Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 35

Trước Tiếp

7. Cô bạn gái cổ vũ gợi cảm

Không có cả thời gian để kinh ngạc trước cái kết chóng vánh của tên quân nhân. Cái dáng vẻ tuyệt mỹ của hắn lúc ấy quả thực giống như một bức bích họa chớp nhoáng. Con quái thú ăn thịt, hay sinh vật lạ X, vừa quất mạnh cái thứ từng là tên quân nhân bằng xúc tu, khiến cái cổ mỏng manh của hắn đứt phựt. Quất mạnh đến mức da cổ không chịu nổi lực văng mà rách toạc ra một đường dài.

Cái xác của tên quân nhân rốt cuộc bị chia làm ba khúc rơi lả tả xuống đất. Máu phun ra văng tung tóe từ cơ thể với một lượng đáng kinh ngạc. Máu đỏ thẫm thấm đẫm vào những ngọn cỏ xanh tươi và lớp đất sẫm màu. Lượng máu cứ tưởng đã chảy ra kha khá từ cái lỗ do Johan đâm trước đó nay hóa ra chỉ như muối bỏ biển.

Nghe câu chuyện thâm cung bí sử đằng sau bộ da nhồi rơm của Richard, cậu cứ ngỡ mình đã hiểu đủ về sự tàn nhẫn và những hành vi vượt ngoài sức tưởng tượng của con người do sinh vật lạ này gây ra. Hơn nữa, Seojun còn từng có chiến tích đánh bại quái vật nhờ sự giúp đỡ của Johan. Có vẻ như trong một góc tâm trí, cậu đã mang một tính toán sai lầm lố bịch rằng chuyện này cũng khá là "dễ nhằn".

Thế nhưng, cậu bất lực đến cùng cực. Hoàn toàn không có cách nào giành phần thắng trước một con quái vật sống sờ sờ mang khối lượng khổng lồ mang tính áp đảo này.

Ở đây chẳng có loại trái cây thần kỳ nào mang tên "Lemon" (quả chanh), Christina cũng chẳng thức tỉnh sức mạnh bí ẩn nào để chiến đấu như những nữ chiến binh Amazon. Bọn họ chỉ là những thanh niên mệt mỏi và yếu ớt.

[Khè khè…. Khè khè khè….]

Trong lúc Seojun còn đang run rẩy vì sợ hãi, con quái vật rung lên một cơ quan có chức năng giống như dây thanh quản không biết nằm ở xó xỉnh nào trên cơ thể, rồi thả phần thân người của tên quân nhân xuống đất. Kỳ lạ thay, thay vì ăn thịt tên quân nhân một cách ngon lành, sinh vật lạ lại đẩy cái thứ đó lăn lông lốc đến trước mặt Seojun.

Đầu ngón tay trắng toát chạm vào mũi giày thể thao bẩn thỉu. Một cảnh tượng thật kỳ dị. Làn da lộ ra của tên quân nhân vốn đã bị dịch vị dạ dày quái vật làm cho tan chảy thành màu đen xì, máu mủ đóng cục cứng đờ. Không thể nào lại trắng toát lấp lánh như vậy được.

Seojun chậm chạp hiểu ra. Là ảo ảnh do mặt trăng tạo ra. Ánh sáng chiếu rọi như đang giễu cợt con người của cái vệ tinh Trái đất kia đã biến cái xác chết kinh tởm thành một bức tượng thạch cao duy mỹ trong chốc lát.

Ngay khoảnh khắc nhận ra ảo giác của mình, đâu đó dội lại âm thanh như tiếng ấm nước sôi ré lên trên bếp lửa. Tiếng gào thét của thanh sắt nung đỏ…. Rốt cuộc kẻ nào lại phát ra thứ tiếng gào rợn người váng vất thế này? Một sự khó chịu mơ hồ dâng lên.

“Jun à, Seojun à. Không sao đâu. Làm ơn, không sao đâu mà.”

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai. Johan ôm chầm lấy cậu. Trước mặt là con quái vật ăn thịt người, vậy mà cậu ta lại bỏ mặc hoàn toàn sự phòng bị một cách đáng thương chỉ để vòng hai tay ôm trọn Seojun vào lòng.

“Hức, hức hức, hức….”

Cơn đau rát và mùi máu tanh xộc lên từ cổ họng. Phổi quặn thắt kỳ lạ và hai mắt nóng rực như bị lửa thiêu. Seojun bám chặt vào cánh tay Johan, cắn nát môi.

Kẻ bật khóc khó coi vì sợ hãi và hoảng loạn tột độ không ai khác, chính là bản thân cậu. Johan siết chặt vòng tay ôm Seojun hơn nữa. Ôm riết lấy cái cơ thể gầy gò đáng thương từ cổ, tay cho đến chân.

“Jun à, nhìn tớ này. Nhé?”

Cơ thể con quái vật lừ lừ tiến tới, và gã mặt nạ phòng độc cũng ở một khoảng cách rất gần. Đầu óc nhận thức rõ ràng tình hình xung quanh. Nhưng mặc cho Johan khẩn thiết van lơn, cái cơ thể ốm nhom tàn tạ của Seojun vẫn không khôi phục được chút sinh khí nào.

Đúng lúc đó, một cơn đau nhói truyền đến bên tai. Johan khẽ cắn nhẹ vào vành tai Seojun. Cậu ta thì thầm nhanh chóng bằng một giọng trầm tĩnh.

“Cậu sẽ không chết ở đây đâu. Lúc đó…. Tương lai cậu nói lúc đó vẫn chưa đến mà.”

‘Lúc đó?’

Một câu nói chẳng ăn nhập gì. Seojun ngước nhìn Johan với ánh mắt khó hiểu. Đôi mắt xanh thẳm không chút vẩn đục đang lặng lẽ nhìn Seojun.

Đó là ánh nhìn của một kẻ cuồng tín đang sáng rực lên một niềm tin tuyệt đối không mảy may nghi ngờ. Thế nhưng niềm tin mù quáng vốn dĩ luôn tỏa sáng quá mức, nên so với ánh trăng huyễn hoặc con người bằng thứ ánh sáng dịu nhẹ, ánh mắt ấy mang lại cảm giác chói chang như mặt trời hơn.

Seojun cong gập lưng lại như một con chó hoang bị nện đòn. Một cơn chấn động tê buốt chạy dọc cột sống, cảm giác ở tay và chân quay trở lại hệt như bị điện giật. Đột nhiên, cậu cảm thấy sợ hãi Johan đến mức không thể chịu nổi.

Cậu đoan chắc cơn rùng mình vừa bao trùm toàn thân này chính là nỗi sợ. Nếu không thì chẳng có thứ gì có thể làm tâm trí con người dao động dữ dội đến nhường này.

“Johan, bắt lấy!”

Một vật gì đó bay vút qua người họ. Giọng nói phát ra từ cửa sổ tầng ba khu nhà ở cũ. Vì con quái vật làm loạn nên chỗ đó giờ giống như một cái lỗ hổng trên tường hơn là cửa sổ.

Từ trên đó, William tuyệt vọng vung tay chỉ vào món đồ mình vừa ném. Seojun và Johan đồng thời nhìn xuống. Là con dao Hamong.

Seojun rơm rớm nước mắt. Thứ hung khí từng no nê máu người này, chỉ nội lúc này thôi lại mang đến cảm giác đáng mừng khôn tả. Dĩ nhiên là nó không thể làm xước nổi một lớp da của con quái vật đến từ ngoài vũ trụ kia, nhưng việc có đồ cầm trong tay hay không lại tạo ra một sự khác biệt to lớn.

Vấn đề là, gã mặt nạ phòng độc sau khi nhìn thấy món đồ đó cũng dẹp ngay cái bộ dạng rề rà mờ ám mà lao đến để nhặt con dao Hamong. Chẳng biết gã móc đâu ra chừng ấy sức lực.

Seojun cũng rút cạn chút sức tàn từ tận đáy bụng gầm lên.

“Golden! Golden, bám chặt lấy chân gã đó! Nhanh lên!”

Bất chấp phát ngôn xem rẻ mạng sống của Golden, người đội trưởng duy nhất còn sót lại của bộ ba Vàng-Bạc-Đồng gào lên những tiếng quái dị, nước dãi chảy ròng ròng, đu bám lấy chân gã mặt nạ phòng độc. Như một trình tự hiển nhiên, những cú đá trời giáng của gã mặt nạ phòng độc liên tục nện xuống. Nhờ thế, Golden không chỉ bị đá vào chấn thủy mà cả khuôn mặt cũng bị gót giày cứng ngắc giẫm đạp không thương tiếc.

“Hự!”

Golden ngã văng ra trông cực kỳ thảm hại. Nhưng quả thực hắn đã giúp câu giờ. Thừa dịp Golden đúng nghĩa là bám chặt lấy ống quần gã mặt nạ phòng độc, Johan đã nhặt hòn đá trên mặt đất lên.

Những đường gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay phải của cậu ta, bờ vai uyển chuyển kéo về phía sau. Rõ ràng là cậu ta không quen với trọng lượng, thể tích cũng như hình dáng của hòn đá này, vậy mà động tác lại điêu luyện đến mức Seojun thoáng chốc có cảm giác như mình đang đứng xem một trận đấu bóng chày.

Hòn đá bay đi vẽ nên một đường parabol, đập thẳng vào đầu gã mặt nạ phòng độc. Hòn đá vỡ toác làm đôi với một tiếng 'rắc', và gã mặt nạ phòng độc cũng không chịu nổi dư chấn trên đầu mà ngã ngửa ra đằng sau cái rầm.

Nhưng không thể chỉ đứng đó mà ăn mừng. Hành động này đã thu hút cả ánh nhìn của sinh vật lạ. Tất nhiên là Seojun không biết mắt nó nằm ở đâu, nên đó chỉ là nói ẩn dụ, hoặc dựa trên hiện tượng bề ngoài.

Chỉ là một kẽ hở cực kỳ chớp nhoáng. Johan phải cản gã mặt nạ phòng độc đang lao đến để bảo vệ Seojun. Khoảng cách giữa cậu ta và Seojun chỉ cách nhau đúng một bước chân. Nhưng cái thứ quái vật ăn thịt người kia có cần phải quan tâm và thấu hiểu cho tấm lòng lương thiện đó không?

Vừa ném đá xong, Johan không còn đủ sức để che chắn bảo vệ cơ thể mình. Con quái vật không chút do dự khai thác kẽ hở đó. Cái xúc tu có đầu dẹp quất mạnh vào lưng Johan. Tiếng da thịt nứt toác kinh hoàng dội thẳng vào màng nhĩ Seojun.

“Khụ!”

Johan lộn nhào trên mặt đất đầy bùn đất, hộc ra một ngụm máu lớn. Máu đỏ tươi ộc ra trào trụa. Tình huống kinh hoàng xảy ra ngay trước mắt khiến đôi môi Seojun run lẩy bẩy. Thể xác vượt ngoài sự kiểm soát của ý chí mà rung lên bần bật.

“Yo, Johan….”

Johan chống cùi chỏ cố gượng thân trên dậy, nhưng cái cách cậu ta chớp mắt liên hồi và lắc đầu trông không bình thường chút nào. Máu rỉ ra ròng ròng từ mũi và miệng cậu. Seojun mang vẻ mặt như sắp khóc nhấc chân định tiến lại gần Johan.

Thế nhưng bàn chân cậu lại không thể chạm xuống đất. Xúc tu của con quái vật đã tóm lấy eo Seojun và nhẹ nhàng nhấc bổng cậu lên. Cậu không bị đưa lên cao tít giữa không trung như lúc Airy bị bắt gần hồ. Nhưng khi cái xúc tu nhơn nhớt ấy siết chặt lấy vòng eo, một nỗi sợ hãi không thể chống cự lập tức ập đến.

Cứ thế này mà chết sao?

Seojun thẫn thờ nhìn một bó xúc tu đặc biệt nhỏ đang tiến về phía mặt mình. Thứ nửa trong suốt đó có hình thù khác hẳn với những cái xúc tu chuyên dùng để nghiền nát cơ thể người. Kích thước đã đành một nhẽ, mà khác với những cái xúc tu mọc đầy giác m*t khác, bên trong cái xúc tu hình trụ này thấp thoáng những chiếc gai nhú hình thù như nụ vị giác.

“Không được! Tên thầy bói khốn kiếp kia! Trốn đi! Mau trốn đi!”

Một tiếng thét như người lên cơn co giật vang vọng chói lọi. Golden dù bị gã mặt nạ phòng độc đánh nát cả môi vẫn liều mạng gào lên.

Nhờ ơn hắn mà Seojun đã thấu tỏ một sự thật đau đớn mà cậu chẳng hề muốn biết một chút nào. Cái xúc tu đã "làm sạch bong ruột gan" của Richard chính là cái thứ này đây. Phải chăng đã đến lúc phải nói lời cáo biệt với những cơ quan nội tạng quý giá đã gắn bó cùng cậu mười mấy năm trời?

Nhận ra sự trân quý của những cơ quan nội tạng vô hình quá đỗi muộn màng, Seojun dốc toàn bộ sức lực giãy giụa. Thế nhưng cái thân hình tàn tạ chỉ lấy xương làm khung rồi đắp tạm bợ chút cơ bắp và da dẻ này chẳng tạo ra nổi một kết quả nào khả quan.

“Ư, ưm!”

Cuối cùng, xúc tu đã chạm vào môi Seojun. Chụt, đôi môi đang mím chặt bị ép mở toang. Khối thịt ẩm ướt, mềm nhũn lướt qua đôi môi mềm mại và hàm răng trắng, chui thẳng vào trong khoang miệng. Nước bọt và một thứ chất lỏng không rõ danh tính hòa quyện tạo nên một mùi vị thật "vi diệu". Seojun chỉ hận không thể ngất lịm đi ngay lập tức trước cái xúc cảm đang m*n tr*n trên đầu lưỡi.

Cái xúc tu chui tọt vào đến tận cuống họng chậm chạp cựa quậy. Một cảm giác vô cùng kỳ dị, nhưng cái thứ mềm nhũn chạm vào đầu răng này lại giống hệt con sứa cậu từng ăn lúc nào đó. Seojun cố tưởng tượng ra thứ gia vị cay nồng từng chạm vào lưỡi mình. Nếu không làm vậy, nỗi sợ hãi rằng toàn bộ lục phủ ngũ tạng sẽ sớm bị hút cạn sạch sẽ ngấm sâu vào từng tế bào.

Nỗi sợ hãi hệt như làn khói, hoặc như một sợi chỉ vô cùng mỏng manh len lỏi qua từng thớ da. Cùng lúc đó, cái ống xúc tu của con quái vật cũng từng bước chiếm đóng khoang miệng Seojun một cách vững chắc. Chất nhầy nhơn nhớt làm ướt sũng cuống họng.

Tầm nhìn dần nhòa đi. Seojun cảm thấy toàn thân rã rời. Mắt lờ đờ, nước dãi tứa ra từ cái miệng bị banh rộng. Không chỉ có nước bọt, đủ loại chất lỏng từ nước mắt đến nước mũi túa ra tèm lem trên mặt cậu. Thậm chí có vẻ bàng quang cũng tính chuyện đình công nên g*** h** ch*n có cảm giác tê rần rần.

Đối mặt với cái chết mà ngay cả thể diện cũng không vớt vát nổi, vùng tim cậu đau tê tái. Seojun cay đắng nhận ra trong cái cuộc đời nói dài thì cũng dài này, cái ngày cậu đồng cảm với Richard rốt cuộc cũng đến thật rồi.

“Ư ưm….”

Trong lúc Seojun vặn vẹo thân mình, cái xúc tu đã chạm vào thực quản của cậu. Ngay khoảnh khắc kẻ xâm nhập chạm vào cái khu vực mà cậu còn chẳng biết là có dây thần kinh cảm giác hay không ấy, Seojun suýt nữa không nhịn được mà tè cả ra quần.

Trước Tiếp