Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 47

Trước Tiếp

9. 《Sát nhân hồ máu》 (Tựa gốc: Sự thật và dối trá chấn động về Black Lake, cùng gã sát nhân và người đẹp)

Nếu mùi hương có màu sắc, thì cái thứ mùi tanh tưởi này hẳn sẽ mang một sắc đỏ hệt như máu. Thứ mùi hôi thối ấy càng trở nên nồng nặc khi tiến đến gần cánh cửa. Thứ mùi ngòn ngọt kỳ dị lọt ra từ kẽ hở, đó là thứ mùi đặc trưng của thịt đã thối rữa đến độ khô quắt lại... Một sự thật tàn khốc chẳng thể nào cười xòa cho qua như một ảo giác. Xưởng sản xuất Hamong hóa ra lại nằm ở một nơi gần đến mức nực cười.

‘Tại sao mình không nhận ra sớm hơn cơ chứ.’

Mang theo sự bàng hoàng, Seojun chậm rãi thở ra rồi nhìn quanh. Nơi này nằm ở một khoảng cách gần đến đáng sợ so với các cơ sở vật chất thông thường của khu cắm trại Hamong. Rốt cuộc phải táo tợn đến mức nào mới dám thực hiện hành vi giết chóc ở một cự ly sát sạt như thế này? Dù cho không được đánh dấu trên bản đồ, nhưng với vị trí này, một đứa trẻ trong vùng cũng có thể vô tình xông vào.

Nhưng nếu nghĩ ngược lại, chính vì đặt xưởng sản xuất Hamong ở một nơi táo tợn như vậy nên gã mới có thể dễ dàng thoát khỏi tai mắt người khác và trông coi nơi này. Mặc dù gã Mặt nạ phòng độc kết thúc sinh mạng bằng một tiếng la hét thảm hại, nhưng chẳng ai có thể phủ nhận được sự táo tợn của gã.

Seojun không dám lập tức nắm lấy cái tay nắm cửa bóng loáng những vết cáu bẩn. Lớp sắt màu vàng ố lộ ra lốm đốm dưới lớp sơn bong tróc càng khiến sống lưng cậu ớn lạnh. Chẳng rõ có phải do những suy nghĩ hệt như hoang tưởng vừa nảy sinh hay không, nhưng cậu chẳng tài nào kìm nén được nỗi bất an đang đâm lên nhọn hoắt như một chiếc dùi.

“Jun à, quanh đây không có ai cả.”

Trong lúc Seojun đang quan sát xưởng sản xuất Hamong, Johan – người đang nín thở dò xét xung quanh – cất giọng thì thầm. Trông cái dáng vẻ cứng đờ vai vì căng thẳng kia, có vẻ như Johan cũng đã nhận ra bản chất của nơi này.

Seojun nghiến răng mạnh đến mức rát cả lợi. Cậu đã tận mắt chứng kiến cái bộ dạng chỉ còn trơ lại cái đầu của gã Mặt nạ phòng độc. Thế nhưng cơn ớn lạnh và nỗi sợ hãi vẫn không ngừng trào dâng, bởi lẽ quá dễ để mường tượng ra vô số cuộc tàn sát đã diễn ra bên trong cái tòa nhà chỉ nhỉnh hơn căn chòi gỗ này. Đặc biệt là vào một ngày phải trải qua quá nhiều chuyện như hôm nay.

Những khung cảnh chân thực, chứ chẳng phải những mộng tưởng nhạt nhòa, đang tự động vẽ ra trong đầu cậu. Thời tiết vốn dĩ đã ảm đạm thế này sao? Bầu không khí có trôi nổi sự ẩm thấp nhường này không? Ngay cả những cành cây chìm một nửa dưới đầm lầy với bề mặt màu tím thẫm không rõ độ sâu kia cũng toát lên vẻ điềm gở. Seojun không dám tin rằng mình vừa mới đứng cười đùa huyên thuyên với Johan trong cái bầu không khí thế này.

Cậu gượng ép trấn an trái tim đang đập thình thịch. Cố gắng nhồi nhét vào đầu cái suy nghĩ rằng giờ thì ổn rồi. Cả gã Mặt nạ phòng độc lẫn sinh vật lạ X đều đã chết. Nhờ màn thể hiện dũng mãnh của Christina mà bờ vực nguy hiểm nhất đã vượt qua. Việc còn lại bây giờ chỉ là lấy chiếc chìa khóa từ thi thể Bobby rồi chuồn khỏi đây.

Cả đời chờ đợi mòn mỏi cái ngày được thực sự tự do, thoát khỏi cái thị trấn Tomtittot chết tiệt này, vậy mà rốt cuộc cái cảm giác ớn lạnh bồn chồn rợn dọc sống lưng này là thứ quái quỷ gì chứ?

Seojun dùng mu bàn tay lau đi lớp mồ hôi trên vầng trán lạnh toát. Nếu cậu là kiểu người dễ dàng đón nhận tia hy vọng vừa nhen nhóm, thì cuộc đời cậu hẳn đã dễ thở hơn nhiều. Nhưng cậu lại cách sự "bao dung" cả một vạn dặm. Bản chất của Seojun là một kẻ hèn nhát và thảm hại. Yết hầu cậu cuộn lên mạnh mẽ.

‘Nơi này... mười phần thì chắc chắn Bobby đang ở đây.’

Seojun nuốt khan, khó nhọc cất bước. Như đang nhạo báng cái sự lo âu vô cớ của cậu, xưởng sản xuất Hamong chìm trong im lìm. Căn chòi không một tiếng động tối đen như mực khiến cậu khó lòng nhìn rõ các đồ vật. Bầu trời cao vời vợi từ lúc nào đã âm thầm pha lẫn sắc xanh của buổi hừng đông, nhưng chẳng mảy may sáng lên chút nào, trái lại, nơi ranh giới chạm vào mảng tối càng trở nên sắc nét.

Căng mắt nhìn cho kỹ xem tại sao lại thế, cậu lập tức tìm ra nguyên nhân. Các cửa sổ bên trong căn chòi đã bị ván gỗ đóng kín bưng, chặn đứng cả ánh trăng nhợt nhạt chiếu vào. Seojun nhắm mắt lại trong giây lát. Đếm đúng mười giây rồi mở mắt ra, cậu v**t v* vùng cổ đẫm mồ hôi rồi bước vào trong bóng tối. Chẳng rõ có phải do quá căng thẳng hay không mà lòng bàn chân cậu ngứa râm ran như đang giẫm trên chông gai.

“Mùi tởm thật đấy.”

Johan nhăn mũi lầm bầm. Cậu ta vươn tay che lên phía trên đỉnh đầu Seojun. Cái tư thế như đang che chắn thứ gì đó khiến ánh mắt cậu tự động hướng lên trên. Đôi mắt đã quen với bóng tối giúp cậu nhận diện được những đường nét mờ ảo của vật thể. Nhưng đó lại chẳng phải là một hình ảnh dễ chịu gì.

“Ư…”

Seojun vội vã cúi gằm mặt xuống. Tầm nhìn của cậu va phải đoạn dây giày lỏng lẻo của chiếc giày thể thao mà cậu đã buộc chặt để khỏi vấp ngã khi bỏ chạy.

“Jun à, cậu đợi bên ngoài cũng được. Để tớ lục soát cho. Nhé?”

Johan kéo lấy vai cậu nói với vẻ lo lắng. Seojun khó nhọc nuốt xuống cơn buồn nôn đang trào ngược, tự tay gỡ từng ngón tay đang tự nhiên s* s**ng của kẻ thậm chí còn chẳng phải người yêu mình ra.

Cậu định cất lời mắng mỏ cái thái độ thiếu đứng đắn của Johan nhưng lại ngậm miệng. Thay vào đó, cậu buông một tiếng thở dài rồi từ từ ngẩng khuôn mặt đang cúi gằm lên.

Căn chòi mang một khung cảnh giống hệt lò mổ thời Trung cổ. Những tảng thịt đã qua giết mổ bị treo lủng lẳng. Sàn gỗ bóng nhẫy, đẫm máu và mỡ. Trên chiếc bàn thao tác hình vuông là những cánh tay bị chặt đứt được xếp ngay ngắn thành từng hàng. Những phần đùi được "chăm chút" kỹ lưỡng thì bị treo ngược lên bằng những sợi dây thừng vắt từ trên trần nhà xuống.

Thứ mà Johan vừa dùng tay che khuất chính là một cơ thể bị xuyên thủng bởi chiếc móc sắt nhọn hoắt. Nửa thân trên to lớn của một người đã bị loại bỏ phần đầu và hai cánh tay, phần bụng bị rạch toạc từ trên xuống dưới, để lộ rõ bên trong. Phần lớn thịt và cơ bắp vẫn còn dính trên xương, nhưng dường như nội tạng đã bị moi ra ngoài nên có cảm giác khá trống trải. Một khung cảnh buồn nôn nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt cậu lại bị ghim chặt vào đó.

Nhìn vào lồng ngực đang mở toang, cậu bỗng rùng mình bận tâm đến nội tạng của chính mình. Tim, phổi, gan của mình vẫn còn nguyên vẹn ở đúng vị trí chứ? Liệu có ai đó đã lén moi sạch chúng ra giống như đống nội tạng đang bị giấu nhẹm đâu đó dưới chiếc bàn thao tác kia không? Có phải đoạn ruột dài ngoằng của cậu đã bị lộn ngược ra và chà xát thô bạo bằng bàn chải không?

Nỗi sợ hãi tột độ bỗng ập đến, rằng có khi khoang bụng của cậu đã trống rỗng từ lâu rồi. À, đúng rồi. Con quái vật chắc chắn đã hút sạch mọi thứ! Cảm giác nhơn nhớt của những chiếc xúc tu trườn dọc xuống cổ họng lại hiện về. Cái cảm giác kinh tởm khi chúng chọc ngoáy vào nội tạng! Khoảng không gian trống rỗng đó chắc chắn đã được Johan nhét đầy rơm rạ vào.

Những ảo giác vô lý cứ thế tuôn trào. Thế nhưng cậu không thể dừng lại được. Những suy nghĩ hão huyền ngày càng phình to hệt như quả cầu tuyết lăn xuống dốc. Việc tự cho rằng mình biết rõ nơi này dùng để làm gì quả là một sự ngạo mạn. Khung cảnh tr*n tr** đang cào xé võng mạc cậu hoàn toàn không phải là tàn tích lộn xộn do sức mạnh phi thường của lũ quái vật như sinh vật lạ X cắn xé hay đập nát. Tất thảy đều là cuộc tàn sát do chính bàn tay con người gây ra.

Mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng, tay chân rã rời không còn chút sức lực. Cậu ngày càng buồn nôn và th* d*c. Nếu chứng kiến một cảnh tượng đáng tởm thế này mà dạ dày vẫn bình yên vô sự, thì kẻ đó chỉ có thể là chủ nhân của căn chòi này, hoặc là một kẻ thiếu hụt sự đồng cảm đến mức cực đoan.

Johan nhìn Seojun tái mét đến mức tưởng như có thể ngã ngửa ra sau bất cứ lúc nào. Cậu ta vội vã chìa tay ra cho Seojun với vẻ mặt khẩn trương.

“Mùi ở đây nồng quá đúng không? Lại còn có toàn những thứ kỳ quái... Cậu ra ngoài một lát nhé?”

Khi Johan làm ầm lên và đề nghị một lần nữa, Seojun thực sự cũng muốn nghe lời cậu ta. Thế nhưng, cái đầu gối chỉ được mỗi cái dài ngoằng mà vô dụng của Seojun lại run lẩy bẩy, rồi đổ gục xuống trước cả khi kịp nắm lấy bàn tay to lớn kia.

Bản thân Seojun cũng có cớ để bào chữa cho mình. Gã Mặt nạ phòng độc đã lau dọn nhiệt tình đến mức sàn nhà trơn trượt đến khó tin. Nếu sở hữu một đôi chân vững chãi thì không nói làm gì, đằng này với một kẻ có ý chí yếu ớt như cậu, chỉ trượt chân một cái là ngã nhào ngay.

Cơ thể đổ ụp xuống mà chẳng kịp vùng vẫy. Xui xẻo thay, cậu lại va vào thứ gì đó gần đấy rồi kéo theo nó cùng ngã. Một tiếng rầm lớn vang lên. Thứ đó là một chiếc thùng gỗ sồi khổng lồ. Cảnh tượng một vật thể tròn xoe lăn lông lốc trông khá nực cười.

Seojun chống tay xuống sàn gỗ định đứng dậy. Thế nhưng thứ chạm vào tay cậu lại không phải là mặt sàn cứng cáp, bằng phẳng. Ngón trỏ và ngón út của cậu chạm vào một thứ gì đó nhũn nhão rồi thụt hẳn vào trong. Nối tiếp đó là một tiếng "Rắc", như thể có thứ gì đó vừa bị nghiền nát. Đầu óc cậu rối tung lên. Seojun cúi đầu xuống để nhìn xem mình vừa chống tay lên cái gì.

Đúng lúc ấy, thứ ánh sáng lạnh lẽo tràn vào qua cánh cửa đang mở toang. Dù không quá sáng, nhưng vì bên trong căn chòi vốn quá tối tăm nên chút ánh sáng ít ỏi đó đã tạo ra một sự tương phản rõ rệt, rọi sáng màu sắc đục ngầu của các đồ vật.

“A.”

Seojun vô thức hé môi. Một âm tiết chẳng rõ là tiếng thở dài hay tiếng oán thán bật ra khỏi miệng cậu.

Trên sàn nhà là vô số những cái đầu người đang lăn lóc. Những thứ chứa đầy bên trong chiếc thùng gỗ sồi kia đã bị cắt phăng ngay sát dưới cằm, hoàn toàn không còn phần cổ. Lớp da khô quắt lại, những phần thịt quanh môi, mắt và má đã teo tóp khiến việc phân biệt giới tính trở nên khó khăn. Tuy nhiên, vì tóc không bị cắt tỉa nên vẫn có thể nhận ra chúng hầu hết chỉ có hai loại: tóc vàng và tóc đen. Và cái đầu mà tay Seojun đang cắm phập vào là một cái đầu có mái tóc đen ngắn.

Seojun run bần bật, xác nhận cái lỗ mà ngón tay mình vừa chọc vào. Nhãn cầu dễ dàng bị nghiền nát hệt như một quả trái cây chín nẫu.

“Hư…”

Cổ họng thắt lại, một tiếng r*n r* bật ra qua kẽ răng. Vùng lồng ngực như bị bịt kín khiến cậu thậm chí chẳng thể thét lên. Johan vội luồn tay xuống dưới nách Seojun rồi xốc cậu đứng dậy, ngón tay cậu cũng theo đà mà rút ra cùng với nhãn cầu bị đâm xuyên. Cái đầu với hốc mắt trống rỗng rơi bịch xuống đất. Hai tai cậu ù đi.

Johan với khuôn mặt dịu dàng dường như đang nói lời an ủi, nhưng cậu chẳng thể nghe rõ. Thứ đánh thức tâm trí đang hỗn loạn này không phải là Johan.

“Hức.”

Ai đó vừa hít vào một hơi ngắn. Seojun chậm rãi xoay cổ về hướng phát ra âm thanh. Ở sâu bên trong căn chòi, có một người đang đứng đó. Một bộ dạng thảm hại đang trừng trợn mắt và sụt sịt nước mũi.

“Á á á á á á! Á á! Á á á!”

Một tiếng hét the thé vang vọng khắp căn chòi. Seojun biết rõ chủ nhân của giọng nói khó nghe này là ai.

Là Bobby.

Trước Tiếp