Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khuôn mặt nổi bật xinh xắn và đáng yêu ngay từ thuở bé của Christina đã mang đến một cú sốc vô cùng lớn cho cậu bé sáu tuổi Seojun. Mỗi khi Christina để lộ chiếc răng khểnh và cười hì hì là cậu lại thấy khó thở. Khi Christina học bảng chữ cái, nhịp thở của cậu trở nên gấp gáp. Khi Christina học đếm số và nằm lòng cách xem đồng hồ, trước mắt cậu lại tối sầm đi. Chẳng mấy chốc, cú sốc đã chuyển thành sự hoảng sợ, và sự hoảng sợ lại dẫn đến hành động.
Vào cái khoảnh khắc nhận ra Tom Tit Tot chính là thế giới trong bộ phim kinh dị, chính xác hơn là của 《Sát nhân hồ máu》, Seojun đã cố gắng tự mình tìm hiểu tình hình theo cách riêng của cậu. Nói một cách chính xác, cậu khao khát một bằng chứng để phủ nhận sự thật này bằng bất cứ phương thức nào.
Nỗ lực đầu tiên là cầu nguyện. Hy vọng rằng đây chỉ là một giấc mơ, cậu chắp hai tay lại, liên tục cầu xin và lạy lục hướng lên bầu trời…. Thế nhưng thần linh thật vô tình, ngài đã chẳng mảy may đáp lại lời van xin của một kẻ vô thần.
Nỗ lực thứ hai là tự làm đau bản thân. Không thể từ bỏ khả năng về một giấc mơ, Seojun đã cấu nhéo bừa bãi vào đùi và gò má của chính mình. Tất nhiên, ngoại trừ vô số những vết hằn móng tay in hằn trên da thịt thì chẳng có thu hoạch nào đáng kể.
Khi cách trốn tránh hiện thực ở đẳng cấp thấp này thất bại, Seojun đã tính đến nước đi tiếp theo. Thế nhưng cậu càng cố thực hiện một điều gì đó, thì những khó khăn lại càng sinh sôi nảy nở không có hồi kết.
Đầu tiên, tuổi tác của Seojun chính là vấn đề. Dù một kẻ có ý thức về tiền kiếp như cậu có tỏ ra là một cậu bé chững chạc đến đâu đi chăng nữa, thì vẻ bề ngoài vẫn chỉ là một đứa trẻ có chân tay ngắn ngủn. Một điều hiển nhiên là, việc thám thính là quá khó khăn đối với một đứa trẻ đi đôi giày thể thao cứ phát ra những âm thanh dễ thương mỗi khi bước đi. Dù có ráng lầm bầm bằng cái giọng phát âm còn rò rỉ gió thì thu hoạch được một hai viên kẹo đã là may mắn lắm rồi.
Thêm vào đó, chỉ cần Seojun có dấu hiệu muốn truy cập Internet, một bên má của bố mẹ cậu lại căng cứng lại. Nụ cười méo xệch đi một cách kỳ dị và phần thịt dưới bọng mắt co giật liên hồi.
Lúc còn rất nhỏ, họ thường dọa dẫm rằng các thiết bị điện tử sẽ phát ra sóng điện từ có hại, và khi cậu lớn hơn một chút, họ lại lôi chuyện giáo dục ra để nói. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt như đeo mặt nạ của họ, cậu dù muốn tin cũng chẳng thể tin nổi. Seojun đành nuốt thứ nước bọt hòa tan cùng sự căng thẳng và hoài nghi, ngoan ngoãn gật đầu.
Cơ hội rồi cũng đến vào một khoảnh khắc nào đó. Thư phòng trống trải, tấm thảm nhung với hoa văn phức tạp, chiếc bàn làm việc màu đỏ thẫm, chiếc vỏ bọc lạnh lẽo mang xúc cảm của kim loại…. Seojun đánh ực nước bọt rồi nhấn nút nguồn của chiếc máy tính xách tay. Mồ hôi túa ra ròng ròng giữa những ngón tay đang đặt trên bàn phím để chuẩn bị tìm kiếm. Giữa một cảm giác bài xích không rõ tên, những ngón tay vẫn trung thành tuân theo mệnh lệnh của não bộ.
Thứ nghênh đón Seojun là một trang giấy trắng xóa và trống rỗng. Đó là kết quả trả về về 《Sát nhân hồ máu》. Nhìn chằm chằm vào màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, Seojun cảm nhận được một thứ cảm giác xa xăm như thể mặt đất dưới chân đang sụt lở. Sự thật thê thảm đâm xuyên qua toàn thân cậu như những mũi kim. Vô vàn những suy nghĩ tiêu cực cuộn trào và cơn buồn nôn ập đến. Cậu không tài nào kiểm soát nổi đôi chân đang lảo đảo và đôi vai đang run bần bật. Ngay cả lớp lông mềm mại chạm vào lòng bàn chân cũng mang lại cảm giác đau đớn như đang cứa vào da thịt.
Giữa vô vàn những sự lựa chọn được xướng tên, thứ Seojun chọn chính là trốn chạy. Cậu chạy ra khỏi thư phòng rồi leo lên cầu thang. Bước vào phòng của mình rồi vùi đầu vào trong chăn. Hành xử giống như một con đà điểu ngu ngốc và nhắm nghiền mắt lại. Đêm hôm đó, cậu đã tìm lại con gấu bông mà chỉ hồi bé tí mới ôm đi ngủ. Sáng hôm sau, bụng của con gấu bông đã ướt sũng, còn Seojun thì thẫn thờ nhìn bầu trời rạng đông bằng một ánh mắt vô hồn.
Kể từ đó, cậu trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, tuân theo ý muốn của bố mẹ. Cậu bám riết lấy một lối sống cách xa Internet và không bao giờ tìm kiếm những từ ngữ đó thêm một lần nào nữa.
May mắn là cậu không có bạn bè nên việc đó cũng chẳng mấy khó khăn. Cứ như thế, Seojun đã sống một cuộc đời thanh sạch, tận hưởng một nền văn hóa trông có vẻ tươm tất ở vẻ bề ngoài….
Mặc dù khi lớn lên, sự kiểm soát của bố mẹ dần mờ nhạt và cậu đã từng có lúc đắm chìm vào game gủng các thứ, nhưng tuyệt nhiên cậu chưa bao giờ tìm kiếm cụm từ 《Sát nhân hồ máu》.
‘Thế nhưng bây giờ, tất cả những thứ này….’
Ý thức của Seojun vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, thậm chí những suy nghĩ cũng không thể nối dài được nữa. Ngay cả khi khó nhọc mở lời giữa cái đầu óc rối bời chưa được dọn dẹp gọn gàng, thứ cậu thốt ra cũng chỉ là những lời lắp bắp.
“Black Lake, cái gì của Black Lake cơ?”
Trước câu hỏi của Seojun, Bobby với khuôn mặt đỏ bừng phun ra luồng hơi nóng hổi từ mũi. Sức nóng hừng hực như thể sắp phát nổ đến nơi.
“Sự thật và dối trá chấn động về Black Lake, cùng gã sát nhân và người đẹp!”
Cậu ta văng ra một cái tựa đề dài thòng mà vẫn thể hiện được cái tài không hề bị líu lưỡi một lần nào. Nhưng dù cho Bobby có lộn nhào ra trước hay lộn nhào ra sau thành công đi chăng nữa thì Seojun cũng chẳng có tâm trạng nào mà thán phục, cậu nắm lấy cái cổ hệt như thằn lằn cổ diềm của Bobby mà lắc lấy lắc để. Lý trí của cậu đã bốc hơi không để lại dấu vết hệt như cồn bay hơi vậy.
“Nói tóm lại đó rốt cuộc là cái quái gì? Joe Rumpelstiltskin là thằng nào!”
“Joe Rumpenstiltskin!”
Bị bóp nghẹt cổ đến mức kêu oai oái, Bobby nôn ra cái tên Joe Rumpelstiltskin như một tiếng hét. Chẳng rõ đó là từ cậu ta lôi ra để mở đầu câu chuyện, hay đơn thuần chỉ là đang lặp lại câu chốt của Seojun. Dẫu vậy, sự vùng vẫy của Bobby cũng có tác dụng, khiến lực siết tay của Seojun nới lỏng ra đôi chút.
Vừa mới thoát khỏi ranh giới sinh tử, Bobby nặn ra chút hơi ẩm từ đôi nhãn cầu sưng húp đỏ lừ và bắt đầu hùng biện.
“Là vị đạo diễn danh tiếng của Tom Tit Tot, Tom George, người đã tạo ra sự ra đời của 'Rumpelstiltskin Baby' ấy! Tên thật của Joe Rumpelstiltskin là Tom George!”
Bực mình với ánh mắt hình viên đạn kia, ngón tay của Seojun vốn định hành hạ Bobby thêm lần nữa chợt khựng lại. Thay vào đó, cậu ngoáy tai một cái để xem thử lỗ tai mình có bị nghẹt không. Lỗ tai thông thoáng sạch sẽ, không bị vướng bận chút nào. Tức là, giọng nói của Bobby đã được truyền tải trọn vẹn lên đến tận não.
Thế nhưng khối protein bên trong hộp sọ của Seojun lại từ chối việc thấu hiểu và cố gắng vặn vẹo lại. Nhân vật trong phim mà lại biết đến đạo diễn của bộ phim, rốt cuộc đây là chuyện quái quỷ gì chứ?
“Không, không phải đâu. Bobby. Cậu đang hiểu sai cái gì đó rồi. Hả? Đúng không?”
Nhìn bộ dạng lẩm bẩm như kẻ điên của Seojun, Bobby sợ hãi lùi lại phía sau. Nhờ vậy mà cậu ta vô tình giẫm phải cơ thể của Brass.
“Híccc!”
Cảm giác chân thực truyền lên từ lòng bàn chân khiến khuôn mặt Bobby méo xệch. Cảm giác k*ch th*ch đầy mâu thuẫn, vừa lạnh lẽo, vừa nhũn nhão, lại vừa cứng nhắc, đã chạm vào nỗi uất ức trong lồng ngực cậu ta. Dù đã tự nhủ là phải cố kìm nén hết mức có thể, nhưng sự kiên nhẫn của cậu ta còn ngắn hơn cả tim nến.
“Chẳng, chẳng có lý do gì tớ phải nhận cái sự đối xử quá đáng như thế này từ cậu cả! Chuyện này thực sự quá phi lý. Rốt cuộc tại sao cậu lại nổi cáu với tớ hả?”
“Chẳng có gì phi lý hơn việc cậu vẫn còn đang thở đâu, Bobby.”
Giữa lúc tâm trí đang quay cuồng, Seojun vẫn bồi thêm một câu.
“Johan, cậu nói gì đi chứ! Hãy lôi thằng điên này ra xa khỏi tớ đi!”
Bobby giàn giụa nước mắt nước mũi mè nheo với Johan. Chẳng rõ có phải nhờ sức mạnh của tình bạn hay không mà Johan đã dịu dàng ôm lấy bờ vai của Seojun. Lưng và bụng chạm vào nhau, và thứ mùi tanh của máu giờ đây đã trở nên quen thuộc xộc thẳng vào mũi.
Cậu nhè nhẹ vỗ về bụng Seojun. Bàn tay cậu ta cẩn trọng giống như đang dỗ dành một đứa trẻ bị đau bụng. Seojun cúi đầu nhìn xuống bàn tay đó. Một giọng nói thô ráp và khàn đặc khó nhọc lách qua cái cổ họng đã khô khốc.
“Cậu cũng biết sao? Johan, cậu cũng biết Joe Rumpelstiltskin sao?”
“Jun à, không biết cũng chẳng sao đâu. Nói thật thì ông ta cũng chẳng phải đạo diễn nổi tiếng đến vậy…. Trong số những người trạc tuổi chúng ta, chắc chỉ có Bobby là thật lòng thích ông ta thôi.”
Nhờ được ôm từ phía sau nên Seojun không thể nhìn thấy khuôn mặt của Johan. Cậu ta đang đáp lời với biểu cảm gì, ánh mắt xanh thẳm kia đang hướng về đâu. Thế nhưng, thay vì quay lại nhìn, Seojun khẽ ngậm cái miệng vừa hé mở lại và l**m nhẹ lên bề mặt đôi môi thô ráp.
“Christina chính là Christina mà.”
Cậu lầm bầm gọi tên Christina như thể đang bám víu vào nó. Đối với Seojun, đó là cái tên mang lại một sự chắc chắn mang tính quyết định.
Cậu luôn cảm thấy sự tồn tại của cô bé thật nặng nề. Nặng trĩu như thể có tảng đá đè nặng lên hai vai, đau buốt đến mức tưởng chừng như gãy gập cả cột sống. Thế nhưng ngay lúc này, ngay tại khoảnh khắc này, sự thật rằng Christina chính là Christina lại là chiếc cột chống đỡ cả thế giới.
Seojun quay lại nhìn Johan bằng đôi mắt đỏ ngầu hằn rõ những tia máu. Đôi mắt cậu sáng rực lên như vỏ cứng của loài côn trùng, khóe mắt thì ươn ướt. Đó là một đôi đồng tử loang lổ sự sợ hãi, cuồng tín và cả sự hỗn loạn.
Ngay khoảnh khắc đó, Johan không thể kiềm chế được d*c v*ng đang dâng trào mà nhẹ nhàng ấn đôi môi mình lên mí mắt cậu. Trước hơi ấm đột ngột ập đến, cơ thể Seojun khẽ run lên. Johan chẳng mảy may bận tâm mà ôm chặt lấy Seojun. Cậu ta chẳng thể tìm ra lý do để kìm nén thứ tình cảm đang bất chợt trào dâng này.
Lấy sự kinh hãi của Bobby làm nhạc nền, Johan dụi mũi vào mái tóc đang bết dính mồ hôi, bụi bẩn và máu, rồi đáp lời một cách ngọt ngào.
“Cái tên Christina lẽ nào lại do tự cô ấy đặt? Cái tên Christina ấy à, là do bà của Christina từng là diễn viên. Hả, bà Dolly ấy. Bà ấy vẫn thường gửi áo len tự đan cho Christina mà. Chính mẹ của Christina đã xem bộ phim mà bà Dolly đóng, rồi đặt tên cho cô bé giống với tên của nhân vật trong phim đấy.”
“Bà của Christina sao?”
“Ừ. Cậu mà nhìn thấy ảnh hồi trẻ của bà ấy chắc cũng bất ngờ lắm đấy? Cực kỳ giống Christina luôn. Trừ việc màu tóc của bà ấy là màu nâu sáng ra, thì nói họ là sinh đôi chắc ai cũng tin.”
Những lời giải thích thêm thắt đại loại như mọi người đều bất ngờ vì tàn nhang của Christina chắc chắn là di truyền từ bà ngoại, hoàn toàn không thể lọt vào tai cậu mà tan biến đi một cách vô vọng.
Bộ phim mà Seojun từng xem là phim đen trắng chứ không phải phim màu. Cậu đã luôn mơ hồ tin rằng mái tóc không mang màu tối đó hẳn phải là màu vàng. Ánh mắt thẫn thờ chạm phải ánh mắt của Johan. Johan mỉm cười như thể có chút ngại ngùng.
“Ở thị trấn này chuyện đó cũng khá nổi tiếng đấy…. Chỉ là Jun nhà ta chẳng có mấy người bạn để nói về mấy chuyện thế này thôi.”