Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nước mắt chực trào ra bỗng chốc tụt ngược vào trong. Bobby gào khóc hức hức, cuống cuồng vì không thể thông báo sự thật rằng mình vẫn đang sống. Nhờ thế mà cái tâm trạng đang chìm đắm trong cảm xúc đã bay biến trong chớp mắt.
“Hơ ơ ơ, hơ ức, ư u….”
Khuôn mặt chảy đầy nước mắt cùng nước mũi, nước bọt và một chút máu mũi của Bobby đã ướt nhẹp một cách bê bết. Nhưng Bobby lại mang khí thế chuẩn bị hét lên một lần nữa. Miệng thì lại há to đến mức có thể nhìn thấy rõ mồn một cái lưỡi gà đang đong đưa lủng lẳng ngay cả trong bóng tối.
“Haiz.”
Johan buông một tiếng thở dài như thể làm bộ rồi cẩn thận đặt Seojun xuống. Ngay khi bờ vai và v*m ng*c vững chãi biến mất, cơ thể của Seojun liền loạng choạng. Johan cúi người nhặt chiếc tất nhăn nhúm ở dưới chân Bobby lên. Chiếc tất hơi sờn ở gần ngón chân út là đồ của ai thì đã rành rành.
Dù có lục tung toàn bộ Tom Tit Tot, người mang cái mảnh vải màu đỏ được tặng làm quà khuyến mãi ở Pound Milk thì ngoài Bobby ra chẳng có ai. Seojun đã không thể hiểu nổi hành động nhặt chiếc tất bẩn của Bobby lên của Johan trong chốc lát.
“Ư ứp!”
Johan vo tròn chiếc tất lại, nhét chặt vào cái mồm của Bobby rồi quay lưng đi không chút luyến tiếc. Cậu dùng tay phủi quần áo cho Seojun lúc nãy vừa bị ngã.
“Chỗ này hơi bẩn thỉu nhỉ. Đúng không?”
“Ờ….”
Seojun với vẻ mặt thất thần nhìn vào khoảng giữa đôi lông mày hơi nhíu lại của Johan rồi chậm rãi nghiêng đầu. Tiêu cự mờ đục dần dần được lấy nét rõ ràng vào Bobby.
Các ngón chân ngọ nguậy co gập lại như thể cực kỳ căng thẳng, cổ chân cũng không chịu để yên mà cứ cử động qua lại như thể đang xoắn sợi dây thừng. Bobby bị trói vào ghế, không thể đứng dậy mà chỉ nhúc nhích đôi vai như một con sâu. Từ lỗ mũi rỉ ra những luồng hơi thô ráp.
Bobby đối mặt tại xưởng sản xuất Hamong giống hệt như một tác phẩm của chủ nghĩa siêu thực. Chỉ sự tồn tại thôi cũng đã mang tính gây sốc và khó hiểu. Nhưng con người tên Bobby vô cùng đa chiều, nên cậu ta đã không hề do dự trong việc thể hiện bản thân mình là một nhân vật thực tế đến nhường nào.
Lấy một ví dụ, phần đ*ng q**n của cậu ta ướt nhẹp bốc lên một thứ mùi kỳ dị, không thể có gì thực tế hơn thế này được nữa. Nhịp thở vốn dĩ bất quy tắc đã lắng xuống, và tâm trạng hoảng hốt cũng biến mất như được gột sạch.
Bobby, vẫn chỉ là Bobby. Dù mang ánh mắt xấu tính và ngu ngốc, nhưng không hề độc ác đến mức như ác quỷ. Seojun hất cổ tay ném cái đầu lâu đi, sau đó đưa tay ôm lấy mũi.
“Trời đất, lạy chúa tôi, Bobby! Từng này tuổi rồi mà không biết xấu hổ sao…. Cậu không nghĩ đến việc phải gồng bàng quang lại à? Ý tớ là cậu không nghĩ rằng mình nên trang bị những đức tính như lòng nhẫn nại hay sự kiên trì sao.”
Mặc dù sống phần lớn cuộc đời ở chốn nhà quê, nhưng có lẽ vì tâm địa không thua kém gì người thành phố khắc nghiệt, nên dù bản thân cũng mang cái phận suýt nữa thì đái ra quần, cậu chẳng những không cảm nhận sự đồng cảm của tình đồng bệnh tương lân, mà còn trách mắng Bobby bừa phứa.
Giọng nói vì bịt mũi nên nghèn nghẹt hơn bình thường một bậc tuôn ra những lời chỉ trích bừa bãi, khiến Bobby đang bị bịt kín miệng giãy giụa với ánh mắt đáng thương. Cái ghế sắt không biết đã được cố định vào sàn nhà kỹ đến mức nào mà thứ nảy lên bần bật chỉ có cơ thể của Bobby tội nghiệp.
“Ư ư ứp!”
“Tất nhiên cái 'cậu bé' của cậu thì quá ngắn để kìm hãm mấy thứ đó rồi. Nhưng nếu cắt bỏ t*nh h**n đi thì tớ nghĩ là vẫn sẽ lòi ra kha khá không gian đấy. À, cậu nói đó là một ý kiến hay ư? tớ cũng nghĩ vậy.”
Bobby có vẻ như muốn nói điều gì đó nhưng cái miệng đã bị niêm phong chặt nên đành bất lực. Seojun vừa chậc lưỡi vừa lục soát cơ thể Bobby.
“Johan, tớ sẽ xem xét áo trên của tên này, cậu tìm thử trong túi quần đi.”
“Hả? Ờ…. Jun à, hay chúng ta cứ cởi trói cho Bobby rồi bảo cậu ta tự tìm đi.”
Ngay cả Johan, người sẵn sàng chạm vào xác chết của quái vật bay đến từ vũ trụ hay lớp da của người chết, cũng phải do dự trước việc chạm tay vào cái quần loang lổ vết bẩn của Bobby. Seojun nhìn chằm chằm Johan bằng một ánh mắt lạnh lẽo.
Tỏ tình nồng nhiệt còn chưa trôi qua được một tiếng đồng hồ, vậy mà cái thái độ cứng đầu cứng cổ này rốt cuộc là sao chứ? Kẻ sống trên đời lần đầu tiên được nghe lời tỏ tình là Seojun hoàn toàn không tự nhận thức được sự thật rằng chính bản thân mình mới đang hành xử hống hách.
Khuất phục trước ánh mắt sắc lẹm của cậu, Johan khéo léo lục lọi túi quần của Bobby. Trong cái rủi có cái may, trong túi của Bobby có chìa khóa xe.
‘Điều may mắn nhất là thứ này không bị ướt.’
Vừa cảm nhận xúc cảm kim loại lạnh lẽo vừa lăn chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, Seojun đột nhiên bùng lên cơn phẫn nộ. Đã dốc cạn toàn bộ sự kiềm chế của ngày hôm nay, cậu không ngần ngại hành động theo sự sai khiến của bản năng. Cậu gõ một cái vào đỉnh đầu Bobby, khiến một tiếng "Cộc" vang lên rõ to.
“Ứp! Ứp!”
Chịu tai họa từ trên trời rơi xuống, Bobby nhìn Seojun như thể oan uổng lắm. Thế nhưng thứ nhận lại được lại là một lời đáp trả lạnh lùng như một vị thẩm phán đang tuyên án.
“Sao mắt lại hình tam giác thế kia hả Bobby? Ngay từ đầu nếu cách hành xử thường ngày của cậu đàng hoàng thì liệu có xảy ra chuyện thế này không? Ví dụ như, lúc bị tên sát nhân hàng loạt bắt đi, mang cái tâm thế vô sở cầu mà giao nộp hết những gì mình có chẳng hạn….”
Sự giãy giụa của Bobby càng trở nên dữ dội hơn. Tất nhiên là chẳng đem lại tiếng vang nào. Cậu ta có vẻ lo lắng rằng Seojun sẽ thực sự bỏ mặc mình mà đi. Sự vùng vẫy gần như phát điên thà dùng biểu hiện tuyệt vọng thì phù hợp hơn. Dù nơi này có khủng khiếp đến đâu đi chăng nữa, thì đây cũng là cục diện mà sinh vật lạ X hay gã Mặt nạ phòng độc đều đã không còn. Trước thái độ thái quá của Bobby, Seojun và Johan ngơ ngác nhìn nhau.
“À.”
‘Nghĩ lại thì, Bobby không hề biết chuyện gã Mặt nạ phòng độc đã chết.’
Đúng là sự bất bình đẳng về thông tin. Trong lúc nhóm người bao gồm cả Christina đang phải chịu đủ mọi khổ ải, thì Bobby lại bị nhốt ngoan ngoãn ở đây, thế nên chẳng có lý nào cậu ta lại biết được cái tình thế đang diễn ra.
Seojun liếc nhìn bàn tay của Johan trong một khoảnh khắc rất ngắn. Chẳng hiểu sao đầu ngón tay ướt đẫm máu kia cứ ghim chặt vào mắt cậu. Trái tim khô cằn như thửa ruộng bị hạn hán hành hạ lại chực nhô ra sự xấu tính. Seojun phải dùng đến lòng từ bi của gần mười năm để khó nhọc đè nén cái tâm địa độc ác xuống.
“Chúng ta không như ai đó bán đứng bạn bè cho tên sát nhân, nên hãy lo liệu cho cả Bobby đi.”
“Jun à, tớ luôn nghĩ nhưng cậu thực sự có nhân phẩm rất tốt đẹp.”
“Cậu nói điều hiển nhiên à?”
Johan cảm thán trước phẩm chất quang minh chính đại của Seojun. Bobby có vẻ có rất nhiều điều muốn nói về vở hài kịch này, nhưng vì bị bịt miệng nên cậu ta chỉ biết chớp mắt liên hồi không thương tiếc.
Đằng nào thì trong cái hoàn cảnh đã tìm thấy chìa khóa xe này cũng chẳng có lý do gì để bỏ Bobby lại. Tất nhiên nếu thiếu chỗ ngồi thì người phải chui vào cốp xe đã được quyết định sẵn. Johan ấn vào hai bên má của Bobby, sau đó kéo chiếc tất ra, cố gắng tối thiểu hóa phần tiếp xúc hết mức có thể.
“Hự bịt,”
Seojun run vai trước tiếng r*n r* kỳ quái mà Bobby phát ra. Cục tất rơi xuống sàn phát ra âm thanh nhão nhoét. Âm thanh rơi xuống của chiếc tất ướt sũng nước bọt và giọng mũi của Bobby thực sự khủng khiếp đến mức khó phân thắng bại.
“Tớ biết, khịt. Là cậu sẽ đến cứu tớ mà, Johan.”
Bobby sụt sịt nước mũi và tuôn trào nước mắt. Cậu ta như thể muốn làm ngơ sự thật rằng người vừa bịt miệng mình một cách phi nhân đạo cũng chính là Johan. Nhìn Bobby đang chúi đầu vào ngực Johan, Seojun thoáng cân nhắc xem có nên nhắc nhở cậu ta về sự thật đó hay không.
“Cái này khá là cổ điển nhỉ?”
Dễ dàng tránh được cái ôm bằng đầu của Bobby, Johan bước ra phía sau ghế. Cổ tay và cổ chân của Bobby bị trói bằng sợi dây thừng thô ráp, nên cũng không thuộc dạng khó cởi. Seojun cũng gật đầu.
“Đúng vậy, sở thích của gã, chỉ nhìn những thứ bày la liệt ở đây thôi cũng đủ hiểu rồi.”
Những chiến lợi phẩm của gã Mặt nạ phòng độc bày la liệt trong căn chòi lộ rõ dấu vết được tự tay sơ chế. Thật là một sở thích kinh tởm. Trong lúc Johan rướn nửa thân trên vào phía trong chiếc bàn thao tác và cầm lên một con dao chẳng rõ đã được rửa từ bao giờ, Seojun đã bắt chuyện với Bobby.
“Mà này Bobby, cậu không thấy rát cổ tay à?”
“Đương nhiên là rát rồi! Bị cọ xát nên đau lắm đấy! Thôi nói nhảm và mau cởi trói cho tớ đi. Hả? Chẳng biết tên, tên điên đó sẽ quay lại lúc nào đâu. Tại sao các cậu lại có thể thong thả như vậy chứ!”
“À, tên sát nhân đó chết rồi. Cái con quái vật mà cậu thích mê thích mệt ấy. Nó ăn thịt gã rồi.”
“Tớ thích mê thích mệt cái con quái vật đó lúc nào chứ!”
“Bobby…. Tớ không có ý định bàn ra tán vào về cái sở thích thầm kín, khó chịu và mang tính chống đối xã hội của cậu đâu nên cứ yên tâm đi.”
Chẳng rõ có phải nhờ lời động viên của Seojun hay không mà sắc mặt vốn đang tái nhợt của Bobby đã có huyết sắc trở lại. Seojun vừa chùi bàn tay phải lên áo trên của Bobby vừa vô cớ làm bộ như đang chạm vào sợi dây thừng trói buộc cậu ta.
Đôi môi bĩu ra hệt như mỏ vịt của Bobby lại định mở lời cự cãi thêm điều gì đó, nhưng cậu ta bất chợt cứng đờ người rồi nuốt nước bọt đánh ực.
Dù sao Bobby cũng mang những giới hạn của con người nên không thuộc tuýp có thể quay ngoắt cổ lại một vòng. Thế nên cậu ta không thể biết chính xác chuyện gì đang xảy ra ở ngay sau lưng mình. Cậu ta chỉ đành dựa vào những âm thanh khác thường nghe được mà chất chồng thêm từng lớp tưởng tượng điềm gở.
“Yo, Johan. Cậu đang làm gì sau lưng tớ thế?”
“Làm gì là sao hả Bobby. Tớ đang nỗ lực cởi trói cho cậu đây.”
“Chuyện đó, cảm ơn cậu nhưng mà. Âm thanh nghe kỳ lạ lắm đúng không? Sao lại có tiếng cưa xèn xẹt vậy? Cứ như thể là….”
Lời đáp có phần vui vẻ của Johan cũng chẳng thể dập tắt được nỗi bất an của Bobby. Nhìn khóe mắt thâm quầng của Bobby run lên bần bật, Seojun hớn hở chớp lấy cơ hội mà cử động lưỡi.
“Bobby, Johan vì cậu mà đang nỗ lực bằng đôi bàn tay đã rụng sạch móng đấy. Vậy mà cậu chỉ ngồi thoải mái một chỗ rồi than vãn thôi sao? Da mặt cậu rốt cuộc dày bao nhiêu xăng-ti-mét vậy? Rốt cuộc ra ngoài xã hội cậu định cư xử kiểu gì thế hả?”
“Ồ, ồn ào quá! Ư híc! Jo, Johan! Có thứ gì đó lạnh ngắt chạm vào cổ tay tớ rồi!”
“À, tớ lỡ tay một chút. Không sao đâu. Bobby, không có chuyện gì đâu. Cứ tin tớ. Nhưng hỏi phòng hờ thôi nhé, cậu tiêm phòng uốn ván rồi đúng không? Tớ thực sự chỉ tình cờ, đột nhiên nhớ ra nên mới hỏi vậy thôi.”
“…….”
Giờ đây Bobby ngoan ngoãn rơi nước mắt như thể đã phó mặc cho số phận của bản thân. May mắn là cậu ta càng không vùng vẫy, nhát dao của Johan càng trở nên điêu luyện, giúp cậu ta nhanh chóng lấy lại được tự do.
Đứng dậy khỏi ghế, đôi chân của Bobby run lẩy bẩy như một con gà con lần đầu tiên bước đi kể từ khi chào đời. Bằng đôi bàn tay vừa khó nhọc giành lại tự do, Bobby quờ quạng s* s**ng khuôn mặt mình rồi thút thít. Bước chân loạng choạng hướng về phía Johan. Dường như Bobby cho rằng, mặc dù suýt nữa thì cưa đứt cả cổ tay mình nhưng Johan – người đằng nào cũng đã cởi dây trói cho cậu ta – vẫn còn tốt chán so với Seojun.
“Tớ cứ tưởng mình chết rồi cơ. Cứ tưởng là chết tong rồi chứ! Giống, giống như thằng Brass kia kìa!”
Đôi đồng tử mở to and đầu ngón tay run rẩy chỉ vào góc chòi. Ở nơi đó, Brass đang nằm quay lưng lại. Cổ tay và cổ chân bị trói chặt, toàn thân cứng đờ. Thật kỳ lạ là ánh mắt vô hồn của hắn cũng đang hướng lên trần nhà.
Cái xác thè lưỡi, đến cả đôi mắt cũng không thể nhắm lại, mang một hình thù khác xa với một con người, trái ngược hoàn toàn với Bobby. Nguyên nhân cái chết đã quá rõ ràng. Cổ hắn đã bị vặn ngoặt đi.
“Rốt cuộc là ở đó từ lúc nào vậy?”
Seojun vô thức lẩm bẩm bằng giọng trầm thấp. Tuy cậu cũng đoán được rằng hắn đã bị gã Mặt nạ phòng độc bắt đi, nhưng vì cú sốc từ những tảng thịt bị băm vằm và sự hiện diện của Bobby quá lớn nên cậu đã lãng quên trong phút chốc.
“Nó ở đó từ lúc các cậu bước vào đây rồi! Sao lại không biết chứ? Tớ đã không ngừng sợ hãi vậy mà các cậu chỉ toàn nói những lời kỳ quái!”
“Ở đây có quá nhiều xác chết, nên nếu tứ chi mà vẫn còn nguyên vẹn thế này thì có hơi thiếu cảm giác tồn tại.”
“Nói, nói mấy lời điên khùng!”
Bobby kinh hoảng khua khoắng hai cánh tay.
“Nó bị bắt tới trước cả tớ. Tên đó lôi tớ tới đây, rồi thằng, thằng khốn này, ý tớ là, Brass đã van xin tên đó hãy giết tớ thay thế.”
Giọng nói lẫn trong tiếng khóc nấc ngập ngừng giải thích lại tình huống. Thứ nghênh đón Bobby khi bị gã Mặt nạ phòng độc kéo tới chính là căn chòi kinh khủng này cùng với Brass. Dù bản thân hắn cũng đang trong bộ dạng bị bắt giữ, nhưng Brass lại cố gắng dâng lên một vật hiến tế mới hòng bảo toàn mạng sống của mình.
Thế nhưng gã Mặt nạ phòng độc có vẻ chẳng mấy mặn mà với đề xuất của Brass. Trong lúc Bobby bị trói gô vào chiếc ghế sắt không thể nhúc nhích, Brass đã không ngừng van xin một cách thảm thiết.
“Nào là đã khai ra mọi thứ rồi nên xin hãy giúp cho, nào là gọi ngài đại ca vĩ đại! Nó chửi tớ là thằng đần và bảo rằng nếu gã muốn, nó có thể phụ một tay, ư ức….”
Bobby lắc đầu thay vì nói cho đến cùng. Chẳng cần cậu ta kể nốt thì chuyện gì đã xảy ra cũng rõ như ban ngày. Thay vì vuốt mắt cho Brass, Seojun tiến lại gần Bobby.
“Rồi sau đó thì sao, Bobby? Chuyện gì đã xảy ra?”
“Sau đó….”
Ánh mắt lờ đờ lướt qua quầng má nhợt nhạt của Seojun. Nói chính xác hơn thì phải là tiêu cự đang không được lấy nét. Bobby thu mình lại, lầm bầm giống như đang tự nói chuyện một mình.
“Gã giam giữ tớ rồi gặng hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra. Tớ làm sao có thể không nói được chứ! Nơi này thực sự là một chỗ điên rồ mà. Thế nhưng dù có nghe tớ kể, gã có vẻ vẫn không tin. Gã nhún vai, cứ như thể tớ đang phê thuốc mà nói sảng vậy, rồi sau đó có tiếng giống như chuông reo vang lên, và gã đi ra ngoài. Tiếp đó là các cậu bước vào. Tớ thực sự đã rất sợ hãi. Chỗ này vừa quá tối tăm, mịt mù, bên cạnh thì có Brass đã chết….”
Vừa kêu gào rằng tưởng chừng như sắp phát điên, Bobby vừa ôm lấy ngực. Seojun chậm rãi nhìn quanh căn chòi. Xác của Brass, mùi khai của Bobby, và là nơi những vô vàn cái chết bủa vây. Biết bao suy nghĩ lướt qua trong đầu cậu.
Cảm xúc đọng lại đến cuối cùng chính là sự chán ghét. Phát ngán tận cổ. Chẳng phải cậu xót xa cho cuộc đời của Brass. Mà là ngán ngẩm mọi thứ. Đột nhiên cậu thấy tởm lợm nơi này. Và Seojun đã biết được kẻ đầu sỏ. Dù mới chỉ nghe qua đúng một lần, nhưng đó là một cái tên không thể nào quên.
“Lão Tom George chó má….”
Tiếng gầm gừ khe khẽ vang lên, cào xé cổ họng một cách thô ráp. Cậu chạm vào khóe mắt đang cay xè, cố gắng nuốt cơn giận xuống. Đúng lúc đó. Bobby, kẻ vốn đang tự mình thu dọn tàn dư của cú sốc, đột nhiên cất cao giọng hét lớn.
“Đừng có hạ thấp vị đạo diễn danh tiếng vĩ đại! Thứ tồi tệ đến cùng vẫn là lũ không phân biệt nổi hiện thực và tác phẩm hư cấu! Thế, thế nên mấy người từ nơi khác đến mới không xài được. Thái độ ăn nói kiểu gì với vị đạo diễn lỗi lạc nhất mà Tom Tit Tot sản sinh ra thế hả!”
“Cái gì?”
Seojun cạn lời cúi xuống nhìn Bobby. Khuôn mặt Bobby đỏ bừng lên và lồng ngực phập phồng kịch liệt. Johan cũng cạn lời, ấn mạnh xuống đỉnh đầu Bobby. Bobby, kẻ tưởng chừng như có thể bắn vọt ra như một viên đạn bất cứ lúc nào, dần dần thụt lùn xuống.
“Bobby, tớ biết là cậu thích vị đạo diễn đó nhưng thử nghĩ xem. Đống khổ ải chúng ta phải chịu ngày hôm nay lớn thế nào cơ chứ, không chửi rủa sao được.”
“Chuyện đó là chuyện đó, còn chuyện này là chuyện này. Cư xử thế này là quá bất công! Tom George, tức đạo diễn Joe Rumpelstiltskin đã quay những bộ phim xuất sắc nhường nào cơ chứ, vậy mà người ta lại lấy cớ ông ấy có mối quan hệ thân thiết với Hannah O'Lantern để đi gieo rắc những tin đồn nhảm nhí! Đương nhiên chuyện đạo diễn Rumpelstiltskin cùng quê và chịu ảnh hưởng từ Hannah là sự thật. Nhưng chính nhờ thế mà ông ấy mới giữ được tính chứng thực lịch sử một cách xuất sắc hơn còn gì. Khu nhà trọ vì có quá nhiều điều tiếng nên mới phải quay ở phim trường, mấy chuyện như thế cũng phải thông cảm cho ông ấy chứ. Johan, cậu cũng thế! Cậu cũng là một 'Rumpelstiltskin Baby' còn gì!”
“Chà, cái đó là do phụ huynh thích thôi chứ…. Nói thật, vị đạo diễn đó ngoài mấy phim lấy bối cảnh ở đây ra thì toàn thất bại thảm hại liên hoàn còn gì? Theo tớ thì đó chính là năng lực thực sự đấy. Còn cái thứ che mờ mắt cậu hiện tại, tiếng Hàn gọi nó là 'lớp vỏ đậu' đấy.”
Seojun hoàn toàn không thể hiểu nổi cuộc hội thoại giữa Bobby và Johan. Giữa vòng xoáy ngôn từ tuôn ra một cách thản nhiên, đôi môi cậu vốn đang thẫn thờ nhìn họ bất giác mấp máy.
“Đó là ý gì vậy? Các cậu đang nói cái gì thế?”
“Đương nhiên là đang nói đến ‘Sự thật và dối trá chấn động về Black Lake, cùng gã sát nhân và người đẹp’ rồi! Bộ phim mà bà của Christina đã đóng ấy!”
Bobby thở hắt ra bằng mũi và hét ầm lên. Đó là một tựa đề mà cậu mới nghe lần đầu. Thế nhưng, một tia sáng giác ngộ như sét đánh xẹt qua, chẻ đôi cả đỉnh đầu cậu.
Tựa gốc của bản chuyển ngữ video tiếng Hàn mang tên 《Sát nhân hồ máu》 hóa ra lại là 《Sự thật và dối trá chấn động về Black Lake, cùng gã sát nhân và người đẹp》. Việc tựa đề của một bộ phim không mấy tiếng tăm bị thay đổi so với tên gốc trong quá trình dịch thuật vốn không phải là chuyện hiếm.
Chuyện ngày 4 tháng 7 mà cậu trải qua tại khu cắm trại Hamong khác biệt so với bộ phim là điều hiển nhiên. Cuộc đời của Seojun không được dựng lên trên một phim trường. Cậu không phải là kẻ nhập hồn.
Cậu chỉ đơn giản là đã được tái sinh.