Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 32

Trước Tiếp

Tiếng gót giày lùi lại trong vô thức lê trên mặt sàn vang lên. Những lọn tóc mỏng manh vướng giữa các ngón tay lấp lánh rũ xuống. Mái tóc dài như một ngôi sao nhạc rock ẩm ướt, bết dính lấy bàn tay đeo găng như bện chặt vào nhau.

Mỗi khi gã mặt nạ phòng độc vung tay, bộ da xẹp lép của Richard lại vãi rơm ra và đung đưa theo hệt như một con rối giật dây. Gã mặt nạ phòng độc không hề hoảng sợ ngã ngửa ra sau, thay vào đó gã chỉ phẩy tay như đang xua đuổi một con bọ bay nhặng xị.

Cái bộ dạng nhồi rơm căng phồng của Richard mang một hình thù tồi tệ đến mức người bình thường có nhìn thấy rồi ngất lịm đi cũng chẳng có gì lạ. Thế nhưng gã mặt nạ phòng độc, đúng chuẩn một kẻ giết người hàng loạt, đã quá quen với việc xử lý thô bạo những cái xác không còn nguyên vẹn. Gã vung con dao Hamong lên với ý định cắt phăng luôn mớ tóc vướng víu phiền phức kia đi. Với gã mặt nạ phòng độc, chuyện này chẳng có gì khó khăn.

Nhưng không sao. Thứ mà Seojun muốn chính là khoảng thời gian ngắn ngủi này. Cậu cần một khoảnh khắc lơ là, một ánh nhìn chệch hướng vì bất cẩn. Chính là giây phút này.

“Hít!”

Luồng không khí bên ngoài làm mát lạnh cái cổ họng đang nóng rực. Đặt niềm tin vào những bàn tay đang giữ chặt lấy eo và chân mình, Seojun chúi người xuống dưới. Vì vốn dĩ thần kinh vận động bẩm sinh không được tốt cho lắm nên vai cậu va đập ầm ĩ vào khung cửa sổ.

Còn chưa kịp cảm nhận được cơn đau điếng người, một ánh nhìn sắc lẹm đã phóng thẳng về phía Seojun. Vẫn xách ngược Richard bằng một tay, gã mặt nạ phòng độc lóe lên cặp mắt kính tròn xoe như mắt côn trùng.

Kẻ sát nhân nhìn thấy một cậu thanh niên gầy gò đang treo ngược mình bên ngoài bậu cửa sổ để ngỏ. Ánh trăng mờ ảo rọi vào cơ thể đang dốc ngược như một con dơi của cậu, mái tóc rũ rượi bay phần phật trong gió đêm. Trên vầng trán trắng bệch mang lại cảm giác lạnh lẽo như đá cẩm thạch nổi lên những đường gân xanh. Quanh miệng là những vệt máu đã khô cong để lại màu đỏ thẫm. Và rồi, một nụ cười mờ nhạt vẽ lên trên khuôn mặt ấy.

Seojun tận hưởng tầm nhìn bị đảo ngược. Máu không thể chống lại trọng lực dồn hết lên não làm nhãn áp tăng cao. Thế nhưng cậu không hề do dự mà chĩa thẳng cánh tay ra một cách có ý thức. Cậu đặt niềm tin vào thứ hung khí vô tình, thứ thậm chí còn chẳng cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay.

Đã đến lúc phải cho gã mặt nạ phòng độc biết rằng, việc gã nghe thấy tiếng súng mà vẫn xách Bobby biến mất là một lựa chọn sai lầm đến nhường nào.

“Hức,”

Hít một hơi thật sâu, một luồng không khí lạnh ngắt lấp đầy buồng phổi. Kẻ chiếm ưu thế trong cận chiến bằng súng không chỉ có mỗi tên quân nhân. Hung khí vốn dĩ vô tình, chỉ cần có ngón tay để bóp cò thì nó công bằng với tất cả mọi người. Chẳng cần đến những lời thoại hay sự mỉa mai. Seojun và gã mặt nạ phòng độc đâu có thân thiết đến mức thong thả hỏi thăm sức khỏe nhau. Xúc cảm lạnh lẽo của khối kim loại nơi đầu ngón tay đánh thức tinh thần cậu bừng sáng.

Nhận thức được tình hình, gã mặt nạ phòng độc lập tức định vung con dao Hamong lên nhưng đã quá muộn. Đang trong tư thế chuẩn bị cắt tóc, hành động của gã không tránh khỏi sự chậm chạp.

Thước ngắm và đầu ruồi chập vào làm một. Kéo thanh trượt rồi bóp cò. Trải qua một trình tự cực kỳ hiển nhiên, một giai đoạn cực kỳ hiển nhiên, một quá trình cực kỳ hiển nhiên, viên đạn lao vọt ra khỏi nòng súng.

Đoàng, vì không được lắp giảm thanh nên sóng xung kích chát chúa vang lên khiến tai lùng bùng, và bởi tư thế nổ súng không chuẩn, bả vai Seojun phải gánh chịu một lực giật lùi nặng nề.

“Hự!”

Thứ bạo lực nhỏ bé còn chưa dài bằng một ngón tay người đã ghim trúng mục tiêu không sai một ly. Lưỡi dao sắc lẹm rơi khỏi tay gã mặt nạ phòng độc, lăn lông lốc nhiều vòng trên mặt sàn. Không, không chỉ có con dao Hamong. Hai ngón tay đang cầm dao của gã mặt nạ phòng độc cũng đứt lìa và rơi loảng xoảng cùng với nó. Mạch máu quanh đốt thứ nhất của ngón cái tay trái và đốt thứ hai của ngón trỏ đứt phựt, máu phun ra như suối.

[……!]

Dường như có thể mường tượng rõ mồn một tiếng gào thét không lọt nổi ra ngoài lớp mặt nạ phòng độc đang văng vẳng bên tai. Không chịu nổi cơn đau, tư thế của gã mặt nạ phòng độc loạng choạng thấy rõ. Gã vô thức giơ bàn tay trái giờ chỉ còn lại ba ngón lên không trung. Một cử động khá là kỳ dị. Cùng lúc đó, đống rơm rung lên bần bật và một đòn tấn công sắc lẹm phóng vút tới.

Đối phó với một tên sát nhân lão luyện mà chỉ giăng ra một cái bẫy duy nhất thì hoàn toàn không phải phong cách của Johan. Johan đã nín thở chờ đợi ngay bên dưới thân hình của tên quân nhân. Cậu ngửi mùi máu và nội tạng chảy ra từ lỗ thủng do chính tay mình đâm. Cậu nhẫn nại chờ cho đến khi gã mặt nạ phòng độc bị tước vũ khí và thần kinh của gã bị phân tán đi nơi khác.

Cánh tay của Johan lao đến thoăn thoắt như đang đâm một ngọn giáo. Cậu đâm phập thanh xiên sắt một cách lạnh lùng mà chẳng thèm buông một tiếng thét lấy đà. Một đòn nhắm thẳng vào mạng sườn, và nếu có thể là cột sống.

Cậu ta rất biết cách sử dụng thân hình to lớn của mình sao cho hiệu quả. Các cơ bắp ở vai và cánh tay cuồn cuộn căng cứng. Cậu không ngần ngại từ bỏ lợi thế về chiều dài của thanh xiên. Thay vào đó, cậu dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để thứ dụng cụ kia được sử dụng đúng với mục đích nguyên bản của nó. Những đường gân xanh nổi cộm trên cổ tay đang nắm chặt vũ khí.

Một khoảng cách gần gũi tựa như đang ôm lấy nhau. Dường như gã mặt nạ phòng độc không còn nơi nào để né tránh.

Thế nhưng gã cũng chẳng phải tay mơ. Gã mặt nạ phòng độc gắng gượng xoay mạnh cái thân hình đang chao đảo của mình. Cơ thể bọc trong chiếc áo mưa chúi về phía trước và va đập vào chiếc tủ quần áo. Tiếng cánh cửa tủ cũ nát kêu răng rắc vang lên. Nhờ đó, thanh xiên sắt sượt qua mạng sườn gã thay vì ghim thẳng vào giữa lưng.

“Chết tiệt!”

Johan chậc lưỡi nhìn gã mặt nạ phòng độc vừa thoát khỏi vết thương chí mạng.

Nhưng rồi một vấn đề còn tồi tệ hơn nảy sinh. Chiếc tủ quần áo không chịu nổi cú va chạm với gã mặt nạ phòng độc đã đổ nghiêng về phía trước, cứ như việc nó đứng thẳng được cho đến tận bây giờ vốn đã là một phép màu. Seojun, người đang được Christina và Airy kéo lên mái của khu nhà ở cũ, mở to hai mắt.

“Johan, cẩn thận!”

Dù bên trong trống rỗng nhưng khối lượng của chiếc tủ quần áo cũng không thể xem thường. Thêm vào đó, nếu bị tủ đè trúng hoặc kẹt lại, gã mặt nạ phòng độc vừa bị đâm vào mạng sườn và mất ngón tay chắc chắn sẽ không đời nào chịu để yên.

Chiếc tủ quần áo chầm chậm nghiêng xuống chực chờ đổ ụp đè bẹp người bên dưới. Thế nhưng Johan, thay vì tránh né, lại giơ cánh tay trái lên chống đỡ.

“Haha, cái này nặng hơn tớ nghĩ đấy!”

Giữa tình huống này mà Johan vẫn lạc quan nhếch mép cười. Nhưng phần cổ đỏ lựng dưới cằm đã tố cáo rằng cậu đang phải gắng sức.

‘Sao cậu ấy không tránh đi?’

Seojun bồn chồn thu toàn cảnh tầng ba vào tầm mắt. Và khi nhìn thấy gã mặt nạ phòng độc đang lảo đảo dồn sức vào chân, Seojun lập tức hiểu ra lý do.

Bên phải là gã mặt nạ phòng độc, bên trái là vết máu loang lổ nơi những ngón tay của gã rơi xuống. Nếu bất cẩn giẫm phải khu vực đó, rất có thể cậu ta sẽ trượt chân vì vũng máu. Tất nhiên là không thể chắc chắn. Vấn đề nằm ở chính khả năng đó. Dù chỉ là một phần ngàn cơ hội thành sự thật cũng đủ trói chặt chân Johan lại rồi.

‘Sao lại nhằm đúng vào chỗ đó….’

Đầu cậu nóng ran. Đã chuẩn bị vô số cạm bẫy, tước được cả vũ khí lẫn ngón tay của kẻ địch. Rõ ràng là thời cơ chín muồi. Thế nhưng mạng của kẻ giết người hàng loạt quá dai dẳng và sự gan lỳ của gã thì còn dai dẳng hơn thế.

Sự giằng xé diễn ra rất ngắn ngủi. Seojun lại một lần nữa gieo mình xuống từ trên mái nhà mà cậu vừa khó nhọc leo lên.

“Seojun, cậu làm cái gì vậy!”

Cậu bỏ ngoài tai cả tiếng hét thất thanh của Christina đang đứng trên mái nhà. Chỉ là lần này cậu không đu ngược người ngoài cửa sổ nữa. Cậu bám vào mái hiên bằng một tay. Một màn nhào lộn chỉ có thể thực hiện nhờ trọng lượng cơ thể nhẹ bẫng. Tất nhiên là các cơ bắp đang cứng đờ trên khắp cơ thể gào thét vì đau đớn, nhưng đây không phải lúc để tâm đến chuyện đó.

Cảm giác lạnh buốt truyền đến từ đầu ngón tay đầy xa lạ và đáng sợ, nhưng Seojun cắn chặt răng. Đôi môi nứt nẻ và rách bươm đau nhói, tựa như đang ép buộc cậu phải vắt kiệt sức lao động nếu không muốn nếm trải nỗi kinh hoàng còn tồi tệ hơn. Nếu bị gã mặt nạ phòng độc tóm được thì một trải nghiệm mà thứ nỗi đau cỏn con này chỉ đáng coi là trò đùa đang chờ đợi cậu ở phía trước. Cánh tay cầm súng run lên bần bật trông thật thảm hại.

“Đứng im!”

Gã mặt nạ phòng độc đang lúi húi từ từ quay đầu lại. Không thể nhìn thấy khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ phòng độc. Thế nhưng Seojun có linh cảm rằng cậu vừa chạm trán với một ánh nhìn của loài bò sát.

‘Gã không biết là súng đã hết đạn.’

Seojun cắn chặt phần thịt mềm bên trong má. Đạn đã dùng hết sạch. Nhưng gã mặt nạ phòng độc không hề biết điều đó. Seojun có thể nói dối bao nhiêu tùy thích.

Nửa th*n d*** không có điểm tựa dưới mặt đất lắc lư đầy bất an. Và đúng lúc đó, William lao vào gã mặt nạ phòng độc. Cậu ta hiên ngang lao vào qua cánh cửa tầng ba rồi quàng cánh tay xiết lấy cổ gã mặt nạ phòng độc từ phía sau. Những bó cơ bắp cuồn cuộn đến kinh ngạc ép chặt lấy yết hầu ẩn dưới lớp mặt nạ phòng độc.

[Hự!]

Bị tập kích bất ngờ, gã mặt nạ phòng độc giãy giụa vặn vẹo cơ thể, nhưng thể hình của William cũng rất lực lưỡng. Cậu ta đu bám dai dẳng trên cổ gã mặt nạ phòng độc.

‘Tốt rồi, cứ làm thế này là được.’

Trong lúc Seojun kéo dài thời gian, William, người cũng đang ở trên mái nhà, đã luồn người qua cửa sổ phía cầu thang để chui vào bên trong tòa nhà.

Seojun thầm thở phào. Với toàn những nhân sự bị thương mà đòi đối đầu trực diện với gã mặt nạ phòng độc là điều bất khả thi. Chính vì vậy mà bọn họ mới phải đào vô số cạm bẫy.

Trong lúc Seojun và William cầm chân gã, rốt cuộc Johan cũng đẩy được chiếc tủ quần áo sang một bên. Tầng ba rung chuyển kèm theo một tiếng động lớn. Bụi bặm tích tụ trên sàn nhà bay mù mịt xung quanh. Khói bụi khét lẹt xộc vào mũi và miệng khiến người ta bất giác phải nhăn mặt.

“William, giữ chặt nhé!”

Thoát khỏi chiếc tủ quần áo, Johan dùng chân đá phăng bộ da vướng víu của Richard ra rồi nắm lấy cán của thanh xiên sắt. Gã mặt nạ phòng độc với mạng sườn vẫn đang bị đâm xuyên giật mình uốn éo dữ dội.

Johan mặc kệ sự đau đớn của gã, rút phăng thanh xiên ra. Đây là động tác tiên quyết cần thực hiện để có thể bồi thêm một nhát đâm chuẩn xác. Lỗ thủng bị bịt kín vừa được thông hơi, máu liền trào ra như suối. Nhưng khi giành lại được tự do chốc lát, gã mặt nạ phòng độc lại càng phản kháng mạnh bạo hơn.

Phải nói là đen đủi. William đã phơi bày toàn bộ mặt trước của phần thân trên không chút phòng bị để siết cổ gã mặt nạ phòng độc. Khốn nỗi việc gã mặt nạ phòng độc giáng một đòn thẳng vào xương quai xanh của cậu ta cũng là chuyện mà William chẳng thể làm gì được. Một cơn đau như nứt toác cả xương tủy.

“Hự!”

Kèm theo một tiếng kêu bật ra đau đớn, cánh tay của William buông thõng xuống mất lực. Khi cậu ta khuỵu xuống, gã mặt nạ phòng độc liền lao về phía cửa sổ. Đang vươn tay để trèo lên mái nhà, Seojun thẫn thờ nhìn cảnh tượng đó. Nhìn gã sát nhân hàng loạt đang vươn tay về phía mình.

“Á!”

Tiếng cửa kính vỡ vụn sau nhiều năm ròng rã hứng chịu gió bão vang lên xa xăm. Một lực tác động đánh thẳng vào bụng dưới, và muộn màng thay, cảm giác cơ thể đang bị hút xuống dưới mới ập tới.

Là rơi tự do.

Trước Tiếp