Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chạm trán trực diện với Seojun, Johan mang một ánh mắt mập mờ như thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Seojun thì thản nhiên bước đi với bộ mặt dày như trải một lớp da bò. Cậu khẽ hếch cằm, đánh vung tay vung chân như thể bản thân không phải đang bỏ chạy mà chỉ đang đi dạo. Cái bộ dạng cứng đờ và khó coi đó trông hệt như một con búp bê gỗ. Nếu không có khóe mắt hơi đỏ hoe thì cái dáng đi ấy chắc cũng trót lọt rồi.
Seojun cố làm ra vẻ thản nhiên như thể muốn xóa sổ chặng đường trật đường ray vỏn vẹn hơn chục bước chân vừa nãy.
“À, ừm. Đúng rồi. Nguyện vọng của tớ là thế đấy. Sống cho thật vui vẻ. Ăn ngon, đi du lịch đó đây. Những thứ kiểu như vậy.”
Mồ hôi lạnh bất giác rịn ra trên sống lưng đã lạnh ngắt vì không khí buốt giá. Cái miệng vừa tuôn ra một tràng ngôn từ kỳ quái ban nãy giờ như bị trét keo, dính chặt không chịu hé mở. Trông thấy Seojun luống cuống vì cạn lời, Johan dè dặt mở miệng.
“Những kỷ niệm được tớ tuyển chọn kỹ lưỡng vừa nãy thấy sao hả?”
“……”
Thậm chí cậu ta còn trắng trợn đòi nghe cảm tưởng. Trước ánh mắt lấp lánh sự mong đợi của đối phương, Seojun thấy vị chát xít dâng lên nơi đầu lưỡi. Có hỏi thấy sao thì cậu cũng chẳng biết phải nói gì. Những mảnh vỡ cuộc đời mà Johan khăng khăng gọi là kỷ niệm ấy, thực chất chỉ khơi gợi lại những tháng ngày đau khổ của Seojun dưới thân phận nhà tiên tri mà thôi. Seojun mới là người muốn hỏi ngược lại xem trong chuỗi ngày tầm thường, rách nát đó, Johan đã cảm nhận được tình yêu ở cái góc khuất nào.
Cơ thể vốn đã kiệt quệ nay lại bị đè nén bởi sự rã rời còn kinh khủng hơn cả lúc bị gã Mặt nạ phòng độc truy sát. Seojun cố tình hít một hơi thật sâu vào cái cổ họng đang thắt lại khó thở. Cậu khẽ chạm vào cổ tay Johan rồi lùi ra xa một bước.
Ít nhất thì bản thân Johan cũng tin rằng tâm tư của cậu ta là thật lòng. Sự tận tâm mà cậu ta thể hiện ngày hôm nay đã moi được một chút cảm xúc ngô nghê từ một kẻ ích kỷ, đớn hèn và chỉ biết bo bo giữ mình như Seojun. Seojun liên tục v**t v* khuôn mặt hốc hác và sống mũi của mình, khó nhọc lên tiếng đáp lời.
“Ừ, việc cậu muốn có những tiếp xúc khác giới…”
Nhưng nghe có vẻ hơi kỳ cục. Seojun vội vã đổi từ.
“Việc cậu muốn có những tiếp xúc đồng giới…”
Đôi môi đang mấp máy nhanh thoăn thoắt bỗng dần chậm lại. Ánh mắt Seojun dao động. Hình như cách dùng từ này vẫn sai sai. Cậu vội vàng chấn chỉnh lại câu từ. Đã sửa đến lần thứ ba rồi, tới lúc này thì đành có gì nói nấy vậy.
“Tớ hiểu việc cậu mong muốn có những tiếp xúc t*nh d*c rồi.”
“Jun à. Là trái tim, trái tim đó. Một trái tim thuần khiết và trắng trong không tỳ vết.”
Johan lập tức đính chính. Đôi mắt cậu ta chợt nheo lại hệt như một con cáo, lóe lên tia xảo quyệt. Thế nhưng trong chớp mắt Seojun còn đang chớp mắt, ánh nhìn gian xảo ấy đã bay biến sạch, chỉ để lại một vẻ mặt ngoan ngoãn. Seojun hất hàm, liếc nhìn Johan với vẻ đầy hoài nghi.
“Ừ thì trái tim. Trước hết tớ xin nói rõ, tớ không có ý định hẹn hò với ai cả.”
Thân lo chưa xong, giờ ai rảnh đi gánh vác trách nhiệm và sẻ chia thứ cảm xúc nguy hiểm mang tên tình yêu với người khác chứ? Khi giọng điệu của Seojun dần trở nên thờ ơ, Johan lập tức đặt một câu hỏi sắc lẹm như một con chim săn mồi.
“Cả đời cậu sẽ thế sao? Cậu định làm ông lão độc thân à? Cậu tính sống phần đời còn lại thui thủi một mình đó hả, Jun à?”
“Cái gì? Cả đời á, không đâu. Không đến mức cả đời…”
Seojun cau mày trước thái độ bám riết lấy từng chữ để vặn vẹo của Johan. Dĩ nhiên, dù không vạch ra một viễn cảnh rõ ràng nào, nhưng bản thân cậu cũng mơ về một mái ấm hạnh phúc.
Dẫu cho bố mẹ Seojun đôi khi hành xử hệt như những kẻ mất trí, thì họ vẫn là một cặp vợ chồng, một cặp phụ huynh hòa thuận. Khi bố cài một cành hoa cát cánh rực rỡ lên tai mẹ và cư xử hệt như cặp tình nhân đang tận hưởng thanh xuân, hay khi mẹ một lúc thả liền năm viên đường vào tách hồng trà của bố rồi bật cười khúc khích như một thiếu nữ... những lúc ấy, cõi lòng vốn khô cằn như ruộng hạn của Seojun lại được tưới mát, dấy lên một cảm giác vui sướng xen lẫn thẹn thùng. Đó là một gia đình êm ấm.
Tất nhiên, tất thảy những viễn cảnh đó đều là chuyện của sau khi cậu thoát khỏi cái thị trấn Tom Tit Tot bị nguyền rủa này. Vốn không phải sống cô độc trên hoang đảo nên chí ít cậu cũng có vài mối quan hệ giao tiếp tối thiểu, nhưng tuyệt nhiên cậu chẳng bao giờ có ý định tiến tới mối quan hệ riêng tư với bất kỳ cư dân nào ở đây cả.
Nhắc đến vòng tròn quan hệ nghèo nàn của Seojun, thì có thể kể đến bố mẹ - những người đã cùng chung sống từ lúc lọt lòng, cậu bạn Stephen O - người chung hoàn cảnh bị bộ ba Vàng - Bạc - Đồng ghim như cậu, ông chủ Fred với bộ ria mép bảnh bao, Bren - người thi thoảng lại l**m môi nhìn cậu một cách khó hiểu, Florence - người cậu từng trò chuyện sau khi chia tay Gilbert, Henry - cậu em trai của Richard lúc nào cũng tỏ ra thân thiết một cách kỳ lạ, rồi cả Bobby - kẻ hở ra là kiếm cớ gây sự...
‘Tính ra cũng nhiều phết đấy chứ?’
Seojun bấm đốt ngón tay đếm từng người một rồi toát mồ hôi lạnh. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Bobby giờ đã chết rồi nên chắc gạch tên đi cũng được. Seojun với cõi lòng nhẹ nhõm hơn hẳn, mở miệng dặn dò Johan.
Những ngón tay gầy guộc như cành cây khô mùa đông khẽ chạm vào đôi môi đang vẽ lên một nụ cười mỉm. Đôi mắt mang màu biển thẳm phản chiếu sắc nét khung cảnh ngay trước mặt.
“Chắc chắn là tớ sẽ không sống một mình cả đời rồi. Nhưng chuyện đó tính sau, đợi khi nào thoát khỏi đây đã. Cậu hiểu ý tớ chứ, Johan? Chuyện đời phải có thứ tự đàng hoàng chứ.”
Chẳng biết có phải do đã trút được bầu tâm sự hay không mà giọng điệu của cậu trở nên vô cùng dịu dàng. Âm điệu cuối câu được bẻ cong, khác xa một trời một vực so với cái lúc cậu nghiến răng phun ra những lời tiên tri. Johan thu trọn hình bóng Seojun vào tầm mắt - một vẻ đẹp rùng rợn, lấm lem những vết xước xát, mồ hôi và máu khô.
Tay chân gầy gò, đường nét quai hàm thanh tú và làn da trắng bệch càng tôn lên nhan sắc mang đầy điềm gở của cậu. Miệng thì oang oang sợ chết, thế nhưng trớ trêu thay, ngoại hình của Seojun lại phảng phất bầu không khí mờ ảo và u ám hệt như một cái xác được ướp sáp.
Bản thân Johan cũng thấu rõ cái khát khao muốn ôm siết lấy cơ thể mảnh khảnh kia vào lòng và mân mê từng mấu xương nhô lên. Thế nhưng, cậu ta cũng là một gã đàn ông biết thế nào là nhẫn nhịn.
“Nói cách khác thì điều đó có nghĩa là, dù bây giờ thì chưa, nhưng sau này cậu vẫn có ý định hẹn hò đúng không?”
“Ờ, ừm.”
Một luồng khí lạnh gợn qua gáy. Nhưng cậu đã lỡ buột miệng trả lời mất rồi. Vùng da dưới mắt trái của Seojun giật thót. Johan cười rạng rỡ, vội vã tiếp lời.
“Tớ sẽ đợi đến lúc đó. Jun à, cậu có đang thích ai không?”
“Không, không có…”
Cái việc một gã cao to lực lưỡng cứ chồm sát toàn thân vào người quả thực rất áp lực. Seojun đành nôn ra chút sự thật nghèo nàn.
“Thế thì tốt rồi. Cậu sẽ không phải chịu tổn thương. Chúng ta cứ đồng hành cùng nhau, tìm hiểu nhau, và trong khoảng thời gian đó, Jun à, cậu chỉ việc nảy sinh tình cảm muốn hẹn hò là được rồi.”
“Hả? Thế ý kiến của tớ để đi đâu?”
“Tất nhiên đây là kết luận đã bao gồm cả ý kiến của cậu rồi. Tớ đã tổng hợp lại vì hạnh phúc của cả hai chúng ta mà.”
Seojun liều mạng lắc đầu nguầy nguậy. Thế nhưng Johan cứ bám riết lấy chẳng khác nào một chiếc giẻ ướt sũng. Thà cậu ta cứ đe dọa thì Seojun đã cự tuyệt quyết liệt, đằng này giọng điệu của cậu ta lại giống như đang hèn mọn van xin. Cuối cùng, Seojun móc ngoéo ngón út rồi rụt tay lại. Mọi chuyện diễn ra quá đỗi chóng vánh...
Khi Seojun ngước nhìn Johan bằng ánh mắt cạn lời, cậu ta chỉ cười toe toét, đôi mắt híp lại thành hình vòng cung tuyệt đẹp. Giả sử nơi này không phải là khu cắm trại Hamong, và ánh sáng chiếu rọi không phải là ánh trăng u ám mà là mặt trời chói lọi ban trưa, thì đó ắt hẳn sẽ là một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Đáng tiếc thay, khắp người Johan lại vấy bẩn bởi máu, thể dịch đỏ sẫm đã khô cứng và cả tro bụi.
Seojun liếc nhìn bàn tay Johan rồi cắn chặt phần thịt trong má. Việc cậu không cự tuyệt cậu ta đến cùng hoàn toàn chỉ là một hành động mang tính chiến lược mà thôi. Nếu không nghĩ như vậy thì cõi lòng đang lầy lội như vũng bùn này sẽ xót xa lắm.
“Mà này, Jun à. Liệu bố mẹ cậu có đổ xô đi tìm cậu không nhỉ?”
“Hả?”
“Nghĩ lại thì, bố mẹ tớ biết tớ đi cắm trại nên nếu không có liên lạc chắc họ cũng tặc lưỡi cho qua, nhưng cậu thì đáng lẽ phải về đến nhà từ đời nào rồi chứ?”
“A…”
Seojun thoáng nghẹn họng trước một câu hỏi hết sức thường tình. Cậu biết rõ lý do vì sao sự mất liên lạc với bên ngoài lại diễn ra một cách thiếu tự nhiên đến vậy, nhưng Johan thì không mảy may hay biết về sự thật rằng lực cản của bộ phim kinh dị đang can thiệp vào. Thế nên, sự thắc mắc của cậu ta là điều hiển nhiên. Seojun xoa xoa má, lên tiếng đáp lời.
“Bố mẹ tớ tối nay hẹn dùng bữa cùng vợ chồng ông Humblebee rồi.”
“À, cái người mới bị thương ở chân dạo trước đúng không?”
“Ờ, hai ông bà ấy đó.”
Vợ chồng Humblebee là một cặp vợ chồng già tình cảm, sống ở nhà bên cạnh. Vợ thì mắc bệnh tim, còn chồng thì mới lăn từ cầu thang xuống dạo trước nên phải bó bột một bên chân. Nghe đâu con cái họ sống trên thành phố và cũng thường xuyên liên lạc, nhưng Seojun chưa bao giờ giáp mặt những người con ấy. Cậu có nghe nói bà Humblebee rất thân với bà ngoại mình, thế nhưng bản thân Seojun lại chẳng mường tượng nổi gương mặt ông bà nội ngoại ra sao. Thi thoảng bắt gặp bà Humblebee, cậu lại thầm rủa xả rằng giá trị thiết lập cho một nhân vật phụ như vậy quả thực là quá đỗi chi tiết.
“Biết đâu bữa ăn kéo dài nên họ lại tưởng tớ đã về phòng ngủ trước rồi cũng nên.”
Seojun tựa đầu vào vai Johan, lầm bầm.
“Do đen đủi thôi.”
Bên cạnh vang lên một tiếng hít thở rất sâu. Seojun nghểnh cổ lên quay sang nhìn, tai Johan đỏ rực đến mức dù trong tầm nhìn tối tăm xanh thẫm, cậu vẫn có thể thấy rõ mồn một.
“Ừ, do đen đủi. Đúng là thế rồi, Jun à.”
Bắt gặp cái bộ dạng xấu hổ một cách thái quá của cậu ta, cổ Seojun cũng bất giác nóng bừng lên lây. Seojun liền bước đi và giữ một khoảng cách nho nhỏ với Johan.
Hai người họ đã đi một đoạn khá xa trên con đường mà họ phỏng đoán là gã Mặt nạ phòng độc đã lôi Bobby đi. Nhờ vậy mà Seojun phát hiện ra một sự thật hết sức vặt vãnh rằng tiếng tim đập của Johan vang lên cực kỳ to và khỏe khoắn, đồng thời còn phải nghe một câu hỏi vô cùng dị hợm.
“Jun à. Cậu thấy sao về việc mang bao cao su khi tiếp xúc?”
“Cậu hỏi đôi bao tay cao su của tớ á? Vì cần thiết nên tớ mới phải đeo thôi. Dù sao thì cũng chẳng thoải mái gì. Nếu được thì cứ để trần vẫn thích hơn.”
“Ra là vậy. Tớ sẽ cân nhắc.”
Hơn nữa, nếu Johan trưng ra một biểu cảm mơ màng, thì đáng kinh ngạc thay, cái vẻ sầu muộn đó trông lại rất đỗi có hồn. Seojun thấy cổ họng bí bách nên vô cớ há miệng ra để hớp chút không khí. Đúng lúc ấy, Johan ở bên cạnh lại cất giọng trêu đùa.
“Đúng rồi, Jun à. Thực ra tớ không hề yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên đâu.”
“Tớ cũng có tin đâu.”
Tuyệt tình thật đấy, Johan vừa gãi mũi vừa lúng túng nói.
“Chỉ là cứ nhìn cậu rồi tớ dần thích cậu. Càng nhìn lại càng thấy thích.”
Đôi đồng tử màu sẫm biến mất sau mí mắt. Một cái nheo mắt cười đùa cợt nhả cộng thêm lời tỏ tình cũng thiếu sức nặng y hệt. Thế nhưng, Seojun lại chẳng thể cười nổi. Trái tim vừa nảy lên một nhịp như thể đã đập mạnh vào lồng ngực.
Đôi chân cậu vô thức khựng lại. Và rồi, ngay trước khi Seojun kịp mở miệng, một thứ gì đó đã bị giẫm nát.
Rắc!
Cúi xuống nhìn gót chân, cậu thấy một quả phỉ bị nghiền nát bét trên mặt đất. Âm thanh lớp vỏ cứng vỡ vụn vang dội trong khu rừng tĩnh mịch vốn chẳng có gì ngoài những lời đối thoại. Johan cũng không bước tiếp mà dừng lại nhìn thứ đó. Cùng lúc, họ nhận ra điều bất thường.
Lẩn khuất giữa khu rừng bao quanh khu cắm trại Hamong, có một căn chòi gỗ. Johan và Seojun, hai kẻ vốn đang ríu rít trò chuyện, lập tức ngậm miệng lại và rón rén bước đi. Tiến vào nơi được che giấu một cách vô cùng tinh vi không hề có lấy một lối đi ấy, một khoảng đất trống nhỏ bé hiện ra.
Năm sáu cái cây với những tán lá tròn viền lởm chởm gai góc mọc lên um tùm như thể điểm tô cho khu vực xung quanh bãi đầm lầy, chúng khẽ rung rinh những phiến lá theo chiều gió. Rào rào, xào xạc, tiếng lá cây cọ xát vào nhau nghe thật ồn ào. Mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ khe cửa hé mở một nửa của căn chòi hòa quyện cùng mùi thối rữa của đầm lầy, tạo nên một thứ mùi kinh tởm.
Seojun trợn trừng mắt trước thứ mùi hôi thối đến mức có thể làm tê liệt cả khứu giác. Nơi này chính là xưởng làm việc không được đánh dấu trên bản đồ của gã Mặt nạ phòng độc - xưởng sản xuất Hamong.