Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 42

Trước Tiếp

8. Lịch sử tình yêu của thanh niên thuần khiết Johan Gentil

Seojun đăm đăm nhìn ngọn lửa đang bốc cháy dữ dội hồi lâu. Cậu và những người đi cùng chẳng thể dễ dàng rời chân đi dù hơi nóng đang nướng chín cả da thịt.

Nhiệt độ cao đã nuốt chửng cả tiếng gầm rú của con quái vật. Sinh vật đến từ vũ trụ quằn quại cố gắng thoát khỏi ngọn lửa, nhưng rõ ràng đống nước chanh dội lên người đã vắt kiệt sức lực của nó. Dù nó có vung vẩy xúc tu loạn xạ thì ngọn lửa chỉ càng bùng lên dữ dội hơn chứ chẳng chịu tắt.

Ngay sau đó, khối thịt trắng dã nhẵn nhụi bắt đầu co rúm lại. Những chiếc xúc tu bốc cháy, tỏa ra một mùi hôi thối kinh tởm. Đầu xúc tu còn cuộn tròn lại khiến con quái vật chẳng thể nào vùng vẫy cho thỏa.

Chẳng bao lâu sau, ngọn lửa lấy cơ thể sinh vật lạ X làm nhiên liệu đã bắt đầu lụi tàn. So với cái khí thế ngùn ngụt tưởng chừng như muốn thắp sáng toàn bộ khu cắm trại Hamong, nó lại cạn kiệt nhanh đến bất ngờ.

‘Nó di chuyển men theo nguồn nước không phải đơn thuần vì thích hồ hay đầm lầy, mà là vì cần độ ẩm sao?’

Seojun khó nhọc di chuyển đôi chân đang run lẩy bẩy, bước về phía đống củi sực mùi khét lẹt. Bàn tay đang đỡ lấy cậu của Johan khẽ giật mình, nhưng ánh mắt Seojun chỉ ghim chặt vào con quái vật.

Một bộ dạng vô cùng thảm hại. Lớp vỏ ngoài từng tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy kỳ ảo nay nhăn nheo nhúm nhó, bề mặt bết dính tro đen và máu. Tổng thể kích thước cũng teo tóp đi đáng kể. Nhìn cái bộ dạng thảm hại ấy khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cậu cố gắng phớt lờ tiếng ù ù vang vọng trong tai và bước thêm một bước nữa.

Con quái vật nằm im lìm như thể sự ầm ĩ ban nãy chưa từng tồn tại. Mọi thông tin lọt vào mắt Seojun lúc này đều thật phi lý. Chẳng cần đến nửa đời người. Đây là cảnh tượng một trong hai trục tọa độ chi phối gần như cả cuộc đời cậu vừa sụp đổ.

Trái ngược với tâm can đang rối bời của cậu, thế giới xung quanh lại tĩnh lặng lạ thường. Chẳng có đoạn nhạc hoành tráng nào vang lên để chúc mừng việc tiêu diệt quái vật, cũng chẳng có bình minh ló rạng phía chân trời xa xăm.

Bất chợt, một mối hoài nghi dấy lên trong cậu. Hay là nó đang giả chết... Nhỡ đâu gã sát nhân hàng loạt rạch bụng con quái vật rồi chui ra thì sao...

‘Hoặc biết đâu đống xương xẩu lúc nãy thực chất là một cái xác khác mà gã đem giấu.’

Seojun thoáng lo ngại gã Mặt nạ phòng độc sẽ sống sót trong dạ dày của sinh vật lạ X giống như tên quân nhân điên khùng kia. Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện gã bị nhai nuốt là một nhẽ, trong cái nhiệt độ khủng khiếp này, gã có chết đi sống lại cũng chết nốt. Có lẽ đám thịt vụn của gã Mặt nạ phòng độc đã nhũn nhoét ra như gạo nếp nhồi trong bụng con gà hầm rồi.

Dù cậu có tiến lại gần, con quái vật vẫn nằm im bất động. Trái lại, tim Seojun đập thình thịch ồn ào đến mức tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi miệng. Khi những mối nghi ngờ tự huyễn hoặc lần lượt tan biến, một luồng cảm xúc cuồn cuộn dâng lên như bão táp, đè nặng lên từng mạch máu.

‘Thế này tức là…’

Ngay cả dòng suy nghĩ cũng chẳng thể nối dài mà bị đứt phựt. Seojun cứ cắn nhai môi dưới. Cảm giác ngỡ ngàng vẫn chẳng chịu buông tha cậu. Rồi rất nhanh, tầm nhìn trước mắt trở nên quang đãng. Niềm hân hoan sục sôi ngay dưới lớp da mỏng manh nơi lồng ngực.

Cuối cùng thì mọi khổ ứ đã chấm dứt, cái ngày cậu không còn phải run rẩy vì sợ hãi nữa đã đến rồi sao? Tiếng reo hò chực chờ tuôn trào ra từ cổ họng đang nghẹn ứ. Cậu kìm nén lồng ngực đang dâng trào cảm xúc và quay lại nhìn Christina.

Thế nhưng rốt cuộc Seojun lại chẳng thể bật ra được niềm vui sướng ấy, nói đến lý do thì là vì giọng nói the thé như tiếng hét của Christina đã vang lên trước. Thay vì nở một nụ cười rạng rỡ và chìm đắm trong chiến thắng, cô lại gào lên gọi tên bạn mình.

“Airy!”

Cảnh tượng sinh vật lạ X bốc cháy theo thời gian thực cũng đã níu chặt bước chân cô. Thế nhưng, khác với một Seojun chỉ dồn hết tâm trí vào con quái vật, Christina nhanh chóng lấy lại tỉnh táo.

Cô thu dọn chiếc đèn khò một cách cẩn thận rồi chạy vụt ra phía sau đống củi. Seojun cũng biết ý bám theo sau cùng với Johan. Golden, nãy giờ cứ liếc nhìn những chiếc xúc tu cuộn tròn của con quái vật, cũng lạch bạch chạy theo sau lưng cậu. Seojun chẳng thèm bận tâm.

Thế nhưng ba con vịt này lại chẳng hiểu cớ sự gì mà cứ lẽo đẽo chạy theo Johan khi cậu ta dẫn đầu và chuyển hướng. Seojun cứ liếc xéo mãi cái góc nghiêng với khóe môi đang nhếch lên kia. Dáng đi của cậu ta thẳng tắp, đôi chân đầy nội lực sải những bước dài. Vốn dĩ đích đến cũng chẳng xa xôi gì, nên việc bám theo cũng không có gì khó nhọc.

Johan dừng bước trước cái xác chết cháy đen thui của con quái vật. Rồi cậu ta ngồi sụp xuống, thọc tay vào đống tro tàn và đống thịt nhão nhoét để lục lọi. Seojun bịt mồm bịt mũi lùi lại cách xa cậu ta một chút.

“Johan, cậu làm cái gì vậy?”

“À, Jun à. Không có gì to tát đâu... Cậu xem giúp tớ cái này được không?”

Cậu ta ân cần liến thoắng cái mồm, nhấc bổng một chiếc xúc tu lên. Lớp da nhăn nheo khô quắt lại trông hệt như một cái ống cao su bị teo. So với những chiếc xúc tu khác, kích thước của nó nhỏ hơn hẳn.

Đúng lúc đó, từ đằng sau vang lên tiếng ho khan đầy đau đớn như bị bóp cổ. Seojun quay lại thì thấy con vịt cuối cùng đang bày ra vẻ mặt kinh tởm và chỉ trỏ.

“Thằng điên, mau bỏ tay khỏi cái thứ tởm lợm đó ra ngay!”

Nhìn bộ dạng kinh hãi của Golden, cậu dần ngộ ra. Cái ống cao su mà Johan đang cầm chính là cái xúc tu đã hút nội tạng của Richard và cắm cả vào bên trong cơ thể cậu.

Dạ dày bỗng dưng lộn nhào, Seojun dồn lực vào bàn tay đang bịt chặt miệng. Dù nước đã bốc hơi hết sạch khiến nó mang một dáng vẻ thảm hại, nhưng nhìn kỹ lại, phần miệng đặc trưng của nó vẫn hiện rõ rành rành. Ký ức kinh tởm len lỏi lượn lờ giữa những nếp nhăn não bộ... Quan sát kỹ càng Seojun đang bắt đầu mất tiêu cự, Johan nhoẻn miệng cười tươi rói.

“Quả nhiên là cái này rồi nhỉ?”

Số lượng sự thật mà Seojun biết được về Johan trong một ngày hôm nay còn nhiều hơn cả quãng đời cậu cộng lại. Một trong số đó là việc thân thủ của Johan cực kỳ nhanh nhẹn. Cậu ta vừa xác nhận xong lai lịch của chiếc xúc tu trong tay thì chẳng chút do dự, cầm hòn đá nện thẳng xuống.

Vốn dĩ khu cắm trại trong rừng này chẳng được quản lý tử tế gì, nên việc tìm thấy mấy cục đá to tổ chảng là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nhưng, để suy luận ra nguyên lý hành động của Johan chỉ dựa trên dăm ba cái sự thật nhỏ nhặt này thì quả thực quá khó khăn. Cuối cùng, Seojun đành nhích từng bước sang ngang như một con cua, rón rén tiến lại gần Johan.

“Rốt cuộc cậu đang làm cái quái gì thế?”

Dù đã bị thui chín, nhưng lớp da của chiếc xúc tu vẫn dai nhách. Nhìn khối cơ thang và cơ bắp tay của Johan gồng lên, Seojun chỉ biết thở dài. Cảnh tượng chiếc xúc tu bị xé toạc dần dần thật sự quá sức tưởng tượng.

Johan dùng bàn tay chẳng còn móng của mình khẽ quệt mồ hôi trên trán rồi kéo cổ áo Seojun. Dù có là một Seojun lạnh lùng và hẹp hòi đến mấy, cậu cũng cảm thấy áy náy nếu gạt phăng bàn tay này. Cậu ngoan ngoãn ngồi xổm xuống cạnh Johan. Không hiểu sao con quái vật chẳng còn đáng sợ chút nào nữa.

Đợi đến khi vai Seojun khẽ chạm vào vai mình, Johan mới cất lời giải thích.

“Nó dám banh rộng cái lỗ nhỏ hẹp của Jun ra để chui vào rồi tiết ra thứ chất lỏng kinh tởm. Mấy cái khác thì sao cũng được, nhưng riêng cái xúc tu này tớ nhất định phải băm vằm và nghiền nát nó ra.”

Tất nhiên, giải thích không đồng nghĩa với việc có thể thấu hiểu. Seojun cạn lời, lùi lại cách xa Johan hẳn hai bước. Chẳng có tác dụng gì sất vì Johan đã túm lấy eo Seojun và kéo sát lại cạnh mình. Seojun khẽ đập vào cánh tay cậu ta và lên tiếng.

“Johan. Tôi dùng danh nghĩa tình bạn để thông báo cho cậu biết rằng vốn từ vựng và sở thích của cậu nghe có phần hơi vô đạo đức đấy.”

Seojun tự thấy bản thân đã vô cùng rộng lượng. Thế nhưng chẳng biết có gì buồn cười mà Johan cứ rung bụng cười sảng khoái, để rồi kiên quyết băm nát bét chiếc xúc tu đến tận cùng. Cậu ta cuộn chiếc xúc tu teo tóp lại như cuộn thước dây rồi nhét vào túi. Nhìn cậu ta giống hệt một thằng nhóc đang cất giữ lớp da rắn lột, khiến ánh mắt Seojun không khỏi ngoái nhìn.

Johan dịu dàng ôm lấy phần bụng và tấm lưng gầy gò của Seojun để đỡ cậu đứng dậy, rồi dùng một nét mặt bình thản đáp lời.

“Đây không phải là vấn đề sở thích. Mà là vấn đề của sự khoan dung.”

***

“Airy, cậu không sao chứ? Airy!”

Nói tóm lại, thật đáng kinh ngạc là Airy vẫn còn sống. Khi bọn Johan, Seojun và Golden đủng đỉnh đi tới nơi, cô đang nằm sấp trên nền đất, chân tay co giật, r*n r* và vùng vẫy.

“Crrực…”

So với việc bị xúc tu của sinh vật lạ X quật bay đi như một con muỗi, tình trạng này có thể nói là vô cùng tốt. Ngón tay Airy run rẩy chỉ vào cái cây rồi chọc chọc xuống đất. Có vẻ như chỉ làm thế thôi đã vắt kiệt sức lực, cánh tay cô rũ xuống. Đất cát lọt cả vào kẽ móng tay. Christina nắm lấy tay Airy rồi thốt lên đầy cảm thán.

“Airy, ý cậu là cậu va vào cái cây rồi mới rơi xuống đất hả?”

“Crrrrực…”

Những tiếng r*n r* không đủ để gọi là ngôn ngữ loài người yếu ớt lọt ra từ đôi môi đang hé mở. William cẩn thận sờ nắn chân tay Airy, nặng nhọc cất tiếng.

“May mà những cành cây nhỏ và đám lá đã làm tấm đệm đỡ cho cậu ấy. Nhưng con quái vật chết tiệt đó…”

Không rõ có phải trong miệng đang khô khốc hay không mà cậu cố gắng nuốt nước bọt. Đôi mắt hằn đầy tia máu vì mệt mỏi khẽ rung lên.

“Nó quật trúng mạn sườn của Airy, có vẻ như lúc đó xương sườn đã bị gãy rồi.”

“Xương sườn, gãy xương sườn á? C, có sao không vậy?”

Sắc mặt Christina tái nhợt. Khuôn mặt cô vốn đã trắng bệch như trát bột mì, nay Seojun mới âm thầm cảm thán khi phát hiện ra vẫn còn một cấp độ tái nhợt hơn cả thế nữa. May mà ở đây chẳng có dị nhân ngoại cảm nào đọc được cái suy nghĩ vô duyên của cậu. Airy lại lầm bầm gì đó với bạn mình.

“Grrực…”

“Xin lỗi Airy. Tớ chẳng hiểu cậu đang nói cái gì cả.”

Thấy Christina vừa lau nước mắt vừa đáp lời, một chiếc máy phiên dịch chạy bằng cơm đã lên tiếng giải thích thay.

“Có vẻ như nội tạng không bị đâm trúng đâu.”

“Nhưng cứ để bộ dạng thế này mà di chuyển thì không được đâu nhỉ? Tình trạng tồi tệ quá.”

Johan vừa chăm chú xem xét mạn sườn của Airy vừa nói thêm. William cũng gật đầu. Cậu day day ấn đường bằng ngón cái và ngón trỏ, buông một tiếng thở dài già nua. Vốn dĩ trông cậu đã chẳng có nét trẻ trung gì, hôm nay lại càng già dặn thêm bội phần.

“Bảo cô ấy đi bộ với tình trạng này là chuyện nực cười. Cõng cũng không an toàn. Chí ít cũng phải làm một cái cáng. Johan.”

“Tốt nhất là gọi xe cấp cứu, nhưng chắc là bất khả thi rồi đúng không?”

Họ lời qua tiếng lại nhưng chẳng tìm ra được phương án nào sáng giá, trong khi tình trạng của Airy lại ngày càng tồi tệ hơn. Seojun nhìn cô rồi cất lời.

“Chúng ta đi tìm Bobby đi.”

Trước Tiếp