lực thể hiện bản thân. Johan vừa lo lắng cho Seojun, lại vừa mang theo tư tâm. Một tâm tư vô cùng minh bạch. Chẳng hề có chút thái độ giả tạo nào. Cậu ta thẳng thắn bộc lộ tấm lòng mình. Tựa hồ như có một giọng nói đang hét lên "Tớ thích cậu" văng vẳng bên tai.
“Hà, haha.”
Đến nước này thì Seojun cạn lời mà bật cười thành tiếng. Nước mắt vẫn còn tòng teng nơi khóe mắt, vậy mà cậu lại cười rúc rích. Cơ thể và tâm trí từng nặng trĩu bỗng chốc nhẹ bẫng đi một cách đáng kinh ngạc.
Mọi tình huống diễn ra trước mắt đều thật nực cười. Johan ngay cả trong lúc này vẫn giở trò tán tỉnh, còn Bobby, kẻ đã lẻn ra khỏi chòi từ lúc nào, đang đi thơ thẩn xung quanh. Quả là một khung cảnh kỳ cục, nhưng cũng chẳng đến nỗi tệ.
Seojun thở hắt ra một hơi thoải mái rồi tựa lưng vào thân cây. Johan nhìn Seojun cười rạng dỡ, còn Bobby thì….
“Chúa ơi! Đây là tấm bia mà Hannah đã dùng để thực hiện nghi lễ!”
Cậu ta ngồi phệt xuống cạnh đầm lầy và tự mình làm ầm lên. Khuôn mặt cậu ta ngập tràn sự vui sướng. Ngay cả trong một ngày kinh khủng thế này mà vẫn có một người cảm thấy hạnh phúc. Việc đối tượng đó là Bobby tuy không khiến cậu mấy vui vẻ, nhưng cũng chưa đến mức khiến cậu muốn đá một cú vào cái mông đang chìm dắm trong sự cảm kích của cậu ta. Đúng lúc đó, lùm cây khẽ rung rinh.
‘Gì vậy?’
Johan vì mải ngắm Seojun nên không hề nhận ra, còn Seojun thì có lẽ vì khóc quá nhiều nên tầm nhìn vẫn còn mờ nhạt. Là một con sóc chăng? Seojun đẩy vai Johan sang một bên rồi lấy ống nhòm ra. Chẳng biết bằng cách nào mà cậu vẫn mang theo nó cho đến tận bây giờ.
‘Cái này, hình như Brass bảo là hắn đã lấy ra thì phải.’
Nghĩ đến kẻ lúc này hẳn đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo của căn chòi, Seojun hờ hững đưa ống nhòm lên mắt. Tầm nhìn hình tròn khá là bất tiện. Và rồi, một bàn tay thò ra từ trong lùm cây, vẫy vẫy. Cứ như thể đang chào hỏi vậy.
Thật là một chuyện kỳ lạ.
Rõ ràng là từ bàn chân, bắp chân, đầu gối, đùi, háng, bụng, ngực, bàn tay, cánh tay, vai cho đến cổ của gã đều đã bị con quái vật nhai nuốt sạch rồi cơ mà. Phần còn sót lại đáng lẽ chỉ có cái đầu lăn lóc trên đất thôi chứ?
Như thể đọc được suy nghĩ của Seojun, gã nhún vai. Thoáng nhìn qua thì có vẻ như gã đang đùa giỡn. Nhìn sang tay kia, thứ gã đang cầm không phải là dao Hamong mà là một chiếc nỏ.
[Pằng!]
Chẳng biết gã Mặt nạ phòng độc có tưởng mình đang bắn súng hay không mà gã vừa phát ra một âm thanh kỳ quái vừa cử động tay. Seojun vội vàng gạt vật cản trở trên mặt ra. Nhưng khi nhận ra thì đã quá muộn màng. Thoạt đầu, nó trông như một dấu chấm. Chỉ một thoáng sau, nó đã biến thành một dấu chấm lớn hơn một chút, và trong sự nhận thức chậm chạp, Seojun đã kịp nhận ra bất hạnh mang hình dáng của một đường thẳng.
Mũi tên xé toạc không khí một cách tàn bạo lao tới. Johan vội vã đưa tay ra. Tầm nhìn tối sầm lại. Thế nhưng, cậu ta cũng chẳng thể nào cản nổi hung khí đã được b*n r*. Ngay sau đó, phập, cơn đau đớn xuyên thủng da thịt làm rung chuyển cả hộp sọ. Ảo giác xuất hiện, như thể não bộ đang rung bần bật đến mức vỡ đôi đầu, và xương cốt từ giữa trán đang bị nghiền nát, đào xới tung lên.
“Hự hộc!”
Mũi tên xuyên thủng lòng bàn tay Johan không hề dừng lại mà cắm phập vào nhãn cầu phải của Seojun. Chẳng có tiếng hét nào thốt ra. Nỗi đau đớn này Seojun đã từng nếm trải rồi. Chính là vào ngày hôm nay, hay nếu tính theo thời gian thì là hồi ngày hôm qua.
“Jun, à!”
Thay vào đó, người rống lên đến mức tưởng như rách cả cổ họng lại là Johan. Cậu ta cắn chặt môi, cố gắng rút mũi tên đang cắm ngập giữa tay mình và Seojun ra. Thế nhưng kẻ sát nhân đã không cho Johan thời gian. Mũi tên thứ hai lao tới. Vì không thể tùy tiện nhổ nhãn cầu của Seojun ra, nên Johan đã không thể di chuyển nhanh nhẹn. Cái giá phải trả cho việc không thể né tránh vô cùng thảm khốc. Nó cắm phập chính xác vào lồng ngực Johan. Pập, cơ thể Johan lảo đảo.
Tại sao những cảnh tượng không muốn thấy lại thường hiện lên một cách chậm rãi và dai dẳng đến vậy? Bằng con mắt duy nhất còn lại, Seojun đã chứng kiến điều đó rõ mồn một.
“A….”
Hơi thở rò rỉ qua kẽ môi Johan hệt như tiếng xì hơi. Họ quấn lấy nhau thành một khối rồi gục xuống. Tiếng hét của Bobby vang vọng.