Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 44

Trước Tiếp

Có những người sinh ra đã được định sẵn. Người thuận tay phải, người cao kều, người tóc dày, người có đôi mắt màu xanh lục, người có độ nhạy cảm khác thường, người ích kỷ hơn kẻ khác.

Johan tự cho mình là một người phổ thông. Yêu thích mọi thứ theo trình tự, biết rung động trong tình yêu và tận hưởng những sở thích lành mạnh vào ngày nghỉ. Chính vì thế, cậu ta đã mở lời một cách đầy tự tin. Đôi mắt xanh thẳm như đại dương ánh lên vô vàn cảm xúc gợn sóng dịu dàng.

“Ngay từ ngày đầu tiên cậu đến Tomtittot, từ khoảnh khắc đầu tiên chúng ta chạm mặt, tớ đã phải lòng cậu rồi. Jun à.”

“Cái gì? Bớt điêu đi. Cái ngày đó tớ cũng nhớ rành rành đây. Trừ ngày hôm nay ra thì đó là ngày tuyệt vọng nhất trong đời tớ đấy. Nhà tớ tổ chức tiệc mừng tân gia, và cậu lẽo đẽo theo bố mẹ bước vào. Hôm đó thời tiết rất đẹp. Nắng chiếu lóa đến mức mờ cả hoa văn trên tấm khăn trải bàn dài ở sân vườn. Trên bàn là những chiếc bánh cupcake với lớp kem phủ ngọt lịm. Tớ thì cuộn tròn như con bọ đất, ôm riết lấy con gấu bông trong phòng. Rồi tớ và cậu chạm mắt nhau. Phải rồi, lúc đó ấy. Cậu có thắt chiếc nơ bướm đúng không?”

Ánh mắt Seojun nheo lại, nhấm nháp quá khứ. Cậu lục lọi ký ức với một ánh nhìn tường minh còn hơn cả lúc tiên tri tương lai.

Seojun chẳng mấy khó khăn để lôi ra từ trong đầu hình ảnh đỉnh đầu mềm mại và chiếc nơ bướm nhỏ xíu đáng yêu của Johan. Những ký ức chuỗi cứ thế tuôn trào như một lẽ tự nhiên. Hình ảnh chính mình hai mắt sưng húp vì khóc, sụt sịt mũi thò đầu ra bậu cửa sổ. Việc vô tình chạm mắt với Johan đang ngáp ngắn ngáp dài vì chán nản chỉ là sự tình cờ. Đứa trẻ sáu tuổi và tám tuổi nhìn nhau. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

“Lúc đó, để tớ tốt bụng giải thích ý nghĩa ánh mắt của cậu nhé. Cậu nhìn tớ như thể đang nhìn một con ếch biết nói. Rồi sau đó cậu tụt sạch hứng thú.”

Một thằng nhóc trông như loài lưỡng cư quả thực chẳng có gì ấn tượng. Thay vào đó, Johan chuyển hướng sự chú ý sang chiếc bánh cupcake ở gần hơn. Cậu ta khẽ ngửi mùi bánh. Đương nhiên, thay vì vươn tay lấy món đồ ăn vặt bùng nổ đường và tinh bột ấy, Johan lắc đầu lia lịa rồi lùi ra xa. Johan thuở bé là một cậu nhóc được rắc sự tẻ nhạt lên đôi má trắng bóc như rắc đường.

Seojun nhìn chằm chằm Johan. Thanh niên giờ đây đã không còn là một đứa trẻ nữa đang nở một nụ cười mập mờ đầy bối rối.

“Aha... Jun của chúng ta có trí nhớ siêu phàm thật đấy...”

Cậu ta vỗ vỗ lên chiếc túi trước ngực. Một cử chỉ hoàn toàn vô nghĩa. Mọi niềm tin và sự tín nhiệm đã vỡ vụn ngay từ câu đầu tiên. Thật đáng tiếc cho Johan khi định bịa đặt quá khứ, bởi ký ức về ngày đầu tiên đặt chân đến Tomtittot cũng in hằn vô cùng rõ nét trong tâm trí Seojun.

Nói cách khác, đúng chuẩn một con người phổ thông và bình thường, Johan cũng biết cách bóp méo sự thật đôi chút. Chẳng thèm vấn vương lời nói dối vừa bị vạch trần, cậu ta nhanh chóng tung ra nước cờ tiếp theo.

“Cảm ơn cậu vì đã nhớ đến cuộc gặp gỡ vi mô của chúng ta. Tớ vui lắm, Jun à.”

“Đó đâu phải là từ dùng trong hoàn cảnh này chứ?”

Seojun nhìn Johan bằng ánh mắt đầy hoài nghi. May mắn là cái bầu không khí căng thẳng giới tính từng khiến sống lưng cậu ớn lạnh như bị muỗi đậu đã tan biến, nhưng câu chuyện mà Johan muốn truyền tải vẫn rất khó lọt tai. Tất nhiên, sự thiếu hiểu biết của Seojun chẳng mảy may ảnh hưởng đến Johan. Chỉ cần Seojun cho phép, cậu ta có thể ngồi một chỗ lải nhải suốt ba ngày ba đêm.

“Đâu có, Jun à. Tớ thuộc tuýp người cho rằng trong mối quan hệ của chúng ta chẳng có gì là không quan trọng cả, nhưng riêng lần này, chúng ta cần một góc nhìn vĩ mô.”

“Góc nhìn vĩ mô...?”

Rốt cuộc, với cái sự thật hiển nhiên là hai đứa trẻ từng chạm mặt nhau một thoáng hồi bé thì cần cái góc nhìn nào khác nữa cơ chứ? Seojun thấy đầu óc lùng bùng. Johan mỉm cười, tiến lại gần Seojun thêm một bước.

“Cuộc gặp gỡ chân chính của chúng ta là vào đêm hôm đó cơ. Đêm có mưa sao băng ấy. Mọi người đều đổ xô ra ngoài ngắm sao rơi. Tớ cũng nắm tay bố mẹ, mỏi cổ ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt. Nhưng hồi bé tớ vốn dĩ chẳng bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Thấy chán ngấy quá nên tớ đã lủi xa khỏi bố mẹ. Rồi tớ gặp cậu. Jun à.”

Johan có đôi chân dài nên sải bước cũng rộng. Seojun cảm thấy khuôn mặt đang cười tươi rói của cậu ta xáp lại quá gần. Mùi cơ thể quyện cùng những vệt máu chưa được lau sạch lại một lần nữa xộc thẳng vào mũi cậu.

“Cậu đã vừa ngắm sao rơi vừa gào khóc nức nở.”

Đó là một khu vườn bị lãng quên nằm khuất sau nhà, ẩm thấp và vương vấn mùi rêu phong. Ngay sát nách những con người đang lãng mạn hóa khung cảnh, Seojun thuở nhỏ lại gân cổ lên gào thét. Cậu chỉ tay vào cái đuôi sao băng tuyệt đẹp đang kéo dài trên bầu trời đêm, trút ra toàn bộ sự phẫn nộ, tủi thân và nỗi sợ hãi mà chẳng ai thấu hiểu.

“Đó chính là sự khởi đầu. Jun à, tớ đã bị cậu cướp mất ánh nhìn.”

Johan thò lưỡi l**m môi, rồi liến thoắng nói tiếp. Giọng điệu của cậu ta pha chút gì đó vội vã. Seojun nhìn Johan với vẻ mặt kỳ quái.

Cậu chẳng thấy có gì khác biệt to tát giữa việc cậu và Johan gặp nhau vào ban ngày hay ban đêm. Cậu khóc lúc mặt trời mọc, và cậu cũng khóc lúc mặt trăng lên. Chỉ đơn thuần là kim đồng hồ nhích thêm vài vòng mà thôi. Ấy vậy mà Johan lại làm như thể giữa hai mốc thời gian đó có một khoảng cách vĩ đại lắm. Ánh mắt ấy mãnh liệt và chân thành hơn bao giờ hết.

Trước thái độ tha thiết của Johan, Seojun vô thức lùi lại một bước. Cuối cùng, cậu cũng nuốt trôi được cái sự thật rằng mình vừa được tỏ tình qua khỏi cổ họng. Nhưng chừng đó là chưa đủ để tiếp nhận mớ ngôn từ của Johan Gentil.

Tình yêu mà Johan nói đến thiếu mất sự mạch lạc. Thiếu mất căn cứ. Thiếu mất tính xác đáng. Khoan bàn đến chuyện từ chối, cậu thậm chí còn chẳng thể hiểu nổi.

“Tại sao?”

Một câu hỏi bật ra từ đôi môi khô khốc. Thay vì nhìn vào đôi đồng tử mang tông màu lạnh nhưng lại rực lên một sức nóng kỳ quái kia, Seojun lảng mắt sang nhìn hình dáng vành tai của đối phương.

“Johan, người cậu phải tỏ tình là Christina chứ.”

“Hả? Ờ, tớ á? Tỏ tình với Christina á?”

Giọng nói khàn khàn cất lên hỏi vặn lại. Johan chớp mắt một cách chậm rãi. Cậu ta nhìn chằm chằm xuống đất một lúc rồi lại ngẩng mặt lên.

“Tại sao tớ lại phải làm thế?”

Một câu hỏi đơn giản. Nhưng cũng đủ để khiến Seojun cạn lời. Seojun nuốt nước bọt xuống cái cổ họng đang nghẹn đắng rồi gắng gượng mở miệng.

“Tại sao cái gì chứ, Christina là nhân vật chính mà...”

Thật là một câu trả lời quá đỗi thảm hại so với cái dáng vẻ như đang rao giảng chân lý của cậu.

“Ừm, đúng thế. Christina là nhân vật chính trong cuộc đời cậu ấy. Nhân vật chính trong cuộc đời tớ là tớ, còn nhân vật chính trong cuộc đời cậu là cậu. À, không phải. Nhân vật chính trong cuộc đời tớ cũng là cậu cơ, Jun à.”

Hai má Johan ửng đỏ. Cậu ta thậm chí còn dò hỏi ý kiến của Seojun xem việc trở thành đồng diễn viên chính thì thế nào. Sự hỗn loạn bắt đầu xoắn xít lấy não bộ của Seojun. Vốn dĩ khối óc đã nhăn nheo phức tạp, nay lại bị khuấy đảo khiến chất lượng chức năng ngôn ngữ tuột dốc không phanh. Seojun khó nhọc uốn nắn cái lưỡi đang cứng đờ của mình.

“Nhưng, nhưng chúng ta đều là con trai mà.”

“Jun à, giờ không phải là thời tận thế, đây là thế kỷ 21 rồi. Thế kỷ 21 đấy.”

Johan khéo léo dùng các mốc thế kỷ để lấp l**m đi cái sự bối rối về tính dục. Dù trong đầu đang quay cuồng lộn xộn, Seojun vẫn cố chật vật đưa ra một lời phản bác.

“Dù thế đi nữa thì cái lần đầu hồi bé ấy, ừ thì cứ coi như đêm đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng ta như lời cậu nói đi. Kể cả thế thì vẫn kỳ cục lắm. Cậu trúng tiếng sét ái tình chỉ vì cái bộ mặt khóc lóc của tớ á? Cậu là tên b**n th** hả?”

“Tất nhiên đó chỉ là sự khởi đầu của chúng ta thôi. Jun à, lịch sử tình yêu của tớ dài lắm.”

Johan làm ra vẻ mặt đắc thắng rồi giơ bàn tay đang nhớp nháp máu và thứ chất lỏng đáng ngờ lên. Giơ tay oai phong là thế nhưng bộ dạng lại tơi tả thảm hại. Dù vậy, khí thế của Johan vẫn hừng hực, cậu ta thong thả giơ ngón trỏ lên. Giá như trên ngón tay đó còn dính cái móng thì tư thế này hẳn sẽ trông rất ra dáng.

“Mọi tình yêu đều có điểm bắt đầu. Và lần thứ hai tớ phải lòng cậu là năm tớ mười bốn tuổi.”

“Mười bốn?”

Khi Johan mười bốn tuổi thì Seojun mười hai tuổi. Lần này cậu chẳng nhớ ra được sự kiện nào có vẻ to tát cả. Seojun liếc nhìn Johan. Vốn đang dạt dào tâm sự, Johan dĩ nhiên không từ chối lời mời gọi không lời đó mà tiếp tục mở miệng.

“‘Gentil, cậu không nên trèo lên cái cây đó đâu’. Cậu đã nói như thế đấy. Tớ thì đang phân vân không biết có nên trèo lên hay không, thì cậu đột nhiên thò mặt ra và khuyên tớ như vậy. Đó là một cây sồi thân to. À nói thêm là lúc đó cậu đeo một cặp kính dày cộp và mặc một chiếc áo len rộng thùng thình.”

“Cây á? À.”

Một tàn ảnh mờ nhạt xẹt qua bên trong mí mắt cậu. Khung cảnh cành cây chao đảo và một cậu bé ngã nhào xuống. Từ mẩu ký ức nhạt nhòa ấy, cậu chẳng thể nhớ nổi trọn vẹn cuộc hội thoại. Chỉ duy nhất một câu nói là văng vẳng bên tai rành rọt như in.

‘Cứ gọi tớ là Johan. Chúng ta quen nhau đâu phải mới ngày một ngày hai.’

Nghĩ lại thì, kể từ dạo đó Seojun mới bắt đầu gọi ‘Johan Gentil’ bằng cái tên Johan. Johan gật gù.

“Tớ đã ngu ngốc trèo lên cái cây đó rồi ngã lộn cổ. Đó là ngày mà một trong những lời tiên tri cậu nói ứng nghiệm trong khoảng thời gian ngắn nhất.”

“Khoan đã, tớ từng nói như thế á?”

“Ừ. Cậu còn bảo là tớ sẽ nằm bẹp dí trên kính chắn gió của chiếc xe tải do cậu lái cơ.”

“…….”

Seojun thầm nghĩ chắc chắn là do mình xem phim quá nhiều nên mới nói nói nhảm. Rốt cuộc phải là cái tình huống quái quỷ nào thì Johan mới dính chặt lên kính chắn gió chiếc xe tải do cậu lái được cơ chứ? Cậu đưa tay vuốt mặt mặt, cất giọng khô khốc hỏi.

“Rồi sao, chỉ có thế thôi á?”

“Chưa đâu. Cậu có nhớ vở kịch Bạch Tuyết hồi năm sau đó không?”

“À, vụ đó.”

Lần này thì cậu nhớ chính xác 100%. Đó là một sự kiện quy mô lớn của trường, thu hút học sinh mọi khối lớp tham gia. Christina sắm vai Hoàng hậu, Johan làm Hoàng tử, và thật kinh khủng khi Seojun lại phải gánh vai Bạch Tuyết. Dẫu chẳng mấy quan trọng, nhưng Bobby hồi đó là một gã lùn.

Năm ấy Seojun đã ngắm sẵn vai Cây Số 1, nhưng lại ngậm ngùi nhận thất bại sau một cuộc cạnh tranh khốc liệt. Và cái lý do cậu phải gánh vác vai Bạch Tuyết, đáng ngạc nhiên thay, lại đến từ một phương thức cực kỳ dân chủ: đó là bỏ phiếu.

Dĩ nhiên, vì Johan làm Hoàng tử nên có vô số nữ sinh thèm khát vai Bạch Tuyết. Thế nhưng, ngay khi ứng cử viên nặng ký nhất là Christina nhanh nhảu chốt luôn vai Hoàng hậu, số lượng người tranh giành vị trí Bạch Tuyết bỗng tăng đột biến. Danh sách ứng cử viên cho vai Bạch Tuyết lần lượt là Amy, Bella, Cynthia, Dimitris, Erica, Florence, Gil, Heather, Isabella, Jessica, Larry, Matilda, Nina, Olive, Paige, Queenie, Rose, Seojun, Tyler, Yumi, Bren, Wade, Xenia, Yannick và Gina. Ngoại trừ Seojun là do Bobby "gài bẫy" tiến cử, tất thảy những người còn lại đều tự nộp mạng ứng cử.

Kết cục là, Seojun chễm chệ giành được vai Bạch Tuyết với vỏn vẹn... ba phiếu bầu. Thật là một chuyện nực cười đến cạn lời.

“Trong vở kịch, tớ đã ôm lấy cậu rồi xoay vòng vòng mà.”

Cậu nhóc Johan mười lăm tuổi ngày đó đã sở hữu vóc dáng cao ráo và khung xương rắn rỏi. Thế nhưng, trái ngược với thái độ hồ hởi ôn lại kỷ niệm vui vẻ của Johan, đó lại chẳng phải là một ký ức tốt đẹp gì đối với Seojun. Tạm gác lại kỹ năng diễn xuất thảm họa mà tự bản thân cậu cũng thấy gớm ghiếc, vở kịch đã biến thành một mớ hỗn độn nát bét khi bị vướng vào vụ án dùng độc tấn công và xích mích tình ái tay ba giữa Florence - Gilbert - Xenia diễn ra cùng lúc.

Hôm đó, Seojun đã ngủ gật luôn trong cỗ quan tài kính của Bạch Tuyết, để rồi sau khi nhìn thấy ảo ảnh tương lai, cậu đâm ra nhầm lẫn với thực tại và vô tình phanh phui sạch sành sanh bí mật về tuyệt chiêu "bắt cá hai tay" trót lọt giữa Florence và Xenia của tên Gilbert cho bàn dân thiên hạ cùng nghe. Tiếng ồ lên kinh ngạc đầy phấn khích nổ ra từ hàng ghế khán giả đến giờ vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau đó, cho đến trước khi cái tên Gilbert kia bị một kẻ lạ mặt đánh vỡ gáy giữa đêm khuya, quả thực là chuỗi ngày đằng đẵng khổ ải đối với cậu...

Chẳng hiểu sao cái thứ gọi là "lịch sử tình yêu" này càng nghe lại càng thấy độ tin cậy giảm sút. Seojun thõng vai xuống, chậm rãi nói.

“Tớ thừa nhận là mình đã nói linh tinh rất nhiều. Nhưng cũng chỉ có thế thôi mà. Chúng ta đâu có chia sẻ kỷ niệm đặc biệt nào của riêng hai đứa đâu. Johan, tuy tớ và cậu quen nhau đã lâu, nhưng chung quy cũng chỉ có ngần ấy chuyện. Rốt cuộc cậu trúng tiếng sét ái tình ở cái khúc nào cơ chứ?”

“Mười lăm năm không phải là một khoảng thời gian ngắn đâu. Đương nhiên là...”

Johan buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi cúi xuống nhìn Seojun. Seojun của cậu vẫn chẳng thể nắm bắt được vấn đề, cứ đưa răng cắn lấy môi dưới một cách vô tội vạ. Khẽ nở một nụ cười dịu dàng trên môi, Johan lén chùi lòng bàn tay đang rịn mồ hôi của mình vào quần.

“Việc vỗ ngực tự xưng rằng mình thấu hiểu tường tận một người chỉ vì đã quan sát họ trong một thời gian dài quả là một sự ngạo mạn. Ừ. Tớ biết chứ. Thế nhưng, Jun à. Khoảng thời gian trôi qua kể từ khi chạm mặt cậu đã dư sức để tớ chìm đắm trong tình yêu rồi.”

Johan không hề phải lòng Seojun ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khung cảnh phản chiếu bầu trời đêm rải đầy những vì sao kia vẫn chưa đủ sức nặng để được gọi là tình yêu. Thế nhưng, hệt như giọt nước đầu tiên rơi xuống trước khi cơn mưa rào trút hạt, vạn sự trên đời đều cần một khoảnh khắc để khởi nguồn. Vào ngày hôm đó, một hạt mầm đã được gieo rắc vào tận sâu trong trái tim của Johan.

Trước Tiếp