Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
#045
Johan bước tới thêm một bước, dí sát mặt lại gần. Hai chóp mũi khẽ chạm vào nhau phát ra một tiếng động nhỏ. Đôi đồng tử ngập tràn tia sáng lấp lánh đúng nghĩa là đang ở ngay trước mũi cậu. Cậu ta cười tươi rói, hét lớn như thể vô cùng sung sướng khi được thẳng thắn thổ lộ nỗi lòng mình.
“Có nói bao nhiêu lần đi nữa tớ vẫn sẽ nói. Tớ yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu!”
Lời tỏ tình vang lên ở cái khoảng cách mà muốn ngoảnh mặt lờ đi cũng bất khả thi này quả thực chẳng khác nào một đòn ném thẳng vào mặt. Trước lời thú nhận hung hãn đó, Seojun hít ngược một hơi rồi bước lùi lại. Seojun vừa lùi bước, Johan liền không chút ngần ngại sải bước tiến lên.
Dù họ có di chuyển thế nào thì vẫn giữ nguyên khoảng cách cũ. Hơi thở nóng hổi của Johan phả ra nhột nhạt trên đôi môi khô khốc của Seojun. Dù cách nhau vỏn vẹn một gang tay, Seojun vẫn hoàn toàn không hiểu tại sao toàn thân lại ngứa ngáy đến thế.
Cậu vô cớ cắn môi trước cảm giác tê râm ran bốc lên từ lòng bàn tay và lòng bàn chân, rồi dùng móng tay ấn mạnh vào lòng bàn tay đã đóng vảy máu. Cảm giác dòng máu chảy dọc theo huyết quản dưới lớp da bị ấn xuống sống động là thế, nhưng cậu lại chẳng hề cảm thấy sự mệt mỏi cùng cực nào. Seojun nhai nhai môi dưới hằn đầy vết răng, miễn cưỡng trả lời.
“Nhưng như thế thì kỳ cục lắm…”
Miệng thì nói nhưng ánh mắt cậu lại đảo quanh vô định rồi cắm gằm xuống đất. Vốn dĩ cuộc đời cậu luôn cách dũng khí một vạn dặm. Thói quen sống buông xuôi giờ đây quật lại cậu hệt như nghiệp chướng. Một vùng da nóng hổi khẽ chạm vào bên má đã giảm hẳn nhiệt độ vì e dè của Seojun. Mu bàn tay với những đốt xương gồ lên của đối phương chẳng hề mềm mại mà mang theo vẻ cứng cáp và thô ráp. Chỗ xương nhô lên ở mép bàn tay lướt qua gò má cậu.
“Jun à, cậu ghét tớ sao?”
Giọng nói trầm thấp pha lẫn ý cười mờ nhạt. Trong khoảnh khắc, cổ họng cậu nóng ran. Lời mắc nghẹn khiến lồng ngực bức bối. Seojun lúng búng đáp lời, hoàn toàn không nhận ra khóe mắt mình đã đỏ lựng lên từ lúc nào.
“Không phải là ghét. Không phải như thế, nhưng mà.”
Đôi môi đang ngập ngừng lúng búng mấp máy từng chữ.
“Tớ không muốn chết.”
Giọng nói run rẩy như nhành sậy dần lấy lại sức mạnh. Bởi vì đã có sự chắc chắn. Dù có gọi đó là tín ngưỡng duy nhất trong cả cuộc đời cũng được. Dẫu cho là tâm tư ích kỷ đến đâu thì đó cũng là ước nguyện cậu lặp đi lặp lại suốt cả đời.
Seojun vươn thẳng cổ, đối mặt trực diện với Johan. Cậu trừng mắt lườm Johan với ánh nhìn uất ức. Hơi nóng hầm hập phả ra từ bụng dưới cùng bầu không khí tĩnh mịch khiến cậu vô cớ co rúm tay chân nãy giờ cũng tan biến sạch. Seojun trợn trừng mắt, nghiến răng ken két.
“Mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp mà sao cậu lại như thế này? Johan, nghe cho kỹ đây. Cậu đang làm sai rồi đấy. Cậu đang nhầm lẫn tai hại rồi.”
Bởi vì cậu ta là định mệnh sẽ thành đôi với Christina, và như thế mới là đạo lý. Dù cho có bao nhiêu phân cảnh bị chệch hướng đi chăng nữa, thì thế giới này chẳng phải vẫn tồn tại thứ gọi là thiết lập gốc sao? Việc Final Girl Christina vẫn là Christina, và chuyện cô đánh bại được con quái vật chính là bằng chứng đanh thép nhất. Cả đời luôn chật vật tìm cách thoát ra, nhưng ít nhất là cho đến khi ngày hôm nay trôi qua trọn vẹn, Seojun không hề có lấy nửa phân ý định muốn phá vỡ cái trò chơi thiết lập kiên cố này.
Seojun mặc dù gọi tên Johan nhưng lại đang nhìn chằm chằm vào nam chính của 《Sát nhân hồ máu》 chứ không phải Johan Gentil.
“A…”
Một tiếng r*n r* mờ nhạt lọt qua kẽ môi Johan. Ánh mắt từng phát sáng như kẻ điên của cậu ta chùng xuống một cách yếu ớt. Tức giận sao? Seojun liếc nhìn Johan với vẻ nghi ngờ.
Thế nhưng Johan lại nhếch khóe môi lên nụ cười nhợt nhạt rồi xoa xoa vầng trán đã lạnh toát của Seojun. Một cái chạm đầy dịu dàng. Cậu ta thì thầm bằng giọng nói ươn ướt như đang van nài.
“Jun à, Jun à. Nhìn tớ này. Hửm? Nhìn thẳng vào tớ, và lắng nghe giọng nói của tớ đi.”
Nếu không vì sự bài xích bất thình lình trào dâng, thì có lẽ cậu đã vô thức muốn dựa dẫm vào cái đụng chạm dịu dàng ấy. Thế nhưng, Seojun lại đanh mặt, cự tuyệt đẩy mạnh đối phương ra. Nắm đấm nện thẳng vào lồng ngực phát ra một tiếng động trầm đục vang vọng giữa khu cắm trại tĩnh mịch.
Đương nhiên, một cơ thể mảnh khảnh gần như chẳng có chút thịt nào thì không thể gây ra chuyện gì to tát. Nửa th*n d*** của Johan vững chãi như cỏ dại bám rễ sâu vào lòng đất, không hề nhúc nhích. Ngược lại, mang tiếng là người đẩy nhưng sắc mặt Seojun lại tái xanh, cậu chỉ mấp máy môi mà rốt cuộc chẳng thốt nên lời. Cái cổ vốn đang cứng cỏi vươn lên cũng rụt lại như rùa. Một nỗi thảm hại chẳng biết từ đâu ùa tới không dứt.
“Không, tớ không muốn nghe. Những lời cậu nói đều là vớ vẩn hết. Kỳ cục lắm. Thà bảo đây là hiệu ứng cầu treo còn hợp lý hơn! Thành thật mà nói, so với ba cái thứ 'lịch sử tình yêu' mà cậu lải nhải, thì cái đó nghe còn có lý hơn nhiều. Hãy suy nghĩ theo lẽ thường đi.”
Một đêm kỳ quái mà ngay cả một con kiến bò trên mặt đất cũng không thấy. Một ngày đáng sợ đầy rẫy sự giết chóc tàn nhẫn. Giờ chỉ cần ráng chịu đựng thêm một chút nữa là ngày này sẽ kết thúc. Một sự chờ đợi đánh cược cả đời người. Dù có cảm thấy thời gian dài đằng đẵng đến đâu thì nó vẫn sẽ vô tình và lạnh lẽo trôi qua, cuối cùng thì tự do ngọt ngào cũng sẽ tìm đến.
“Jun à….”
Cái chạm đầy xót xa thay vì xoa dịu sự hỗn loạn, lại càng đẩy tâm trạng bất an thêm phần ngoan cố. Khi chạy cuống cuồng đến đứt hơi thì lại chẳng cảm nhận được gì. Những ý nghĩ bị xua đuổi vào sâu trong góc khuất tâm trí lúc con dao Hamong của gã Mặt nạ phòng độc và xúc tu của sinh vật lạ X lóe sáng, nay lại râm ran bò ra.
Hệt như cách vận hành của những kẻ ngu ngốc, sự bốc đồng phút chốc đã khoác lên mình lớp vỏ bọc mang tên tín ngưỡng. Seojun liến thoắng buông ra những lời vô tội vạ.
“Đừng hành xử kỳ quái nữa. Cứ bình thường, như mọi khi đi. Sao hôm nay cậu lại thế này chứ?”
Còn nói về Johan, cậu ta đích thực là một thanh niên vô cùng sắc sảo. Dẫu sự nỗ lực đồng cảm với người khác nơi cậu ta thiếu hụt một cách trầm trọng, nhưng tình yêu lại là một động lực đáng kinh ngạc có thể xui khiến con người ta dễ dàng làm những việc xằng bậy mà bình thường chẳng bao giờ họ đụng tới. Đôi mắt xanh thẳm nheo lại thành một đường dài sắc lẹm, nhạy bén lôi tuột ra nỗi sợ hãi đang ẩn giấu phía sau những đầu ngón tay run rẩy và ánh nhìn mất tiêu cự của Seojun.
Thực chất, thái độ của Seojun lúc này chẳng khác nào một con chó hoảng sợ đang sủa nhắng lên nên rất dễ bị nắm thóp. Thế nhưng, nhận thức và thực hành không phải lúc nào cũng là đôi bạn thân, vả lại tay chân của Johan cũng quá đỗi dài ngoằng để có thể khoác lên mình cái danh hiệu "cậu thiếu niên luôn đi đôi với hành động". Chỉ có điều, cậu ta chẳng hề nao núng trong việc bộc lộ tình yêu.
“Jun à, cậu đang sợ hãi cái gì vậy? Rốt cuộc điều gì đang khiến cậu sợ hãi chứ?”
“Tớ không thể nói. Cậu, các người không hiểu được đâu.”
Khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ mang tên Christina, bàn tay thô ráp của bố mẹ, năng lực tiên tri mà cậu thà mong đó là sự lú lẫn của não bộ, tên sát nhân tàn bạo và con quái vật bay tới từ vũ trụ... Johan không thể hiểu ý nghĩa của vô số bằng chứng này. Việc thấu hiểu thực sự cội nguồn nỗi sợ hãi mà Seojun mang theo là điều bất khả thi.
Nếu không tự mình trải nghiệm việc bị xe tải tông chết khi còn trẻ rồi tái sinh vào một thế giới bị nhào nặn bởi bàn tay vụng về của ai đó, thì đó là một sự tuyệt vọng mà chẳng ai có thể thấu hiểu nổi.
Nhưng con người ai mà chẳng mang trong mình những nỗi tuyệt vọng mà người khác không biết. Seojun cũng không hiểu được nỗi tuyệt vọng mà William cảm thấy khi Airy bị sinh vật lạ X chộp lấy. Không hiểu được nỗi tuyệt vọng khi Bobby ôm chặt lấy cái xác. Không hiểu được nỗi tuyệt vọng mà Christina nếm trải trước họng súng. Không hiểu được nỗi tuyệt vọng của Johan khi nhìn cảnh Seojun rơi xuống.
“Nhưng Jun à, điều đó là đương nhiên mà. Tớ không hoàn toàn hiểu được cậu. Nhưng cậu cũng thế thôi. Dù tớ có nói thế nào, việc cậu thấu hiểu toàn bộ tâm tư của tớ cũng là bất khả thi. Con người làm sao có thể thấu rõ hết lòng dạ của người khác chứ. Vì vậy nên tớ mới muốn ở cạnh cậu. Để có thể thấu hiểu cậu ở một khoảng cách gần nhất có thể.”
Chính vì không hiểu được... Johan kéo dài giọng. Cậu ta cố tình uốn lưỡi một cách chậm rãi. Kề sát môi vào tai Seojun đang thở gấp gáp để truyền đạt trọn vẹn ngôn từ của chính mình.
“Jun à, sao cậu lại sợ chết đến thế? Cậu muốn sống để làm gì? Xin hãy cho tớ biết tại sao cậu lại muốn sống, muốn sống để làm những gì. Còn tớ ấy à, tớ muốn biết nhiều hơn về cậu. Tớ muốn sống ở bên cạnh cậu.”
“Tớ….”
Seojun vẫn ngước nhìn vầng trăng xanh thẫm. Bầu trời đen kịt dường như nhuốm một sắc xanh mờ nhạt. Tuy nhiên, tầm nhìn vẫn tối tăm, thứ soi đường duy nhất chỉ là vệ tinh của Trái Đất ở tít xa kia. Nhìn vào ánh sáng mờ ảo le lói giữa đêm đen, Seojun ngập ngừng mở miệng.
“Tớ chỉ muốn… Được ăn những món ngon. Muốn đi du lịch thật xa. Lấy bằng lái rồi lái xe tải, chạy rong ruổi khắp nơi… Xem những bộ phim mới ra rạp, săn lùng những phong cảnh tuyệt mỹ, và thử sống ở những vùng đất mới. Tớ chỉ muốn tiếp tục làm những điều như thế.”
Cổ họng cậu dần nghẹn lại. Seojun phải liên tục nuốt nước bọt mới có thể nói cho trọn câu. Điều cậu khao khát chỉ là một ước nguyện bình thường đến mức thảm hại. Thế nhưng Seojun lại bị tước đoạt mất một giấc mơ nghèo nàn nhường ấy. Hiển nhiên, Johan chẳng thể nào hay biết. Cậu ta chỉ ôm chặt lấy đôi vai gầy gò ấy và tha thiết van nài.
“Cậu có thể làm được. Jun à, tớ không định ngăn cản cậu. Tớ, tớ cũng chỉ muốn ăn những món ngon, đi du lịch, xem phim mới, ngắm cảnh đẹp và ở cạnh cậu - người đang sống ở những vùng đất mới. Chỉ có thế thôi.”
Lời tỏ tình nồng nhiệt của Johan đã thổi một nguồn sức mạnh thần kỳ vào hai chân của Seojun. Sinh lực tuôn trào từ lòng bàn chân vốn đang chất chồng mệt mỏi và đau nhức. Nhịp đập dữ dội đòi hỏi ở Seojun duy nhất một điều. Đó là bỏ chạy.
Cơ quan đang chi phối nhà tiên tri lúc này không phải là bộ não đỏ tươi mà là trái tim đang sục sôi dòng máu đỏ. Cậu hành động đúng nghĩa đen là theo những gì trái tim mách bảo. Điều đó có nghĩa là, cậu lập tức xoay lưng lại và chạy bán sống bán chết.
“Jun à!”
Vẻ mặt kinh hoàng cùng đôi mắt mở to bàng hoàng của Johan xẹt qua trong chớp mắt. Thế nhưng Seojun, người đang bừng bừng sức nóng, chẳng hề màng đến điều đó mà cứ thế lao đi.
Đúng mười bước.
“Jun… à?”
Hướng về phía bóng lưng cậu, tiếng gọi của Johan bay tới cùng với tâm trí vừa đình công trong chốc lát. Seojun đứng sững lại, cắn đay nghiến bờ môi. Cơn đau nhức nhối đánh thức bộ não đang đơ cứng.
Tình cảnh hiện tại thế nào cơ chứ? Là thế giới trong một bộ phim kinh dị dị hợm có cả sát nhân hàng loạt và quái vật đang hoành hành đấy. Mặc dù Christina vĩ đại đã đánh bại được những thứ chỉ chực hưng phấn khi thấy máu người ấy, nhưng hiện tại bọn họ vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi khu cắm trại Hamong kia mà.
Vậy mà lại định chạy lung tung một mình sao! Thật sự còn ngu ngốc hơn cả Bobby. Seojun thầm chửi rủa các tế bào não vô dụng của mình một cách bừa bãi.
‘Mất trí thật rồi.’
Nếu phải chọn xem giữa lời tỏ tình và sự đe dọa đến tính mạng cái nào đáng sợ hơn, thì chẳng cần cất công tìm đáp án cũng dám chắc cú là vế sau rồi. Seojun nuốt cục tức chẳng biết phát tiết vào ai xuống dạ dày, rồi rất đỗi tự nhiên xoay người lại.