Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 33

Trước Tiếp

Trong khoảnh khắc rơi xuống, một sự hối hận xẹt qua tâm trí Seojun. Nhận thức quay cuồng mãnh liệt như động cơ mô-tơ, vẽ nên tàn ảnh của gã mặt nạ phòng độc.

‘Đáng lẽ mình nên bắn vào chỗ khác sao?’

Nhưng suy nghĩ đó không kéo dài mà nhanh chóng hội tụ thành sự phủ định.

Trước tiên, Seojun không biết gã mặt nạ phòng độc mặc gì bên dưới chiếc áo mưa. Gã có thể mặc một chiếc áo sơ mi mỏng nhẹ, cũng có thể mặc áo chống đạn. Việc không biết đồng nghĩa với vô vàn khả năng. Cậu sợ phải lãng phí viên đạn mang theo cơ hội duy nhất vào sự bất trắc.

Vậy thì đáng lẽ phải bắn vào đầu sao?

Seojun lại một lần nữa phủ định suy nghĩ của chính mình. Giống như bên dưới chiếc áo mưa, cậu cũng không biết chất liệu của chiếc mặt nạ phòng độc. Nếu thành công thì không còn gì bằng, nhưng nếu thất bại thì hậu quả sẽ vô cùng tồi tệ.

Tất nhiên chiếc mặt nạ phòng độc của gã không phải loại trùm kín toàn bộ đầu. Phần trán và đỉnh đầu bị che khuất, nhưng phần sau gáy lại lộ ra. Vấn đề là ở vị trí tấn công của Seojun, không ai dám chắc có xuất hiện cơ hội rõ ràng để bắn vào sau gáy gã hay không. Do đó, mục tiêu duy nhất còn lại chính là bàn tay đang cầm vũ khí.

Tuy nhiên, ẩn dưới lối tư duy lý trí đó, thâm tâm của "nhà tiên tri" lại bao hàm một lý do mù quáng hơn nhiều. Nhìn vào những người bạn đang loạng choạng chuẩn bị đối phó khi nghe thấy giọng nói của gã mặt nạ phòng độc, và nhìn vào Christina, Seojun đã tin chắc một điều.

Christina, người đang vững vàng động viên bạn bè và đứng lên bằng đôi chân run rẩy, mới chính là nhân vật chính đích thực. Nếu có ai đó g**t ch*t gã mặt nạ phòng độc, thì người đó phải là cô.

Seojun liếc nhìn Johan, kẻ đang cuộn tròn bộ da người kẹp nách đi tới, để củng cố thêm niềm tin mù quáng của mình. Và thế là Seojun đã bắn đứt ngón tay của gã mặt nạ phòng độc. Chủ trương mang đậm tính người hèn nhát, yếu đuối và đê tiện của cậu đã được chấp nhận một cách trơn tru. Khác với Seojun, bọn họ không thể xúi giục người khác giết người.

Hậu quả là, cậu đã rơi xuống cùng với gã mặt nạ phòng độc.

Khối lượng đang kéo ghì lấy đôi chân cậu chắc chắn sẽ đập vỡ cái hộp sọ mỏng manh của cậu vào nền đất đá cứng ngắc. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, điều duy nhất Seojun có thể làm là cảm nhận vị tanh của máu đang lởn vởn trong miệng.

Thế nhưng, quá trình rơi tự do không kéo dài.

“Á á!”

Tiếng hét xé toạc không trung, nhưng cổ tay cậu đã bị chộp lấy một cách sắc lẹm, cơ thể ngừng rơi và lơ lửng giữa chừng. Johan, người vừa cuống cuồng lao tới, đã tóm chặt lấy cổ tay phải của Seojun.

Vì quá đột ngột, Seojun có cảm giác như bả vai mình vừa bị nhổ bật ra. Khớp xương kêu răng rắc cùng tiếng da thịt và cơ bắp bị xé rách vang lên.

“Ư ư ư….”

Tiếng r*n r* hòa lẫn với nước bọt xen lẫn máu tuôn xuống dạ dày qua cổ họng. Johan cũng chẳng hề dễ dàng gì khi tóm lấy cậu. Cậu ta nghiến chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu hằn những tia máu không hề chớp lấy một cái.

Nếu chỉ là cái thân hình thiếu hụt cả mỡ lẫn cơ bắp, chỉ có mỗi mật độ xương là cao của Seojun thì việc kéo lên chẳng có gì khó khăn. Thế nhưng lúc này, đôi chân của cậu đang phải gánh thêm trọng lượng của gã mặt nạ phòng độc đu bám bên dưới. Cái khối lượng khổng lồ chẳng kém gì Johan đó bám riết lấy cậu dai dẳng như một vũng lầy.

Johan, với nửa người thò ra ngoài cửa sổ, dùng bàn tay còn lại bám chặt lấy khung cửa. Những ngón tay gầy gò của Seojun cào xước cả cổ tay Johan.

“Johan, đừng có buông tay đấy!”

Trước câu nói tỉnh bơ thốt ra một cách trơ trẽn của Seojun, Johan nhếch mép cười. Một nụ cười sảng khoái không hề ăn nhập với hoàn cảnh hiện lên trên môi cậu ta.

“Đương, nhiên rồi! Tớ tuyệt đối sẽ không buông….”

Johan càng dồn sức trụ lại, những mảnh kính vỡ vụn càng găm sâu vào lòng bàn tay cậu. Christina và Airy trên mái nhà cũng đứng ngồi không yên, muốn đưa tay ra giúp đỡ nhưng vị trí lại là một trở ngại. Trên cái mái nhà dốc nghiêng đó, đừng nói là góp sức, nội việc giữ thăng bằng thôi cũng đã quá sức rồi. Lúc Seojun nổ súng, bọn họ đã giải quyết bằng cách nằm rạp xuống và mỗi người túm lấy một chân cậu, nhưng lúc này, nếu cố vươn ra giúp Johan thì nguy cơ cả đám cùng trượt ngã là rất cao.

‘Cứ thế này thì đến cả Johan cũng rơi mất.’

Seojun nhận ra rằng mình đang đúng nghĩa là "kẻ ngáng đường" Johan. Cậu vung chân đá thẳng vào mặt gã mặt nạ phòng độc đang lủng lẳng dưới th*n d*** của mình.

“Mẹ kiếp, cút ra!”

Thế nhưng đôi cánh tay lực lưỡng đã quấn chặt lấy hai chân Seojun khiến cú đá trở nên vô dụng. Thậm chí gã mặt nạ phòng độc cũng không chịu ở yên. Gã cố tình đu đưa cơ thể. Người Johan ngày càng bị kéo tuột ra ngoài cửa sổ.

“Hự!”

Mồ hôi tuôn như mưa trên vầng trán thanh tú, những đường gân xanh nổi cộm. Những ngón tay đang bám víu vào khung cửa sổ dần dần trượt đi.

“Á á á!”

Đúng lúc này, William, người vừa khó nhọc làm dịu cơn đau, gầm lên một tiếng quái dị rồi cuống cuồng lao về phía Johan. Thế nhưng trước khi cậu ta kịp tới nơi, gã mặt nạ phòng độc đã vươn tay lên tới tận thắt lưng Seojun. Khuôn mặt Johan nhăn nhúm lại dữ tợn.

Sự lựa chọn của cậu ta diễn ra chớp nhoáng. Một bóng đen khổng lồ tựa chim ưng dang cánh lướt qua bầu trời. Johan đã lao mình qua cửa sổ.

“Á!”

Một tiếng thét ngắn ngủn bật ra khỏi cổ họng Seojun. Cảm giác hẫng hụt nơi đầu ngón tay đột ngột nhẹ bẫng khiến cậu trống rỗng. Thế nhưng suy nghĩ đó không kéo dài được lâu. Johan đã vòng tay ôm lấy eo Seojun và kéo cậu lại gần. Sau đó, mượn lực nhảy vọt qua cửa sổ, cậu ta giáng thẳng gót chân xuống đỉnh đầu gã mặt nạ phòng độc.

Một tiếng bốp chát chúa vang lên, và cuối cùng gã mặt nạ phòng độc cũng văng ra khỏi chân Seojun. Uy lực của cú đá đó quả là một trời một vực so với đôi chân gầy nhom chẳng khác nào cọng cỏ khô của Seojun.

Seojun còn chưa kịp nhấm nháp niềm vui nhỏ nhoi đó thì một chấn động đã dội thẳng vào đoạn cột sống yếu ớt như xương cá của cậu. Thật đáng kinh ngạc, Johan đã mượn lực bật ngược lại từ cú đá vào gã mặt nạ phòng độc giữa không trung để bám lấy bức tường ngoài của khu nhà ở cũ. Nhờ vậy, Seojun và Johan đã tránh được tình huống tồi tệ nhất là ngã cắm đầu xuống đất từ độ cao ba tầng.

Tất nhiên là không phải chuyện tốt đẹp nào cũng kéo đến liên tiếp. Dù có cũ nát đến đâu thì đó vẫn là bức tường ngoài của một tòa nhà. Làm gì có chỗ nào tử tế để làm tay cầm cơ chứ, thế nên Johan đành phải cắm liều những ngón tay vào bất cứ khe nứt nào tìm được. Dù có phản xạ xuất thần đến đâu, nhưng vì không thắng nổi lực ma sát, vài chiếc móng tay của cậu ta đã bị lật tung.

“…Hự!”

Một tiếng r*n r* lọt qua kẽ môi đang cắn chặt, sống mũi nhăn lại vì đau đớn. Thế nhưng Johan chỉ siết chặt hơn vòng tay đang ôm lấy Seojun chứ tuyệt nhiên không bật ra một tiếng r*n r* nào nữa.

Seojun bất giác nhìn Johan như bị hớp hồn. Bờ môi dưới đang mím chặt kiên nghị sưng đỏ tấy lên. Một sự cảm kích ngắn ngủi nóng bừng trên gò má như cơn sốt. Thế nhưng cậu không có thời gian để rảnh rỗi đào sâu vào thứ cảm xúc đó.

Ngay khi khuôn ngực rộng lớn che chở cho khuôn mặt Seojun, hai cơ thể liền lăn lông lốc. Chưa kịp tận hưởng trọn vẹn niềm vui thoát khỏi trạng thái không trọng lượng, mùi mồ hôi nóng hổi hòa lẫn mùi máu đã xộc thẳng vào mũi cậu.

“Ư….”

Hộp sọ bị chấn động dữ dội. Phải lăn thêm vài vòng nữa cậu mới nhận ra những ngọn cỏ dại ướt đẫm sương đêm đang đâm vào lưng mình. Seojun chớp chớp mắt như một thằng ngốc. Vầng trăng tròn vành vạnh trắng xóa lấp ló qua bờ vai vững chãi. Hàng mi rậm rạp chớp chớp chậm chạp. Nhận ra ánh trăng lạnh lẽo đến phũ phàng, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng trên trán cậu.

“Johan, tỉnh lại đi!”

Vừa nhận thức được thực tại, Seojun lập tức vỗ mạnh vào má Johan. Dù có là một tiền vệ xuất chúng cư xử như siêu nhân đi chăng nữa thì xem chừng chức năng của ống bán khuyên trong tai cậu ta cũng chỉ giống như người bình thường mà thôi, trông cậu ta lúc này hoàn toàn vô lực.

Thế nhưng, "nhà tiên tri" tỉnh lại trước lại không có đủ sự bao dung để chờ đợi động vật có xương sống đáng thương kia từ từ hồi phục nhận thức. Bởi vì cách bọn họ khoảng mười bước chân, gã mặt nạ phòng độc đang lảo đảo đứng dậy. Seojun nuốt tiếng hét vào trong với khuôn mặt tái mét.

‘Tên sát nhân hàng loạt chết tiệt, gã mặt nạ phòng độc khốn kiếp!’

Gã mặt nạ phòng độc đu bám vào chân Seojun nên thực chất gã rơi từ độ cao thấp hơn tầng ba. Và với người bình thường thì không nói làm gì, chứ với một kẻ sát nhân trong phim kinh dị thì chút nguy hiểm cỡ đó chẳng khác nào một trò làm nũng nhằm tăng thêm chút căng thẳng mà thôi.

Seojun khó nhọc nhét lại lá gan đang chực nhảy xổ ra ngoài vào bụng. Điều đáng mừng duy nhất lúc này là Johan cũng đã nhanh chóng tỉnh lại.

Cậu ta nắm chặt những ngón tay đã trở nên khá tàn tạ vì bay mất mấy chiếc móng thành nắm đấm. Johan, người đã vứt lại thanh xiên trên tầng ba, hiện tại chẳng có lấy một vũ khí nào ra hồn. Và rồi Seojun nhận ra lý do thực sự khiến gã mặt nạ phòng độc ngoan ngoãn buông tay ra sau cú đá của Johan.

Gã mặt nạ phòng độc nhún vai như thể đang cười khúc khích, trên tay gã là một khẩu súng bóng loáng. Hình dáng quen thuộc trông giống hệt thứ vừa nằm bên hông mình lúc nãy khiến Seojun bất giác s* s**ng quanh thắt lưng. Quả nhiên là trống trơn.

Seojun ho khan vài tiếng rồi khẽ bước lên chắn trước mặt Johan, người đang gồng cứng vai như thể sẵn sàng lao vào đánh giáp lá cà bất cứ lúc nào.

"Khoan đã nào, thưa ngài. Chúng ta hãy cất cái thứ hung khí đáng sợ này đi và giải quyết bằng đối thoại nhé. Dù cho sau lần đầu gặp gỡ chúng ta có trót gay gắt đến đỏ mặt với nhau đi chăng nữa, thì chẳng phải đều có thể xí xóa cho qua như một chuyện của quá khứ sao? À, tất nhiên là ngài đeo mặt nạ phòng độc nên tôi cũng chẳng biết mặt ngài lúc này đang là màu xanh lá hay xanh dương nữa…."

Giọng điệu của Seojun mang chút ranh mãnh, giả lả và ở đâu đó còn phảng phất cả sự chân thành, nghe thật vi diệu làm sao. Thế nhưng, dù Seojun có uốn ba tấc lưỡi điêu luyện cỡ nào thì có một điều cậu không được phép bỏ qua, gã mặt nạ phòng độc thay vì mở miệng đáp lời thì lại khẽ nhấc chân lên chỉ vào đó.

Seojun nuốt nước bọt cái ực. Dù có muốn giả vờ không biết thì ký ức về việc chính tay mình bổ rìu vào đó vẫn còn quá đỗi sống động. Thật ra chuyện xảy ra còn chưa qua một ngày, nếu đã quên mất thì rắc rối to. Dẫu vậy, cậu vẫn không từ bỏ hy vọng mà ra sức l**m môi lấp l**m.

“Tiền, nếu ngài muốn tiền thì tôi xin dâng hết tài sản. Chuyện ngày hôm nay nếu ngài muốn tôi quên thì tôi cũng sẽ quên sạch. Báo cảnh sát ư? Nơi chúng tôi phải đến không phải đồn cảnh sát mà là bệnh viện cơ. Đương nhiên rồi.”

Gã mặt nạ phòng độc tận hưởng triệt để tiếng lải nhải của Seojun. Đúng là một sở thích tồi tệ. Bàn tay gã chầm chậm nâng lên. Họng súng chĩa thẳng vào Seojun và Johan. Bọn họ đang đứng thành một đường thẳng nên gã cũng chẳng cần phải phân vân xem nên bắn ai trước. Cò súng từ từ được bóp lại, và khóe môi sau lớp mặt nạ nhếch lên tàn độc.

“Thằng chó điên này, tha mạng đi!”

Và rồi gió nổi lên. Những tán lá cây xào xạc va vào nhau, dạt hết sang một bên. Tiếng động nhỏ xíu của một con dao gọt hoa quả găm vào da thịt đã bị tiếng gió gào lấp đi. Tiếng hét mà Seojun cố tình tạo ra cũng góp một phần không nhỏ.

Gã mặt nạ phòng độc quay đầu lại nhìn ra sau lưng. Mái tóc vàng hoe lộ phần chân tóc sẫm màu lất phất bay. Một chàng thanh niên với biểu cảm kỳ quái tột độ đang ngước nhìn gã, quai hàm run cầm cập.

Trước Tiếp