Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Có thể nói, sự tồn tại của Golden vốn dĩ đã là một lá bài tẩy.
Cho dù có tóm cổ và g**t ch*t Brass, hay lấy hắn làm con tin để moi móc thông tin đi chăng nữa, thì điều duy nhất mà gã mặt nạ phòng độc có thể biết về Golden là tên nhóc này đã bỏ trốn khỏi khu cắm trại Hamong. Thế nhưng đáng ngạc nhiên là vì một lý do nào đó, Golden đã quay trở lại. Có lẽ là do chơi m* t** nên đầu óc hắn có vấn đề, nhưng Seojun quyết định tận dụng điểm đó của Golden.
Cậu nhét con dao gọt hoa quả vào tay thằng nhóc Golden đang lóng ngóng. Trông biểu cảm của hắn chẳng đáng tin chút nào, nhưng ít nhất thì vào tay hắn, con dao trông còn có tính sát thương hơn là để Seojun cầm. Kế hoạch chắp vá diễn ra suôn sẻ đến khó tin. Trong lúc Seojun, Johan và William thu hút sự chú ý của gã mặt nạ phòng độc, Golden đã bám chặt vào tường như một con đỉa và leo xuống. Tất nhiên là có khác với dự tính ban đầu. Hắn vốn là chiêu bài dự phòng cho trường hợp gã mặt nạ phòng độc tẩu thoát bằng cầu thang.
Seojun, Christina cùng những người bạn hoàn toàn không phải là những thợ săn lão luyện. Nói đúng ra, bọn họ chỉ là những con mồi lần lượt bị sát hại trong một câu chuyện rập khuôn nhàm chán.
Thế nên bọn họ mới phải chuẩn bị. Dự phòng cho mọi hành động. Nếu không làm thế thì cơ hội sống sót quá đỗi mong manh. Dù có là sự giãy giụa đầy xấu xí cũng chẳng sao. Để kéo dài hơi thở và duy trì sự tồn tại dù chỉ một chút, những thanh niên vốn chỉ là học sinh này đã liều mạng vùng vẫy.
Kết quả là, gã mặt nạ phòng độc đã mất vũ khí và rơi xuống từ tầng ba. Mặc dù gã đã dùng Seojun làm dây thừng để giảm bớt độ cao đi chăng nữa….
“Hiaaaaa!”
Một tiếng hét lấy đà yếu ớt bật ra từ cổ họng Golden. Hắn có vẻ khá hoảng sợ. Hai cánh tay run rẩy làm uổng phí cả những bó cơ bắp đã cất công rèn luyện. Tận mắt chứng kiến sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng nghèo nàn của gã mặt nạ phòng độc ngay trước mũi thì sợ hãi cũng là điều hiển nhiên.
Điều tồi tệ nhất mà Golden có thể tưởng tượng ra cùng lắm chỉ là con quái vật nhợt nhạt với hình thù gớm ghiếc kia, chứ không phải một gã tâm thần đeo mặt nạ phòng độc và vung vẩy con dao Hamong. Thế nhưng tay của Golden lại răm rắp tuân theo mệnh lệnh của kẻ mà hắn vừa căm ghét vừa thèm khát nhất. Con dao gọt hoa quả đâm phập vào mặt trong đùi gã mặt nạ phòng độc, cày xới da thịt và cơ bắp rồi bị vặn ngoặt sang một hướng khác.
[Ư… á á!]
Hiệu quả vô cùng mỹ mãn. Giọng nói bị lớp mặt nạ phòng độc cản lại nghe có vẻ xa xăm tuôn ra sự đau đớn đến lạnh gáy. Tiếng hét của gã chính là niềm vui của Seojun.
‘Được rồi!’
Quả nhiên phần chân không có thứ đồ bảo hộ nào ra hồn. Chẳng phải trước đó nhát rìu vung loạn xạ đã sượt qua dưới đầu gối gã mặt nạ phòng độc sao? Lúc đó Seojun chỉ dùng chiếc rìu để uy h**p. Nhưng vốn dĩ đối với vũ khí có lưỡi, việc đâm chém loạn xạ không mang lại nhiều lực bằng một cú găm thật mạnh. Đặc biệt là ở mặt trong đùi người có những mạch máu lớn chạy qua.
Seojun cũng không biết tường tận chi tiết. Thế nhưng những kẻ sát nhân hàng loạt trong phim kinh dị thường sẽ quay lại hết lần này đến lần khác nếu không bị "Final Girl" tung đòn kết liễu.
Vì vậy, Seojun đã lật ngược lại vấn đề. Thứ gì mang lại hiệu quả cao nhất trong việc triệt tiêu khả năng di chuyển của gã mặt nạ phòng độc mà không cần phải giết gã? Chẳng cần phải suy nghĩ lâu la. Chính là hai cái chân.
Có vẻ như mạch máu đã bị đứt thành công, dòng máu đỏ tươi tuôn ục ục qua khe hở do con dao gọt hoa quả tạo ra.
[Hự!]
Golden còn chưa kịp đỏ mặt vì hưng phấn trước sự thành công của mình, gã mặt nạ phòng độc đã tung cước đá thẳng vào ngực hắn. Gót chân cứng như búa tạ nện trúng giữa chấn thủy khiến Golden ngã ngửa ra sau mà chẳng kịp kêu lên một tiếng.
Hắn ta tài tình ở chỗ không hề buông cán dao gọt hoa quả ra. Thế nhưng, thứ còn lại trên tay Golden cũng chỉ có mỗi cái cán. Phần lưỡi dao vẫn đang ghim chặt vào đùi gã mặt nạ phòng độc.
Dường như có thể nghe thấy cả tiếng thở hắt ra nóng hổi từ bên trong lớp mặt nạ phòng độc. Gã không bới tung da thịt lên để rút thứ vũ khí to cỡ bàn tay đó ra. Quả không hổ danh là một kẻ am hiểu sâu sắc về giết chóc, gã thừa biết nếu rút ra ngay lập tức thì sẽ dẫn đến xuất huyết nghiêm trọng. Gã ném mạnh khẩu súng trống rỗng xuống đất.
‘Có vẻ nhận ra mình bị lừa rồi nhỉ.’
Bóp cò mà chẳng có viên đạn nào b*n r* thì không nhận ra mới là lạ. Seojun nuốt khan qua cổ họng đang khô khốc.
Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của gã mặt nạ phòng độc lúc này ra sao. Cậu chỉ có thể tưởng tượng lờ mờ. Một bên khóe môi nhợt nhạt nứt nẻ của gã cong lên kỳ dị. Lục phủ ngũ tạng vốn đang lạnh ngắt nay lại nóng bừng lên bởi ngọn lửa mang tên "khoái trá".
‘Đáng đời lắm, thằng chó.’
Khó nhọc lắm mới đè nén được khóe môi đang vểnh lên một cách vô duyên, Seojun liếc nhìn Johan. Trong lúc tranh thủ câu giờ một lát, cậu ta đang nắm chặt tay thành nắm đấm. Một đôi bàn tay tơi tả không còn chỗ nào lành lặn.
Thế nhưng Johan, người đã giấu nhẹm đi cơn đau, lại mỉm cười rạng rỡ và cố tình bắt lấy ánh mắt của Seojun. Sức chịu đựng đáng kinh ngạc khiến người ta phải chép miệng thán phục. Nếu là Seojun mà bị thương đến mức đó, cậu dám cá là mình sẽ lăn lộn trên mặt đất mà giàn giụa nước mắt nước mũi. Cậu cố tình lảng mắt đi khỏi những vết thương mà Johan đang giấu trong lòng bàn tay.
“Jun à, cậu mà làm diễn viên thì chắc cũng giỏi lắm đấy.”
Giọng nói lanh lảnh xé toạc bầu trời đêm. Một câu nói nghe thật vô duyên vô cớ. Seojun ngoáy lỗ tai bằng ngón út rồi hỏi ngược lại Johan.
“Ý cậu là tớ đang nói dối không chớp mắt chứ gì?”
“Tớ sẽ không gọi mấy lời lẽ bi quan và tiêu cực đó của cậu là khuyết điểm đâu.”
Nghe cái cách cậu ta nói thì rõ ràng là đang coi nó như một khiếm khuyết rồi còn gì. Ánh mắt hẹp dài của Seojun lướt qua đỉnh đầu bám đầy bụi của Johan, lướt qua vầng trán và sống mũi thẳng tắp sắc sảo dù đầy những vết xước xát nhỏ, lướt qua đôi mắt xanh thẳm sâu hoắm và đôi môi dính đầy vảy máu. Khối thịt đọng máu ấy nhẹ nhàng hé mở.
“Không có gì. Tớ chỉ thấy thích cậu hơn thôi.”
Cậu ta vừa không ngừng cử động miệng, vừa khuỵu gối xuống dùng bàn tay tương đối lành lặn nhặt lấy một tảng đá khá lớn. Những ngón tay tinh tế của Johan đã tài tình chọn ra một hòn đá có góc cạnh đặc biệt sắc bén giữa vô vàn những hòn đá khác.
“Hả?”
Về phần Seojun, cậu bối rối đến mức bất giác mấp máy môi. Thế nhưng đây không phải là buổi tiệc Prom. Bọn họ không mặc tuxedo, cũng chẳng trao nhau hoa cài áo. Đây là khu cắm trại Hamong, nơi có một con quái vật và một tên giết người hàng loạt đang hoành hành. Lúc này không phải là lúc để vặn vẹo đòi đối phương giải thích ý nghĩa, lý do, căn cứ hay lập luận cho câu nói vừa rồi.
Cùng lúc ánh mắt Seojun hướng về phía Johan, gã mặt nạ phòng độc bước một bước về phía bọn họ. Sự hiện diện của kẻ giết người hàng loạt đang điên tiết mang đến cho Seojun - kẻ vẫn chưa gạt bỏ được hết sự nhạy cảm Á Đông trong nội tâm - một nỗi sợ hãi còn đáng sợ hơn cả ác quỷ. Nổi da gà toàn thân và trái tim ngày càng thắt lại.
Gã mặt nạ phòng độc càng vặn vẹo cổ một cách kỳ quái tiến lại gần, niềm hỷ duyệt vừa mới truyền chút hơi ấm đến mười đầu ngón tay ngón chân cậu bỗng chốc bốc hơi không lưu lại dấu vết tựa như dầu hỏa. Mỗi bước đi của gã lại khiến mùi máu càng thêm nồng nặc.
Johan cũng thôi không nói những lời vô ích mà lẳng lặng dang rộng hai chân. Cậu ta tự nhiên bước lên che chắn trước mặt Seojun. Bộ dạng hung hiểm của gã mặt nạ phòng độc đã bị bờ vai rộng lớn được rèn luyện gắt gao che khuất. Xương bả vai gồ lên cử động, những thớ cơ bắp săn chắc kéo dài từ lưng lên vai, rồi từ vai xuống cánh tay.
“Đừng căng thẳng…. Phải thả lỏng cơ thể và di chuyển như bình thường.”
Khuôn mặt bị che khuất lọt ra một lời yêu cầu khó nhằn bằng giọng nói dịu dàng. Thế nhưng Seojun đang nhìn thấy chính cái cơ thể đang tự mình thực hiện yêu cầu đó. Một Johan đang kìm nén sự căng thẳng và hưng phấn một cách gượng ép đang hiện diện ngay trước mắt cậu.
Seojun đè lồng ngực đang th* d*c lại và cố tình thả lỏng cơ thể một cách có ý thức. Tay chân vốn đang cứng đờ bỗng chốc buông lỏng. Johan nói đúng. Dù có áp đảo về số lượng mà không thể hành động cho tử tế thì cầm chắc thất bại.
“Ừm.”
Seojun học theo Johan, tìm một hòn đá tương tự rồi nắm chặt trong tay. Cảm giác nhám xịt găm vào lòng bàn tay làm xước cả da. Nhưng nếu không có cả thứ này thì tỷ lệ chiến thắng chắc chắn sẽ còn thấp hơn nữa.
Cậu bất an ngước nhìn lên mái nhà dốc đứng của khu nhà ở cũ nơi Christina đang đứng. Chưa bàn đến Airy, một người không có năng khiếu thể dục dụng cụ như Christina chắc chắn sẽ mất khá nhiều thời gian để trèo xuống.
Seojun thầm đặt ra mục tiêu. Đã đến nước này, chỉ cần trói gã mặt nạ phòng độc lại để Christina dễ dàng tung đòn kết liễu là được. Nếu dâng cho cô một gã mặt nạ phòng độc đã bị tóm gọn, thì có lẽ bọn họ sẽ thoát khỏi cái cơn ác mộng kinh hoàng này. Một tâm địa tàn bạo bắt đầu nảy mầm trong nội tâm Seojun. Có phải gã đã nhạy bén đánh hơi được loại cảm xúc đó chăng?
Mất đi ngón tay, một bên chân lại trở nên tàn phế, thế nhưng gã mặt nạ phòng độc lại càng lao về phía Johan và Seojun với tốc độ nhanh hơn. Một tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
“Gã đến kìa!”
Seojun gồng cái cổ họng khô khốc lên mà gào. Thế nhưng điều mà bọn họ không hề hay biết là thứ đang lao đến không chỉ có mỗi gã mặt nạ phòng độc.
Âm thanh đó vang lên từ đằng xa. Nhưng Johan và Seojun đang bận đối phó với tên giết người hàng loạt nên chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chỗ khác. Chính vì vậy, người đầu tiên phát hiện ra thứ đó là Christina và Airy đang ở trên cao.
“Cái gì kia?”
Dưới ánh trăng xanh thẳm, một ngón tay nhợt nhạt chỉ về hướng đó. Thứ vốn trông như một chấm trắng nhạt nhòa đang phình to ra với tốc độ chóng mặt. Hai mắt Christina trợn trừng. Không phải. Không phải nó đang phình to ra, mà là nó đang tiến lại gần.
Và rồi thứ đó ập đến mà chẳng để lại cho ai một khe hở nào để phòng bị.
Cây cối đổ rạp xuống rào rào như thể máy kéo đang thu hoạch ruộng ngô. Khu rừng rậm rạp sực nức mùi hương bị san phẳng trong chớp mắt. Rễ cây bị nhổ bật tung, những thân cây đồ sộ gãy gập.
Một làn sóng dữ dội điên cuồng lao đến tựa sóng thần. Thứ đó, "sinh vật lạ X" mang theo cả cái danh xưng phức tạp do chính phủ đặt cho, đang gầm rống và khẳng định sự tồn tại của mình bằng những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Mặt đất rung chuyển, cây cối nghiêng ngả rồi đổ rạp. Cái cơ thể trắng toát cùng vô số xúc tu vẫn toát ra thứ ánh sáng nhơn nhớt.
Khè khè khè, khè khè khè, tiếng kêu rợn người váng vất trong đầu. Golden đang lăn lộn trên mặt đất đau đớn ôm chặt lấy hai tai. Ngay cả gã mặt nạ phòng độc cũng lảo đảo trước sự rung chấn do thứ đó tạo ra.
Seojun thẫn thờ nhìn thứ đó. Khoảng cách giữa cậu và nó cực kỳ gần. Chắc chỉ vỏn vẹn mười bước chân là cùng.
Đôi khi, vị trí đứng sẽ tạo ra những cảm nhận hoàn toàn khác biệt dù cùng chứng kiến một sự vật. Cảm giác của Seojun lúc này chính là như vậy. Cậu đã từng chạm trán sinh vật lạ X ở khu nhà gỗ. Nhưng khi đó, Seojun coi như đang đứng ở vị trí tít đằng sau cùng.
“To quá mức quy định rồi đấy….”
Chạm trán thứ đó ở khoảng cách gần thế này khiến cậu bất giác bật cười cay đắng. Kích thước thực tế chắc chắn vẫn như cũ thôi. Nhưng cái hình thù con quái vật xúc tu nhìn từ dưới lên mới kinh khủng làm sao! Seojun chỉ muốn lăn đùng ra ngất lịm đi cho xong.
Cậu bắt đầu thấu hiểu cái lý thuyết về sự tồn tại của vũ trụ mà tên quân nhân vẫn hay lải nhải. Một sinh vật xa xăm và áp đảo đến nhường này thì chắc chắn không thể nào được sinh ra trên Trái Đất.
Một trong những cái xúc tu đang cuộn tròn ngay ngắn khẽ cựa quậy. Seojun vẫn vác cái mặt nghệt ra mà nhìn, cho đến khi cậu nhận ra có một cái xúc tu cực kỳ ngắn. À, là do Johan đã chặt đứt nó. Cùng lúc nhận ra điều đó, cậu nhìn thấy bộ dạng Johan đang ngáp ngáp cái miệng trông cực kỳ nực cười.
Kỳ lạ thật. Sao Johan lại cứ làm như cá đang th* d*c thế kia? Không, không phải. Seojun nhận ra thứ đang lọt qua màng nhĩ mình lúc này chỉ là tiếng ù tai. Johan vẫn đang không ngừng gào thét, chỉ là cậu không thể nghe thấy mà thôi.
Chẳng mấy chốc, tựa như bị nhốt trong một bong bóng khí dưới nước rồi vỡ tung, tiếng hét cuống quýt của cậu ta vang vọng ầm ĩ.
“Seojun!”
Johan kéo giật cánh tay Seojun lại rồi ôm chầm lấy cậu. Sau đó cậu ta cắm đầu bỏ chạy không ngừng nghỉ. Thế nhưng mục tiêu của con quái vật không phải là bọn họ. Cái bóng của xúc tu vươn cao, trùm lên cả Seojun và Johan. Nó vươn dài ra, lao thẳng về phía khu nhà ở cũ.
“Á á!”
Christina và Airy gào lên rồi lăn vòng đi. Bằng một sự may mắn khó tin, họ không bị hất văng khỏi mái nhà. Xúc tu quật mạnh xuống mái nhà nhưng không rút lại mà đâm thẳng vào bên trong cửa sổ tầng ba. Sắc mặt Airy lập tức trắng bệch.
“Không được, Billy!”
Hòa cùng tiếng gào xé ruột xé gan của cô, những dòng máu đỏ tươi đổ ụp xuống một cách tàn khốc trên cái xúc tu đang vắt vẻo qua cửa sổ. Nửa thân trên của Airy đang bám víu chênh vênh trên mái nhà suýt chút nữa ngửa rạp ra sau. Nếu không nhờ Christina nhanh tay chộp lấy, cô chắc chắn đã lao thẳng cổ xuống từ độ cao tầng ba.
“Airy, tỉnh táo lại đi. Airy!”
Christina khẩn thiết vỗ mạnh vào má Airy. Bọn họ cũng phải mau chóng trốn khỏi nơi này ngay lập tức. Đúng lúc đó, cái xúc tu từ từ trườn ra khỏi cửa sổ.
Dù chẳng phải mối quan hệ thân thiết gì, nhưng phải chứng kiến cảnh một khuôn mặt quen thuộc bị sát hại dã man cũng chẳng dễ chịu chút nào. Thế nhưng cái nửa thân trên bị rớt phịch xuống kia... không phải là thể xác của William.
Là tên quân nhân.
Tên quân nhân dù bộ dạng có tơi tả thì ít nhất vẫn còn sống, nay cơ thể đã bị xúc tu cắt làm hai mảnh đứt lìa. Khối thịt chia làm phần ngay trên rốn và phần dưới rốn, đáng kinh ngạc thay, lại đạt được tỷ lệ vàng hoàn hảo.
Chỉ là Seojun hoàn toàn không nhận ra cái sự thay đổi mang tính hài hòa đến nhường ấy của hắn. Vốn dĩ từ kiếp trước cho đến kiếp này chưa từng có kiến thức sâu rộng về mỹ thuật, học thức cũng nghèo nàn, nên thứ mà cậu có thể thốt ra lúc này chỉ là một câu chửi thề thô thiển đến thảm hại.
“Mẹ kiếp, cái quái gì thế này….”
Thật đáng tiếc làm sao.