Tôi Tái Sinh Thành Nhà Tiên Tri Trong Phim Kinh Dị

Chương 31

Trước Tiếp

Có những mối quan hệ chẳng cần cất lời cũng tự thấu hiểu lẫn nhau. Dù Seojun không thực sự thân thiết đến mức đó với những người có mặt tại đây, nhưng lúc này chắc hẳn ai cũng mang cùng một tâm trạng.

Christina rơi những giọt nước mắt trong trẻo rồi nhắm nghiền hai mắt lại.

“Bọn mình tiêu đời rồi.”

Ngay khi cô vừa nhắm mắt và im lặng, Airy bắt đầu vò đầu bứt tai. Mái tóc nâu từng bóng mượt bị túm lấy bởi đôi bàn tay thô bạo rồi đứt lìa bay lả tả. Trong một không gian chẳng khác nào đống đổ nát, cảnh tượng những sợi tóc mỏng manh từ từ lơ lửng giữa không trung rồi rơi rụng xuống sàn nhà trông thật vô cùng kỳ dị.

“A á! Trên đời này làm gì có Chúa! Tại sao chuyện này lại xảy ra chứ? Bọn mình chưa từng gây tai nạn bỏ trốn, chưa từng để trẻ con rơi xuống nước lúc trông coi ở khu cắm trại, chưa từng đọc cuốn sách tiếng Latin nào đáng ngờ, cũng chưa từng làm thêm nghề trông trẻ cơ mà! Rốt cuộc là tại sao!”

Cô nàng theo đạo từ trong trứng nước lồng lộn nhảy cẫng lên như thể trái tim vừa chịu một vết thương sâu hoắm. Seojun dè dặt lên tiếng.

“Ừm, hay là mẹ cậu từng bị vu khống là ngoại tình?”

“Nghe cho kỹ đây, nhà tớ là gia đình đơn thân chỉ có mỗi bố thôi!”

Suýt chút nữa thì Seojun đã định hỏi xem nếu lỡ cô nàng từng được nhận nuôi thì liệu có người anh trai lớn nào mang tư chất của một kẻ giết người hàng loạt hay không. Cậu liền tránh ra xa Airy, người đang lồng lộn tuyên bố từ hôm nay sẽ trở thành người vô thần. Vừa liếc nhìn cô nàng đang nhảy dựng lên, Seojun vừa quan sát xung quanh.

Tình hình đang rất bi quan. Một con quái vật không biết sẽ chui ra lúc nào, một gã mặt nạ phòng độc để lại cuốc điện thoại kỳ quái, và khả năng liên lạc ra bên ngoài cũng hoàn toàn bằng không.

“…….”

Seojun cắn chặt phần thịt bên trong má. Dù chỉ cử động một chút thì hai khóe môi cũng nhói lên đau rát, nhưng giờ đến cả thời gian để bận tâm đến thứ đau đớn vụn vặt đó cũng thật lãng phí.

Thế nhưng Golden lại trề môi với giọng điệu đầy bất mãn, rồi nện mạnh côm cốp vào chiếc điện thoại đã được đặt xuống.

“Rốt cuộc cái con ngốc này làm quá lên cái gì thế?”

“Dừng lại đi, lỡ gã mặt nạ phòng độc nghe thấy thì sao!”

“Một lũ nhát cáy, mẹ kiếp.”

Golden nhổ toẹt nước bọt xuống sàn, đảo đôi mắt sáng quắc nhìn quanh tứ phía. Seojun, người từng có tiền sử bị hắn lôi ra đánh mỗi khi buồn chán, nhanh chóng nhận ra Golden đang vô cùng khó chịu. Thật ra đó là một vẻ mặt mà ai nhìn vào cũng có thể đoán được.

“Ở đây có bao nhiêu người mà lại phải rúm ró trước một thằng ranh con? Thằng đó cũng đâu phải là con quái vật giống con mực ươn kia! Tất cả cùng xông lên một lúc thì nó làm gì được nào.”

Golden, kẻ chưa từng trực tiếp giáp mặt gã mặt nạ phòng độc và cũng chưa nghe Seojun kể rõ ngọn ngành, hoàn toàn không thể đồng cảm với nỗi sợ hãi của Christina và những người bạn. Thế nhưng Johan, thay vì nổi cáu trước sự chế nhạo của Golden, lại nhếch mép cười.

“Golden, chẳng phải chính miệng mày nói người bắn nỏ là Brass sao?”

“Sao tự nhiên lại nói sang chuyện khác thế?”

Mỗi lần hít thở và mở miệng nói chuyện, lớp bụi bặm tích trữ lâu năm lại len lỏi vào phổi bọn họ. Thế nhưng Golden lại cố tình ưỡn ngực, hất cằm lên. Hắn không muốn phải ngẩng cổ lên để nhìn vào mắt một kẻ cao hơn mình như Johan.

Đôi mắt xanh biếc tĩnh lặng bừng sáng. Ánh nhìn của cậu ta mang lại cảm giác có phần mờ ảo, một kết quả hiển nhiên trong cái không gian chẳng có lấy một luồng ánh sáng tử tế. Thế nhưng, khi Johan nghiêng đầu và cúi người về phía Golden, Seojun lại bị cuốn vào một thứ cảm giác vô cùng kỳ dị.

“Golden, thứ trên cổ mày đừng chỉ dùng làm chỗ hít m* t**, thử dùng nó để suy nghĩ xem sao?”

Giọng nói trầm ấm ấy không hề xen lẫn chút dấu hiệu bạo lực nào. Cậu ta vẫn là một người dịu dàng và ôn hòa. Thế nhưng, cứ hễ giọng điệu mềm mỏng thì đều là người tử tế sao?

“Cái gì? Giờ mày đang kiếm chuyện đấy à, hả!”

Golden dĩ nhiên cũng chưa đến mức bị phá hủy tế bào não đến độ không nghe ra lời sỉ nhục được tuôn ra ngay trước mũi mình. Hắn lao vào túm lấy cổ áo Johan. Chỉ có thế. Bị túm lấy gáy, Johan vẫn đứng vững tại chỗ. Cậu ta thậm chí còn mỉm cười bằng mắt, rồi gỡ từng ngón tay của Golden ra.

“Giờ không phải lúc để cắn xé nhau đâu. Brass là một thằng cặn bã không chút do dự khi chĩa nỏ bắn vào con người mà. Kẻ đó đã dễ dàng cướp được vũ khí từ tay một thằng cặn bã như thế đấy.”

Chẳng biết lời giải thích muộn màng này có lọt vào tai Golden một cách đàng hoàng hay không. Nhưng ít nhất nó đã phát huy tác dụng cực kỳ hiệu quả trong việc thức tỉnh tinh thần của Christina. Đang mải hồi tưởng lại cuộc đời ngắn ngủi, cô chợt mở trừng mắt và bước tới không chút chần chừ.

“Đúng thế, Johan nói đúng. Bây giờ không phải lúc để bọn mình cãi vã. Trước mắt cứ đi xuống dưới đã. Ở đây thì có khi chết thật mất.”

Đó hẳn là một lời nói nhằm chiếu cố đến William đang bị thương ở chân. Và cũng là vì cô đã đưa ra phán đoán rằng tầng một vẫn tốt hơn tầng ba, nơi chẳng có chỗ nào để tẩu thoát nếu gã mặt nạ phòng độc bất thình lình lao tới. Seojun lẽo đẽo đi theo sau lưng Christina. Trên cổ cậu từ lúc nào đã đeo chiếc ống nhòm.

Nghe rõ sự tình, sắc mặt William trở nên nghiêm trọng. Khuôn mặt vốn đã cộc lốc của cậu ta nay lại càng cứng đờ như một bức tượng đá. Không mất nhiều thời gian, William mở miệng. Khóe lông mày tối sầm lại ẩn chứa sự rằn vặt và do dự, nhưng giọng nói lại trơn tru.

“Anh sẽ làm mồi nhử.”

“Billy!”

Airy gào lên khe khẽ rồi ôm chặt lấy hai má của William. Cảnh tượng hai má bị ép chặt lại trông khá nực cười, nhưng chẳng ai có thể bật cười nổi. Cậu ta nhìn thẳng vào Airy và nói.

“Airy, nhân lúc anh giữ chân gã mặt nạ phòng độc, em hãy thoát khỏi khu cắm trại đi.”

“Bớt nói nhảm đi, Billy! Làm sao em có thể bỏ anh lại được chứ.”

Trước sự can ngăn của Airy, William nở một nụ cười chua chát.

“Lỡ anh cũng biến thành như Bobby thì sao? Mồi nhử cái gì chứ. Ôi, Chúa ơi! Đừng bao giờ mở miệng nói ra mấy lời kinh khủng đó nữa, William!”

Cô vừa sụt sịt nước mũi vừa ôm lấy cổ William và nức nở. Thế nhưng, tấm lưng của Airy đang run lên bần bật trong vòng tay người yêu bỗng dưng khựng lại một cách thiếu tự nhiên. Cô ngẩng đầu lên cứng đờ như một cỗ máy, từ từ quay sang nhìn tên quân nhân đang khó nhọc th* d*c. Một tia lạnh lẽo xẹt qua ánh mắt Airy.

“Nếu đã cần mồi nhử thì thà dùng người này còn hơn.”

Cô nghiến răng trừng mắt nhìn tên quân nhân với bộ dạng thê thảm. Nếu không có gã quân nhân điên khùng đó thì bọn họ đã sớm thoát khỏi chốn này rồi. Thế nhưng Johan đã từ chối thẳng thừng đề nghị của Airy.

“Làm như thế thì lộ liễu quá, có khi lại chẳng có tác dụng gì đâu. Gã đó cũng chẳng đời nào nhầm tưởng hắn ta là bọn mình. Mùi máu thì nồng nặc, quần áo thì cũng hoàn toàn khác với đồ bọn mình đang mặc mà. Có thể sẽ gây bất ngờ một chút. Vì hắn đang thoi thóp đầy máu me mà. Nhưng tớ không nghĩ một kẻ giết người hàng loạt lại dễ dàng lơ là cảnh giác đến vậy đâu. Muốn tạo yếu tố bất ngờ thì phải làm cách nào đó thâm hiểm hơn kìa.”

Thậm chí hắn còn không thể tự mình cử động, nên cũng chẳng phù hợp để thu hút sự chú ý của gã mặt nạ phòng độc trong thời gian dài. Airy mấp máy môi vài lần rồi cuối cùng đành gục đầu xuống.

“Nhưng mà, Billy….”

“Airy, anh không sao đâu. Nếu em được an toàn thì mạng sống này anh sẵn sàng giao nộp bất cứ lúc nào.”

“Ôi, Billy!”

“Airy!”

Trong lúc William và Airy lại ôm chầm lấy nhau, Christina dè dặt chỉ vào khẩu súng.

“Dùng cái kia thì sao? Lúc nãy tớ bảo thà không ra mặt rước lấy nguy hiểm thì tốt hơn, nhưng giờ tình hình đã khác rồi. Nguy hiểm đang tự tìm đến chúng ta. Seojun, cậu nói cậu biết dùng súng mà đúng không?”

Christina chăm chú ngước nhìn Seojun. Trong đôi mắt cô chất chứa cả sự sợ hãi, bất an và cả ý chí chiến đấu. Seojun thề là cậu rất muốn hành động theo đúng sự kỳ vọng của Christina. Cậu có cảm giác nếu cứ vứt bỏ hết suy nghĩ, giữ cho đầu óc trống rỗng và tuân theo mệnh lệnh của cô thì cái ngày trôi qua như ác mộng này rồi cũng sẽ kết thúc.

“Ừm, Christina.”

“Sao vậy?”

“Trước tiên, về khẩu súng này, tớ có một tin tốt, một tin xấu và một tin tồi tệ hơn.”

Trước câu nói của Seojun, không chỉ William và Airy đang bận cuống quýt với nhau, mà cả Johan đang kiểm tra nhịp thở của tên quân nhân cũng dừng tay lại. Cậu ta mang vẻ mặt gượng gạo bắt chuyện với Seojun.

“Jun à, mấy lúc thế này bình thường chỉ có tin tốt và tin xấu thôi mà?”

“Johan, nhìn thẳng vào hiện thực đi. Lựa chọn của bọn mình lúc này cực kỳ nghèo nàn. Việc còn vớt vát được một tin tốt đã là may mắn lắm rồi đấy.”

Trong lúc Seojun và Johan đối đáp, Christina chậm rãi lên tiếng.

“Seojun, tin tốt là gì?”

“Vẫn còn đạn.”

Lời đáp của Seojun khiến một nụ cười mờ nhạt hiện lên trên khuôn mặt Christina. Cô phần nào an tâm hơn và hỏi tiếp.

“Vậy còn tin xấu? Đừng nói là súng bị hỏng nhé?”

“Không phải. Chỉ còn lại đúng một viên đạn thôi.”

“…….”

Khóe môi và má phải của Christina giật giật. Đúng vậy. Tên quân nhân đã lãng phí những viên đạn quý giá để đe dọa William và dùng số đạn ít ỏi còn sót lại để trêu đùa bọn họ.

Dù có lục lọi quần áo của tên quân nhân cũng chẳng moi thêm được viên đạn nào…. Johan, kẻ vừa ấn sâu thêm vật sắc nhọn vào mạng sườn tên quân nhân, vỗ vỗ đầu gối rồi đứng dậy.

“Vậy tin tồi tệ hơn là gì?”

Seojun, người đang nhìn vết máu rỉ ra từ mạng sườn tên quân nhân, ngẩng đầu lên. Cậu nhìn Johan, Christina, Airy, William, và cuối cùng là Golden.

“Súng không có tác dụng với con quái vật đâu.”

“A…!”

Một tiếng thở hắt ra đầy não nề vuột khỏi miệng Airy. Hình dáng con quái vật suýt chút nữa đã bẻ gãy eo cô chợt xẹt qua tâm trí.

Ngay sau đó, một sự tĩnh lặng đến gai người lướt qua da thịt họ. Con quái vật vừa mới bị gạt ra khỏi đầu trong chốc lát nay lại trỗi dậy.

Seojun cũng không muốn vô cớ chọc vào sự bất an của Christina. Giữa lúc chỉ nội một gã mặt nạ phòng độc đã đủ quá sức, cậu hoàn toàn không có tâm trạng buông lời khuyên răn kiểu như ‘Mạng sống của chúng ta như ngọn đèn trước gió, còn bên ngoài thì có đến hai cơn bão’.

Thế nhưng bọn họ cần phải hiểu. Không chỉ có gã mặt nạ phòng độc. Ở khu cắm trại Hamong, không hề tồn tại cái gọi là phương pháp sống sót nếu chỉ đối phó với một kẻ thù duy nhất. Đó là một sự chắc chắn. Một niềm tin sắt đá về sự tồn tại của những kẻ thù sẽ xuất hiện hết lần này đến lần khác cho đến khi Christina g**t ch*t bọn chúng.

“À, ra vậy.”

Đúng lúc đó, Johan, người nãy giờ vẫn im lặng, khẽ nháy mắt với Seojun một cái. Sau cái nháy mắt vụng về đó, cậu ta mỉm cười rồi kéo tay Seojun.

“Để sống sót thì phải làm những gì có thể làm chứ. Hãy biến nguy cơ thành cơ hội nào. Nhé?”

Đó là một giọng điệu vui vẻ đến mức lạc quẻ hoàn toàn với hoàn cảnh thê thảm của bọn họ.

Trước tòa nhà khu ở cũ, vang lên tiếng giẫm lên lớp cỏ mọc trên nền đất. Gã khẽ vung vẩy con dao Hamong trên tay trái. Lưỡi dao từng uống máu người không biết bao nhiêu lần lóe lên tia sáng ớn lạnh.

Gã không cần thêm vũ khí nào khác. Quả nhiên mấy thứ như nỏ hoàn toàn không hợp với sở thích của gã. Việc gieo rắc sự sợ hãi để dồn lũ súc vật vào đường cùng thì cũng thú vị đấy. Thế nhưng thứ gã thích là trực tiếp rạch da xẻ thịt, chứ không phải là bắn từ xa mà chẳng lưu lại chút cảm giác nào trên tay.

Trong tâm trí gã hiện lên hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp. Một cô gái có làn da trắng bóc và mái tóc vàng tuyệt đẹp. Sẽ tuyệt vời biết bao nếu được quấn những lọn tóc vàng óng ả đó quanh ngón tay rồi cắt đứt cổ cô ả.

Sự kỳ vọng ngày một lớn dần trong lồng ngực gã. Gã cắn răng chịu đựng cơn đau và hân hoan bước tới.

Khu nhà ở cũ là một tòa nhà ba tầng, nhưng thực chất gọi nó là một cơ sở tử tế thì hơi khiên cưỡng. Kể từ sau vụ án của Hannah O'Lantern trong quá khứ, nơi này đã bị bỏ hoang chẳng khác nào một bãi phế tích, thứ duy nhất được sửa sang lại có lẽ chỉ là chiếc điện thoại. Đôi môi ẩn sau lớp mặt nạ phòng độc khẽ nhếch lên.

Tầng một, không có ai cả. Chỉ thấy vết máu chảy. Gã dùng mũi giày di di lên vết máu. Dòng máu chưa kịp đông bị vệt ra một đường.

Tầng hai, không có ai cả. Một không gian trống hoác không lấy một món đồ nội thất, chẳng có chỗ nào thích hợp để trốn.

Tầng ba, gã căng cứng cơ thể bọc trong chiếc áo mưa rồi bước vào. Cửa sổ mở toang đón luồng gió lạnh, căn phòng khá bừa bộn. Tiếng khung cửa sổ va đập theo từng cơn gió nghe đặc biệt chói tai. Gã đưa tay phải đẩy mặt nạ phòng độc lên một chút, rồi bước về phía cửa sổ.

Rồi một âm thanh níu bước chân gã lại. Là đống rơm. Ở góc phòng trên tầng ba có một đống rơm không rõ lý do tồn tại. Bình thường gã cũng chẳng buồn dọn dẹp mà cứ ném mặc nó ở đó. Từ chỗ đó lọt ra một chuyển động yếu ớt….

Do đeo mặt nạ phòng độc nên khứu giác của gã rất kém. Thế nhưng các giác quan khác lại được rèn luyện vô cùng nhạy bén. Nhờ vậy gã có thể nhận ra. Có thứ gì đó ở tít bên trong. Dòng máu chảy rần rật trong huyết quản gã nóng rực lên. Gã dồn lực vào đầu ngón chân rồi bước tới. Sột soạt, tiếng rơm khô bay lả tả vang lên yếu ớt.

“Ư, ư ư…. Hộc….”

Và thứ nằm trong đống rơm đó cũng đang hấp hối. Là một người mặc quân phục. Gã đàn ông toàn thân đầy máu me với lớp da thịt lở loét trông tồi tệ vô cùng. Miệng bị nhét giẻ một cách thô bạo, tay chân bị trói chặt và mắt cũng bị bịt kín. Gã đàn ông mặc quân phục chỉ biết thốt ra những tiếng r*n r* yếu ớt. Máu và nước bọt đọng vũng quanh miệng gã.

Gã hạ con dao Hamong vừa vung lên theo phản xạ xuống. Sự phản kháng của lũ lợn luôn mang đến cho gã sự hưng phấn tột độ như mọi khi.

Đúng lúc đó, lóe lên một cái, lưỡi dao Hamong phản chiếu lại một thứ gì đó.

Là trùng hợp sao? Gã nhìn chằm chằm vào chiếc tủ quần áo phản chiếu trên mặt lưỡi dao. Chiếc tủ hỏng không thể đóng khít cửa lại. Qua khe hở đó, một lọn tóc mỏng manh ánh lên. Mái tóc tuyệt đẹp tỏa sáng rực rỡ ngay cả trong bóng tối. Một màu sắc mê hồn tựa như ánh trăng.

Gã thản nhiên quay lưng lại. Cố tình lục lọi những chỗ khác thay vì tủ quần áo. Nhưng toàn bộ thần kinh đều dồn về chiếc tủ. Vốn dĩ đây đã là một căn phòng ít đồ đạc. Gã tiếp cận chiếc tủ với dáng vẻ như thể hết cách rồi, như chỉ tiện đường đi ngang qua. Lấp lánh, lấp lánh, lấp lánh. Gã vui sướng tột độ. Con lợn đang run rẩy trong tủ quần áo kia thật đáng yêu làm sao.

Gã không giấu giếm cảm xúc của mình nữa. Những bước chân mang theo trọng lượng cơ thể nặng nề lao thẳng về phía chiếc tủ. Rầm, cánh cửa vốn đã hỏng bị giật tung ra hoàn toàn. Lấp ló giữa mớ vải vóc mục nát là mái tóc sáng lấp lánh. Gã thốt lên một tiếng cảm thán rồi vồ lấy mái tóc đó. Và rồi, thứ đó tụt hẳn ra khỏi đống vải vóc.

Thay vì nhãn cầu, những cọng rơm lòi ra, và từ trong cái mõm cũng tuôn ra toàn rơm. Bức chiến lợi phẩm nhẹ bẫng như thể chẳng còn chút nội tạng nào bên trong. Đó hoàn toàn là một lớp da người được nhồi căng phồng toàn rơm là rơm.

Bộ da của Richard Silver và gã mặt nạ phòng độc vừa chạm trán nhau.

Trước Tiếp