Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 43

Trước Tiếp

Hiển nhiên, chẳng phải đến tận bây giờ lòng trắc ẩn mới chợt trỗi dậy từ tâm can vốn dĩ lạnh nhạt của Seojun. Cậu thọc tay nghịch chiếc ống nhòm một cách thần kỳ vẫn còn lủng lẳng bên hông và lầm bầm.

“Từ nãy đến giờ chúng ta không đi tìm Bobby, bộ còn lý do nào khác sao? Xét cho cùng cũng là vì nguy hiểm thôi.”

Seojun đặc biệt nhấn mạnh vào hai chữ "nguy hiểm" rồi đưa mắt nhìn quanh. Cậu khẽ l**m môi, thầm mong ánh mắt của mình trông có vẻ chân thật.

“Nói thẳng ra thì, làm gì có thời gian mà nhởn nhơ ở cái khu cắm trại có gã Mặt nạ phòng độc và con quái vật đang đi lượn lờ cơ chứ? Nhưng bây giờ tình thế khác rồi. Con quái vật đã cháy đen, còn gã Mặt nạ phòng độc thì, ừm….”

Cái kết bi thảm của tên sát nhân hàng loạt thì chẳng cần Seojun phải nói thêm lời nào cũng đã quá rõ ràng. Màn tự biện minh cứ thế kéo dài.

“Thế nên tớ nghĩ, đằng nào sự việc cũng đã thành ra thế này, ít nhất chúng ta cũng nên thu nhặt thi thể cho Bobby đáng thương. Đó chẳng phải là chút đạo nghĩa cuối cùng dành cho cái chết đầy dũng cảm của người bạn tội nghiệp ấy hay sao? Rồi nhân tiện, chúng ta tìm luôn chiếc chìa khóa xe mà Bobby đang giữ để đưa Airy đến bệnh viện một cách an toàn.”

Seojun chưa từng coi Bobby là dũng cảm, hay đáng thương, thậm chí còn chẳng coi là bạn bè, thế nhưng lưỡi cậu vẫn trơn tuột như được bôi mỡ. Johan khẽ nắm lấy mu bàn tay Seojun và gật gù.

“Tớ cũng tán thành ý kiến của Jun. Dựa vào khoảng thời gian gã Mặt nạ phòng độc bắt cóc Bobby rồi quay lại tìm chúng ta, rất khó để cho rằng gã đã kịp dọn dẹp sạch sẽ tàn cuộc.”

Rõ ràng từ "dọn dẹp" mà cậu ta nói tới ở đây không phải là việc dọn ngăn kéo bàn hay gì đó tương tự. Trong thâm tâm, Seojun cũng ngầm gật gù. Đúng chuẩn một tên sát nhân trong phim kinh dị, gã Mặt nạ phòng độc ngoài việc giết người tàn bạo còn báng bổ thi thể bằng những phương thức kỳ quái.

Đương nhiên, những phương pháp xử lý như vậy vô cùng phiền phức, rườm rà và không phải là thứ có thể làm xong trong chốc lát. Thêm vào đó, gã Mặt nạ phòng độc còn mải quay lại săn lùng nhóm của Seojun nên chắc chắn chẳng có thời gian mà xử lý Bobby. Johan nở một nụ cười kỳ lạ trên môi rồi nói thêm.

“Một ngày thật quá dài. Dù hơi sớm, nhưng giờ chúng ta hãy về ngôi nhà ấm áp thôi.”

Thật cạn lời với cái giọng điệu làm như vừa trải qua mười năm sống nơi đất khách quê người, trong khi khoảng cách lái xe còn chưa đến một tiếng đồng hồ. Thế nhưng sự mệt mỏi vương trên đuôi câu chữ của cậu ta là hàng thật.

Thân xác kêu gào vì đau nhức như vừa bị đánh nhừ tử, những cơn gió nhẹ mang theo mùi hôi thối, không khí nhớp nháp bám chặt vào da thịt… Khi sự căng thẳng buông lỏng, ai nấy đều nhìn nhau bằng những khuôn mặt kiệt quệ và tiều tụy. Ánh mắt đờ đẫn vì mệt mỏi đã phơi bày trọn vẹn cõi lòng bọn họ.

“Vậy thì chúng ta phải nhanh chóng hành động trước khi tình trạng của Airy tồi tệ hơn.”

Christina, người vẫn đang nắm chặt tay Airy, dụi dụi khóe mắt rồi đứng lên. Cô phủi sạch lớp đất cát bám trên đầu gối. Airy có vẻ muốn nói điều gì đó với bạn mình, nhưng cơn đau dội lên từ mạng sườn đã khóa chặt miệng cô.

“Crrrrực…”

“Thôi nào, đừng cử động nữa Airy. William, cậu cũng ở lại đây nghỉ ngơi cùng Airy đi. Chìa khóa xe cứ để bọn tớ đi tìm.”

“Cảm ơn cậu, Christina.”

“Cảm ơn gì chứ! Cậu cũng bị thương nặng mà. Với cả đâu thể để Airy ở lại một mình được.”

Giọng nói dõng dạc của Christina vang rành rọt giữa bầu không khí ảm đạm. Seojun vươn dãn tứ chi dài ngoằng của mình. Johan bỗng dưng bị tuột mất tay liền ỉu xìu rũ đuôi mắt xuống, nhưng Seojun tảng lờ đi.

“Christina. Hướng gã Mặt nạ phòng độc kéo Bobby đi để tớ và Johan tìm cho. Cậu cùng Golden quay lại kiểm tra phía khu nhà gỗ xem. Nhỡ đâu cậu ấy để chìa khóa lẫn trong đống hành lý thì sao.”

“À, cũng có khả năng đó.”

“Cái gì? Tao á? Tại sao!”

Tiếng đáp lời thấu hiểu và tiếng gào lên phản đối hòa vào nhau. Bị âm thanh bất thình lình vang lên ngay sát tai làm cho giật nảy mình, Christina rụt vai lại rồi quay ra sau. Bị điểm danh đột ngột, Golden nhảy cẫng lên hệt như một con ếch.

Hắn mang một vẻ mặt chân thành không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phản ứng này lại càng làm sắc mặt Seojun đanh lại. Cậu dùng ngón trỏ chọc thẳng vào ngực Golden. Lực chẳng hề mạnh nhưng cũng đủ khiến gót chân Golden từ từ lùi lại.

“Tại sao... á? Mày không biết lý do mà còn mở miệng ra hỏi à? Đi lục soát một cái khu cắm trại vừa bị chiếm đóng bởi sát nhân hàng loạt và quái vật vũ trụ không rõ danh tính, bộ mày tính để Christina đi một mình chắc?”

Chỉ một câu nói thôi đã hô biến Golden thành một thứ rác rưởi. Airy, người đang nằm trên mặt đất thở những nhịp ngắn và yếu ớt, cũng phóng ánh mắt sắc như dao găm lườm hắn. Vốn dĩ Golden chẳng thân thiết gì với nhóm người này nên hắn thấy vô cùng ấm ức, ngặt nỗi trong cái tình cảnh bạn bè hắn đứa thì chết đứa thì mất tích, chẳng còn ai đứng ra bênh vực hắn nữa. Tất nhiên, dù đám đó có bình yên vô sự đi chăng nữa, thì việc bọn chúng có bênh Golden hay không lại là một câu chuyện khác.

Nổi cơn hậm hực không đâu, hắn định chộp lấy cái ngón tay lèo khoèo kia. Nhanh như chớp mắt. Nếu không có Johan cản lại, chắc hẳn hắn đã có cơ hội chạm vào cái khớp xương khẳng khiu như cành cây mùa đông ấy rồi. Chỉ có điều, chuyển động cơ thể của Johan bất chấp chằng chịt vết thương vẫn cực kỳ lanh lẹ và chẳng hề rộng lượng đến mức ban cho Golden cơ hội đó.

“Dùng lời không được liền động tay động chân, quả thực là một hình ảnh thảm hại. Golden, đây chính là lời mà bố cậu đã nói trong buổi diễn thuyết khách mời ở trường đấy.”

Khốn nỗi, Golden lại không ngu ngốc đến mức chẳng nhận ra tia chế giễu nhạt nhòa vương trên khóe môi đang nhếch lên đầy vẻ dịu dàng kia. Hắn nhăn nhúm mặt mày, rít lên từng chữ.

“Ngay từ đầu cái cách phân chia nhân sự đã bất thường rồi không phải sao? Cứ như bình thường, mày đi chung với Christina Toolbox là xong chuyện mà?”

Đó là một lời phản bác khá logic theo góc nhìn của hắn. Thế nhưng, thứ đập tan cái ý chí chiến đấu mỏng manh của Golden không phải là lực nắm tay gọng kìm hay ánh mắt sát khí của Johan. Mà là một giọng nói cất lên mệt mỏi, đứt quãng từng nhịp và thô ráp như thể bị giấy nháp chà qua.

“Tao ghét mày.”

Seojun túm lấy cổ tay đang đẩy mình ra sau như muốn che chở của Johan kéo xuống, rồi kiên quyết lên tiếng.

“Golden, nói cho mày biết phòng khi mày không nhận ra, tao thấy kinh tởm chỉ với việc tưởng tượng ra cảnh phải ở riêng cùng mày. Tao ghét cái đứa đã hành hạ tao đến chết đi sống lại chỉ vì tao báo chỗ mày làm mất xe đạp. Thấy chưa? Mới nghĩ đến việc đi chung với mày thôi mà da tao đã nổi bần bật mẩn đỏ lên rồi đây này.”

Seojun phe phẩy cẳng tay trắng bóc của mình. Cho dù bọn họ vừa kề vai sát cánh cược mạng sống để hạ gục sinh vật lạ X và tên sát nhân hàng loạt đi chăng nữa, thì cái chuyện bộ ba Vàng - Bạc - Đồng, bao gồm cả Golden, từng coi Seojun là bia đỡ đạn cũng không thể bị xóa nhòa. Trông thấy bộ mặt đực ra của Golden khi phải nghe một sự thật hiển nhiên đến thế, chẳng hiểu sao Seojun lại nhíu mày.

Christina nhân hậu kéo Golden vào một góc an ủi một lúc. Bóng lưng Golden rũ vai xuống, chầm chậm đi về phía khu nhà gỗ trông thật thảm hại. Dù cho Christina có vỗ vai vỗ về thì cũng chẳng ăn thua gì.

Seojun chướng mắt trước cái thực tế là sự tử tế chuẩn-vai-chính của cô nàng lại ban phát cho cái loại rác rưởi như Golden. Nhưng cậu cũng chẳng có tư cách gì để khuyên Christina đừng giao du với Golden, nên đành quay mắt đi chỗ khác.

Johan đang cắm mặt nhìn chiếc xúc tu khô quắt trong túi áo ngực và cười tươi rạng rỡ. Một cảm giác rợn gáy ập đến khiến Seojun vội vã quay ngoắt đi. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, phát hiện ra Seojun vừa nhìn mình, Johan liền thoăn thoắt bắt chuyện.

“Jun à, cậu nghĩ sao về loại người ngoài miệng thì nói rất yêu hoa nhưng lại giội nước sôi vào chúng?”

“Làm gì có thằng điên nào như vậy?”

“Đúng chứ? Trên đời này công nhận nhiều kẻ kỳ quặc thật. Một thế giới đáng sợ...”

Cậu ta nở nụ cười mãn nguyện dõi theo hướng Christina và Golden vừa đi khỏi. Hoàn toàn chẳng hiểu Johan đang thao thao bất tuyệt cái quái gì, Seojun tặc lưỡi rồi chuyển sự chú ý sang chỗ khác.

‘Airy và William…’

Bọn họ bị thương đặc biệt nặng nên việc rút về tuyến sau ngồi chờ là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, nhìn cái dáng vẻ bọn họ trao nhau ánh mắt tình tứ đến mức rỏ mật, một nỗi bất an bỗng trỗi dậy. May mắn là mới chỉ có Bobby cùng hai kẻ trong bộ ba Vàng - Bạc - Đồng mất mạng, nhưng trong cái tình cảnh chưa thể thoát khỏi khu cắm trại Hamong này, bỏ mặc hai người họ ở lại liệu có ổn không đây?

Nơi này vẫn là khu cắm trại Hamong, một thế giới điềm gở hoàn toàn bị cô lập với bên ngoài. Theo quy tắc của phim kinh dị, tuổi thọ của các cặp đôi thường ngắn lại theo cấp số nhân.

‘Nhìn chuỗi hành động và lời nói của William từ trước đến giờ, có lẽ cậu ta sẽ chẳng đụng chạm gì đến cô bạn gái đang bị thương đâu, nhưng mà…’

Chuyện đời ai mà lường trước được. Bản thân Seojun có ngờ đâu có ngày mình bị xe tải tông chết rồi lại tái sinh thành một nhà tiên tri trong bộ phim kinh dị cơ chứ? Hơn nữa, tự bản thân cậu cũng manh nha nảy sinh một chút thứ cảm xúc gọi là tình đồng chí.

Seojun rón rén tiến lại gần họ. William nhướng một bên lông mày để biểu đạt sự khó chịu. Lúc nào nhìn cũng thấy đây đúng là một tài lẻ thần kỳ. Seojun hắng giọng ho khan rồi lên tiếng cảnh cáo.

“Hai người ở riêng với nhau cấm có được làm mấy trò bậy bạ đấy. s*x đấy, hiểu không? s*x. Ở cái không gian vừa mất vệ sinh vừa lộ thiên thế này, đừng có mơ mộng đến chuyện tiến xa hơn mức nắm tay.”

Phải thừa nhận rằng, dưới góc nhìn của Seojun, đây là một lời khuyên xương máu để bảo vệ mạng sống, nhưng thái độ của cậu lại quá đỗi khó nghe. Đặc biệt là Airy, người nãy giờ chỉ biết r*n r* vì đau đớn, nay cạn lời đến mức bật ra được cả tràng lưu loát.

“Khục, Seojun. Trông mặt cậu đâu đến nỗi nào mà sao đầu óc lại dâm tà đến vậy hả?”

Cùng với lời xỉa xói của Airy, William ném cho Seojun một cái nhìn khinh bỉ tột độ. Dám chắc nếu đôi chân mà còn sức, cậu ta đã bật dậy như lò xo rồi đấm cho Seojun một trận. Một kẻ đến cả nụ hôn đầu được gìn giữ cẩn thận cũng bị xúc tu cướp mất như Seojun quả thực oan ức đến phát điên.

Ăn no một bụng khinh bỉ, Seojun dời đi và sánh bước cùng Johan. William dùng khuôn mặt rã rời dõi theo bóng lưng hai người.

Tình trạng của Airy vốn chẳng khả quan gì, cộng thêm việc không có lấy một thiết bị phát sáng nên bước chân của họ tự nhiên chậm lại. Vốn dĩ khu cắm trại Hamong chẳng phải là một cơ sở nghỉ dưỡng cao cấp được quy hoạch gọn gàng. Huống hồ sau hàng loạt những trận giằng co hỗn chiến, cảnh tượng hiện tại lại càng thêm nát bét.

Seojun và Johan cứ thế lang thang tiến về phía Bobby bị kéo đi. Khi nhìn thấy chiếc nồi nhôm mà Bobby đánh rơi, họ thậm chí còn cảm thấy mừng rỡ.

‘Cũng may là mắt đã kịp quen với bóng tối.’

Seojun cố gồng sức lên cơ thể đang rũ rượi như cục bông ngấm nước. Bên cạnh cậu là Johan với đôi gò má ửng hồng. Cái dáng vẻ tràn trề sinh khí và bóng bẩy đó trông mới kỳ quái làm sao.

Nghĩ lại thì, mọi chuyện trải qua trong ngày hôm nay đều cùng một thể loại như vậy. Đầy rẫy những việc quái gở và dị hợm. Thậm chí Christina và Airy còn mang cả con mực ngoài hành tinh đi nướng lửa kia mà? Làm sao có thể xảy ra chuyện gì nực cười hơn thế được nữa!

Đột nhiên, một cơn gió lạnh ùa tới. Seojun khoan khoái đón nhận luồng gió buốt giá m*n tr*n trên gò má. Cõi lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn. Các cơ mặt của cậu cũng theo tự nhiên mà thả lỏng. Một nụ cười thuần túy nở trên môi.

Johan chậm rãi nhấm nháp hình ảnh ấy. Cậu ta săm soi tỉ mỉ từ vầng trán mịn màng như gốm sứ, sống mũi dọc dừa chạy dài từ ấn đường, gò má toát lên vẻ bướng bỉnh cho đến đôi môi bầm tím.

Điểm dừng cuối cùng là đôi đồng tử đen láy. Chúng bóng bẩy và sáng lấp lánh như những viên sỏi nhỏ, lúc này đang đắm chìm trong sự bình yên. Do đó, Johan có lý do để bao biện rằng: việc ngón trỏ của mình v**t v* khóe mắt Seojun chỉ là một hành động bất khả kháng.

Thế nhưng đó chỉ là cái lý do của riêng Johan mà thôi. Bất thình lình bị ấn vào mí mắt mỏng manh nhạy cảm, Seojun giật nảy mình kinh hãi y hệt một con ngỗng bị vặt lông. Trong chớp mắt, hai má và d** tai cậu đỏ lựng. Đôi con ngươi ngân ngấn một tầng hơi nước nóng hổi, cùng lúc đó, vùng bụng dưới bị bủa vây bởi một cơn nóng ran.

Chút tiếp xúc chớp nhoáng ấy đã mang lại một sự thay đổi rõ rệt trên cơ thể Seojun. Bầu không khí oi bức và ngòn ngọt bắt đầu nảy nở trong khoảng trống giữa Johan và Seojun.

Đúng lúc ấy, một thứ h*m m**n ập đến đau nhói như luồng điện làm bùng nổ những hồi ức chớp nhoáng trong đầu Seojun. Do vừa nãy đã trót mở lời với William và Airy chăng? Cậu lại một lần nữa dễ dàng thốt ra cái từ ngữ thô thiển mà bình thường sẽ chẳng bao giờ cậu dám hé nửa lời.

“Cậu mà dám gạ gẫm s*x với tớ thử xem! Tớ đấm nát mặt cậu, Johan!”

Từ "s*x" vang vọng thật lớn trên con đường vắng vẻ tĩnh mịch giữa đêm khuya thanh vắng, nơi chẳng vương lấy một tiếng chim kêu.

“s*x… á?”

Sự lựa chọn từ ngữ táo bạo này quả thực đã làm Johan đơ cứng cả người. Thế nhưng Seojun nào có màng đến trạng thái của cậu ta, vẫn hậm hực thở phì phò với khuôn mặt đỏ ửng. Seojun cũng có cái lý do của riêng mình.

Vô số bộ phim kinh dị đều nhan nhản cảnh các cặp đôi hạ gục kẻ thù xong liền buông lỏng cảnh giác rồi lôi nhau ra l*m t*nh. Và đó chính là điềm báo tử vong (death flag). Dẫu cho Seojun và Johan không phải là người yêu của nhau, cậu cũng tuyệt đối không quên điều đó. Câu nói nhỏ nhặt nghe được thoáng qua của Johan đã găm vào tim Seojun như một chiếc gai, hé mở ra một khe hở nhỏ. Seojun cắn chặt răng, nạt nộ Johan như thể đang chất vấn.

“Cái trò s*x vào đúng lúc này chính là chiếc vé thông hành Hi-pass lao thẳng lên đường cao tốc dẫn xuống địa ngục đấy. Tớ nắm rõ cả rồi, Johan.”

Hoàn toàn là một thái độ dọa nạt trắng trợn. Thế nhưng, trái với việc nổi giận hay bối rối trước lời nói hớ hênh đầy đường đột của Seojun, Johan chỉ khẽ nghiêng đầu.

“Nắm rõ cả rồi á? Lạ thật đấy. Tớ lại thấy có vẻ như Jun chẳng biết gì…”

Johan cứ trợn trừng mắt, chốc chốc lại nhắm hờ một cái như thể thỉnh thoảng mới sực nhớ ra là mình cần phải chớp mắt. Chuyển động của cậu ta kỳ dị lạ thường. Ngữ điệu chậm rãi kia bò m*n tr*n lên vành tai Seojun hệt như một bầy kiến.

“Có một số ngôn ngữ cơ thể sẽ tạo ra sự tin tưởng cho đối phương đấy. Tớ đã cất công nghiên cứu rất chăm chỉ, cớ sao cậu lại không tin lời tớ nói nhỉ?”

“Cái gì cơ?”

Lời đáp trả lại đầy từ tốn. Một giọng điệu điềm tĩnh và nhẹ nhàng cứ thế tuôn ra. Thế nhưng, chỉ có ngữ điệu là bình thường, còn nội dung thì hoàn toàn không phải vậy.

“Jun à, tớ thích cậu. Thành thật mà nói, tớ cứ đinh ninh cậu sẽ tinh ý nhận ra trước cơ. Nhưng nếu cậu vẫn không hiểu, tớ sẽ đích thân nói cho cậu nghe. Về lịch sử tình yêu trải dài suốt cả cuộc đời tớ!”

Đôi mắt xanh thẳm của Johan rực sáng lấp lánh.

Trước Tiếp